Chương 1620 Ra tay cứu giúp

🎧 Đang phát: Chương 1620

Lam Địch Thanh ngạc nhiên nhìn Diệp Mặc, không biết Diệp Mặc nghe được từ đâu hay tự mình đoán ra.Gã khẽ gật đầu:
– Đúng là Tự Tại Vương khi đó rất tức giận, nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.Tôi chỉ nghe phong thanh sau khi Cực Kiếm Môn bị tiêu diệt, bảo là Tần tiền bối có được Bồng Việt Tiên Quả…
– Bồng Việt Tiên Quả?
Diệp Mặc ngạc nhiên.Hạ Thiên Vực làm gì có Bồng Việt Tiên Quả? Cho dù có, chắc phải vào sâu trong rừng rậm Hắc Lô tìm.Mà nơi đó, Tiên Vương chưa chắc sống sót, Tần Bội Phủ dám đi sao? Bồng Việt Tiên Quả là Tiên Quả cấp bảy, luyện được Y Vương Đan, thuộc hàng đỉnh cấp, Tiên linh thảo cấp tám bình thường cũng không sánh bằng.
Lam Địch Thanh cười trừ:
– Tôi chỉ nghe nói thôi.Bảo là Tự Tại Vương biết Tần tiền bối có Bồng Việt Tiên Quả, muốn mua lại nhưng Tần tiền bối không đồng ý, nên mới kiếm cớ.
Thấy Diệp Mặc nhíu mày suy nghĩ, Lam Địch Thanh nói tiếp:
– Tôi còn nghe một tin khác, bảo con gái của Tần chưởng môn, Tần Niệm Mân, dẫn một người bạn về.Người đó là Tiên Đan Sư, lại còn có thiên hỏa tên Vụ Liên Tâm Hỏa…
Diệp Mặc không ngờ mình cũng bị liên lụy, càng chú ý lắng nghe.Dù có giao dịch với Tần Niệm Mân, hắn không muốn chuyện Cực Kiếm Môn liên quan đến mình.Hắn biết đến Hỗn Độn Tinh Vực cũng nhờ Tần Niệm Mân.
Lam Địch Thanh không biết chuyện này, vẫn tiếp tục:
– Tự Tại Vương có thiên hỏa tên Nam U Hư Hỏa, lại còn đạt Tử Niết cấp ba, nên rất muốn có Vụ Liên Tâm Hỏa.Nhưng nghe nói tên đan sư kia đã đi đâu mất rồi.
Diệp Mặc am hiểu về mồi lửa.Nam U Hư Hỏa là một trong những mồi lửa kỳ dị của trời đất, thuộc hàng thiên hỏa, xếp thứ bảy.Nó có đặc tính là sau khi đạt Tử Niết cấp ba, nếu muốn lên Tiên Diễm cấp bốn, phải nuốt mồi lửa Cửu Thanh, mà Vụ Liên Tâm Hỏa là một trong số đó.
– Không biết Cực Kiếm Môn bị diệt vì không giao Vụ Liên Tâm Hỏa hay vì Bồng Việt Tiên Quả nữa.
Lam Địch Thanh nói xong, hiểu ra tại sao Diệp Mặc lại giàu có như vậy, hóa ra là người của Đại La Tiên Môn.Đại La Tiên Môn ở Cung Hoa Thiên rất được kính trọng, nên dù Chân Băng Du bị trọng thương, gã vẫn gọi là sư tỷ.Gã không biết tiên tinh của Diệp Mặc chẳng liên quan gì đến Cực Kiếm Môn.Hơn nữa, một môn phái như Cực Kiếm Môn, đệ tử bình thường chắc không ai có mấy chục triệu tiên tinh thượng phẩm.
– Xin hỏi anh Lam, người của Cực Kiếm Môn bị giết hết rồi sao? Hay có ai trốn thoát không?
Chân Băng Du lo lắng nhất cho sư phụ mình.
Lam Địch Thanh lắc đầu:
– Cái này tôi không rõ.Nghe nói có người trốn được, nhưng cụ thể thế nào thì tôi không dám đến gần Cực Kiếm Môn.
– Cảm ơn anh Lam.
Diệp Mặc cảm kích Lam Địch Thanh.Hắn biết đây là trên Tiên thuyền Thiên Vực, nếu ở Tân Yển Tiên Thành, Lam Địch Thanh sẽ không nói những điều này.Huống chi Lam Địch Thanh biết được nhiều như vậy đã là giỏi lắm rồi.Cực Kiếm Môn bị tiêu diệt chắc chắn không đơn giản, nếu không sẽ không khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.Điều này chứng tỏ sau khi Cực Kiếm Môn bị diệt, vẫn còn người ở đâu đó.
Lam Địch Thanh vội nói:
– Chỉ là chuyện nhỏ thôi.Tôi cũng chỉ nghe tin đồn thôi.
Nói xong, gã tức giận:
– Cái Tiên thuyền này quá đáng thật! Chúng ta trả mười lăm triệu tiên tinh thượng phẩm, ở mười năm cũng mất một triệu hai trăm nghìn tiên tinh, chẳng khác gì cướp.Tôi không biết trong phòng này có gì, một căn phòng trống mà cũng phải đặt cọc hai trăm nghìn tiên tinh.Chắc chắn đến lúc đó họ sẽ bảo phòng có chút hư hao rồi không trả lại tiền cọc cho chúng ta.
Diệp Mặc phụ họa:
– Sống dưới mái hiên, phải cúi đầu thôi.Dù bây giờ trả nhiều tiên tinh, đến Đường Diệu Thiên có lẽ sẽ kiếm được nhiều hơn.Dù sao không phải ai cũng có cơ hội đến Trung Thiên Vực.
– Cũng đúng, giờ chỉ biết nghĩ vậy thôi.
Lam Địch Thanh gật đầu, lo lắng: ở đây cứ tiêu tiên tinh mà không có thu nhập thì phải làm sao?
Diệp Mặc thấy vậy, ôm Chân Băng Du nói:
– Vậy Diệp Mỗ xin cáo từ.Có dịp sẽ nói chuyện với anh Lam sau.
Lam Địch Thanh vội tiễn Diệp Mặc và Chân Băng Du ra khỏi phòng.Dù Cực Kiếm Môn đã bị diệt, dù sao cũng là Đại La Tiên Môn, nội tình vẫn còn.Ai biết khi nào họ sẽ trỗi dậy? Nên Lam Địch Thanh rất khách khí với Diệp Mặc và Chân Băng Du.
Trở lại phòng, Chân Băng Du không có tâm trạng tu luyện.Diệp Mặc cũng không nói gì, hắn đang nghĩ về Tự Tại Vương.Tự Tại Vương từng thấy hắn, có thể nhớ được khí tức của hắn.Nếu hắn tiếp tục ở Cung Hoa Thiên, có thể một ngày nào đó sẽ bị Tự Tại Vương tìm thấy.Nghĩ đến đây, Diệp Mặc thầm cảm thấy may mắn vì đã kịp thời lên Tiên thuyền Thiên Vực này.Thuyền đắt hơn, còn hơn là bị giết.

Vài ngày sau, Diệp Mặc bắt đầu cảm thấy buồn tẻ.Chân Băng Du nhẫn nại hơn, dù tiên linh khí ở đây thiếu thốn, cô vẫn có thể tu luyện nhàm chán như vậy.Diệp Mặc thì không chịu được.Hắn không thể tu luyện, luyện đan hay luyện khí trong căn phòng nhỏ này.Dù Chân Băng Du biết hắn có Thế Giới Trang Vàng, hắn cũng không dám vào đó tu luyện.Ở một nơi có Tiên Vương mà vào Thế Giới Trang Vàng tu luyện thì chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.Lúc trước Tự Tại Vương chỉ dùng thần thức áp chế hắn một chút mà hắn đã suýt bị lộ rồi.Dù lúc đó tu vi của hắn chỉ là Kim Tiên, hắn cũng không nghĩ rằng lên Huyền Tiên rồi thì có thể chịu đựng được.
– Tôi muốn ra ngoài một chút.
Diệp Mặc nói với Chân Băng Du đang tu luyện.
Chân Băng Du ngừng tu luyện, nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh muốn đi hỏi chỗ nào kiếm được tiên tinh phải không?
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Đúng vậy, chúng ta cộng lại chưa đến hai triệu tiên tinh.Tôi đoán cái hắc thuyền này không đơn giản.Nếu hết tiên tinh, nhỡ nó đuổi chúng ta đi thì không hay.
Diệp Mặc ra ngoài vừa để xem Tiên thuyền Thiên Vực này thế nào, vừa xem có chỗ nào kiếm được tiên tinh không.Hắn sợ hết tiên tinh thì không biết làm sao.
– Được, vậy anh cẩn thận nhé.
Chân Băng Du lần đầu tiên nhắc Diệp Mặc cẩn thận, xem ra cô cũng biết vận mệnh của mình gắn liền với Diệp Mặc rồi.
Chân Băng Du không nói gì thêm, Diệp Mặc cũng biết phải cẩn thận.Ở đây có Tiên Vương, hắn chưa dò hỏi rõ ràng tình hình thì không muốn bị phát hiện.Bị Tiên Vương phát hiện cũng không sao, nhưng tuyệt đối không được để Tiên Vương nghi ngờ.
Tiên thuyền Thiên Vực Đường Phượng giống như một Tiên Thành di động.Dù không nhìn rõ toàn cảnh, Diệp Mặc cũng biết nó rất rộng lớn.Lúc trước, sự hùng vĩ của nó lơ lửng trên bầu trời khiến người ta khó tin đó là Tiên thuyền.Loại Tiên thuyền này không thể cho vào nhẫn trữ vật, cũng không tự động lớn nhỏ được, tài nguyên lãng phí cho nó thật khó tưởng tượng.
Tiên thuyền rộng lớn, khoang C lại chật hẹp, thần thức không quét được xa.Thực ra, dù quét được, Diệp Mặc cũng không dám dùng thần thức.
Diệp Mặc đi dọc hành lang hẹp vài nghìn mét thì thấy một biển báo cửa ra lớn.Trên đó có hai mũi tên, một mũi tên chỉ lối ra khoang C, mũi còn lại chỉ vào phường thị.
Diệp Mặc không biết đi ra có đến khoang B không, nên không đến đó.Hắn chọn hướng phường thị.
Trên đường, Diệp Mặc thấy mấy ngã ba, biết đó là khu ở của khoang C.Diệp Mặc thầm than: nhiều khoang C như vậy chắc kiếm được bao nhiêu tiên tinh? Đây mới chỉ là một tầng, không biết Tiên thuyền này có bao nhiêu tầng.
Càng đi, người càng đông, chuẩn bị đến phường thị.
Có nhiều lối vào phường thị từ khoang C.Diệp Mặc phát hiện muốn vào phường thị phải nộp một nghìn tiên tinh thượng phẩm, thầm im lặng.Dường như ở hắc thuyền này, chỗ nào cũng cần tiên tinh.
Diệp Mặc định vào thì thấy một Huyền Tiên sơ kỳ đang đỏ mặt giải thích gì đó với người quản lý lối vào.
– Không được!
Đại Ất Tiên quản lý lối vào lớn tiếng từ chối.
– Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc hỏi một tu sĩ bên cạnh.
Người đó lắc đầu:
– Không có một nghìn tiên tinh nên bị chặn lại thôi.
– Nếu không nộp tiên tinh hoặc giao đồ cầm cố, ta sẽ giao ngươi cho chấp pháp.
Đại Ất Tiên ở lối vào lạnh giọng nói.
Diệp Mặc thấy tên Huyền Tiên kia càng đỏ mặt, biết gã không có tiền, vội bước đến đưa một nghìn tiên tinh cho Đại Ất Tiên:
– Tôi trả giúp anh ta, để anh ta đi.
Đại Ất Tiên nhìn Diệp Mặc, nhận tiên tinh, không nói gì, trong mắt có chút khinh thường.
Thấy Diệp Mặc giúp người khác trả tiên tinh, mọi người lắc đầu, nhưng không ai nói gì.
Diệp Mặc tuy nghèo, nhưng một nghìn tiên tinh không là gì.Hắn nhớ lại lúc ở cổng Bỉ Dực Tiên Thành, hắn cũng không có tiền vào thành.Gặp người cùng cảnh ngộ, giúp được thì giúp.
Tên Huyền Tiên kia ra được phường thị, vội cảm ơn Diệp Mặc.
– Chỉ là một nghìn tiên tinh thôi, không cần khách khí.Nhưng không có tiên tinh thì anh đến phường thị làm gì?
Diệp Mặc nghi ngờ.Người này không có tiền, còn muốn đến phường thị làm gì?
Tên tu sĩ Huyền Tiên kia thở dài:
– Anh bạn, chắc anh mới lên thuyền đúng không? Anh nghĩ ở trong phòng không ra ngoài là không cần trả tiên tinh sao? Nếu vậy thì chẳng mấy chốc anh sẽ giống tôi thôi.

☀️ 🌙