Chương 1531 Di tích đầm lầy

🎧 Đang phát: Chương 1531

Tên tu sĩ Viêm Hồng Trung kia biết không giữ được hai miếng Giác Hồn Tảo nên bán cho thương lâu, rồi thương lâu bán lại cho hiệp hội “Hồng Tiên Thương Nghiệp”.
Tàng Hòa nói tiếp.
Dặc Nghiên tiên tử nhíu mày, lát sau bảo một hộ vệ:
“Chuẩn bị tiên tinh, ngày mai đi đấu giá, nhất định phải có được hai miếng Giác Hồn Tảo kia.”

Diệp Mặc thở phào, lúc này đã theo Ly Hoành và anh em họ Cao đến “Đầm Lầy Mu Tức”.Đường đi không phức tạp nhưng khá xa.
Diệp Mặc dùng pháp bảo phi hành “Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt” giúp cả bốn người chỉ mất chưa đến một ngày để đến nơi.
Diệp Mặc vốn nghĩ “Đầm Lầy Mu Tức” giống như ao đầm, nhưng khi đến mới biết mình đã lầm to.Gọi là đầm lầy quả không sai, nhưng ao đầm bình thường còn có cỏ dại hay lục bình, hoặc vũng nước đọng, còn “Đầm Lầy Mu Tức” trước mặt Diệp Mặc thì ngoài bùn nhão ra chỉ có bùn nhão.
Không một giọt nước, không một cọng cỏ.Bùn nhão một màu nâu xám, lác đác vài bong bóng nổi lên.Tiên linh khí ở đây cũng không nồng đậm.
Chỗ này có tài nguyên tu luyện sao? Diệp Mặc ngơ ngác dùng thần thức quét qua, hoàn toàn không hiểu nổi.Chẳng lẽ phải mò cá dưới bùn để tìm tài nguyên tu luyện?
Thấy Diệp Mặc ngẩn người, Cao Noãn cười:
“Diệp Mặc, anh không nghĩ chúng ta sẽ xuống đầm lầy kia tìm tài nguyên tu luyện đấy chứ?”
Diệp Mặc cười trừ, vì đúng là anh vừa nghĩ vậy.
Cao Noãn càng cười khúc khích:
“Anh đúng là biết tưởng tượng.Tuy không phải ai cũng vậy, nhưng đúng là có người nghĩ như anh đấy.Nhưng họ còn phải chọn địa điểm trước, chứ anh mà dám xuống đây thì vĩnh viễn không lên được.”
Ly Hoành giải thích:
“Trong đầm lầy Mu Tức có nhiều tiên linh vật đáng giá.Nếu tìm được một gốc ‘Nê Liên’ thì coi như có tài nguyên tu luyện trăm năm.Nhưng nhiều năm qua mới chỉ tìm được ba gốc ở đây.Đa số khu vực ở đây rất nguy hiểm, xuống dưới là chìm sâu vĩnh viễn.Ngoài những thứ tốt sâu trong đầm lầy, bên ngoài cũng có thứ tốt, ví dụ như ‘Vô Diệp Phù Tiêu’ cũng rất đáng tiền, mỗi gốc có giá từ 200 đến 300 viên tiên tinh hạ phẩm.”
Diệp Mặc sững sờ, vì anh đã nhận ra một sai lầm lớn.Đó là ở Bỉ Dực Tiên Thành, anh đã không mua một miếng ngọc giản giới thiệu về các loại tiên thảo.Cuốn “Vật” trong tay anh tuy cũng giới thiệu nhiều loại tiên thảo, nhưng chủ yếu là các loại có ở Tu Chân Giới.
“Tôi thực sự chưa nghe nói qua.”
Diệp Mặc ngượng ngùng.
Cao Noãn lập tức lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Diệp Mặc:
“Đây là giới thiệu về các loại tiên linh thảo thông thường, còn có một số loại tài liệu nữa, anh cầm lấy xem đi.”
Diệp Mặc cảm kích nhận lấy, không hề nói gì đến chuyện trả tiên tinh.Anh thấy Cao Noãn tuy là con gái nhưng phóng khoáng hơn Ly Hoành nhiều.
Ly Hoành thấy thế liền nói với Diệp Mặc:
“Đây là phía ngoài đầm lầy Mu Tức, không có gì tốt cả, chúng ta đi xa thêm nửa ngày nữa.”
Diệp Mặc vừa định trả lời thì sắc mặt biến đổi.Thần trí của anh mạnh hơn tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ như Ly Hoành nhiều, lúc này anh đã thấy hai tu sĩ đang nhanh chóng đi qua đầm lầy Mu Tức, một trong hai người thậm chí đã có tu vi Kim Tiên.
Ly Hoành nói, chín phần mười các tu sĩ ở đầm lầy Mu Tức đều là tu vi Hư Tiên, thỉnh thoảng mới có Kim Tiên qua đây, nhưng tuyệt đối không nhiều.
Diệp Mặc biến sắc không phải vì ít Kim Tiên mà lại gặp phải một người, mà vì tên tu sĩ Kim Tiên kia anh đã gặp một lần.Trước đây khi anh đi đến thương lâu mua ngọc giản, đã gặp tên tu sĩ Kim Tiên này.Khi tên tiểu nhị của thương lâu hô lên ba chữ Giác Hồn Tảo, tất cả mọi người trong thương lâu đều nghe thấy và chú ý đến anh, và tên Kim Tiên đang đuổi theo anh này chính là một trong số đó.
Diệp Mặc không tin có chuyện trùng hợp như vậy.Cho dù là trùng hợp, anh cũng không để đối phương phát hiện ra mình.Anh nghi ngờ đối phương đang tìm kiếm anh, chỉ là chưa tìm được.Lần này sau khi anh ra khỏi thành, đối phương đã có tin tức nên lập tức theo tới.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc trực tiếp bố trí hơn mười miếng trận kỳ ẩn nấp trong không trung.
“A, Diệp Mặc, anh còn là một tiên trận sư sao?”
Ly Hoành kinh ngạc thốt lên khi thấy Diệp Mặc bố trí trận kỳ.
Diệp Mặc cười:
“Tôi chỉ là một tiên trận sư cấp thấp, chỉ có thể bố trí một cái tiên trận sơ cấp đơn giản thôi.Tôi vừa ném ra ít trận kỳ để ẩn nấp hành tung, sợ có người theo dõi.”
Cao Noãn giơ ngón tay cái lên:
“Anh Diệp, anh tuy mới phi thăng nhưng làm việc hết sức cẩn thận, khó trách anh có thể phi thăng lên Tiên Giới khi còn trẻ như vậy.Hẳn là ở dưới Tu Chân Giới anh cũng rất nổi tiếng!”
Diệp Mặc chỉ cười, không trả lời.Tiên Giới rất lớn, tu sĩ như Diệp Mặc nhiều như nước biển, nên không ai để ý đến tên anh.Nhưng đừng bao giờ nghĩ anh sẽ tự nói mình là người phi thăng từ đại lục Lạc Nguyệt.
May mà Cao Noãn chỉ khen Diệp Mặc một câu rồi nhìn về phía Ly Hoành.
Thần thức của Diệp Mặc tuy đang chú ý đến tên tu sĩ Kim Tiên kia, nhưng đồng thời cũng để ý đến Ly Hoành và Cao Noãn.Dù sao họ cũng chỉ là những người cùng tồn tại ở tầng dưới Tiên Giới, anh cũng không quen thuộc lắm, chỉ có chút thiện cảm, không có nghĩa là anh không phòng bị.
Ly Hoành thấy Cao Noãn nhìn mình thì gật đầu, không lên tiếng mà phi hành nhanh hơn.Diệp Mặc không hề có biểu hiện gì, vì dù là ba tu sĩ Hư Tiên vây công anh, anh cũng không cần lưu ý.Huống chi, anh không cho rằng ba người Ly Hoành sẽ động thủ với anh.Trên người anh chỉ có “Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt” là có thể khiến họ chú ý, nhưng nó còn chưa đạt đến đẳng cấp tiên khí hạ phẩm, không đáng để ba tu sĩ Hư Tiên phải cướp giật.
Sau khi thấy tên tu sĩ Kim Tiên đã gặp trong thương lâu tiến vào đầm lầy Mu Tức, Diệp Mặc mới thở phào nhẹ nhõm.Đầm lầy Mu Tức vô cùng lớn, thần thức của tu sĩ Kim Tiên cũng không thể quét hết được.Hiện tại anh đã phòng bị, không có khả năng bị người ta tìm ra.
Tốc độ của Ly Hoành rõ ràng nhanh hơn, sau nửa ngày mới dừng lại.Diệp Mặc thấy Ly Hoành nhìn mình thì biết y có chuyện muốn nói.
Quả nhiên, sau khi dừng lại, Ly Hoành ôm quyền nói với Diệp Mặc:
“Diệp Mặc, tôi nghĩ anh không phải là loại người gian xảo, hơn nữa đồng hành với anh mấy ngày, tôi tin anh cũng đoán được chúng tôi không phải là loại người giả dối.”
Diệp Mặc cười:
“Đương nhiên tôi tin anh Ly và chị Noãn rồi, nên tôi mới theo ba người đến đầm lầy Mu Tức này phát tài chứ!”
Nghe Diệp Mặc nói đùa, Cao Noãn bật cười:
“Diệp Mặc, anh nói chuyện thật trực tiếp và thẳng thắn.Phát tài…ha ha, điều này quả thực không sai, chúng ta xác thực đang đi phát tài đấy.”
Ly Hoành cũng gật đầu.Y nghĩ Diệp Mặc mới chỉ có tu vi Hư Tiên sơ kỳ, nếu không tin tưởng ba người họ thì không thể nào đi cùng.Bằng không ba người y động thủ giết anh thì cũng không ai biết.Y không ngờ Diệp Mặc theo ba người qua đây thực sự là do không hề sợ ba người y chút nào.
Tuy biết Diệp Mặc theo họ đến đầm lầy Mu Tức là do tin tưởng họ, trước đó y còn có thể cẩn thận hỏi dò, nhưng sau khi Diệp Mặc đưa ra đáp án khẳng định, Ly Hoành càng yên tâm hơn:
“Diệp Mặc, tôi thấy bản lĩnh trận pháp của anh không tệ, nên có một mối làm ăn lớn đây, không biết anh có dám đi không?”
Diệp Mặc mỉm cười:
“Không có mối làm ăn nào mà Diệp Mặc tôi không dám làm cả.”
Có mối làm ăn nào anh không dám làm chứ? Trước đây khi còn ở Địa Cầu, tu vi thấp kém mà anh còn dám giết cả con trai độc nhất của ông trùm băng đảng Thiên Long Đầu, vừa tới Nam An Châu đã khiêu chiến với hai tông môn chín sao, còn chưa phi thăng đã dám cướp đồ của một vị Thiên Chủ trên Tiên Giới, vậy thì thế giới này còn có gì mà Diệp Mặc không dám làm sao? Chỉ có việc đáng hay không đáng để anh mạo hiểm thôi.Nếu anh cho rằng việc làm ăn này không đáng, thì dù có an toàn hơn nữa, anh cũng lười làm.
“Tốt, sảng khoái, tôi thích câu trả lời như vậy!”
Ly Hoành gật đầu mạnh một cái rồi nói một cách tán thưởng.
Sau khi nói xong, y không đợi Diệp Mặc trả lời mà nói tiếp:
“Diệp Mặc, tôi không giấu giếm gì anh.Mười mấy năm trước, chúng tôi đã phát hiện ra một di tích ở đầm lầy Mu Tức này…”
“Di tích?”
Diệp Mặc kinh ngạc.Nghe được hai chữ “Di tích”, mắt anh mở lớn.
Ly Hoành thỏa mãn với biểu tình của Diệp Mặc, tiếp tục nói:
“Chỗ di tích kia vô cùng bí mật, tôi dám khẳng định nếu không có người dẫn đường, thì dù một vạn năm cũng không tìm được nó.”
“Vậy sao mọi người còn chờ đến tận hôm nay?”
Diệp Mặc nghi hoặc.Anh cũng thấy ba người Ly Hoành không giàu có gì, nên nếu nói họ giữ di tích lại chờ đợi anh, Diệp Mặc chắc chắn không tin.
Cao Noãn vội vàng nói:
“Vì ở chỗ kia có trận pháp, mà ba người chúng tôi lại không ai hiểu về trận pháp cả.Nếu chúng tôi mạnh mẽ phá trận, sẽ lập tức kinh động đến những người khác ở đầm lầy Mu Tức này, khi đó với tu vi của tiểu đội chúng tôi, ngay cả một chén canh cũng không có được.Nên đến tận hôm nay, chúng tôi vẫn chưa hề động đến chỗ kia.”
Diệp Mặc chợt hiểu ra, lập tức nói:
“Không có vấn đề, mọi người dẫn đường đi, chúng ta qua đó xem một chút.”
Thấy Diệp Mặc nói vậy, Ly Hoành lập tức gật đầu, lại một lần nữa đẩy nhanh tốc độ phi hành.
Bay thêm nửa ngày nữa, Diệp Mặc cuối cùng đã thấy tung tích của các tu sĩ.Lúc này rất nhiều tu sĩ đang bên ngoài đầm lầy Mu Tức tìm kiếm đồ vật.Diệp Mặc đoán hẳn là họ đang tìm kiếm “Vô Diệp Phù Tiêu”.Vừa lúc này, Diệp Mặc thấy một tu sĩ bỗng nhiên thu hồi pháp bảo phi hành, chui vào trong vùng đầm lầy màu nâu xám, đảo mắt đã hoàn toàn biến mất khỏi thần thức của tất cả mọi người.
Có người thật sự dám tiến vào sao?
“Hẳn là có người phát hiện thứ tốt rồi.”
Cao Hổ vốn ít nói, lúc này đột nhiên lên tiếng.

☀️ 🌙