Chương 1409 Vẫn như xưa, không người nào dám chọc

🎧 Đang phát: Chương 1409

– Thật đúng như lời tiền bối nói, lúc nãy chẳng qua chỉ vì ả nữ tu Trúc Cơ kia muốn tranh giành nên vãn bối mới dạy dỗ…
Một tu sĩ Kim Đan khác vừa cười vừa nịnh nọt gã tu sĩ béo, dù chân vẫn còn run nhưng gã ta vẫn cố gắng lấy lòng.
Nhưng gã ta chưa kịp nói hết câu thì đã bị gã tu sĩ béo kia lạnh lùng ngắt lời:
– Một tên Kim Đan kiến hôi như ngươi mà cũng dám nịnh bợ ta sao?
Nói rồi, gã tu sĩ béo vung tay tát thẳng vào mặt.Gã tu sĩ Kim Đan kia muốn bỏ chạy nhưng đã bị chân nguyên của gã tu sĩ Hư Thần kia bao vây, căn bản không thể động đậy.
“Phụt”, một tiếng động nhỏ vang lên, gã tu sĩ Kim Đan nịnh nọt kia không những không thành công mà còn bị gã tu sĩ Hư Thần kia tát cho tan xác.
Mạc Vu chứng kiến cảnh này thì ánh mắt cũng co lại.Gã tu sĩ béo trước mặt này còn lợi hại hơn cả Phùng Lão Thực.Hai người đó hợp lại thì y lành ít dữ nhiều rồi.Hơn nữa, y cũng nhận ra hình như trong đan các này còn có một cái khốn trận, ít nhất cũng phải là cấp sáu.Y không ngờ rằng cửa hàng lâu đời của Phùng Lão Thực lại xảy ra chuyện này.Bản thân y là một tu sĩ Hư Thần viên mãn mà ở đan các của Phùng Lão Thực lại không có khả năng bảo toàn tính mạng.
Nhưng dù bị giết, y cũng không cam tâm chịu trói.Lúc gã tu sĩ béo kia đánh chết gã tu sĩ Kim Đan thứ hai, y đã lấy ra pháp bảo của mình.
Phùng Lão Thực và gã tu sĩ béo dường như không hề để ý đến việc Mạc Vu lấy pháp bảo, gã tu sĩ béo vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái Kim Đan rồi nói:
– Dung mạo cũng không tệ, ta có thể tạm thời không giết cô…
Cô gái kia quả thật có dung mạo xinh đẹp, ít nhất so với Hư Nguyệt Hoa thì trẻ trung hơn nhiều, vóc dáng cũng đầy đặn, da dẻ trắng trẻo.Hơn nữa, vẻ mặt sợ hãi kia cũng rất quyến rũ.
Khi thấy hai người bạn của mình bị gã tu sĩ béo kia tát cho thành hai vũng máu, cô gái kia đã kinh hãi đến trắng bệch mặt mày, run rẩy không ngừng.Sau khi nghe gã tu sĩ béo nói vậy, cô ta như vớ được cọc, vội vàng nói:
– Tiền bối, vãn bối nguyện ý, vãn bối nhất định sẽ hầu hạ tiền bối thật tốt…
Nói xong, cô ta không đợi gã tu sĩ béo lên tiếng, đã vội vã cởi bỏ quần áo, chỉ trong chớp mắt đã trần trụi, thậm chí cả áo lót cũng cởi ra.Bộ ngực trắng như tuyết với đường cong rõ ràng hiện ra trước mắt mọi người, cô gái kia cũng không hề cảm thấy xấu hổ mà chỉ sợ hãi nhìn gã tu sĩ béo, mong hắn nói một lời.
Diệp Mặc vốn muốn dạy dỗ cô gái này một trận, vì hắn đoán chắc rằng cô ta và hai gã tu sĩ Kim Đan kia đối đầu với Hư Nguyệt Hoa.Nhưng lúc này nhìn bộ dạng của cô ta, hắn bỗng dưng mất hết hứng thú.Hắn nhớ đến ả Ung Du Nhi đã bị mình giết ở Vô Tâm Hải, lúc đó Ung Du Nhi cũng dùng chiêu này để giữ mạng.Nhưng cô gái này còn triệt để hơn Ung Du Nhi, chớp mắt đã cởi sạch quần áo trên người.
Gã tu sĩ béo bỗng nhiên cười ha hả:
– Tốt lắm, tốc độ của cô rất nhanh, xem ra bình thường vẫn hay làm chuyện này nhỉ.Ta không quan tâm cô có phải là loại đàn bà dâm đãng hay không, chỉ cần cô giúp ta thoải mái là được.Ngồi sang một bên đi, lát nữa ta sẽ đến thăm cô, bây giờ ta phải giết mấy tên đã nhìn thấy thân thể của người phụ nữ của ta đã.
Nói xong, gã tu sĩ béo quay đầu lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:
– Thấy đẹp lắm đúng không? Lát nữa tao cũng sẽ lột sạch ả bên cạnh mày ra cho mày nhìn.
Diệp Mặc thản nhiên cười nói:
– Cũng bình thường thôi, ta tưởng An Bắc tam ma đã chết hết rồi, không ngờ hôm nay lại gặp được ở đây.
Vốn gã tu sĩ béo còn giữ nụ cười nhạt trên mặt, lúc này bỗng nhiên đờ người ra như tượng đá.Hình ảnh này cùng với nụ cười cứng đờ trên mặt y trông thật kệch cỡm.Phùng Lão Thực vốn đang đứng xem náo nhiệt cũng cực kỳ kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, cả hai thậm chí còn không kịp phản ứng.
– Rốt cuộc mày là ai?
Gã tu sĩ béo rốt cục cũng phản ứng lại, một pháp bảo thiền trượng đã xuất hiện trong tay y.Phùng Lão Thực cũng lập tức lấy ra một pháp bảo hình chiếc bát đồng, vẻ mặt khó tin nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
– Mày là ai?
Một lúc sau, Phùng Lão Thực cũng dùng vẻ mặt kinh hãi nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc bước lên trước vài bước, dường như không hề thấy pháp bảo trong tay gã tu sĩ béo, hoặc là hắn không hề sợ hãi nếu pháp bảo kia đánh trúng người hắn.
Gã tu sĩ béo thấy Diệp Mặc bước tới thì vô thức lùi lại mấy bước, nhưng y lập tức nghĩ đến mình là một tu sĩ Hư Thần viên mãn, sao phải sợ một tên trẻ tuổi như Diệp Mặc?
– Tên của tao thì vừa rồi bạn tao đã nói rồi, tao là Diệp Mặc, tai mày bị điếc sao mà không nghe thấy? Thực ra tao cũng là một luyện đan sư đấy.
Diệp Mặc nhìn Phùng Lão Thực châm chọc.
– Diệp Mặc…
Phùng Lão Thực vô thức lặp lại một lần, nhưng chưa kịp nói hết thì gã tu sĩ béo kia như nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên chỉ vào Diệp Mặc rồi run giọng nói:
– Mày, mày, mày…
Gã tu sĩ béo kia hiển nhiên là một kẻ rất sợ chết, y chỉ vào Diệp Mặc mãi mà chỉ nói được một chữ “mày”, không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.
– Mày là Diệp Đan Vương đạt được danh hiệu đệ nhất ở đại hội Đan Vương…là Diệp Mặc…
Phùng Lão Thực nghe Diệp Mặc nói mình cũng là một luyện đan sư thì run giọng bổ sung một câu.Thực tế, y rất hy vọng mình đoán sai.
Bởi vì Diệp Mặc không chỉ là một Đan Vương cao cấp mà còn là một người không dễ chọc vào.Nghe nói hắn đã giết đệ nhất thiên tài Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông, đệ nhất thiên tài Viên Quan Nam của Vô Cực Tông.Còn giết cả vài tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông trên núi Huyền Băng của Huyền Băng Phái nữa.Đừng tưởng Phùng Lão Thực y là một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ, kỳ thực chỉ cần một tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông kia cũng có thể giết chết y rồi.Nhưng những tu sĩ lợi hại như vậy đều bị Diệp Mặc giết hết, mà Vô Cực Tông thậm chí không dám hé răng.
Hơn nữa, Diệp Mặc còn thành lập Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An Châu, một thành thị không ai dám động vào.Nhưng nghe nói Diệp Mặc đã mất tích ở Vô Tâm Hải, sao lại xuất hiện ở đây?
Vận số của Phùng Lão Thực y khi nào lại tệ đến mức này, ngay cả người như Diệp Mặc mà y cũng dám chọc vào?
Nhưng lời Diệp Mặc nói ra lúc này đã khiến Phùng Lão Thực triệt để thất vọng:
– Mày nói đúng rồi, tao chính là Diệp Đan Vương kia…
– Tiền bối, vãn bối, vãn bối…
Gã tu sĩ béo lúc này đã hoàn hồn, càng kinh hãi hơn mà hướng tới Diệp Mặc cầu xin.Vì y cũng đã nghe nói Diệp Mặc từng giết cả tu sĩ Ngưng Thể, còn y và Phùng Lão Thực bất quá chỉ là tu sĩ Hư Thần mà thôi.
Đáng tiếc là y phát hiện mình chỉ nói được mấy chữ đó rồi không thể nói tiếp, sau đó y thấy một bàn tay chân nguyên khổng lồ đang hướng về đỉnh đầu mình.
– Tu sĩ Hóa Chân…
Trong mắt gã tu sĩ béo hiện lên sự tuyệt vọng, nội tâm gào thét điên cuồng, nhưng không thể thốt ra một lời.Y biết mình đã bị “Vực” trong truyền thuyết của tu sĩ Hóa Chân trói buộc, căn bản không thể phản kháng.
Mới vừa rồi, những tu sĩ Kim Đan kia còn không thể nói trọn một câu trước mặt y đã bị y đánh thành thịt vụn.Nhưng lúc này, y một câu cũng không thể thốt ra trước mặt một tu sĩ Hóa Chân.
Chưa kịp nghĩ đến hậu quả của mình, bàn tay chân nguyên kia đã biến y thành bột mịn.
Một vũng máu văng ra, bàn tay chân nguyên của Diệp Mặc giống như vừa bóp chết một con kiến.
Gã tu sĩ béo vừa rồi còn hung hăng giết chết hai tu sĩ Kim Đan, chớp mắt đã bị bàn tay chân nguyên của tu sĩ Hóa Chân bóp nát.Biến hóa này không chỉ nhanh mà còn quá nhanh.Đôi khi, sự thực thật nực cười, nhưng không ai có thể đoán trước được.
Toàn bộ cửa hàng đan dược nhỏ của Phùng Lão Thực trở nên im ắng, Phùng Lão Thực ngây dại quên cả việc kích hoạt khốn trận trong cửa hàng.Mạc Vu cũng hoàn toàn ngây dại, y vốn tưởng mình chết chắc, nhưng sự tình hết lần này đến lần khác thay đổi đầy kịch tính.Không ngờ trong cửa hàng nhỏ của Phùng Lão Thực lại xuất hiện một tu sĩ Hóa Chân, thật là quá mức rồi.
Nhưng Mạc Vu lập tức nghĩ đến, tiền bối Hóa Chân này liệu có tiện tay giết luôn y không?
Hư Nguyệt Hoa lúc này mới kịp phản ứng, mừng rỡ nhìn Diệp Mặc, cô không ngờ Diệp Mặc đã là tu sĩ Hóa Chân.Nếu có thể không chết, ai lại muốn tìm đến cái chết, Hư Nguyệt Hoa cũng vậy.Cô cũng mơ ước một ngày tu luyện đến cực hạn rồi trở về Lạc Nguyệt Thành.
“Hắn ở bất cứ nơi nào đều vượt lên trên tất cả mọi người…”
Hư Nguyệt Hoa liếc nhìn Diệp Mặc, thầm than thở trong lòng.Đối mặt với Bắc Sa, đối mặt với Ẩn Môn, Diệp Mặc luôn là người không ai dám chọc vào.Hiện tại, đến cả Tu Chân Giới cao thủ như mây, hắn vẫn đứng trên đỉnh, không ai dám đụng đến.
– Tiền, tiền bối…
Phùng Lão Thực nắm trong tay một miếng trận kỳ nhưng trước sau vẫn không dám ném ra.Y biết rằng với khốn trận cấp sáu của mình mà muốn đối phó với một tu sĩ Hóa Chân thì chẳng khác nào nằm mơ.
– Phùng Lão Thực, đã nhiều năm không gặp, mày vẫn không thành thật chút nào.Nhiều năm trước tao đến tìm mày luyện đan, mày đang bị thương tổn thần hồn, còn ẩn nấp tu vi xuống Kim Đan, mang theo “Viêm thần thảo” và “Quỷ diện cô” đi thu thập nội đan của “Cửu túc hải xà”.Hiện tại lại muốn chiếm đoạt “Ngưng nguyên quả” của khách hàng, vậy thì chắc là thần hồn của mày đã khỏi rồi đúng không?
Diệp Mặc nhìn Phùng Lão Thực rồi thản nhiên nói.
Đầu óc Phùng Lão Thực quay cuồng, y không ngờ từ nhiều năm trước hành động ám muội của y đã bị Diệp Mặc nhìn thấu.Sắc mặt y trắng bệch, nơm nớp lo sợ nhìn Diệp Mặc:
– Tiền bối, ngài, ngài nhiều năm trước cũng đã biết…
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Phùng Lão Thực cười châm chọc:
– Mày nói xem? Chẳng phải mày vừa nói tao là đệ nhất đại hội Đan Vương sao? Tao giành được danh hiệu đệ nhất đại hội Đan Vương mà không đoán ra được mấy trò vặt của mày sao?
Lưng Phùng Lão Thực đầy mồ hôi lạnh, nhiều năm trước Diệp Mặc không giết y, hiện tại rất có thể Diệp Mặc sẽ giết y, vì vừa rồi y đã nói muốn giết Diệp Mặc.Lúc này, y hận không thể xé nát cái miệng của mình.Những lời không nên nói y lại cứ nói ra.
Trong lòng y càng hận tên Mạc Vu kia, sớm không tới, muộn không tới lại chọn đúng lúc Diệp Mặc ở đây mà tới.Nếu không thì đã không xảy ra chuyện hôm nay, và Diệp Mặc có lẽ đã không giết y.Y không biết rằng năm đó Diệp Mặc đừng nói giết y, mà còn có thể bị y giết trong nháy mắt ấy chứ.
– Tiền bối…
Phùng Lão Thực kinh hoàng thốt lên một câu, đồng thời suy nghĩ nhanh chóng xem làm thế nào để giữ lại mạng sống.
Diệp Mặc bỗng nhiên lạnh giọng nói:
– Mày muốn tao tha cho mày một mạng chó sao?
– Vâng, đúng thế, tiền bối…
Phùng Lão Thực vội vàng gật đầu liên tục như gà mổ thóc.

☀️ 🌙