Chương 1239 Giao dịch cùng thành chủ

🎧 Đang phát: Chương 1239

Nếu Âm Hải thành thực sự là một thế giới nhỏ, thì khi nó bị luyện hóa, mọi thứ bên trong đều sẽ bị người đó khống chế.Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đổ mồ hôi lạnh.Nếu thành chủ Âm Hải thành mời tất cả những người có thân phận quanh Vô Tâm Hải, thậm chí là cả tứ đại Châu, rồi đóng cửa thế giới nhỏ này thì sao?
Diệp Mặc càng nghĩ càng thấy có khả năng.Hiện tại, thành chủ Âm Hải thành mỗi năm đều tổ chức đại hội giao dịch giữa các tu sĩ.Ai biết sau khi luyện hóa thành công thế giới nhỏ này, y có mở một đại hội giao dịch lớn để mời phần lớn tu sĩ đến không?
Hơn nữa, Âm Hải thành đối với các tu sĩ mà nói là một nơi vô cùng an toàn.Ngay cả việc yêu tu buôn bán Nguyên Anh, Nguyên Thần của tu sĩ loài người, thậm chí buôn bán các cô gái làm lô đỉnh cũng là chuyện bình thường ở đây.
Từ việc mua bán lô đỉnh, Diệp Mặc thấy rằng chỉ có mình hắn coi đó là tà ác, còn những tu sĩ khác đều thấy bình thường.Tên Bàn Hồ bị hắn phá hủy đan điền, viên quản sự và chấp sự kia rõ ràng ghét hắn, nhưng vẫn phải xử lý công bằng để mua lấy danh tiếng cho Âm Hải thành.
Một thành thị có danh tiếng lớn như vậy, một khi tổ chức đại hội giao lưu lớn, sẽ có bao nhiêu tu sĩ đến? Lại có bao nhiêu tài nguyên tu luyện quy tụ? Diệp Mặc không dám tưởng tượng nữa.
Lúc này, Diệp Mặc hiểu vì sao Âm Hải thành có danh tiếng tốt như vậy.Chính là do họ cố ý tạo ra sự công bằng trong mắt các tu sĩ.
Nếu thật là như vậy, thì tâm tư của tên thành chủ kia thật đáng sợ.Nhưng thế giới nhỏ này đã mấy nghìn năm rồi sao vẫn chưa luyện hóa được?
Diệp Mặc thả lỏng một chút, vì hiện tại dù hắn có nghi ngờ cũng không thể bàn luận với Mông Hàn An, chỉ có thể chờ rời khỏi Âm Hải thành mà thôi.
Diệp Mặc và Mông Hàn An không đợi lâu, vừa uống xong chén linh trà thứ nhất thì đã có một tu sĩ trung niên tìm đến, phía sau là một thanh niên sắc mặt tái nhợt, im lặng như một u linh.
Tu sĩ trung niên vừa đến đã nhanh chóng bố trí cấm chế, tách biệt gian phòng với bên ngoài, rồi nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Cậu cố ý đến phủ thành chủ tìm tôi sao? Cậu có biết nếu điều trong ngọc giản không phải sự thật thì hậu quả sẽ như thế nào không?
Vừa bước vào, Diệp Mặc đã cảm nhận được áp lực lớn, người này chắc chắn là thành chủ Âm Tự của Âm Hải thành.Nhưng Diệp Mặc không ngờ dung mạo của y lại trẻ như vậy, chỉ khoảng ba mươi tuổi, rất anh tuấn.Mái tóc đen nhánh búi tùy ý, vóc dáng cân đối, đúng là hình tượng một thanh niên tuấn kiệt.
Người này khá giống Trương Thừa Phong của Hà Châu Thành Bắc Vọng Châu, nhưng Âm Tự có khí thế hơn.Ngay cả Mông Hàn An cũng bị ngoại hình của y thu hút.
Nhưng Diệp Mặc cảnh giác vì Âm Tự có tu vi Hóa Chân tầng chín đỉnh, hơn nữa khí thế không kém Lục Vô Hổ.
Âm Tự tiến đến, nhưng Diệp Mặc không hề khẩn trương, từ từ đứng lên, ôm quyền nói:
– Vãn bối biết thành chủ bận rộn nhiều việc, sao dám lừa dối ngài? Mời thành chủ ngồi, cả vị đại nhân này nữa.
Tu sĩ trung niên thấy Diệp Mặc cư xử đúng mực, tuy xưng là vãn bối nhưng giọng nói không có chút ý tứ nào của vãn bối.Y kinh ngạc một chút rồi gật đầu ngồi xuống.Thanh niên kia vẫn im lặng đứng sau Âm Tự.
Mông Hàn An vội rót trà cho Âm Tự rồi chào hỏi:
– Vãn bối Mông Hàn An ra mắt thành chủ, xin ra mắt vị đại nhân này nữa.
Âm Tự gật đầu nhìn Mông Hàn An rồi chuyển sang Diệp Mặc.
Diệp Mặc không hề hoang mang, lấy ra một bình ngọc đưa cho Âm Tự:
– Thành chủ, mời xem, đây là thứ vãn bối đã nhắc trong ngọc giản.Vãn bối biết nó rất trân quý, nhưng không dám đoán bừa.
Âm Tự cầm lấy bình ngọc, mở ra nhìn thoáng qua, sắc mặt lập tức biến đổi, hít sâu một hơi rồi che lại bình ngọc, kích động nhìn Diệp Mặc:
– Không ngờ thực sự là ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, linh dược cấp mười, lại còn có tới mười giọt.Cậu lấy nó từ đâu ra?
Trong lòng Âm Tự cảm thấy may mắn.’Vạn niên thạch duẩn tủy’ ai cũng biết, nhưng ở Tu Chân Giới thì gần như không có vì quá trân quý.
‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ không chỉ có tác dụng lớn trong việc chữa trị thần thức và thần hồn, còn có thể diễn sinh linh căn.Người không có linh căn thì không thể tu luyện, nhưng chỉ cần có ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ thì ai cũng có thể tự sinh ra linh căn.
Loại linh dược này thì có thể không trân quý sao?
Mông Hàn An cũng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.Cô cho rằng ‘Tiên khuyên hoa’ là thứ trân quý nhất của Diệp Mặc, nhưng không ngờ hắn còn có ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.So sánh ra thì khó phân biệt loại nào trân quý hơn.
Nhưng Diệp Mặc lấy ra tận mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ thì có ý nghĩa gì?
Trên người Diệp Mặc còn bao nhiêu thứ tốt nữa? Lúc này, ánh mắt Mông Hàn An nhìn Diệp Mặc có chút thay đổi, cô không dám nghĩ đến việc hắn còn có gì tốt nữa không.
Âm Tự không trả bình ngọc lại cho Diệp Mặc.Với thân phận của y, xem xong đồ của đối phương thì không có khả năng không trả lại, nhưng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ này thì y không muốn trả lại.
– Chắc hẳn cậu không vô duyên vô cớ lấy ra ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đúng không? Nói đi, cậu muốn gì?
Âm Tự nhìn Diệp Mặc, nhíu mày hỏi nhưng vẫn không trả lại ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.
Diệp Mặc nghe xong, lập tức ôm quyền trả lời:
– Thành chủ, vãn bối muốn một thứ mà chỉ có ngài mới có.
– Nói đi.
Âm Tự nhíu mày, cảm thấy thứ Diệp Mặc muốn không đơn giản, bằng không sẽ không lấy ra ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.
Diệp Mặc gật đầu:
– Vãn bối nghe nói thành chủ có một miếng ‘Côn lân’, nên muốn đổi lấy nó.Không biết thành chủ có thể bỏ được thứ mình yêu thích không?
Nghe Diệp Mặc nói ‘Côn lân’, mắt Âm Tự hiện lên tia âm lãnh, nhưng y im lặng chờ Diệp Mặc nói xong rồi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc hỏi:
– Cậu cho rằng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể đổi được ‘Côn lân’ sao? Hơn nữa, cho dù ta đổi ‘Côn lân’ cho cậu, cậu có giữ được nó không?
Lòng Mông Hàn An chìm xuống, quả nhiên không đổi được.Cô biết ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ rất trân quý, nhưng muốn đổi lấy ‘Côn lân’ thì không thể.Thành chủ Âm Tự đã nói vậy, hiển nhiên là không muốn trao đổi với Diệp Mặc.
Diệp Mặc tỏ vẻ sợ hãi, ôm quyền nói với Âm Tự:
– Vâng, vãn bối không rõ mức độ trân quý của ‘Côn lân’, nên mới cho rằng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể đổi được.Vãn bối quá lỗ mãng, xin thành chủ tha thứ.May mà đây là Âm Hải thành, bằng không vãn bối không dám làm càn.
Âm Tự nghe vậy thì sắc mặt hòa hoãn:
– Không sao, dù sao cậu cũng không lừa gạt ta.Âm Hải thành của ta tuy không dám so sánh với Đan Thành của Nam An Châu, nhưng về sự công bằng thì Âm Hải thành ta đứng thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất.
Diệp Mặc lại nói:
– Đa tạ thành chủ, vãn bối yên tâm rồi.Vậy vãn bối xin cáo từ, không làm phiền thành chủ nữa.
Không đợi thành chủ gật đầu, Diệp Mặc đã lấy lại ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, đồng thời cười nhạt trong lòng.
Mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ còn không bằng một cái ‘Côn lân’ sao? Ai tin? Nếu ‘Côn lân’ là vẩy của thần thú Côn đã trưởng thành thì đừng nói là mười giọt, cho dù hàng trăm hàng nghìn giọt cũng không thể so sánh được.
Nhưng Mông Hàn An nói rằng thần thú Côn khi mới sinh ra chỉ là yêu thú cấp bảy, tuy có huyết mạch thần thú nhưng chưa thực sự tiến hóa thành thần thú.Vậy thì một miếng ‘Côn lân’ này dùng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đổi lấy là đủ rồi.
‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ là của Diệp Mặc, nên Âm Tự không thể ngăn cản hắn lấy lại.Y chỉ có thể xấu hổ đặt bình ngọc lại trên bàn cho Diệp Mặc lấy đi.
Mông Hàn An hiểu ra vì sao Diệp Mặc lại đợi thành chủ Âm Hải thành ở ‘Nhược Trì Linh Tức Lâu’.Linh tức lâu là nơi công cộng, nên dù thành chủ Âm Hải thành có ý đồ với ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ cũng không dám chiếm đoạt, bằng không danh tiếng Âm Hải thành xây dựng bao năm sẽ tan biến.
Lúc này, Mông Hàn An bội phục Diệp Mặc.Nếu họ thực sự vào phủ thành chủ thì chắc chắn sẽ không thể ra ngoài, mà việc như vậy ở Âm Hải thành cũng không gây sóng gió gì.
Thấy Diệp Mặc cầm ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, Âm Tự bỗng nói:
– Các người định ở lại Âm Hải thành bao lâu? Ba tháng nữa Âm Hải thành sẽ tổ chức đại hội giao lưu, lúc đó sẽ có nhiều đồ trân quý xuất hiện.Tuy không nhất định có ‘Côn lân’, nhưng sẽ có nhiều thứ hiếm thấy.’Vạn niên thạch duẩn tủy’ của cậu cũng có thể đổi được nhiều thứ tốt đấy.
Diệp Mặc cười tự giễu:
– Vãn bối chắc không thể ở lại ba tháng được.Thực ra vãn bối là một linh đan sư cửu phẩm, nên định về nhà trọ luyện chế ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ thành đan dược tinh lọc linh căn, sau đó bán đi kiếm chút gì đó rồi rời khỏi đây.
Giọng Diệp Mặc rất cứng rắn, sắc mặt Âm Tự lập tức thay đổi.Y không ngờ Diệp Mặc lại muốn phá hủy ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.Một linh đan sư cửu phẩm mà cũng dám luyện chế ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’? Cái gì mà đan dược tinh lọc linh căn? ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể dùng như vậy sao?
– Đợi một chút.
Thấy Diệp Mặc sắp rời đi, Âm Tự không nhịn được nữa mà gọi hắn lại.Y không muốn trao đổi, nhưng không có nghĩa là y không muốn có được mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ này.Nhưng một khi bị tên ngốc này mang đi luyện chế thì y còn muốn cái rắm gì nữa.

☀️ 🌙