Đang phát: Chương 1188
– Hả…
Đôi nam nữ tu sĩ lộ vẻ mừng rỡ.Họ không ngờ mình là khách hàng đầu tiên nên được miễn phí luyện chế.Thật khó tin!
Nữ tu sĩ tóc vàng, dáng người gầy gò, liên tục cảm ơn:
– Cám ơn, cám ơn tiền bối.
Cô vội lấy ra một miếng Hải Lam San đưa cho Diệp Mặc:
– Tôi có nguyên liệu này, muốn luyện thành linh khí phi hành hạ phẩm.Nếu không đủ, tôi còn vài nguyên liệu yêu thú cấp năm…
Cô muốn luyện chế pháp bảo phi hành nhưng không đủ nguyên liệu và tiền công cho luyện khí sư.Thấy Diệp Mặc quảng cáo, cô mừng rỡ vô cùng.
Những người xung quanh quen biết họ đều lắc đầu:
– Rõ ràng là lừa đảo mà cũng tin.
– Nghe nói năm ngoái có người làm trò này rồi.Hắn thu thập được nhiều nguyên liệu nhưng không luyện được món nào.Vì tu vi hắn cao, người mất nguyên liệu chỉ biết tự trách mình xui xẻo.
Diệp Mặc nghe rõ những lời bàn tán.Hắn hiểu vì sao mãi chưa có ai đến giao dịch.Hóa ra chiêu này đã có người dùng và còn dùng để lừa nguyên liệu.Xem ra đôi nam nữ này mới đến đây không lâu.
Quả nhiên, sau khi nghe những lời bàn tán, đôi nam nữ kia lập tức căng thẳng.Nam tu sĩ nhìn chằm chằm miếng Hải Lam San trong tay Diệp Mặc, sợ hắn luyện chế hỏng.Vì tu vi Diệp Mặc cao hơn hẳn, họ không dám trêu chọc.Nếu Diệp Mặc làm hỏng nguyên liệu, họ chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Diệp Mặc thấy vẻ lo lắng của nam tu sĩ thì cười nhạt:
– Nếu hai người tin tôi, tôi sẽ giúp luyện chế pháp bảo phi hành.Nếu không tin, tôi sẽ trả lại Hải Lam San.
– Không, tiền bối, tôi tin anh.
Nữ tu sĩ tóc vàng gầy gò khẳng định ngay.
Diệp Mặc gật đầu:
– Tốt, tôi sẽ giúp hai người luyện chế.
Hải Lam San là nguyên liệu cực phẩm cấp năm.Nếu đưa cho Lục Vô Hổ luyện chế, Diệp Mặc tin rằng ông ta có thể luyện được linh khí thượng phẩm, thậm chí là bán cực phẩm.Dù không bằng Lục Vô Hổ, nhưng nếu chỉ luyện được linh khí hạ phẩm thì coi như thất bại.Vì vậy, Diệp Mặc quyết định luyện ít nhất phải được linh khí phi hành trung phẩm.
Diệp Mặc giơ tay, một ngọn lửa màu cam đậm xuất hiện trong lòng bàn tay.Ngọn lửa này vừa xuất hiện, những người xung quanh kinh ngạc thốt lên:
– Tử Quỳ Hỏa, không ngờ là dị hỏa Tử Quỳ Hỏa.
– Chẳng lẽ lại luyện được linh khí thật? Không phải lừa đảo sao? Tôi nhớ năm ngoái tên luyện khí kia không luyện trước mặt mọi người mà chỉ luyện trong cấm chế.Cuối cùng hắn nói luyện chế thất bại và nguyên liệu biến mất.
– Tôi thấy vị tu sĩ này có bản lĩnh thật.Nếu không, hắn đã không luyện khí trước mặt mọi người, huống chi còn có Tử Quỳ Hỏa.
– Chắc vậy, như vậy hắn không thể lén lấy nguyên liệu được.
…
Diệp Mặc làm ngơ trước những lời bàn tán.Hắn đã là tu vi Ngưng Thể hậu kỳ, phóng Tử Quỳ Hỏa ra thì không ai dám nhòm ngó.
Đôi nam nữ kia nghe những lời bàn tán thì vui mừng.Rõ ràng vị tiền bối luyện khí trước mặt mọi người này không phải lừa đảo.
Dưới ngọn lửa Tử Quỳ Hỏa của Diệp Mặc, miếng Hải Lam San nhanh chóng hóa thành chất lỏng màu lam, lơ lửng trước mặt hắn.Như không hề để ý đến những ánh mắt xung quanh, Diệp Mặc liên tục thi triển thủ quyết vào chất lỏng màu lam đó.Tốc độ nhanh đến nỗi không ai nhìn rõ hắn đã đánh bao nhiêu thủ quyết vào.
Chất lỏng màu lam của Hải Lam San bắt đầu chuyển động, biến thành hình dáng ban đầu của pháp bảo phi hành.Cuối cùng, chuyển động càng lúc càng nhanh, người xung quanh chỉ thấy một màu lam xoay tròn quanh Diệp Mặc, không nhìn rõ hình dạng.
Họ chỉ thấy rõ Diệp Mặc liên tục đánh thủ quyết vào chất lỏng màu lam, dường như đang vẽ trận pháp, lại dường như đang luyện hóa nguyên liệu.
– Hình như không đúng.Tôi từng thấy người khác luyện khí, sao lại không có lò luyện khí?
– Đúng vậy, luyện khí ít nhất phải có lò luyện khí chứ? Sao lại luyện thế này? Kì lạ thật.
…
Những lời bàn tán không ảnh hưởng đến Diệp Mặc.Hắn biết rõ luyện khí phải dùng lò luyện khí.Bình thường không có lò luyện khí thì không thể luyện được pháp khí cấp thấp thông thường, linh khí cấp cao, thậm chí là chân khí.Nhưng từ khi quyết định học luyện khí từ Lục Vô Hổ, hắn đã không dùng lò luyện khí nữa.
Tam Sinh Quyết nghiên cứu vạn vật tự sinh, trói buộc không phải là cách tốt nhất.Vì vậy, hắn quyết định bỏ lò luyện khí, không dùng nó để trói buộc pháp quyết luyện chế.Diệp Mặc phát hiện pháp bảo luyện chế như vậy, đẳng cấp càng cao thì yêu cầu thần thức của luyện khí sư càng cao.Thậm chí, luyện khí sư bình thường chưa kịp để pháp bảo thành hình thì nguyên liệu đã hư hao.Không phải trình độ luyện khí kém mà là thần thức không khống chế được nguyên liệu.Diệp Mặc tu luyện Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, thần thức mạnh mẽ nên không sợ điều này.
Hơn nữa, Diệp Mặc phát hiện không dùng lò luyện khí, pháp bảo sau khi luyện thành sẽ mạnh mẽ hơn nhiều so với pháp bảo cùng cấp.
Có kinh nghiệm này, Diệp Mặc càng bỏ qua việc dùng lò luyện khí.Có một thời gian, hắn còn muốn bỏ lò luyện đan, nhưng nhanh chóng nhận ra nếu bỏ lò đan, mình chỉ luyện được đan dược thiên cấp nhất phẩm.Hơn nữa, tác dụng đan dược bộc lộ, không ôn hòa, dễ khiến người tu luyện tổn thương kinh mạch, không có tác dụng tốt.
Cuối cùng, Diệp Mặc nhận ra luyện khí thì càng phô trương càng tốt, luyện đan thì cần lò luyện để cô đọng lại phong mang.Có lẽ đến một ngày nào đó hắn trở thành Đan vương cực phẩm, hắn có thể không cần lò đan để luyện chế ra đan dược ôn hòa mà nghịch thiên, nhưng chắc chắn không phải bây giờ.
Người vây xem Diệp Mặc càng lúc càng đông.Vòng tròn màu lam quanh Diệp Mặc càng lúc càng sáng, cuối cùng chói mắt.Sau nửa tuần hương nữa, vòng tròn màu lam phát ra âm thanh ong ong, rồi nhanh chóng biến hóa.Lần này sự biến hóa diễn ra cực nhanh.Khi sự xoay chuyển dừng lại, một pháp bảo phi hành màu lam tinh xảo nằm gọn trong tay Diệp Mặc.
– Linh khí thượng phẩm…
– Không ngờ là linh khí thượng phẩm? Hải Lam San cấp năm luyện ra linh khí thượng phẩm, thật sao?
– Trận pháp phòng ngự trên linh khí kia ít nhất là cấp sáu.Thật cừ.
– Một pháp bảo phi hành thật đẹp…
Tiếng bàn tán càng lúc càng lớn, bầu không khí càng lúc càng sôi động.Không ai ngờ Diệp Mặc không phải lừa đảo mà là đại sư luyện khí, có thể luyện ra linh khí thượng phẩm.Hắn ít nhất cũng là đại sư linh khí thất phẩm.
Đôi nam nữ yêu cầu Diệp Mặc luyện chế linh khí phi hành thì càng kích động.Mặt họ đỏ ửng lên, đồng thời lo lắng.Vốn dĩ Diệp Mặc luyện được linh khí phi hành hạ phẩm, họ đã mãn nguyện.Nhưng không ngờ vị đại sư luyện khí này lại luyện ra linh khí phi hành thượng phẩm.Thật ngoài dự liệu!
Họ lo lắng Diệp Mặc có giữ lời hứa miễn phí khi luyện chế ra pháp bảo phi hành linh khí thượng phẩm hay không.Vì giá linh khí thượng phẩm và hạ phẩm khác nhau quá lớn, không thể so sánh được.Giá một món linh khí thượng phẩm mua được mấy chục món linh khí hạ phẩm là chuyện bình thường, huống chi đây là pháp bảo phi hành có giá trị cao hơn?
Diệp Mặc đưa pháp bảo phi hành cho đôi nam nữ:
– May mắn không làm nhục mệnh, luyện được một món linh khí thượng phẩm.Không biết bằng hữu có hài lòng không?
Nữ tu sĩ kích động nhận lấy linh khí, tay run rẩy.Linh khí thượng phẩm này sao cô không hài lòng được? Nếu không có Diệp Mặc giúp, dù cô vất vả hơn mười năm nữa quanh Lăng Đảo, cũng chưa chắc có được linh khí phi hành thượng phẩm tốt như vậy.
Diệp Mặc thấy cô kích động không nói nên lời, cũng không để ý.Luyện chế pháp bảo phi hành màu lam này, hắn đã tốn công suy nghĩ.Mục đích chính là quảng cáo.Lần sau luyện chế, hắn sẽ không cố gắng như vậy.Hắn cần tiết kiệm thời gian để thu thập nguyên liệu nhanh hơn.
– Cám ơn, cám ơn tiền bối…
Nam tu sĩ kịp phản ứng, vội kéo nữ tu sĩ cảm ơn Diệp Mặc.
Diệp Mặc khoát tay:
– Hai người là khách hàng đầu tiên, cũng là giúp tôi, không cần khách khí.
Nói xong, Diệp Mặc đứng dậy chắp tay:
– Các vị bằng hữu, tôi luyện khí ở đây.Vừa rồi mọi người đã thấy.Giá vẫn như cũ: hai bộ nguyên liệu luyện được một món linh khí trung phẩm hoặc thượng phẩm.Vị bằng hữu nào muốn luyện chế thì mời báo danh.
Diệp Mặc vừa dứt lời, những tu sĩ đứng xem đều muốn bước lên.Ai cũng thấy bản lĩnh luyện khí của Diệp Mặc.Bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy thì đúng là ngu ngốc.Bây giờ không ai còn ngưỡng mộ đôi nam nữ vừa được Diệp Mặc luyện khí cho nữa, vì ý của đại sư luyện khí là ai cũng có cơ hội.
Tu sĩ kiếm sống ở biển không nhiều lắm, nhưng tài nguyên lại nhiều.Bất luận là nguyên liệu luyện khí hay luyện đan đều vô cùng phong phú.
Diệp Mặc thấy mọi người xông lên thì khoát tay:
– Mọi người xếp hàng có trật tự, chuẩn bị nguyên liệu.Ai chen ngang thì không được luyện khí.
Nửa câu trước không ai để ý, nhưng sau khi Diệp Mặc nói thêm câu “chen ngang không luyện khí”, những tu sĩ đang chen lấn đều đứng vào hàng ngũ, không ai dám chen ngang nữa.Đôi nam nữ được Diệp Mặc luyện khí miễn phí định giúp hắn bảo vệ trật tự, nhưng thấy một câu nói của Diệp Mặc đã giải quyết xong, họ không nói gì thêm.
Sau đó, Diệp Mặc không chậm trễ, cũng không tỉ mỉ cẩn thận như vừa rồi dùng Hải Lam San luyện chế pháp bảo phi hành.Nhưng dù vậy, từng món linh khí trung phẩm vẫn giống như hoa tươi nở rộ trong tay hắn.
Những tu sĩ nhận được linh khí vui mừng không ngớt, liên tục cảm ơn.Dùng nguyên liệu nhiều gấp đôi để đổi lấy một món linh khí, ở Lăng Đảo ai cũng muốn.
Nguyên liệu trong nhẫn trữ vật của Diệp Mặc càng lúc càng nhiều, cuối cùng tích lũy thành một ngọn núi nhỏ.Tốc độ luyện khí của hắn càng lúc càng nhanh.Lúc đầu, hắn luyện linh khí thượng phẩm còn thất bại, nhưng đến cuối cùng, tỉ lệ thành công là 100%.
Ba ngày sau, Diệp Mặc thậm chí bắt đầu luyện linh khí cực phẩm, không nhận đơn linh khí trung phẩm nữa.Treo bảng luyện khí linh khí thượng phẩm và cực phẩm, nguyên liệu hắn thu thập được càng lúc càng cao cấp.
Vì Diệp Mặc luyện khí ở đây, tu sĩ vây quanh sạp hàng của hắn càng lúc càng đông.Tin tức lan truyền, càng có nhiều tu sĩ đến.
Quá nhiều người tìm Diệp Mặc, hắn chỉ có một mình, rõ ràng không xuể.Lúc này, hắn lại treo một cái bảng mới.
