Chương 757 Anh chính là Diệp Mặc

🎧 Đang phát: Chương 757

– Phùng Chá Bình? Đây là đại sảnh hội nghị của Thần Thương hội, anh đến đây làm gì?
Vân Tử Y lập tức giật mình khi thấy Phùng Chá Bình bước vào.Cô hiểu ra mọi chuyện.Phùng Chá Bình, thiếu chủ của phái Hải Thương, đến đây có nghĩa là đã cấu kết với một vài trưởng lão của Thần Thương hội.
– Phùng thiếu chủ…
Một vài người đứng lên chào hỏi Phùng Chá Bình.Vân Tử Y nhận thấy bảy trong số chín vị trưởng lão, trừ Phong trưởng lão và Mang trưởng lão, đều chủ động chào hỏi Phùng Chá Bình.Điều này có nghĩa là chỉ còn Phong trưởng lão và Mang trưởng lão đứng về phía cô.
Phùng Chá Bình cười, đánh giá Vân Tử Y rồi nói:
– Vân Tử Y, Tử Hoa Tiên Tử, danh tiếng thật lớn.Cô còn xinh đẹp hơn trước.Về việc tôi đến đây làm gì, đương nhiên là để bàn chuyện làm ăn rồi.
Phùng Chá Bình liếc nhìn hai vị trưởng lão không đứng lên chào hỏi, nói tiếp:
– Tôi rất tiếc về chuyện của Vân lão gia, nhưng Tử Hoa Tiên Tử không nên ăn nói lung tung.Phái Hải Thương đến đây là để giúp đỡ Thần Thương hội, chứ không phải để lợi dụng lúc khó khăn.Tôi ngưỡng mộ Tử Hoa Tiên Tử từ lâu nên mới vậy.
– Đồ đáng tởm, đừng có mà làm ta buồn nôn như vậy, giống y như cái đức hạnh của bố mày Phùng Năng.Chẳng lẽ ta không biết mày đến đây làm gì hay sao? Cút, đây là địa bàn của Thần Thương hội, đừng có mà giương oai ở đây.
Một vị trưởng lão nhổ nước bọt và quát lớn.
– Ruồi bọ từ nơi nào đến vậy, đập chết lão cho ta.
Phùng Chá Bình hừ lạnh.
Một trong hai gã trung niên đứng sau y tung một quyền về phía vị trưởng lão.
Vị trưởng lão rút kiếm chém trả.
Gã đàn ông đứng sau Phùng Chá Bình tung nắm đấm vào trường kiếm.Thanh trường kiếm bị đập nát, trưởng lão bị đánh bay vào tường, phun ra máu.
Vân Tử Y vội vàng đỡ vị trưởng lão dậy:
– Phong trưởng lão, ông không sao chứ?
Cô lấy ra một viên thuốc đưa cho ông.
– Ta không sao.
Sau khi nuốt viên thuốc, Phong trưởng lão miễn cưỡng đứng lên, nhưng đã bị thương nặng.
Gã đàn ông định tiếp tục hạ sát thì Phùng Chá Bình khoát tay:
– Vô Thường, dừng lại, không cần phải vội vàng giết lão ta, lát nữa rồi giết.
– Vâng.
Vô Thường nhìn Phong trưởng lão và nói:
– Chỉ là nửa bước Tiên Thiên, cũng dám kiêu ngạo.
– Các người quá đáng lắm rồi, Phùng Chá Bình, mày và cha mày đúng là cá mè một lứa, không biết xấu hổ.Chẳng trách sở thích của mày và ông ta giống nhau đến vậy.
Một nữ trưởng lão chỉ vào Phùng Chá Bình tức giận.
Nếu như việc các trưởng lão muốn Thần Thương hội nhập vào phái Hải Thương vì lợi ích còn có thể hiểu được, thì việc thiếu chủ của phái Hải Thương đến Thần Thương hội tùy ý đánh giết là quá đáng.
Lời của nữ trưởng lão đã chạm vào điều cấm kỵ của Phùng Chá Bình.Y lạnh giọng nói:
– Vô Bại, giết bà ta.
– Đợi đã, các người không thể giết người ở đây.Tôi ở lại Đàn Thành là để đợi anh Diệp, nếu các người dám giết người của Thần Thương hội ở đây, anh Diệp đến, phái Hải Thương của các người sẽ thành lịch sử.
Vân Tử Y đứng lên, không thể để hai trưởng lão cuối cùng của môn phái mình bị sát hại.
– Haha…
Phùng Chá Bình cười lớn:
– Gọi thật là thân thiết, cái tên anh Diệp kia là nhân tình của cô hay sao? Xem ra Tử Hoa Tiên Tử cô cũng chỉ là giả bộ đứng đắn, cũng chỉ là đồ lẳng lơ mà thôi.Nếu cô cũng chỉ là muốn đàn ông thôi, thì tôi sẽ thỏa mãn cho cô.Còn anh Diệp kia, kể cả là tổ tông của anh Diệp nhà cô đến, người mà tôi muốn giết tôi cũng sẽ giết.Muốn phái Hải Thương của tôi trở thành lịch sử sao? Tôi muốn xem phái Hải Thương của tôi trở thành lịch sử như thế nào? Nếu hắn đến, tôi sẽ cho cô nhìn hắn ta thành lịch sử.
– Ồ, tôi đã tới rồi đây, tôi cũng muốn xem anh biến tôi thành lịch sử thế nào.
Mọi người phát hiện ra trong đại sảnh có thêm một người đàn ông trẻ tuổi.
– Anh là ai? Vào đây khi nào vậy?
Phùng Chá Bình ngạc nhiên.
– Anh Diệp, anh đã đến rồi.
Vân Tử Y vui mừng nói.
Phùng Chá Bình sắc mặt trầm xuống:
– Hóa ra anh là cái tên họ Diệp kia.
Diệp Mặc cười:
– Đúng vậy, vừa rồi tôi nghe thấy anh nói muốn cho tôi trở thành lịch sử, tôi liền tới ngay.
Phùng Chá Bình cười lạnh:
– Vô Thường, chặt hết tứ chi của hắn, ta muốn chiêm ngưỡng một chút anh Diệp mà cô ta nhắc tới.
– Vâng.
Vô Thường đánh về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc lắc đầu, xuất ra bốn đường đao gió.
Vô Thường hoảng hốt, lập tức tránh khỏi bốn đao gió, nhưng thân hình của gã đã bị một bức tường nội khí chặn lại.Trong lòng Vô Thường hiện lên sự tuyệt vọng.
Tay chân của gã đột nhiên lạnh đi.
Bùm một tiếng, Vô Thường rơi xuống đất, tay chân đã bị chém lìa.
– Anh chính là Diệp Mặc.
Vô Thường nói rồi hôn mê.
Không khí trở nên yên lặng.
Phùng Chá Bình cảm thấy tay chân có chút lạnh đi.
Y theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc:
– Anh chính là Diệp Mặc?
Những người khác cũng đã nghĩ ra ai là Diệp Mặc, không khí trở nên tĩnh mịch.
Phùng Chá Bình nhìn theo những trưởng lão đang phát run, Vô Bại cũng đã phát run lên, mặt của y trở nên trắng bệch, thì thào:
– Anh chính là Diệp Mặc.

☀️ 🌙