Đang phát: Chương 633
**Chương 633: Lừa bịp tống tiền**
– Sao mày lại ở đây?
Matsumoto phản ứng rất nhanh, chỉ chấn động một lát rồi lấy lại tinh thần.Hắn biết mọi chuyện đã xong, dù kế hoạch có tốt đến đâu cũng không ngờ tới sự xuất hiện của người này.
Matsumoto vừa dứt lời đã biết là vô nghĩa, rơi vào tay người này thì hắn chỉ có con đường chết.Hắn định cắn răng tự sát nhưng chưa kịp thì một bàn tay đã đánh vào mặt hắn, độc dược trong răng cùng với mấy cái răng văng ra đất.
– Tổ chức của mày toàn lũ chuột nhắt hả? Sao đứa nào cũng thích ngậm thuốc chuột thế? Nếu không biết trước sở thích này của bọn mày thì lần này mày thành công rồi.
Diệp Mặc châm chọc, hắn có thể cứu sống Matsumoto nhưng không muốn lãng phí chân khí hay “Liên sinh đan” cho loại rác rưởi này.
– Mày đừng mơ moi được tin tức gì từ tao.
Matsumoto nói tiếng Hoa không được lưu loát như Sofia, chỉ đủ để Diệp Mặc hiểu.
Diệp Mặc cười lạnh:
– Nói xem “Đế quốc Mặt trời Đen” của các người và “Bắc Sa” có quan hệ gì với nhau?
Nghe Diệp Mặc nhắc đến “Đế quốc Mặt trời Đen”, Matsumoto biến sắc, theo bản năng muốn cắn răng nhưng hắn đã mất hết răng rồi.
Diệp Mặc không muốn chờ hắn trả lời, trực tiếp vỗ vào ấn đường của Matsumoto.Với tu vi của Matsumoto, việc khiến hắn nói thật quá đơn giản.
Chỉ cần đối phương không đạt tới hậu kỳ Hoàng cấp, Diệp Mặc có thể khiến họ khai sự thật.Tất nhiên, không phải là Huyền cấp thì hắn không có cách, chỉ là khả năng thành công càng thấp.Thậm chí có thể khiến đối phương biến thành ngốc, nên Diệp Mặc chỉ dùng cách này với những kẻ chắc chắn phải chết.
Nửa tiếng sau, Diệp Mặc rời khỏi quán rượu.Hắn lấy được bộ đàm liên lạc và GPS của Matsumoto, còn bản thân hắn thì đã bị giết.Sofia và Kish chỉ là tôm tép trong mắt Diệp Mặc, không cần phải đuổi giết.
Hiện tại hắn muốn tìm kẻ “Đế quốc Mặt trời Đen” phái đến đối phó hắn.Còn việc “Đế quốc Mặt trời Đen” có liên quan đến “Bắc Sa” hay không thì Matsumoto không rõ.Nhưng Diệp Mặc mơ hồ cảm thấy hai tổ chức này có liên hệ, chỉ là chưa tìm được bằng chứng.
Điều khiến Diệp Mặc tiếc nuối là Matsumoto và đồng bọn đều chỉ là người chấp hành nhiệm vụ bên ngoài, không biết tổng bộ “Đế quốc Mặt trời Đen” ở đâu.Hắn chỉ biết mỗi lần tổng bộ hội họp đều diễn ra ở một khách sạn nào đó bên Nhật, nhưng địa điểm không cố định.Xem ra hắn chỉ bắt được lũ tôm tép, muốn tìm đến sào huyệt của “Đế quốc Mặt trời Đen” phải bắt được con cá lớn hơn.
Diệp Mặc đoán rằng sau khi hắn quét sạch đảo Hắc Tinh, “Đế quốc Mặt trời Đen” đã phòng bị hắn cẩn thận hơn, nên sẽ không dễ dàng tiết lộ vị trí tổng bộ.
Thiết bị liên lạc của Matsumoto nhanh chóng truyền đến tin tức, nhưng Diệp Mặc không hiểu gì cả.Bất đắc dĩ, hắn vứt bỏ hết mọi thứ và đi tới địa điểm mà Matsumoto đã dụ hắn đến.
Khi Diệp Mặc phát hiện thần thức không thể tìm được mục tiêu, hắn lấy GPS của Matsumoto ra và nhanh chóng tìm được một bãi biển vắng người.
Một xác chết đã lâu nằm trên bờ biển, Diệp Mặc biết đây là kẻ mà Matsumoto thuê để mang khối vàng.Trong tay hắn không có túi đựng vàng, chỉ có một tín hiệu máy phát ra.
Xung quanh không có ai của “Đế quốc Mặt trời Đen”, Diệp Mặc nhìn thoáng qua hiện trường và biết đối phương đã biết Matsumoto chết trong tay hắn.Hơn nữa, họ cũng biết không thể đối phó hắn nên đã tạm thời rút lui.Khối vàng đã bị đánh dấu bằng thần thức cũng bị mang đi, chắc là để kiểm tra đo lường.
Diệp Mặc không thất vọng nhiều, thứ hắn muốn đã tới tay.Hơn nữa, hắn biết dù đối phương không rút lui thì hôm nay hắn cũng chỉ giết được vài người cho hả giận, chứ không thể giải quyết được “Đế quốc Mặt trời Đen”.Muốn giải quyết chúng, nhất định phải tìm được nơi ở của chúng và san bằng.
Nếu trước khi hắn càn quét đảo Hắc Tinh thì có lẽ còn cơ hội, nhưng sau đó “Đế quốc Mặt trời Đen” đã phòng bị hắn đến mức thần hồn nát thần tính.
Diệp Mặc rời khỏi bãi biển và đi tìm Thẩm Thiên Thiên gần bến tàu.Hắn muốn hỏi cô có muốn đi Lạc Nguyệt hay không, nếu muốn thì qua giúp Hư Nguyệt Hoa, nếu không thì hắn sẽ về Ninh Hải.
Khi Diệp Mặc tìm được Thẩm Thiên Thiên, cô đang ở một cửa hàng đông người, dường như đang tranh cãi với ai đó.Khăn che mặt đã bỏ xuống, nhưng sắc mặt rất tức giận.
– Cô đang làm gì thế?
Diệp Mặc chen vào và hỏi.
Thẩm Thiên Thiên thấy Diệp Mặc thì vội vàng đến bên cạnh hắn nói:
– Mấy người này thật là trơ trẽn, cửa hàng này tôi biết, danh tiếng rất tốt.Dù ở đâu cũng không bán hàng giả.Nhưng có hai người phụ nữ cầm sản phẩm vừa mua ở đây nói là hàng giả, đòi trả lại tiền.Hơn nữa, sau khi cảnh sát đến thì chỉ nghe lời một bên, thiên vị hai người phụ nữ kia, bắt cửa hàng trưởng đi.Còn yêu cầu cửa hàng đóng cửa để chỉnh đốn và bồi thường gấp mười lần cho hai người kia.Tôi không chịu được nên nói vài lời công bằng.
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện đây là chi nhánh của “Dược phẩm Lạc Nguyệt” ở đảo Tế Châu, là sản nghiệp của hắn.Nếu là của người khác thì hắn còn không dám nói gì, nhưng “Dược phẩm Lạc Nguyệt” của hắn mà bán thuốc giả thì hắn không tin.
Việc này không chỉ vì “Dược phẩm Lạc Nguyệt” mà còn vì hắn.Hắn cho rằng như vậy, sản phẩm của “Dược phẩm Lạc Nguyệt” đều được kiểm nghiệm tại chỗ có dấu chứng thực.Bình thường khách mua thuốc “Mỹ nhan hoàn”, nhân viên cửa hàng đều chủ động yêu cầu khách nghiệm chứng ngay để tránh hàng giả.Điểm này Úc Diệu Đồng và Tàng Gia Nghiêm còn coi trọng hơn cả hắn, sao có thể xảy ra tình huống thuốc giả?
– Cửa hàng trưởng đâu?
Diệp Mặc nghe xong thì hỏi.
– Là tôi.
Một thanh niên với dấu bàn tay xanh tím trên mặt bước tới, trong mắt vẫn còn sự phẫn nộ.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua thanh niên này rồi hỏi:
– Ai vừa đánh cậu?
– Là chồng của người phụ nữ kia.Người phụ nữ kia vu khống chúng tôi bán “Mỹ nhan hoàn” giả.Lúc họ mua, tôi đã nói để họ nghiệm chứng tại chỗ, nhưng họ nói tin cửa hàng nên không cần.Bây giờ họ lại quay lại vu khống chúng tôi bán hàng giả.
Thanh niên thấy Diệp Mặc có vẻ hung dữ, lại nói tiếng Hoa chuẩn nên kể lại mọi chuyện.
Diệp Mặc gật đầu:
– Nếu vậy thì cậu hãy đi đánh lại người đã đánh cậu.
– A…
Người cửa hàng trưởng nhìn người đàn ông đứng cạnh hai người phụ nữ kia, có chút do dự.Không phải là y không muốn đánh, mà là người kia quá dữ tợn.
– Nếu cậu không muốn đánh thì thôi, cậu bị đánh cũng chịu, không ai muốn giúp cậu đâu.
Diệp Mặc không đuổi người cửa hàng trưởng này, nhưng hắn không thích người quá yếu đuối.Người này nếu là cửa hàng trưởng thì chắc chắn là người của Lạc Nguyệt.Diệp Mặc không thích người quản lý Lạc Nguyệt quá yếu đuối.
Nghe Diệp Mặc nói, người cửa hàng trưởng khí huyết dâng lên, vọt tới tát hai cái.Tuy rằng tốc độ của y rất nhanh, nhưng tên đàn ông kia cũng kịp phản ứng, chỉ là không thể nhúc nhích.
“Bốp bốp” hai cái tát giòn tan.
Thấy cửa hàng trưởng chi nhánh “Dược phẩm Lạc Nguyệt” đánh người, hai cảnh sát lập tức lao tới.
Diệp Mặc tiến lên một bước, ngăn hai cảnh sát lại nói:
– Cửa hàng này là của Lạc Nguyệt, nếu các anh dám bắt người khi họ không làm gì sai thì đây là khiêu khích Lạc Nguyệt.Lực lượng vũ trang của các anh muốn khiêu khích Lạc Nguyệt thì đừng trách chúng tôi không khách khí.
Vì vụ tranh cãi này dính đến Lạc Nguyệt và ngôn ngữ Lạc Nguyệt cũng là tiếng Trung, nên hai cảnh sát đều hiểu.Lời nói của Diệp Mặc khiến họ dừng lại, khiêu khích Lạc Nguyệt là cái mũ mà họ không dám đội.Lạc Nguyệt là nơi mà liên quân do Mỹ dẫn đầu phải bại trận, còn phải bồi thường một khoản tiền lớn.Hơn nữa, nghe nói thành chủ Lạc Nguyệt rất bênh vực người của mình, một khi họ căm tức thì không phải là chuyện đùa.
Hai cảnh sát dừng bước, những người xung quanh lập tức ồn ào.Đặc biệt là hai người phụ nữ kia và người đàn ông bị đánh lại kích động khoa tay múa chân.
Dường như cảm thấy mình không nên bị hù dọa, một cảnh sát nói:
– Bất luận thế nào, đánh người là không đúng, chúng tôi phải bắt kẻ đánh người đi.
Người cửa hàng trưởng nghe xong thì nói bằng tiếng Hàn:
– Vừa rồi cũng là người kia đánh trước, xung quanh nhiều người như vậy chẳng lẽ không thấy sao? Sao tôi không thấy các anh bắt người này đi?
Diệp Mặc thấy hai cảnh sát bị nghẹn lời thì cười lạnh:
– Có người đến cửa hàng chúng tôi lừa bịp tống tiền, cảnh sát các anh không bắt kẻ lừa bịp mà lại muốn “Dược phẩm Lạc Nguyệt” bồi thường, đây là đạo lý gì? Tôi nói thật cho anh biết, trước khi trời tối nếu không bồi thường “Dược phẩm Lạc Nguyệt”, đưa kẻ lừa bịp lên đài truyền hình thì “Dược phẩm Lạc Nguyệt” sẽ rút khỏi Hàn Quốc.Đương nhiên, Lạc Nguyệt Thành sẽ liệt Hàn Quốc vào danh sách những quốc gia không thiện chí, sau này đừng nói chuyện giao lưu hợp tác.
Một số người hiểu Diệp Mặc nói gì thì cười ầm lên, tên râu ria này không biết có quan hệ gì với cửa hàng mà lại đòi rút khỏi Hàn Quốc, rồi quan hệ quốc gia.Thật là buồn cười.Hắn tưởng hắn là ai, bộ là thành chủ Lạc Nguyệt Thành sao?
Hai cảnh sát dường như cũng cảm thấy mình vừa bị Diệp Mặc hù dọa nên có chút khó chịu.Hai người thương lượng phải bắt cửa hàng trưởng đánh người kia đi.
Không đợi hai người tiến lên, Diệp Mặc lại nói với người cửa hàng trưởng:
– Cậu đi hỏi hai người phụ nữ kia tại sao lại lấy thuốc giả đến lừa bịp “Dược phẩm Lạc Nguyệt”.
Người cửa hàng trưởng còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Thiên Thiên đã hiểu ý Diệp Mặc.Tuy rằng cô không biết Diệp Mặc làm vậy để làm gì, nhưng cô vẫn tiến lên hỏi hai người phụ nữ kia bằng tiếng Hàn lưu loát:
– Các cô rõ ràng mua được “Mỹ nhan hoàn” thật ở đây, tại sao lại dùng hàng giả để lừa bịp?
Vẫn còn loại câu hỏi ngu ngốc này ư, Thẩm Thiên Thiên vừa hỏi, rất nhiều người xung quanh liền bật cười, dù người khác thật sự đến lừa bịp thì cũng sẽ không thừa nhận như vậy!
