Chương 484 Hàn Yên bị tính kế

🎧 Đang phát: Chương 484

Chương 484: Hàn Yên bị tính kế
Lúc này, chàng trai trẻ trên đài đã tỉnh táo lại.Cậu biết nếu không nhờ Diệp Mặc, cậu đã bị tàn phế hoặc mất mạng.Cậu xuống đài, đến trước mặt Diệp Mặc cúi đầu nói:
– Vãn bối là Trương Hoa, đến từ Quảng Dược Tự thuộc Võ Đang, cảm ơn tiền bối đã cứu mạng.
– Ừ, cậu chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo đi.
Diệp Mặc gật đầu.Hắn biết có nhiều nơi không nổi danh nhưng vẫn có truyền thừa.Dù đã nghe về Võ Đang, đây là lần đầu hắn nghe về Quảng Dược Tự.Nghe tên có lẽ nơi này liên quan đến thuốc.Thảo nào cậu ta có đan dược hồi phục nội khí.
Diệp Mặc không nhìn Hạng Danh Vương nhưng biết Hồ Lô Cốc sẽ không bỏ qua chuyện này.Chỉ là hắn không biết họ sẽ làm gì.
Dù Phong Vũ muốn mọi người thi đấu ôn hòa hơn, vì danh sách chỉ có hai mươi người nên các trận đấu càng thêm quyết liệt.Ai lên đến đây đều dùng mọi thủ đoạn.Sau vòng đấu loại này, bảy người bị thương nhẹ, năm người trọng thương, thậm chí một người đã chết.
Nhưng không ai để ý chuyện này, Diệp Mặc càng không.Có vài môn phái muốn Diệp Mặc ra mặt nhưng hắn làm ngơ.Hắn chỉ muốn quản Hồ Lô Cốc, còn những môn phái khác phải tự chịu trách nhiệm khi đã tham gia.

Đến giờ nghỉ trưa đã là một giờ chiều.
– Anh Diệp, em cảm giác anh cố ý nhắm vào Hồ Lô Cốc.Anh có thù oán gì với họ sao?
Hàn Yên nhỏ giọng hỏi khi ăn cơm.
Diệp Mặc gật đầu.
– Tôi từng giết nhiều người của Ẩn Môn.Hồ Lô Cốc sẽ không bỏ qua cho tôi và tôi cũng vậy.Hôm nay Hạng Danh Vương nhịn được, có lẽ họ sẽ ra tay sau đại hội này.
– Anh Diệp cẩn thận.Sư phụ em nói Hồ Lô Cốc là môn phái ngoại ẩn hàng đầu, Hợp Lưu Phái không sánh bằng.
Hàn Yên lo lắng nói.
– Cô không cần lo.Nếu ông ta không nể tôi, sáng nay đã ra tay rồi.Cô cứ lo trận đấu của mình.Ừ…
Diệp Mặc dừng lại.
Hàn Yên lo lắng nhìn Diệp Mặc.
– Sao vậy, anh Diệp?
Cô biết Hồ Lô Cốc lợi hại, dù Diệp Mặc giỏi đến đâu cũng chỉ có một mình.
Diệp Mặc cau mày nói:
– Hạng Danh Vương nóng tính.Hôm nay Hồ Lô Cốc mất mặt mà không làm gì…Hàn Yên, có lẽ buổi chiều họ sẽ động thủ với cô.
– Động thủ với em? Em luôn ở cùng anh, họ làm thế nào được?
Hàn Yên ngạc nhiên hỏi.
Diệp Mặc thận trọng nói:
– Với khả năng của Hồ Lô Cốc, họ có thể sắp xếp một cao thủ đấu với cô.Nếu vậy, trận đấu chiều nay của cô không ổn.Họ hận tôi, có thể sẽ ra tay độc ác với cô.Cô có thể chọn rút lui…
Hàn Yên lắc đầu:
– Anh Diệp, em thấy rõ ở Quỷ Thành rồi.Thế giới này coi trọng thực lực.Em có thể lui một lần, không thể lui mãi.Có những việc sớm muộn cũng phải đối mặt.Ban đầu em muốn Thăng Huyền Đan, nhưng giờ em đã lên Huyền Cấp, không cần đan dược nữa.Nếu sợ chiến đấu sẽ không tốt cho việc tu luyện sau này.Hơn nữa, dù đấu với đệ tử Hồ Lô Cốc cũng chưa chắc có chuyện gì.
Hàn Yên không chỉ nói suông.Diệp Mặc dạy cô ba chiêu kiếm thức, cô đã có thể thi triển.
Diệp Mặc gật đầu, thấy Hàn Yên nói đúng.Sợ chiến đấu khi chưa biết đối thủ thì không tốt.
Diệp Mặc lấy vật liệu ra, làm hai bùa đao gió đưa cho Hàn Yên.
– Cô cầm hai bùa này.Nếu nguy cấp, cô ném ra và nói chữ “lâm”.
Diệp Mặc sợ Hỏa Cầu Phù gây tiếng động lớn nên đưa bùa đao gió.
Hàn Yên nghi hoặc nhận bùa, xấu hổ nói:
– Anh Diệp, có phải hơi mê tín không?
Hàn Yên tu luyện Cổ Võ, biết về bùa đạo giáo nhưng dùng bùa để đánh nhau thì…Nếu không phải Diệp Mặc đưa, cô đã nghĩ mình gặp phải bọn lừa đảo.
Bùa đạo giáo thường dùng để cầu bình an, cô chưa nghe về bùa tấn công.
Diệp Mặc cười:
– Nếu cô tin tôi, cứ dùng nó.
Hàn Yên cười cất bùa:
– Cảm ơn anh, anh Diệp.Người em tin nhất là anh, trừ ông nội và sư phụ.
– Nếu đệ tử Hồ Lô Cốc hạ sát thủ, cô cứ giết, không cần lo.
Diệp Mặc bổ sung.

Buổi chiều có bốn mươi người tham gia.Họ đã qua vòng loại.Trận của Hàn Yên ở phía sau.Diệp Mặc thấy cô gái lạnh lùng hắn cứu từ mộ khá lợi hại, dễ dàng đánh bại đối thủ có tu vi tương đương.
Hơn nữa, nội khí của cô ta khác hẳn hôm qua.Diệp Mặc cau mày.Có lẽ liên quan đến pháp khí âm dương ngư hoặc ngọc giản cô ta cầm hôm qua? Không đúng, hắn đã kiểm tra kỹ bằng thần thức, không có gì lạ.
Dù nghi hoặc, Diệp Mặc cũng không tiện hỏi cô ta lấy ra xem lại.
Cô gái áo tím không may gặp một võ giả Huyền Cấp.Dù dùng hết phi đao, cô ta vẫn bị đánh xuống đài, không vào được top 20.
Tăng Chấn Hiệp nói nhỏ:
– Tôi vừa lấy danh sách.Người đấu với Hàn Yên là Lục Nhiễm của Hồ Lô Cốc, tuyển thủ hạt giống số hai.Tôi dám chắc Hồ Lô Cốc cố ý muốn hạ độc thủ với Hàn Yên.Lục Nhiễm tu vi Huyền Cấp hậu kỳ, sắp lên đỉnh cao.Trận này Hàn Yên khó thắng.Hóa ra Hạng Danh Vương không nói gì là vì thế.
Diệp Mặc cười lạnh, đúng như hắn dự đoán.
– Anh Tăng đừng lo.Dù Hàn Yên không địch lại, Lục Nhiễm cũng không làm gì được cô ấy.Tôi không tin Hồ Lô Cốc dám liều mạng với tôi…
Diệp Mặc nói như lẩm bẩm, nhưng đó là sự thật.Hắn cho Hàn Yên hai bùa đao gió, không có tác dụng với cao thủ Địa Cấp nhưng có thể đánh bất ngờ cao thủ Huyền Cấp.
Hơn nữa hắn còn dạy Hàn Yên mấy chiêu sát thủ.Hắn tin chỉ cần cô thuần thục, dù không thắng cũng không thua thảm.Hàn Yên còn có vòng phòng ngự, họ không ám toán được cô.Có những thứ này bảo vệ, Diệp Mặc không tin Lục Nhiễm lợi hại đến đâu.
Trận tiếp theo là giữa Trương Hoa và một võ giả Hoàng Cấp hậu kỳ đỉnh cao.Dù võ giả kia không tệ, nhưng bị đao ảnh điên cuồng của Trương Hoa đánh bại.
Sau Trương Hoa là trận của Hàn Yên.Dù Diệp Mặc không biết Lục Nhiễm, hắn lập tức biết đây là một kẻ lợi hại khi Lục Nhiễm lên đài.
Dù không biết tên những người này, Diệp Mặc vẫn thấy rõ khi họ có mặt trên đài.Ngoài Lục Nhiễm, còn có Thạch Trọng Chi của Thư Viện Cửu Minh và Tăng Hi Hậu, đệ tử thân truyền của Tăng Chấn Hiệp.Ba người này có thể đứng trong Top 5.
Hàn Yên thấy Lục Nhiễm lên đài liền biết dự đoán của Diệp Mặc thành sự thật.Cô quan sát hai ngày nên biết ai lợi hại.Lục Nhiễm là một trong những người đó.
Trước đây, mỗi lần lên đài Hàn Yên đều chắp tay chào hỏi.Nhưng khi biết Lục Nhiễm là đệ tử Hồ Lô Cốc, cố ý hại cô, cô lười cả chào.
Lục Nhiễm nhìn Hàn Yên cười lạnh:
– Cô là Hàn Yên phải không? Không ngờ Quảng Hàn Môn nhỏ bé lại có thể vào top 20.Đó là may mắn nhưng cũng là bất hạnh của cô.Cô bất hạnh vì đã gặp tôi.Nể tình cô là con gái, cô có thể chui qua háng tôi, tôi sẽ tha cho cô lần này.
Hàn Yên cười lạnh, như không nghe thấy.Trường kiếm trong tay mang theo vô số kiếm ảnh, đâm về phía Lục Nhiễm.
Thấy Hàn Yên lười nói, sắc mặt Lục Nhiễm lạnh lùng:
– Cho cô mặt mũi, cô còn muốn.Cô đi chết đi.
Nói xong, hắn mang theo trường kiếm trong tay, đâm ra mấy đạo kiếm quang.
Kiếm ảnh của Hàn Yên gặp kiếm quang của Lục Nhiễm đều tan đi, như băng tuyết gặp mặt trời.
Tăng Chấn Hiệp ngồi trên ghế trọng tài quan sát liền biến sắc, lập tức nói:
– Lục Nhiễm cầm Khứ Trần Kiếm.Đây là một trong ba đại danh kiếm của Hồ Lô Cốc.Trường kiếm của Hàn Yên ngàn vạn lần không thể va chạm với kiếm của gã…
Như để chứng minh lời nói của Tăng Chấn Hiệp, tiếng kiếm va chạm vang lên.
Không ngờ trường kiếm của Hàn Yên và Khứ Trần Kiếm trong tay Lục Nhiễm đã liên tiếp va chạm vào nhau.Nhưng điều khiến Tăng Chấn Hiệp thấy kỳ lạ là trường kiếm trong tay Hàn Yên lại không bị tổn hại.
Tăng Chấn Hiệp thở phào, thoáng nhìn qua Diệp Mặc nói:
– Tôi thật sự đã quên anh Diệp có rất nhiều binh khí tốt, ha hả…
Dù trường kiếm của Hàn Yên không bị chém gãy, lúc này trong lòng Hàn Yên lại trầm xuống.Lục Nhiễm chẳng những kiếm thuật cao hơn nhiều so với cô, nội khí cũng vậy.Chỉ va chạm vài cái vừa rồi, thiếu chút nữa khiến cô phun ra một ngụm máu tươi.
Lục Nhiễm nhe răng cười gằn:
– Tiện nhân, đi chết đi…
Không ngờ khi Hàn Yên còn chưa dùng hết chiêu thức, nội khí còn chưa kịp hồi phục, kiếm của hắn phát ra.Một lần nữa mũi kiếm trực tiếp đâm về phía ngực Hàn Yên.

☀️ 🌙