Chương 556 Chuẩn Bị Rời Đi

🎧 Đang phát: Chương 556

“Địch huynh, thời gian vừa điểm, ta liền ra ngoài đổi điểm cống hiến nhé?” Trác Vô Gia có chút bất an.
Địch Cửu tiện tay chém thêm vài con trùng, cười hắc hắc, “Nếu làm vậy, chúng ta cách cái chết không xa đâu.”
“Nhưng không đổi thành điểm cống hiến, giữ nhiều côn trùng vậy có ích gì?” Trác Vô Gia khó hiểu nhìn Địch Cửu.
Địch Cửu cười bí hiểm, “Sau khi về, việc đầu tiên là vung tiền thu mua côn trùng, còn phải rao bán khắp bốn khu.Điểm cống hiến cứ để đấy, bao giờ rời đi hẵng hay.”
“Chắc chẳng mấy ai dại gì bán côn trùng của mình đâu.” Trác Vô Gia buột miệng, nếu cách này khả thi, ai mà chẳng làm từ lâu rồi.
Nhưng vừa nói xong, Trác Vô Gia chợt bừng tỉnh, mừng rỡ kêu lên, “Như vậy, người ta sẽ biết nguồn gốc côn trùng của chúng ta.Ít nhất, việc chúng ta đột ngột có nhiều côn trùng cũng không quá lộ liễu.”
“Đúng vậy, như vậy chúng ta đột nhiên lấy tới nhiều như vậy côn trùng, liền sẽ không lộ ra đột ngột.” Địch Cửu gật gù.
Trác Vô Gia vội nói, “Nhưng chiêu này sớm muộn gì cũng bị người ta phát hiện ra là giả thôi.”
Địch Cửu cười ha hả, “Đến lúc người ta phát hiện ra, chúng ta đã sớm chuồn khỏi đây, tiến vào Đạo giới thật sự rồi.Đạo giới bao la như vậy, bọn chúng tìm đâu ra mà đuổi giết chúng ta?”
Khi đợt côn trùng này rút lui, Địch Cửu mở cấm chế ra.
Vì đợt côn trùng này yếu hơn, nên số tu sĩ thiệt mạng cũng ít đi.
Việc Địch Cửu mở cấm trận, ai nấy đều thấy rõ, nhưng chẳng ai buồn tới nói chuyện.Chẳng phải vì Địch Cửu vì sống mà ra tay với Mục Tiệp khiến người ta khinh thường, mà quan trọng hơn, Địch Cửu nuốt Thánh Đạo Đan của Ni Tây Nhận, sớm muộn cũng chỉ là một viên đan dược.Ai rảnh hơi mà phí lời với một viên thuốc?
Lại hai canh giờ trôi qua, khi một đợt côn trùng nữa kéo đến, Địch Cửu và Trác Vô Gia tỏ ra hết sức bình thường.Dù cả hai hợp sức giết được hơn chục con, nhưng so với những người khác thì chỉ là hạng xoàng, chẳng có gì đặc biệt.
Không ai thèm nói chuyện với Địch Cửu và Trác Vô Gia, cả hai cũng chẳng buồn đi tìm ai, cứ thế trôi qua mười ngày.
Đợt đổi điểm cống hiến này, Địch Cửu và Trác Vô Gia mỗi người chỉ kiếm được một hai trăm điểm, so với lần đầu dễ dàng kiếm được mấy ngàn điểm thì quả là một trời một vực.
Nhiều tu sĩ bắt đầu nghi ngờ, liệu lần đầu Địch Cửu và Trác Vô Gia kiếm được nhiều điểm vậy có phải nhờ cái trận bàn kia không? Giờ trận bàn đã bị Ni Tây Nhận lấy đi, cả hai đã mất đi lợi thế.
Nhưng điều khiến nhiều tu sĩ trợn tròn mắt hơn cả là việc Địch Cửu và Trác Vô Gia vừa về tới phường thị Bắc khu, việc đầu tiên không phải là giải độc, cũng chẳng phải bế quan tu luyện, mà là điên cuồng thu mua côn trùng.
Ngay cả Vương Tà, kẻ từng muốn giết Địch Cửu và Trác Vô Gia, cũng chẳng buồn để ý tới loại người này.Địch Cửu, một kẻ nuốt Thánh Đạo Đan, một tử nhân, chẳng ai hơi đâu mà so đo với hắn.
Còn việc Địch Cửu và Trác Vô Gia thu mua côn trùng khắp nơi, các lão tu sĩ ở đây chỉ lặng lẽ lắc đầu, thu mua côn trùng ở cái nơi này, chẳng phải tự bôi tro trát trấu vào mặt sao?
Côn trùng đối với ai cũng quan trọng, mà xác côn trùng phải trong vòng một năm mang đi đổi điểm cống hiến, nếu không giá trị sẽ giảm một nửa, hai năm thì chỉ còn một phần tư.
Chỉ có kẻ ngốc mới đem thứ đổi điểm cống hiến này cho người khác.Đừng tưởng mỗi năm phường thị chỉ có mười suất rời đi, mười suất này quý giá lắm đấy.
Tu sĩ vốn sống lâu, huống chi là tu luyện đến Tiên Đế? Dù phải chịu khổ ở đây vài vạn năm, rồi cũng có ngày rời đi được.
Địch Cửu và Trác Vô Gia chẳng thèm để ý, vẫn ngày ngày thu mua côn trùng, còn treo hẳn một tấm biển lớn trước chỗ ở, thu mua các loại côn trùng.
Chớp mắt mấy tháng trôi qua, Địch Cửu và Trác Vô Gia lại đi Trùng Động bảo vệ mười ngày.Sau khi trở về, hai người vẫn tiếp tục thu mua côn trùng.
Chẳng ai biết Địch Cửu và Trác Vô Gia đã thu mua được bao nhiêu xác côn trùng, chỉ là việc hai người ngày nào cũng làm một việc giống nhau khiến người ta nghi ngờ, liệu có phải bọn họ thật sự kiếm được rất nhiều côn trùng hay không? Nếu không, ai mà rảnh hơi làm cái việc này lâu đến vậy?
Thực tế chỉ có Địch Cửu và Trác Vô Gia biết, hai người thu mua ròng rã hơn nửa năm trời, số côn trùng thực sự mua được chẳng quá một trăm con.Mà đám côn trùng này đều là loại rẻ rúng, tính ra điểm cống hiến thì mỗi con cũng chỉ được một điểm.
Tuy rằng thời gian Địch Cửu và Trác Vô Gia đến đây đã vượt quá một năm, nhưng bảng điểm cống hiến của Trùng Động chưa đủ một năm, nên cả hai phải đợi thêm một tháng nữa.
Một tháng, đối với tu sĩ mà nói chỉ như cái chớp mắt.
Vào ngày bảng điểm cống hiến tròn một năm, Địch Cửu thu dọn đồ đạc, gọi Mục Tiệp, “Mục đạo hữu, ta chuẩn bị rời đi, cô vào Chân Linh thế giới của ta đi, ta mang cô đi cùng.”
“Anh đã đủ điểm cống hiến rồi sao?” Mục Tiệp kinh ngạc nhìn Địch Cửu, Địch Cửu đến đây nhiều nhất cũng chỉ hơn một năm thôi, hơn một năm mà đã đủ điểm cống hiến để vượt qua Dược Đạo Môn sao?
Không phải là không có tu sĩ rời Trùng Động chỉ sau hơn một năm, nhưng kẻ nào cũng là thiên tài tuyệt đỉnh.Nhưng Mục Tiệp chợt nghĩ tới Địch Cửu, chẳng phải Địch Cửu chính là một tu sĩ kinh tài tuyệt diễm hay sao? Có ai ở cấp Tiên Đế mà đã có Lưỡng Giới Hoa? Hoặc là có Lưỡng Giới Hoa mà lại nguyện ý cho một người xa lạ?
“Địch đạo hữu, đa tạ.Nhưng tôi không thể đi cùng anh, tôi dự định tìm cách khác.” Dù Địch Cửu có thể mang mình đi, Mục Tiệp vẫn từ chối.
Lần đầu Địch Cửu nói, nàng còn cho rằng không nhanh như vậy, nên không giải thích.Ai ngờ Địch Cửu chỉ mất một năm đã có thể rời Trùng Động, thật sự vượt quá dự liệu của nàng.
“Vì sao?” Địch Cửu khó hiểu nhìn Mục Tiệp.
Mục Tiệp cười khổ, “Địch đạo hữu, nếu anh nghĩ chỉ cần Chân Linh thế giới là có thể mang tôi rời khỏi đây, tiến vào Dược Đạo Môn, thì anh quá ngây thơ rồi.Đến lúc đó tôi chết còn chưa tính, còn hại cả anh nữa.”
Địch Cửu cười ha hả, “Mục đạo hữu, nếu cô tin ta, thì cứ đi cùng ta.Ta tin ta nhất định có thể mang cô ra ngoài, giống như việc ta chỉ mất một năm là có thể rời Trùng Động vậy.”
Thấy mình đã nói rõ lý do mà Địch Cửu vẫn khăng khăng, Mục Tiệp chỉ do dự một chút rồi im lặng.
Địch Cửu có thể vào Trùng Động bình yên vô sự đi ra, có thể cứu mình từ tay Ni Tây Nhận, chứng tỏ Địch Cửu không phải tu sĩ tầm thường.Tu sĩ như Địch Cửu, tuyệt đối sẽ không tùy tiện xem thường người khác.
Nghĩ vậy, Mục Tiệp nói, “Được, tôi tin anh, tôi lại vào Chân Linh thế giới của anh.”
Địch Cửu thu Mục Tiệp vào Chân Linh thế giới, rồi lập tức đưa Chân Linh thế giới vào Đệ Cửu thế giới.Hắn tin rằng dù cường giả mạnh hơn ở đây tới, cũng chưa chắc đã nhìn ra Đệ Cửu thế giới của hắn.
“Địch huynh, chúng ta có thể đi được rồi, chỉ còn lại nửa ngày cuối cùng thôi.” Thanh âm của Trác Vô Gia truyền đến, hắn và Địch Cửu đã hẹn, vào nửa ngày cuối cùng sẽ đổi côn trùng, rồi rời Trùng Động.
“Được.” Địch Cửu bước ra, thu hồi pháp tắc trận kỳ của mình.
“Địch huynh, trong đám côn trùng anh cho tôi có một con Tứ Trảo Uẩn Đạo Trùng, lần này tôi ít nhất cũng đổi được năm vạn điểm đấy.” Vừa thấy Địch Cửu, Trác Vô Gia đã mừng rỡ nói.
Một con Tứ Trảo Uẩn Đạo Trùng có thể đổi được 10,000 điểm, đây là loại côn trùng cực kỳ hiếm.
Địch Cửu cười ha hả, “Vận may của ta cũng không tệ, ta kiếm được một con Thải Dực Thiểm Điện Trùng, trong đó còn có một quả trứng trùng.”
“A…” Trác Vô Gia kinh ngạc đến ngây người.
Thải Dực Thiểm Điện Trùng thì không nói, giống như Tứ Trảo Uẩn Đạo Trùng, xác có thể đổi 10,000 điểm, nhưng trứng của Thải Dực Thiểm Điện Trùng thì không đơn giản, một quả giá tới 100,000 điểm cống hiến.Nếu không đổi mà đem bán, giá còn trên trời nữa.”
“Đi thôi, chắc chúng ta nằm trong top 10, mấy ngày trước thứ mười cũng phải ba mươi ngàn điểm rồi.” Địch Cửu thu hồi hết thảy pháp tắc trận kỳ, rồi đi đầu ra khỏi Thí Đạo Hồ.

☀️ 🌙