Đang phát: Chương 207
Trong lòng Địch Cửu thầm bĩu môi, ngoài miệng vẫn nói: “Tiền bối cứ cho ta tài nguyên tu luyện đi, ta có cách để không bị bọn kia giết.” Muốn ta giúp Thiên Cơ Các mà keo kiệt thế à, Địch Cửu chỉ cười khẩy.Hắn biết lời Huyễn Minh Tử có thể là thật, nhưng tài nguyên tu luyện càng nhiều càng tốt chứ sao.
Huyễn Minh Tử hơi xấu hổ, đúng là hắn không lừa Địch Cửu, nhưng không cho gì thì cũng hơi quá.Lấy tài nguyên từ nội bộ Thiên Cơ Các thì không được rồi.Do dự một lát, Huyễn Minh Tử lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Địch Cửu: “Đây là chút tích cóp riêng của ta, Ngũ Lục Đạo Hội sắp đấu giá, ngươi cầm lấy mà mua sắm đồ cần thiết.”
“Đa tạ tiền bối.” Địch Cửu không khách sáo, cầm lấy nhẫn, thần niệm quét vào.
Thấy ít nhất năm mươi triệu linh thạch thượng phẩm, Địch Cửu thầm tặc lưỡi, mấy lão già này giàu thật.
“Ta chỉ có bấy nhiêu đó cho ngươi, sau này tài nguyên tu luyện cần tự ngươi tranh đoạt.Như vậy cũng tốt, nếu chỉ ngâm mình trong đống tài nguyên, dù tu luyện tới cảnh giới cao hơn cũng không thể thách thức thiên tài Chân Vực.” Huyễn Minh Tử thấy Địch Cửu thu nhẫn thì thở phào.
Thiên tài như Địch Cửu hiếm có, thỉnh thoảng mới xuất hiện một hai người thì bị Chân Vực lôi đi mất.Mấy thiên tài trên Đạo Bảng, Tiềm Lực Bảng chẳng ai đủ tư cách tham gia thiên tài chiến Chân Vực cả.
Thiên Cơ Các tốn công bày ra Tiềm Lực Bảng để tìm kiếm thiên tài có thể tham gia thiên tài chiến Chân Vực đó thôi.
“Tiền bối yên tâm, ta nhất định giúp Thiên Cơ Các tham gia thiên tài chiến Chân Vực.Nhưng trước đó, ta có chút việc cần giải quyết.” Địch Cửu muốn về Minh Châu Thành một chuyến, thù này không báo thì đạo tâm có khiếm khuyết.
Huyễn Minh Tử đưa cho Địch Cửu một viên phù lục: “Cầm lấy Thông Tấn Phù này, trước khi dự thi ta sẽ báo tin qua phù lục.Thiên tài chiến Chân Vực yêu cầu người dự thi phải dưới 200 tuổi, người khác thì lo, ngươi không cần lo, cứ cố gắng tăng thực lực là được.Giờ ngươi có câu hỏi gì không?”
Địch Cửu vội nói: “Có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo tiền bối, thứ nhất là điểm số Ngũ Lục Đạo Tháp dùng như thế nào? Thứ hai ta muốn đến Hằng Vực Tinh, tiền bối có cách nào hay không?”
Huyễn Minh Tử gật đầu: “Điểm số Ngũ Lục Đạo Tháp rất hữu dụng, mỗi một phần tông môn điểm có thể đưa một đệ tử vào bí cảnh, như Tiểu Trung Ương Tinh, Thiên Mạc, Thế Giới Dược Viên…Cá nhân thì mười điểm mới có một lần vào những nơi đó.Ngươi có nhiều điểm, lần đấu giá này chắc chắn hữu dụng.
Về Hằng Vực Tinh, ta khuyên ngươi đừng đi.Tu chân ở Hằng Vực Tinh kém lắm, còn không bằng Xá Dạ Tinh vỡ nát.Ngươi còn bị Thúc Hạo Lan theo dõi, rời khỏi tầm mắt hắn chẳng hay ho gì đâu.Thúc Hạo Lan mặt người dạ thú, hắn giết hết người thân bạn bè ngươi ở Hằng Vực Tinh cũng không chừng.Hơn nữa ngươi còn có một cái Thành Cơ tiểu thế giới…”
Huyễn Minh Tử không cần nói tiếp, Địch Cửu cũng hiểu, thực lực chưa đủ mà về Hằng Vực Tinh là hại người.Xem ra Huyễn Minh Tử đoán được hắn từ Hằng Vực Tinh đến.
“Đa tạ tiền bối chỉ bảo, vãn bối sẽ mau chóng bước vào Hóa Chân cảnh.” Địch Cửu quyết định dốc sức tăng tu vi đã rồi tính.
Huyễn Minh Tử lắc đầu: “Hóa Chân không phải cảnh giới mạnh nhất ở đây đâu…”
“Chẳng lẽ trên Hóa Chân còn có cường giả? Không phải là vượt Hóa Chân thì không thể ở lại đây nữa sao?” Địch Cửu kinh ngạc hỏi.
Huyễn Minh Tử không biết Địch Cửu lấy kiến thức từ Thiên Phong Hoa, ngược lại ngạc nhiên nhìn Địch Cửu: “Ngươi biết rộng thật, nhưng trên Hóa Chân còn một cảnh giới ẩn, gọi là Vực Cảnh.Có tu sĩ không cần đạt Vực Cảnh cũng lên Tiên Giới được, nhưng tu sĩ đạt Vực Cảnh có thành tựu lớn hơn nhiều.”
Vực cảnh hay không Địch Cửu không quan tâm, hắn chỉ để ý lời Huyễn Minh Tử không phải vu vơ.Nếu hắn chưa đủ mạnh mà về Hằng Vực Tinh thì có thể liên lụy đến nơi đó.
Thở dài, Địch Cửu nói: “Tiền bối, đấu giá hội còn mấy ngày, vãn bối xin phép bế quan mấy ngày.”
“Đi đi, cẩn thận mọi chuyện.Tiểu Trung Ương Tinh sắp mở, đừng quên đến đó, chỗ đó giúp ngươi tăng tiến nhiều lắm.Đừng thể hiện quá nổi bật.Thiên tài Chân Vực như mây, ngươi mà nổi quá thì chưa kịp lọt mắt ai đã bị đối thủ tiềm ẩn xử lý rồi.” Huyễn Minh Tử dặn dò thêm.
Hắn hài lòng với cuộc nói chuyện này, rất coi trọng Địch Cửu.Nếu Địch Cửu cứ thế mà trưởng thành, thì đến thiên tài chiến Chân Vực có khi lọt top 10, mang về cho Thiên Cơ Các một suất lên Tiên Giới.
Rời khỏi lầu các của Thiên Cơ Các, Địch Cửu lại về động phủ của mình.
Huyễn Minh Tử không cho hắn thủ đoạn bảo mệnh nào, Địch Cửu hiểu rõ vì sao.
Nói thẳng ra, hắn còn chẳng phải đệ tử Thiên Cơ Các.Nếu giữa đường chết yểu thì trách hắn không đủ bản lĩnh, không đủ sức thay Thiên Cơ Các dự thiên tài chiến Chân Vực.Suất dự thi có hạn, hắn giữ mạng còn không xong thì dĩ nhiên không ai cho lãng phí suất đó.
Về động phủ, Địch Cửu bày trận hộ, lập tức lấy tiểu thế giới ra.Tiểu thế giới này luyện hóa hai lần rồi mà vẫn còn thần niệm ấn ký, đồ của mấy lão già này quả thật không dễ lấy.
Thần niệm Địch Cửu giờ là cấp tám, lại còn cô đọng hơn người khác, phủ kín cả tiểu thế giới, chỉ nửa ngày đã tìm thấy một ấn ký thần niệm nữa.
Đạo Hỏa bùng lên, đốt sạch ấn ký thần niệm kia.
Xóa ấn ký rồi, Địch Cửu kiểm tra kỹ tiểu thế giới, chắc chắn không còn gì mới đeo lại vào ngón chân, đánh cấm chế.
Còn viên Hư Lạc Đan Thúc Hạo Lan cho thì Địch Cửu không động vào, thậm chí còn không thèm kiểm tra.Viên đan đó đặt trên người hắn chắc chắn là bom nổ chậm, tiếc là không tiện cho ai cả.
Để đề phòng, Địch Cửu dịch dung thành một gã nam tu nóng nảy khó gần, rồi khống chế khí tức tu vi ở Nguyên Hồn viên mãn, mới đến đấu giá hội sắp khai mạc.Ẩn tu vi rồi thì hắn không cần ngọc giản pháp kỹ của Huyễn Minh Tử nữa.
…
Đến nơi thì đấu giá hội đã chật kín người.Lúc này Địch Cửu mới biết mình mua vé đại sảnh là sáng suốt cỡ nào.
Bên ngoài đấu giá hội đầy người xin vé, dù biết mình không mua nổi gì cũng muốn vào xem.Đấu giá hội lớn thế này, vào mở mang kiến thức cũng tốt.
Chỗ Địch Cửu là hàng 116 số 39, cũng không quá xa, chủ yếu là hắn mua vé sớm.
Mấy tu sĩ muốn mua vé từ người khác thấy Địch Cửu dữ dằn thì tránh xa.
Địch Cửu vốn tưởng người ngồi đại sảnh đều là tán tu, hoặc tu vi không cao.Đến chỗ ngồi rồi mới biết mình nhầm.Bên trái hắn là một lão giả cao lớn, thần niệm Địch Cửu khẽ chạm vào đã biết lão giả này mạnh hơn hắn nhiều, có khi là Thừa Đỉnh.
Bên phải hắn là một đạo cô, tu vi cũng không yếu, chắc là Tích Hải trung kỳ.
Tu vi Địch Cửu thể hiện ra, Nguyên Hồn ở đây cũng không nổi bật.
Địch Cửu dịch dung lại dữ dằn cũng chỉ dọa được những tu sĩ yếu hoặc ngang hắn thôi, người mạnh hơn thì chẳng thèm để ý tới bộ dạng hung hãn của Địch Cửu.
Đấu giá hội chưa bắt đầu, Địch Cửu luyện thần niệm.Mấy canh giờ trôi nhanh, tiếng chuông ngân làm Địch Cửu mở mắt.
Một lão giả không râu tóc bạc trắng đứng trước bàn đấu giá, ánh đèn Minh Quang Trận chiếu sáng rực rỡ.
Quanh bàn đấu giá có một đạo thần niệm che chắn mạnh mẽ, thần niệm Địch Cửu không quét vào được.Hắn cảm giác được lão giả này ít nhất là Kiếp Sinh cảnh.
Lão giả quét mắt một vòng đấu giá hội, giọng sang sảng vang lên: “Ta là Thai Yến của Ngũ Lục Các, cứ mười năm một lần Ngũ Lục Đạo Hội, Ngũ Lục Thành đều có một lần đấu giá hội lớn, lần này cũng không ngoại lệ.Lần này đấu giá hội do Ngũ Lục Các liên thủ với Thiên Cơ Các tổ chức, quy tắc thì khỏi nói, ta tin mọi người đều rõ.
Thiên địa nguyên khí ngày càng mỏng manh, tài nguyên ngày càng khan hiếm, bảo vật tu luyện cũng không phổ biến nữa.Những thứ này xuất hiện đều là cơ duyên, mong mọi người nắm chắc cơ hội.Nói nhiều không nói, đấu giá hội bắt đầu.”
Nói đi nói lại cũng là bảo mọi người cố mà đấu giá thôi.Địch Cửu biết lão già này nói không sai, thiên địa nguyên khí ngày càng mỏng manh, thiên tài địa bảo quả thật ngày càng ít.
Lão giả vẫy tay, một hộp ngọc được truyền tống đến tay hắn, hắn giơ hộp ngọc lên: “Món đầu tiên là bảo vật cực kỳ hiếm có, trong hộp này chứa một viên Liệt Giới Phù.Ta biết bây giờ dù là Tiểu Trung Ương Thế Giới hay các giới diện khác cũng không ai luyện chế được Liệt Giới Phù nữa.Ngay cả Chân Vực cũng rất hiếm loại phù lục này.Liệt Giới Phù còn lại đều là từ Thượng Cổ để lại, vốn là món áp trục, nhưng lần này đồ tốt nhiều quá nên đưa lên đấu giá đầu tiên.”
