Đang phát: Chương 814
“Lão già điên rồi! Lão ta muốn kéo tất cả chúng ta xuống mồ!” Tiếng gầm giận dữ của Chưởng môn Tây Huyền vang vọng khắp mật thất.Việc Chung Đức từ chối liên minh với Thiên Hoàn nằm ngoài dự tính của y, khiến y không thể tin nổi.Y không hiểu vì sao Chung Đức lại từ chối lời mời này.Chẳng lẽ, lão không biết mình chỉ còn sống được hơn hai năm nữa thôi sao?
Hay là lão biết mình không sống được bao lâu nữa, nên muốn kéo mọi người chết chung? Lão ta đúng là một kẻ điên! Đúng rồi, chắc chắn là vì lý do này!
Lúc này, Chưởng môn Tây Huyền cảm thấy vô cùng sợ hãi.Cái tên điên kia dám làm tất cả mọi chuyện, nếu lão muốn kéo mọi người cùng chết thì chắc chắn lão sẽ làm như vậy!
Tại sao?
Chưởng môn Tây Huyền không hiểu lý do.Trong mắt y, Chung Đức là một kẻ điên dám làm mọi thứ.
Lâu nay, y cố gắng nhẫn nhịn, luôn tránh mặt Chung Đức nếu không thật sự cần thiết.Bởi vì y biết Chung Đức chỉ còn chưa tới ba năm thọ nguyên, cuối cùng Tây Huyền cũng sẽ rơi vào tay y thôi.Ngay cả việc sứ đoàn của Thiên Hoàn đến bái kiến Chung Đức trước, khiến y hơi khó chịu, nhưng y vẫn giữ được tỉnh táo, không làm gì quá phận.
Vì y biết, lúc này mà không có Chung Đức thì Tây Huyền sẽ sụp đổ.Điều y lo lắng không phải là Chung Đức đang nắm đại quyền, mà là sau khi Chung Đức chết đi, Tây Huyền sẽ ra sao? Thời gian gần đây, y dốc sức thu vén, tìm kiếm những thiếu niên mới chớm nở tài năng, hy vọng tìm được người kế nhiệm Chung Đức.Cảm giác sợ chết gặm nhấm tâm hồn, khiến y nhiều lần choàng tỉnh giấc giữa đêm vì ác mộng.
Nhưng lúc này, Thiên Hoàn lại cho y mười năm sống trong bình yên!
Mười năm bình yên đấy!
Lúc đó, y không cần phải sống trong nỗi sợ hãi như bây giờ.Với mười năm, y có đủ thời gian từ từ tìm kiếm những thiên tài mới.Cả một môn phái lớn như Tây Huyền, sao lại không tìm được thiên tài cơ chứ? Chỉ cần có thời gian, y chắc chắn sẽ làm được.
Đến lúc đó, y mới trở thành chủ nhân thực sự của Tây Huyền, mới xứng đáng với danh hiệu Chưởng môn Tây Huyền.
Vậy mà hy vọng vừa lóe lên này lại bị tên điên Chung Đức khát máu kia dập tắt không thương tiếc.
“Chưởng môn, đây là cơ hội ngàn năm có một!” Ban Hạ, tâm phúc của Chưởng môn, tiến lên thưa: “Dùng cái chết của Mạc Vân Hải để đổi lấy mười năm thái bình cho chúng ta, ngài còn do dự gì nữa? Chỉ cần kết minh xong, chúng ta có thể mua thần trang ở chỗ Thiên Hoàn.Sau này, chúng ta sẽ liên hợp với Thiên Hoàn để đối đầu với Côn Luân, đó mới là thế chân vạc của Tam Cường!”
Ban Hạ mới thực sự là thủ hạ thân tín của y, vì cả hai đã lớn lên cùng nhau.Y rất tin tưởng Ban Hạ, thậm chí nhiều việc phải nhờ Ban Hạ sắp xếp mới thành công.
Chưởng môn chán nản nói: “Nhưng tên điên kia không đồng ý, ta còn cách nào khác? Nếu làm trái ý lão, không khéo lão giết chúng ta luôn ấy chứ.”
Ban Hạ thì thầm: “Chúng ta không đối phó được với lão, nhưng người khác thì có thể.”
“Ngươi nói là…?” Chưởng môn ngẩng đầu, run giọng.
“Bây giờ, Chung Đức là trở ngại lớn nhất, vì thế chúng ta tiêu diệt luôn cái phiền toái này.” Giọng Ban Hạ lạnh lẽo, tay làm động tác chém xuống, khuôn mặt tàn nhẫn: “Ý đồ của Thiên Hoàn cũng đã lộ rõ, cuối cùng bọn họ cũng biết Mạc Vân Hải mới là kẻ địch lớn nhất.Bởi vậy, họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để dồn Mạc Vân Hải vào chỗ chết.”
“Việc này…” Chưởng môn dao động, khuôn mặt hiện đủ loại cảm xúc.
“Chúng ta có thể ám chỉ cho Thiên Hoàn, còn làm thế nào là việc của họ.Chúng ta chỉ cần âm thầm phối hợp khi hành động.Sau khi Chung Đức chết, Tây Huyền sẽ rơi vào cảnh quần long vô thủ.Lúc đó, chỉ cần Chưởng môn ra mặt thu thập tàn cuộc thì mọi việc sẽ yên ổn.” Ban Hạ hiến kế: “Hơn nữa, chúng ta có thể đổ cái chết của Chung Đức cho Mạc Vân Hải.”
Phải công nhận, mưu kế này của Ban Hạ rất khả thi.Chỉ cần Thiên Hoàn phái cao thủ đỉnh cấp, thêm sự phối hợp của họ thì khả năng thành công rất lớn.
Trên mặt Chưởng môn thoáng do dự: “Nhưng nếu sau khi Chung Đức chết, Thiên Hoàn đổi ý tấn công chúng ta thì sao?”
Những hành động ám muội này không thể ghi trên giấy tờ.Nếu bị lộ, ngôi vị Chưởng môn của y sẽ bị lật tung! Chung Đức là con bài quan trọng.Chỉ sự tồn tại của Chung Đức mới khiến Côn Luân và Thiên Hoàn e ngại.
Nhưng nếu Chung Đức chết, Tây Huyền chẳng khác nào miếng thịt mỡ.Đến lúc đó, ai biết Thiên Hoàn có thực hiện minh ước hay không.Giả sử Thiên Hoàn không giữ lời, Tây Huyền sẽ diệt môn.
Ban Hạ cũng đau đầu vì vấn đề này.Sau một hồi suy nghĩ, mắt gã sáng lên, hiến kế: “Chúng ta có thể bảo Thiên Hoàn đưa Lê Tiên Nhi đến làm con tin! Lê Tiên Nhi không chỉ là cháu gái của Chưởng môn Thiên Hoàn mà còn là thủ lĩnh của đám đệ tử, địa vị của nàng giống như Lâm Khiêm ở Côn Luân vậy! Chắc chắn Thiên Hoàn sẽ không để Lê Tiên Nhi gặp chuyện.Nếu Thiên Hoàn đồng ý đưa Lê Tiên Nhi đến làm con tin, chứng tỏ họ rất thành ý.”
Khuôn mặt Chưởng môn bình tĩnh trở lại.Đây là một ý kiến hay, nhưng y lại nghĩ đến một vấn đề khác: “Với thực lực của Lê Tiên Nhi, ai trong chúng ta có thể chống lại? Dùng nhân vật cấp độ đó làm con tin quá nguy hiểm.”
Ban Hạ xoay hạt châu trong tay, cười và đưa ra dự mưu: “Chưởng môn quên rằng chúng ta có một nơi rất thích hợp với nàng sao?”
“Chỗ nào?” Chưởng môn ngớ ra.
“Sát Uyên lao tù!” Ban Hạ thốt lên một cái tên đã bị lãng quên từ lâu.
Chưởng môn thấy trước mắt như bừng sáng.
Sau khi nhận được tin tức bí mật từ Chưởng môn Tây Huyền, cao tầng Thiên Hoàn gặp khó khăn.
Yêu cầu của Tây Huyền đơn giản, chỉ cần một con tin, nhưng lại chỉ đích danh Lê Tiên Nhi.Đây không phải việc họ có thể tự quyết định.Lê Tiên Nhi không chỉ là cháu gái của chưởng môn, mà còn là thiên tài xuất sắc nhất trong đám đệ tử, tương lai vô cùng sáng lạng, rất có thể là Chưởng môn đời tiếp theo.
Không chỉ vậy, những nhân vật nắm thực quyền như Mục Song, một trong thập đại Chiến Tướng, và Công Dã Tiểu Dung, người được coi là có thực lực đỉnh cấp chiến tướng, đều phản đối kịch liệt.
Hai người này nắm giữ lực lượng không thể bỏ qua.
Nhưng cũng có người tán đồng, như Mễ Nam.Hắn cũng là Chiến tướng, đứng thứ ba trong bảng thập đại chiến tướng của Tu Chân giới, chỉ sau Tiết Đông và Chung Đức.Hắn đứng trên Mục Song (thứ bảy), là một trong những người nắm thực quyền của Thiên Hoàn.Hơn nữa, Mễ gia ở Thiên Hoàn có truyền thống độc tài, hầu như thời nào cũng có người nắm thực quyền.
Mễ gia nắm gần như tất cả tài liệu và việc kinh doanh của Thiên Hoàn, có tài lực hùng hậu.Mễ gia hy vọng tiêu diệt Mạc Vân Hải nhanh nhất, vì sự trỗi dậy của Mạc Vân Hải trong mấy năm gần đây đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc kinh doanh của họ.
Mễ Nam có địa vị quan trọng trong Thiên Hoàn, năm nay năm mươi tám tuổi, đang ở thời điểm sung sức nhất.Chiến bộ của hắn là mạnh nhất Thiên Hoàn, và được đặt tên là “Thiên Mệnh Chi Hoàn”.
Mễ Nam là người có thủ đoạn, bên cạnh hắn còn tập trung nhiều người có thế lực, được coi là thế lực thứ hai ở Thiên Hoàn.
Thế lực đứng đầu Thiên Hoàn đương nhiên là Chưởng môn Thiên Hoàn, tính cách bình dị, làm việc công bằng, được lòng người.Sau lưng Chưởng môn còn có Đại trưởng lão ủng hộ, không ai có thể ngăn cản Chưởng môn trở thành thế lực đứng đầu.
Tuy Mục Song là một trong thập đại chiến tướng nhưng thế lực sau lưng y không mạnh bằng Mễ Nam, bình thường y chỉ để ý chiến sự, không quan tâm việc trong phái.
Công Dã Tiểu Dung cũng là nhân vật có ảnh hưởng trong đám đệ tử.Tuy thua Công Tôn Sai khiến hào quang giảm đi, nhưng hắn đã thoát khỏi hiểm địa.Dù bại nhưng vẫn vinh quang.
Vì vậy, không ai dám bỏ qua ý kiến phản đối của Mục Song và Công Dã Tiểu Dung.
Hai bên tranh cãi kịch liệt.Việc này liên quan đến cháu gái mình nên Chưởng môn không tiện lên tiếng.Đại trưởng lão, người có khả năng quyết định dứt khoát, chỉ nhắm mắt dưỡng thần, không nói gì.
Bỗng nhiên, Lê Tiên Nhi bước ra khỏi hàng, bình tĩnh đáp: “Ta nguyện ý đi.”
Câu nói của nàng khiến đại điện yên tĩnh.
Công Dã Tiểu Dung lo lắng, muốn khuyên can thì Lê Tiên Nhi đưa cho hắn ánh mắt an tâm.
“Ta nguyện ý đi lần này.Thật ra mọi người đều biết, lần này đi cũng không nguy hiểm.Mà kể cả có nguy hiểm, chúng ta vẫn nên đáp ứng yêu cầu của Tây Huyền.Bởi vì Tây Huyền đã già, còn Mạc Vân Hải lại bừng bừng sức sống, Mạc Vân Hải nguy hiểm hơn Tây Huyền rất nhiều.”
Khuôn mặt Lê Tiên Nhi vẫn tĩnh lặng như nước, bóng dáng tinh nghịch thường ngày đã biến mất.Khắp đại điện chỉ có giọng nàng vang vọng.
“Ta đã gặp Tả Mạc, và quen biết hắn, vì thế ta biết hắn lợi hại đến cỡ nào.Không nên đánh giá thấp đối thủ như hắn.Cơ hội thế này ngàn năm khó gặp, chỉ cần nắm bắt tốt, sẽ giải quyết được những phiền toái lớn trong tương lai.Hơn nữa, đừng quên kẻ địch của chúng ta còn có Côn Luân.”
“Thật ra trong lòng mọi người phải biết, chiến lực của chúng ta vẫn thua Côn Luân.Nếu sau này thế cục chỉ còn chúng ta và Côn Luân, thì người ngã xuống sẽ là chúng ta.”
Trong đại điện im phăng phắc.Mọi người khiếp sợ trước Lê Tiên Nhi, sắc mặt Mễ Nam, Mục Song và Công Dã Tiểu Dung cũng không tốt hơn.Những lời Lê Tiên Nhi nói là đề tài nhiều người bí mật thảo luận, nhưng không ai dám nói công khai.
“Vậy ưu thế của chúng ta là gì? Đó chính là tiền! Chúng ta giàu hơn Côn Luân! Đây là lợi thế lớn nhất.Chúng ta nên dùng tiền bạc lôi kéo các thế lực khác, vì chúng ta cần đồng minh.Nếu muốn chống lại Côn Luân, phải có đồng minh.Tây Huyền là đồng minh thích hợp nhất, họ có địa bàn rộng lớn, nhân khẩu đông đúc.Một khi Chung Đức chết, họ không còn ai gánh vác trọng trách lớn như vậy.Lúc đó, họ chỉ có thể dựa vào chúng ta.Chúng ta sẽ cung cấp thần trang và viện trợ để họ thành lập nhiều chiến bộ, giúp chúng ta đối phó với Côn Luân.Lượng pháo hôi đông đảo mới là điều Thiên Hoàn ta cần.Còn nếu Mạc Vân Hải còn tồn tại, trong quá trình tranh đoạt thị trường và tài liệu, họ sẽ làm chúng ta suy yếu dần.Khi đó, Thiên Hoàn sẽ nghèo khó, không có tiền, chúng ta không thể lôi kéo những thế lực khác, đánh mất lợi thế lớn nhất, dẫn chúng ta vào tuyệt cảnh.”
Giọng Lê Tiên Nhi nhẹ nhàng nhưng mỗi câu nặng như núi.
Lúc này, Đại trưởng lão mới mở mắt, trên mặt tán thưởng, chậm rãi nói: “Các ngươi đông như vậy mà không nhìn rõ bằng một tiểu oa nhi.Sau khi trở về, vị trí Chưởng môn đời tiếp theo sẽ thuộc về ngươi.”
Đại trưởng lão quyết định dứt khoát.
