Đang phát: Chương 492
Tả Mạc chìm vào một giấc mơ kỳ lạ.
Trước mắt hắn là những đầm lầy hoang vu kéo dài vô tận, cỏ dại mọc cao đến tận eo, vang vọng tiếng kêu của những loài vật lạ lẫm.Những con chim với bộ lông rực rỡ sắc màu và chiếc đuôi dài thướt tha bay lượn giữa khu rừng rậm rạp.Bầu trời bỗng sầm tối lại, Tả Mạc ngước nhìn lên, không khỏi hít một ngụm khí lạnh.Một con quái điểu khổng lồ, to lớn như một ngọn núi nhỏ, chậm rãi lướt qua đầu hắn.
Tả Mạc chưa từng thấy con chim nào lớn đến vậy, so với nó, lũ hoang thú chỉ như những đứa trẻ con.Đôi cánh của nó dang rộng che khuất cả bầu trời, nơi nó bay qua chìm trong bóng tối.
Hắn ngây người, há hốc mồm nhìn lên.
Chưa kịp hoàn hồn, một âm thanh trầm thấp đột ngột vang lên sau lưng hắn.
“Kẻ nào dám tự tiện xông vào Thanh Mộc Mật Cảnh của ta? Mau lui ra, ta tha cho ngươi!”
Tả Mạc giật mình, vội vàng quay lại, phát hiện phía sau hắn không xa xuất hiện một bóng người mờ ảo từ lúc nào.Dù Tả Mạc cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ diện mạo đối phương, cả người hắn ta như một cái bóng nhạt nhòa.
“Thanh Mộc Mật Cảnh? Đây là đâu? Ngươi là ai? Sao ta lại ở đây?” Tả Mạc ngơ ngác hỏi.
Đến tận giờ hắn vẫn không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở nơi này.Hắn cố gắng nhớ lại nhưng ký ức hoàn toàn trống rỗng.
Đối phương dường như không ngờ Tả Mạc lại hỏi như vậy, hắn ngẩn người ra, lẩm bẩm: “Ta là ai?”
“Ngươi không biết mình là ai sao?” Tả Mạc tò mò hỏi, chợt nhận ra người này có vẻ ngốc nghếch.
“Ta là ai? Ta là ai…” Bóng người lẩm bẩm, giọng điệu có chút nôn nóng, cố gắng nhớ lại.
Tả Mạc thấy thương cảm cho hắn, cảm giác đồng bệnh tương liên trỗi dậy.Hắn cũng từng bị xóa ký ức ở Vô Không Sơn.
“Đừng vội, đừng vội.” Tả Mạc vội an ủi: “Không nhớ ra thì thôi, đại trượng phu sống ở đời, tên tuổi có đáng gì.”
Đối phương dừng lại, dường như đang suy ngẫm lời Tả Mạc vừa nói.
Tả Mạc dò hỏi: “Huynh đệ, Thanh Mộc Mật Cảnh là nơi nào? Ngươi có quen thuộc nơi này không?”
“Đương nhiên là quen thuộc.” Đối phương vô thức trả lời: “Thanh Mộc Mật Cảnh chính là Thanh Mộc Mật Cảnh, ta ở đây mà.”
“Ra là địa bàn của huynh đệ!” Mắt Tả Mạc sáng lên, lập tức nịnh nọt: “Chẳng trách ta thấy huynh oai phong bất phàm như vậy, khí thế này không phải người thường có được! Thời buổi này có địa bàn là có tất cả! Đại ca quá lợi hại! Đệ đây phải nhờ đại ca bảo kê rồi!”
Không biết có phải do những lời ngon ngọt của Tả Mạc đã khiến hắn quên đi câu hỏi “ta là ai” hay không, bóng người hơi ngẩn người, sau đó lại ngơ ngác hỏi: “Bảo kê là cái gì?”
“Là có rượu cùng uống, có cơm cùng ăn đó.” Tả Mạc mặt dày nói.Hắn không hề nói dối, chỉ là cảm thấy đối phương không hề có ác ý với mình.Không biết có phải do mất trí nhớ hay không, nhưng Tả Mạc cảm thấy có một sự thân thiết, quen thuộc kỳ lạ ở người này.
Cảm giác này đối với Tả Mạc vô cùng hiếm hoi.
Bóng người lơ mơ hiểu ra, thân ảnh mờ ảo dần trở nên rõ ràng hơn.Lúc này Tả Mạc mới nhìn rõ diện mạo đối phương.
Mái tóc màu xanh biếc, áo choàng khoác hờ trên vai, khuôn mặt tuấn tú với những đường nét tinh xảo như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm như đá vỏ chai nhìn Tả Mạc với vẻ thích thú.Y phục trên người hắn được kết từ vô số lá cây xanh biếc, xếp thành từng lớp như áo giáp, vô cùng sống động.
“Không hổ là đại ca! Đẹp trai đến mức khiến nữ nhân mê mẩn!” Tả Mạc lại được dịp nịnh nọt, trong lòng không khỏi cảm thấy chút bi tráng.Những người xung quanh hắn đều là những kẻ phi phàm, làm lão đại thật áp lực!
“Nữ nhân dùng ảo trận?” Vẻ mặt đối phương ngơ ngác, hiển nhiên không hiểu Tả Mạc đang nói gì.
Tả Mạc không giải thích, tò mò nhìn xung quanh hỏi: “Đại ca, sao ta lại đến đây?”
“Đây là Thanh Mộc Mật Cảnh của Thái Dương Thần Điện, sao ngươi lại xông vào Thái Dương Thần Điện?”
Vẻ chất phác vừa rồi biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, như muốn đâm thủng trái tim Tả Mạc.
Tả Mạc giật mình, ký ức chợt ùa về như lũ, hắn nhớ lại mọi chuyện.
“Đây là Thái Dương Thần Điện sao?” Tả Mạc khó hiểu hỏi: “Ta rõ ràng đang nghiên cứu thần lực trên vách đá, lẽ nào ta đã ngộ ra thần lực rồi?”
“Ngộ ra thần lực?” Bích phát nam tử nhíu mày hỏi: “Thần lực vốn là trời sinh, sao có thể ngộ được?”
“Thần lực vốn là trời sinh?” Tả Mạc ong ong đầu nói: “Chưa từng nghe ai nói thần lực là do trời sinh cả.À, có lẽ thời viễn cổ khác xa bây giờ, thần lực đã sớm thất truyền, chúng ta tu luyện linh lực, thần thức và ma thể.”
“Thần lực thất truyền?” Bích phát nam tử ngẩn ra.
“Mấy vạn năm rồi, không thất truyền mới lạ!” Tả Mạc lẩm bẩm.
Thật lòng mà nói, hắn không thích những chuyện xưa cũ.Đừng nói đến loại viễn cổ thần lực như Định Phách Thần Quang, ngay cả Cổ Hoang Tế Thuật mấy nghìn năm trước cũng khiến hắn khổ sở sống dở chết dở.
“Mấy vạn năm…Thì ra đã mấy vạn năm rồi…” Bích phát nam tử thì thào, thần sắc hoảng hốt.
“Đại ca, ngươi không sao chứ?” Tả Mạc cẩn thận hỏi.
Bích phát nam tử hoàn toàn không để ý đến hắn, một lúc lâu sau mới thở dài: “Thái Dương Bộ Lạc chắc cũng đã diệt vong rồi.”
Tả Mạc gật đầu: “Đã sớm diệt vong rồi, bây giờ không còn bộ lạc, không còn đồ đằng nữa.Ta từng đi qua chiến trường Phong Tuyệt, đó là một biển cát Kim Lưu, chắc là nơi cường giả Thái Dương Bộ Lạc ngã xuống.Ồ, ta còn nhìn thấy Thái Dương Tinh Loại.”
Tả Mạc nhớ lại Thái Dương Tinh Loại mà mình tìm thấy ở chiến trường Phong Tuyệt, sau khi bị Quái Thi phong ấn thì nó giống như một viên thủy tinh cầu bình thường.
Hắn chỉ biết đó là một thứ tốt, đến giờ vẫn không biết nó có tác dụng gì.Quái Thi chỉ nói cho hắn nó là thứ tốt, Tả Mạc không thể đoán ra được phẩm cấp của nó, không biết đến bao giờ mới có thể sử dụng được.
Của không nên khoe, Tả Mạc sợ đối phương nổi lòng tham nên không định lấy ra.
“Thái Dương Tinh Loại…Mạnh như Thái Dương Bộ Lạc mà cũng không thoát khỏi sức mạnh của thời gian.” Bích phát nam tử cảm thán, bỗng ngẩng đầu, cười như không cười nhìn Tả Mạc: “Thái Dương Tinh Loại của ngươi ta không cần, đừng lo ta sẽ cướp nó.”
Tả Mạc suýt chút nữa thì sặc, trong lòng hoảng sợ, câu nói tiếp theo của Bích Phát Nam Tử khiến hắn muốn hồn phi phách tán.
“Người có khả năng phong ấn được Thái Dương Tinh Loại thực lực rất mạnh!” Bích phát nam tử thản nhiên nói.
Bị người ta vạch trần, da mặt dày như Tả Mạc cũng cảm thấy xấu hổ, hắn càng thêm khiếp sợ trước thực lực của Bích Phát Nam Tử!
Đối phương chỉ nhìn qua đã biết trong giới chỉ của hắn có gì, thực lực quá khủng bố!
“Khó trách tại sao ngươi có thể đi vào đây.” Bích phát nam tử lẩm bẩm: “Trong minh minh, số phận đã định trước.”
Tả Mạc như lạc vào sương mù, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Đại ca, ngươi đang nói gì vậy?”
Bích phát nam tử đột nhiên ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Ngươi vận khí không tệ, đi theo ta.”
Tả Mạc chỉ cảm thấy mắt hoa lên, thân đã ở một nơi khác.
Khi hắn nhìn thấy xung quanh, nhất thời không thể khép miệng lại.
Phóng tầm mắt, rừng cây rậm rạp vô biên vô tận, không thấy bờ bến.Từng tán cây tạo thành một đại dương xanh.Thỉnh thoảng có thể thấy một vài yêu thú từ thời viễn cổ bên trong khu rừng, đột ngột xuất hiện rồi lại đột ngột biến mất.
Hai người Tả Mạc đang đứng trên tán cây của một gốc đại thụ.
Kỳ dị nhất là bầu trời trên đầu, có tới bảy mặt trời, giống như những quả cầu lửa khổng lồ treo lơ lửng trên cao.
“Đây là Thanh Mộc Mật Cảnh.” Bích phát nam tử thản nhiên nói, trên tay hắn xuất hiện một cái bong bóng trong suốt, bên trong là một khu rừng thu nhỏ.
“Thanh Mộc Mật Cảnh là gì?” Tả Mạc hỏi.
“Thái Dương Bộ Lạc là một trong những bộ lạc mạnh nhất, thần điện của họ trải rộng khắp Thái Cổ.Ngươi thấy bảy mặt trời trên đầu không? Nó tượng trưng cho địa vị của thần điện, thần điện nhiều nhất có mười mặt trời.”
Bích phát nam tử chậm rãi nói: “Thần điện chủ hỏa, có Kim, Mộc, Thủy, Thổ tứ cảnh trấn thủ tứ phương thần điện.Mỗi một mật cảnh đều có người canh giữ, Thanh Mộc Mật Cảnh chính là ta.”
Tả Mạc nghe xong trợn mắt há mồm.
“Ta không phải là đại ca.” Bích phát nam tử cười khổ nói: “Canh giữ mật cảnh đều là những cao thủ do Thái Dương Bộ Lạc tuyển chọn từ các bộ lạc khác.Ta nhớ ra mình là ai rồi, ta là con trai của thủ lĩnh Thanh Đằng Bộ Lạc, Thanh Lâm.Canh giữ ba mật cảnh còn lại cũng đều là cao thủ của các bộ lạc.”
Tả Mạc ngây như phỗng, bây giờ hắn mới hiểu, Thái Dương Bộ Lạc năm đó hùng mạnh đến mức nào.
“Thái Dương đã diệt vong, chúng ta cũng sẽ tiêu vong thôi.” Thanh Lâm giải thích.
Tả Mạc giật mình: “Tại sao lại như vậy?”
“Trên người mỗi chúng ta đều bị hạ cấm chế, Thái Dương Bộ Lạc diệt vong, theo lý thuyết chúng ta đã sớm phải chết theo.Chỉ là không biết vì sao mà thần điện năm đó đột nhiên đóng lại, ngăn cách với ngoại giới, cũng ngăn cách luôn lực lượng của cấm chế.Bây giờ thần điện muốn tái hiện ánh mặt trời, sức mạnh của cấm chế không thể nào ngăn cản được nữa.”
Thanh Lâm nói với giọng điệu đầy hào hiệp, thấy vẻ mặt lo lắng của Tả Mạc liền an ủi: “Đối với chúng ta, đây cũng là một sự giải thoát.Thần điện đóng cửa nhiều năm như vậy, không có lực lượng của đồ đằng, cấm chế cứ mười năm lại cắn nuốt một lần, sống không bằng chết.”
Hắn không muốn nói nhiều về chuyện này nữa, nói: “Ngươi mang theo Thái Dương Tinh Loại, chỉ cần không đi qua những nơi nguy hiểm thì bên trong thần điện hẳn sẽ không có vấn đề gì.Thái Dương Thần Điện năm đó vô cùng cường thịnh, trân bảo nhiều vô số, tuy rằng đã mai một không ít nhưng hẳn vẫn còn nhiều thứ tốt, đối với ngươi đây là một cơ hội.”
“Bất quá, trước đó ngươi cần phải có thần lực.”
Những lời này như một gáo nước lạnh dội từ đầu đến chân Tả Mạc, lòng hắn nguội lạnh.
Còn cần có thần lực sao…
Thấy vẻ mặt khóc không ra nước mắt của Tả Mạc, Bích phát nam tử mỉm cười nói: “Ngươi có Thái Dương Tinh Loại trợ giúp, sẽ không vi phạm cấm chế của thần điện.Về vấn đề thần lực, ta có thể nghĩ cách giúp ngươi.”
Hai mắt Tả Mạc sáng lên, vội hỏi: “Cách gì?”
