Đang phát: Chương 449
Thời gian trò chuyện với Liêu Kỳ Xương diễn ra trong không khí vui vẻ.Tả Mạc còn nhờ Liêu Kỳ Xương tìm giúp Thanh Cương, nói sẽ mua với giá cao, Liêu Kỳ Xương tất nhiên đồng ý ngay.
Họ trò chuyện khoảng một giờ, cả khách và chủ đều vui vẻ, Liêu Kỳ Xương và Từ Lão cùng đứng dậy cáo từ.
Tả Mạc tiễn hai người ra ngoài đảo để tỏ lòng hiếu khách.
Khi hai người đã bay đi rất xa, Từ Chính Uy mới hỏi: “Cảm thấy thế nào?”
Liêu Kỳ Xương nghiêm nghị đáp: “Không đơn giản.” Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngươi xem chúng ta nói chuyện lâu như vậy, tên họ Tả đó có để lộ chút thông tin gì không? Người này cực kỳ cẩn thận, thủ hạ lại có thực lực hùng hậu, không phải hạng người dễ đối phó.”
“Đúng vậy!” Từ Chính Uy đầy cảm khái: “Hôm đó ta thấy chúng tiêu diệt Nhâm gia, thủ đoạn tàn độc đó chắc chắn không phải từ nơi yên bình mà ra.”
“Xuất thân từ đâu giờ vẫn chưa rõ.” Liêu Kỳ Xương trầm ngâm nói: “Tuy đông người nhưng cũng không thiếu cao thủ, hành sự tàn nhẫn, lại còn giảo hoạt như cáo, người như vậy không nên làm địch.”
“Nghe nói nhiều người đang nhắm tới họ.” Từ Chính Uy nói nhỏ, ông kinh doanh ở đây khá lâu nên thông tin cũng nhanh nhạy hơn.
“Chúng ta không nên xen vào.” Liêu Kỳ Xương lắc đầu: “Với thực lực của đám người này, những nhà có thể đối đầu với họ chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.Có lẽ có người âm thầm giúp đỡ, dùng kế mượn dao giết người!”
Từ Chính Uy gật đầu liên tục: “Chuyện như vậy tốt nhất không nên dính vào, không khéo mất cả mạng.”
“Điền Dạ về rồi?” Liêu Kỳ Xương đột nhiên hỏi.
“Ừ, mới về mấy ngày trước, nghe nói kiếm được không ít chiến công, được chia nhiều lợi ích.” Từ Chính Uy tỏ vẻ ngưỡng mộ.
“Ha ha, chỉ là bề ngoài thôi.” Liêu Kỳ Xương không mấy để ý: “Vân Hải giới bốn phía không ai quản, hắn tới tiền tuyến cũng chẳng ai coi trọng, chẳng qua là lách qua được khe hở của mấy môn phái lớn.”
Từ Chính Uy chỉ cười trừ.
“Có điều…” Giọng điệu Liêu Kỳ Xương chợt đổi, nghiêm nghị nói: “Được rèn luyện như vậy, chiến đội của Điền gia chắc chắn càng khó đối phó.Điền gia có mấy chiến đội tất cả?”
“Ba cái, ngoài chiến đội của Điền Dạ còn có chiến đội của Điền Uy và Điền Xà.” Từ Chính Uy nói: “Trước đây chiến đội của Điền Xà là mạnh nhất, được mệnh danh là chiến đội thứ hai.”
“Vậy chiến đội mạnh nhất là của ai?”
“Chiến đội Hư Linh của Hư Linh phái.”
“Cũng đúng, ta lại quên mất Hư Linh phái.” Liêu Kỳ Xương gật đầu rồi dặn dò: “Sắp tới ngươi cũng đừng quá thân thiết với những kẻ khác, chúng ta cứ ngồi yên xem kịch hay thôi.”
“Có lý!”
—
“Thiếu chủ Vân Các và Từ Chính Uy tới Quy Đảo.” Điền Hoành Ba kích động chạy tới.
“Ừ.” Điền Vĩnh Thanh vẫn không ngừng tay làm việc, cũng không ngẩng đầu lên đáp: “Chuyện thường thôi mà, chẳng phải đám quản lý của Vân Các toàn là lũ chó mắt thấp hay coi thường người khác sao? Liêu Kỳ Xương đương nhiên phải tới giải thích một phen, dù sao hắn cũng là người làm ăn.”
“Có cần tới tìm hắn hỏi một chút không?” Điền Hoành Ba hỏi.
“Hỏi cái gì?”
“Chúng ta giờ chẳng phải cái gì cũng không biết sao? Bọn họ đã lên đảo, chắc chắn biết nhiều thứ.” Điền Hoành Ba chắc chắn nói.
“Bọn họ lên đảo cũng chưa chắc đã biết gì.” Điền Vĩnh Ba ngừng tay, nghiêm túc nói: “Hơn nữa, đừng đắc tội Lưu Kỳ Xương!”
“Chỉ là một kẻ làm ăn thôi, sao phải căng thẳng vậy?” Điền Hoành Ba không phục.
Điền Vĩnh Thanh không hề lay chuyển: “Nếu ngươi không muốn gây thêm phiền phức cho Điền gia, thì đừng đi trêu chọc hắn!”
Điền Hoành Ba rốt cuộc cũng không nhịn được: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, chỉ ngồi trong nhà thì tin tức tự rơi xuống đầu được chắc?”
Điền Vĩnh Thanh trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngươi đem chuyện này nói cho Cổ Hướng Thiên.”
Điền Hoành Ba mắt sáng lên: “Ý kiến hay!”
—
Tâm trạng Y Chính có phần suy sụp.
Tuy rằng trốn được khỏi nơi chết tiệt kia, nhưng trước mắt hắn cảm thấy chẳng khác gì bị giam lỏng.Hắn từng hỏi thử đại nhân xem có thể thả hắn về Đại Phật Tự không, và không bất ngờ khi bị từ chối thẳng thừng.
Hắn cũng không nghĩ đại nhân sẽ thả hắn đi, hắn biết quá nhiều thứ không nên biết.Ví dụ như chiến đội thuộc hạ của Côn Luân bị tiêu diệt, chỉ riêng chuyện này thôi, nếu đại nhân không bị ngớ ngẩn thì chắc chắn sẽ không thả hắn đi.
Nói thật, việc đối phương không giết người diệt khẩu hắn đã phải cảm tạ trời đất rồi.
So với Côn Luân, Đại Phật Tự chẳng là gì, đối phương ngay cả người của Côn Luân cũng giết sạch mà không hề chớp mắt, một hơi diệt vài ngàn người, vậy vài cân thịt của hắn muốn chặt muốn chém chắc chắn chẳng tốn mấy công sức.
Y Chính cũng tự hiểu mình, không dám có suy nghĩ viển vông, nhưng cũng vì vậy mà tâm trạng hắn càng thêm tồi tệ.
Không phải hắn không muốn trốn, nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu rồi bị lý trí dập tắt ngay lập tức.Đừng nhìn đám người này ai nấy hi hi ha ha, hoặc vùi đầu tu luyện, nhưng thực tế toàn bộ đảo đều rất nghiêm ngặt, chỉ cần có động tĩnh nhỏ là đám người này sẽ không cần hỏi han gì mà trực tiếp ra tay giết chết.
Đừng nghĩ hắn xuất thân từ Đại Phật Tự, được coi là danh môn cao cấp, khi đối đầu với đám hung đồ này, hắn không dám chắc mình có thể chiếm được lợi thế.
Hơn nữa, trên đảo còn có vài người đạt Kim Đan, trong đó còn có một thiền tu có nguyện lực.
Vậy nên, hắn ngoan ngoãn ở lại.
Chỉ là, linh đan cho đại sư huynh khi nào mới có thể điều chế?
Hắn bỗng giật mình, đúng rồi, mình xuất sơn vì cái gì? Chẳng phải vì luyện chế linh đan cho đại sư huynh sao?
Chẳng lẽ giờ không thể chế dược được sao?
Không, đại nhân chắc chắn sẽ không ngăn cản hắn phối dược.Tuy hắn chỉ ở đội ngũ này một thời gian ngắn, nhưng hắn cũng dần hiểu rõ về đại nhân, đại nhân thật ra rất dễ nói chuyện và coi trọng tình cảm.Nếu hắn nói chuyện phối dược với đại nhân, chắc chắn đại nhân sẽ không ngăn cản.
Nhưng còn thuốc thì sao?
Cũng không đến nỗi khó!
Hắn nghĩ tới điểm tích lũy trong doanh trại, chỉ cần có đủ điểm là có thể đổi được bất cứ thứ gì mình muốn ở chỗ Bao Dịch.Nếu Bao Dịch không có thứ gì, hắn cũng sẽ giúp tìm mua, miễn là ngươi có đủ điểm.
Vậy thì kiếm điểm tích lũy thôi!
Mắt Y Chính càng lúc càng sáng.
Bản thân hắn xuất thân từ Đại Phật Tự, tuy tu vi Tông Như thâm sâu khó lường, nhưng thủ đoạn thiền tu chắc gì đã nhiều bằng hắn, ví dụ như lần trước trị thương giúp Tạ Sơn.
Chỉ cần luyện chế được linh đan, cho dù hắn không đi được, thì nhờ người đưa tới cho đại sư huynh, vậy đại sư huynh có thể khỏi bệnh!
Suy nghĩ của Y Chính đã thông suốt!
—
Mọi chuyện trong đảo dần đi vào quỹ đạo, khúc mắc lớn nhất trong lòng Tả Mạc là hơn một vạn mẫu linh điền kia.
Linh điền nhiều như vậy, nếu không thể sử dụng thì thật đáng tiếc.Hơn nữa, Tả Mạc nhận thấy không ít linh điền vì lâu ngày không được chăm sóc đã có dấu hiệu thoái hóa.Tuy mức độ thoái hóa không cao, nhưng nó cho thấy tình hình không mấy khả quan.
Tả Mạc đã gặp qua các linh thực phu trên đảo một lần, nhưng không phát hiện ai quá nổi bật.
Cần kíp nhất trước mắt chính là linh thực phu, chỉ khi chiêu mộ thêm nhiều linh thực phu thì mới có thể ngăn linh điền trên đảo bị bỏ hoang.
Cứ nghĩ đến những mảnh linh điền hoang phế trên đảo, Tả Mạc lại thấy như vô số tinh thạch lượn quanh mình rồi tan biến, lòng đau xót vô cùng.Hắn vội vàng gọi Thương Vị Minh, dẫn theo người bay tới Hư Linh thành.
Là tòa thành đứng đầu vùng này, Phong Bình Viện trong Hư Linh thành rất đầy đủ, Linh Thực viện chắc chắn không thể thiếu.
Được Thương Vị Minh dẫn đường, họ nhanh chóng tới Linh Thực Viện.
Linh Thực viện không quá lớn, so với các Phong Bình viện khác, điểm đặc biệt nhất là nơi nào cũng thấy các loại linh hoa linh thảo, khiến Linh Thực viện trông như một vườn hoa.
Bước vào Linh Thực viện, Tả Mạc không khỏi nhớ tới lần đầu mình tới đây, cảm giác vui mừng khôn xiết khi nhận được ngọc bài linh thực phu.Cuộc sống bình dị đó, cứ như mới hôm qua.
Thảm đằng xanh lục dưới chân bỗng nhiên lay động, như dang tay nâng mọi người lên.
Ma Phàm và Lôi Bằng lần đầu tới Linh Thực viện, lập tức giật mình như gặp phải kẻ thù.Tả Mạc vội vàng giải thích tác dụng của thảm đằng, Niên Lục ở bên cạnh cười ngặt nghẽo, chỉ thẳng mặt hai người kia mắng là đồ nhà quê, thật mất mặt.Ma Phàm và Lôi Bằng đều thấy ngại.
Thương Vị Minh cảm thấy rất bất ngờ, lại có người chưa từng tới Linh Thực viện sao?
Đang suy nghĩ thì thảm đằng dưới chân bỗng bồng bềnh hơn, nâng mọi người bay vào trong viện.
“Thứ này thú vị thật!” Lôi Bằng cúi xuống, tò mò khều khều đám lá trên thảm đằng.
Ma Phàm không dày mặt như Lôi Bằng, hắn nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, trình độ giả vờ đã đạt tới mức thượng thừa.Hiện giờ Tông Như đang nhập định, còn Tạ Sơn sau trận đánh lần trước bị thương khá nặng, tuy được Y Chính cứu chữa nhưng vẫn phải nghỉ ngơi.Vi Thắng lại đang chỉ điểm các kiếm tu Chu Tước doanh tu luyện, Tả Mạc không muốn làm phiền nên gọi ba người Ma Phàm cùng đi.
Ba người Ma Phàm chỉ cách Kim Đan một bước, chiến lực cũng rất tốt, có ba người bên cạnh, Tả Mạc cũng yên tâm hơn.
Khác với Ma Phàm chỉ cưỡi ngựa xem hoa, Tả Mạc nhìn kỹ hơn, những linh hoa linh thảo dọc đường có không ít loại hắn chưa từng thấy, xem ra Phong Bình viện này cũng rất có thực lực.
Thực lực của các Phong Bình viện khác nhau, đương nhiên bài kiểm tra phẩm cấp ngọc bài vẫn được giữ ở mức tương đối, đây là lý do khiến các loại ngọc bài được lưu hành.Tuy nhiên, ngoài kiểm tra, Phong Bình viện còn có các hoạt động kinh doanh khác.Ví dụ như Linh Thực viện sẽ bán các mầm linh thảo linh hoa, đôi khi cũng thu mua một số linh hoa linh thảo trưởng thành mà linh thực phu trồng được.
Việc cung cấp cơ hội làm việc là dịch vụ miễn phí.
Lần này Tả Mạc tới đây là để xem có thể thuê được một ít linh thực phu không.
Cứ nghĩ đến những mảnh linh điền hoang phế kia, lòng Tả Mạc nóng như lửa đốt.Dù không thể thuê đủ thì có thêm một người cũng giảm bớt được một số linh điền bị bỏ hoang.
Tốc độ của thảm đằng không nhanh nhưng rất ổn định, trước mắt họ là một bức tường phủ đầy dây leo.
Khi mọi người bay tới gần, dây leo trên tường như thủy triều rút sang hai bên.
Trước mặt họ là một người trung niên.
“Ngươi là Tả Mạc?” Người trung niên lạnh lùng hỏi.
“Ngươi là ai?” Tả Mạc lập tức cảnh giác, đám Ma Phàm bên cạnh đồng thời biến sắc.
“Quả đúng là ngươi!” Người trung niên không hề biểu lộ cảm xúc, ngay lúc này, trên đỉnh đầu Tả Mạc vang lên một tiếng quát: “Rơi!”
Có phục kích!
Tả Mạc giật mình, chưa kịp phản ứng thì một luồng sáng bảy màu đã từ trên trời giáng xuống, bao lấy họ.
