Chương 373 Yêu tóc màu cam

🎧 Đang phát: Chương 373

Ngoài trận có hai người.
Một người đàn ông nóng lòng muốn thử ảo trận đối diện, hắn có mái tóc màu da cam sáng rực rất bắt mắt, trông như ngọn lửa đang bập bùng.Người còn lại toàn thân bao phủ trong làn khói đen, mờ ảo không rõ, như thể chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi tan.
Trên tay người tóc cam sáng lên một ngọn lửa, hắn giơ tay lên, một chùm lửa chậm rãi bay về phía ảo trận.
“Muốn chết!”
Trong ảo trận đột nhiên vang lên một tiếng quát lạnh, một luồng sáng bạc bay ra từ trong ảo trận, đánh vào chùm lửa.
Bụp!
Chùm lửa đột nhiên biến mất, luồng sáng bạc tiếp tục bay về phía người tóc cam.
“Tới hay lắm!” Người tóc cam mắt sáng lên, càng thêm phấn khích, ngón tay lóe lên một luồng lửa, bắn về phía luồng sáng bạc.
Tạch tạch!
Vài tia điện lóe sáng trong không trung, luồng sáng bạc tan biến.
“Cương lôi!” Người trong khói đen khẽ kêu lên, cảm thấy không ổn.
“Cương lôi!” Đôi mắt người tóc cam càng thêm sáng rực.
Hai người chỉ thấy hoa mắt, một bóng người đã xuất hiện trước mặt họ.Tả Mạc lạnh lùng nhìn hai người, hắn vốn không có thiện cảm với những kẻ thích gây sự.
“Ngươi có cương lôi?” Người tóc cam vô cùng phấn khích, xoa tay nói: “Cho ta thêm một cái nữa đi!”
Hắn chưa dứt lời, một viên cương lôi đã bắn về phía hắn.Tả Mạc, người đã từng chém giết trên chiến trường, một khi đã ra tay thì tuyệt đối không nương tình.Bất ngờ thay, người tóc cam lại không hề né tránh, ngược lại còn giang hai tay ra như muốn ôm lấy viên cương lôi.
Tạch tạch!
Dương Sát Cương Lôi bắn trúng người tóc cam, hắn run lên bần bật, mái tóc dựng đứng, khói xanh bốc lên.
“Phụt!” Người tóc cam ngừng run, phun ra một ngụm khói đen dài, lẩm bẩm: “Hóa ra cương lôi có mùi vị như vậy.”
Sự tức giận trong lòng Tả Mạc biến thành ngạc nhiên.Vốn sau khi dùng Dương Sát Cương Lôi, hắn đã chuẩn bị một loạt các chiêu thức khác.Nhưng đối phương lại không ngờ không hề né tránh, khiến cho những chiêu thức tiếp theo của hắn không thể thi triển được.
“Huynh đệ, thêm một phát nữa đi!” Người tóc cam vẻ mặt khao khát nhìn Tả Mạc.
Tên này chẳng lẽ có vấn đề? Tả Mạc nhìn thế nào cũng thấy đối phương không bình thường.
“Tiếu Ma Qua!” Người trong khói đen bỗng nhiên kinh hô.
Tả Mạc rùng mình, hắn phản ứng hơi quá khích với cái tên này.
Ánh mắt của người tóc cam càng thêm sáng rực, cười ha hả: “Hóa ra ngươi là Tiếu Ma Qua, thảo nào có cương lôi.Lợi hại, lợi hại! Huynh đệ, tiếp nữa đi!” Câu cuối cùng, ánh mắt hắn lộ vẻ khao khát nồng nhiệt.
“Khụ, bạn của ngươi có vẻ không được bình thường.” Tả Mạc không nhịn được quay sang hỏi người trong khói đen, người này trông có vẻ bình thường hơn.Dính dáng đến một kẻ không bình thường là một việc làm vô nghĩa.
Người trong màn khói đen nhanh chóng thu hồi màn khói, hóa thành một nam tử mặc đồ đen, vẻ mặt bối rối, không biết nên nói gì.
“Ai không bình thường hả?” Người tóc cam trợn mắt, vẻ mặt không vui, nhưng vừa thấy ánh mắt của Tả Mạc lại quay về phía hắn, khuôn mặt lại lộ vẻ lấy lòng: “Huynh đệ, tiếp nữa đi mà!”
Tả Mạc nhìn người tóc cam từ trên xuống dưới cả nửa ngày, cảm thấy đối phương quả thực không bình thường, xoay người muốn bỏ đi.
“Ấy ấy ấy! Đi đâu đấy!” Người tóc cam có phần khó chịu: “Cho ta chút mặt mũi, chơi tiếp đi!”
Tả Mạc chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế bước đi, lắc đầu không nói gì, gặp phải kẻ kỳ lạ như vậy hắn cũng chẳng còn cách nào khác.
“Ngươi không tới thì ta tới!” Người tóc cam cười ha hả, bước lên một bước, vừa giơ tay ra là một ngọn lửa.Ngọn lửa bay đi cực nhanh, tạo thành một vệt dài và nhỏ, thẳng tắp giữa không trung, trông như tên lửa, kèm theo tiếng rít.
Sao tên này cứ bám lấy mình thế?
Tả Mạc nhướn mày, không buồn quay đầu lại, bàn tay mở ra, mạnh mẽ quơ một cái về phía sau.
Bụp!
Mũi tên lửa đột nhiên nổ tung giữa không trung, như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
“Lợi hại lợi hại!” Người tóc cam càng thêm vui vẻ: “Tiếp nữa nào!”
Tả Mạc rốt cuộc cũng nổi giận, giơ tay ra tạo thành ba viên Dương Sát Cương Lôi.
Bụp bụp bụp!
Ba viên Dương Sát Cương Lôi bắn trúng người tóc cam.
Tạch tạch tạch tạch!
Hai mắt người tóc cam trợn ngược, cả người run lẩy bẩy, tóc tai dựng đứng.
“Ồ!” Tả Mạc ngạc nhiên, bị ba viên Dương Sát Cương Lôi đồng thời bắn trúng mà đối phương vẫn không bị đánh văng khỏi Bàn Cờ Hoang Thú.Giờ hắn cũng chỉ biết một số quy tắc của Thập Chỉ Ngục, trong Thập Chỉ Ngục bị tấn công cũng giống như bị tấn công trong thực tế, chỉ có điều bị thương không phải là thân thể mà là thần thức.
“Phụt!” Người tóc cam từ từ phun ra một ngụm khói đen, ánh mắt trợn trừng từ từ khôi phục bình thường, hắn nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích.
Người trong màn khói đen luôn thảnh thơi lúc này lại nhìn Tả Mạc với vẻ cảnh giác.
Tả Mạc cảm thấy sự cảnh giác của đối phương, hắn dường như có suy nghĩ gì đó, không tấn công mà lại rất hứng thú nhìn đối phương.
Người tóc cam mở mắt, cười ha hả: “Được rồi, được rồi!”
Trên tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một quả cầu sét, chuyển động vòng vòng.Bất quá khác với cương lôi màu bạc của Tả Mạc, quả cầu sét trong tay hắn mang màu đỏ chói mắt, tiếng leng keng vang lên không ngừng.
“Hỏa cương lôi!” Tả Mạc càng ngạc nhiên.
“Có mắt nhìn đấy!” Người tóc cam cười ha hả, vô cùng đắc ý: “Nhưng uy lực so ra vẫn kém của huynh đệ nhà ngươi, chỉ được bảy tám phần thôi.”
“Ngươi có thể phục chế yêu thuật của người khác?” Tả Mạc hiếu kỳ hỏi.
“Lợi hại không!” Người tóc cam cười ha hả: “Đừng có ghen tị nhé!”
Tả Mạc không khỏi mỉm cười.
Người trong màn khói đen bên cạnh lại không ngừng đổ mồ hôi, tên này thực sự không biết người trước mắt là ai hay sao?
“Uy lực cương lôi của ngươi có thể mạnh hơn được không?” Người tóc cam trầm giọng hỏi.
“Có thể.” Tả Mạc gật đầu, thấy hai mắt người tóc cam lóe sáng, lại cười nói: “Nhưng ta không biết làm thế nào.” Tả Mạc nói thật, Tiểu Thiên Diệp Thủ biến hóa khôn lường, các loại yêu thuật đều có chỗ độc đáo.Nhưng muốn thực sự phát huy uy lực của Tiểu Thiên Diệp Thủ thì vẫn phải tu luyện Đại Thiên Diệp Thủ tới một cảnh giới nhất định.
Tiểu Thiên Diệp Thủ Tả Mạc vẫn luôn sử dụng, nhưng trình độ tu luyện Đại Thiên Diệp Thủ của hắn lại kém hơn rất nhiều.
Người tóc cam tỏ vẻ đã hiểu, ồ lên một tiếng, bỗng nhiên nhớ ra điều gì: “A, ngươi là Tiếu Ma Qua?”
“Ừ, đúng.”
“Ồ, danh tiếng lớn đấy!” Người tóc cam giật mình, hắn bỗng nhiên trầm ngâm ngắm Tả Mạc từ trên xuống dưới: “Huynh đệ, tiền treo thưởng của ngươi rất cao, đánh chết ngươi một lần ít nhất được năm mươi vạn, mười lần trở lên là sáu trăm vạn.Hay là chúng ta hợp tác, chia nhau số tiền này?”
Tả Mạc lơ đễnh mỉm cười.
“Không muốn thì thôi, quên đi.” Người tóc cam có phần tiếc nuối, nhưng hắn lập tức vỗ ngực: “Ngươi yên tâm, sau khi bị ngươi đánh xong chúng ta chính là huynh đệ.Châm ngôn của ta là làm huynh đệ phải có nghĩa khí.”
Người trong màn khói đen lộ vẻ bất đắc dĩ, nhanh chóng xoa trán thở dài.
“Vậy đa tạ ngươi.” Tả Mạc cười nói.
“Ha ha, ta rất coi trọng nghĩa khí đấy!” Người tóc cam lộ vẻ đắc ý.
Tả Mạc cảm thấy người này thật thú vị, giơ ngón tay cái lên: “Yêu nghĩa khí!”
“Ha ha! Cái tên này hay đấy!” Người tóc cam hăng hái: “Từ nay về sau ta tên là Yêu Nghĩa Khí!”
Tả Mạc bỗng nheo mắt, nhìn về phía sau người tóc cam, một bóng người nhanh chóng tới gần.
“Tiếu Ma Qua, ta tìm ngươi thật vất vả!” Thanh Hoa Táng Thủy dùng giọng điệu lạnh lẽo âm độc, như rắn độc lè lưỡi trong bóng tối.
“Huynh đệ, là người thì phải có nghĩa khí, đường đường nam nhân, không thể vì tiền mà cúi đầu được!” Người tóc cam chắn ngang, ngăn cản Thanh Hoa Táng Thủy, ân cần khuyên bảo: “Huynh đệ, nếu ngươi thiếu tiền ta có thể cho ngươi mượn, nhưng không thể làm người không có nghĩa khí!”
Người trong màn khói đen biến sắc, chỉ cần nhìn qua khí thế của Thanh Hoa Táng Thủy cũng biết đây không phải là người bình thường.
Thanh Hoa Táng Thủy càng thêm lạnh lùng, phun ra một chữ: “Cút!”
“Ồ! Tính tình nhà ngươi tệ thật! Ngươi làm vậy không tốt đâu, là người phải có lòng tốt, đương nhiên quan trọng hơn là phải có nghĩa khí…”
Thanh Hoa Táng Thủy giận tím mặt: “Từ đâu ra một thằng ngốc thế này? Cút! Còn lắm lời ta giết ngươi!”
“Đánh nhau à? Đến đây đến đây, ta thích nhất đấy!” Người tóc cam hai mắt sáng lên, nóng lòng muốn thử.
Thanh Hoa Táng Thủy không thể nhịn nổi nữa, vừa giơ tay ra là một luồng sáng xanh.Ánh sáng xanh bay lượn giữa không trung, nhanh chóng kết thành hình một đóa hoa.
“Người của Thanh Hoa gia!” Người trong màn khói đen biến sắc.
Đóa hoa xanh giữa không trung sáng rực lên, trong phút chốc đã bay về phía người tóc cam.Tốc độ của đóa hoa xanh không nhanh, từ từ, đong đưa.
“Ha ha! Nếm thử hỏa cương lôi của ta!” Người tóc cam hưng phấn ném ra một viên cương lôi màu đỏ lửa.
Hỏa cương lôi bắn trúng đóa hoa xanh, nhưng một cảnh tượng khiến người ta ngạc nhiên đã xuất hiện.Chỉ thấy hỏa cương lôi trực tiếp bay xuyên qua đóa hoa xanh, bay về phía xa.Đóa hoa xanh vẫn không hề tổn hại, nhẹ nhàng bay về phía người tóc cam.
“Ồ.” Người tóc cam không tin tưởng, liên tục phóng ra vài yêu thuật nhưng không một ngoại lệ, tất cả đều như đi qua không khí, không thể ngăn cản đóa hoa xanh.
“Chết đi cho ta!” Thanh Hoa Táng Thủy đã hoàn toàn bộc phát, rít lên.
Tả Mạc nhíu mày, đóa hoa xanh chậm rì rì giữa không trung khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.Dương Sát Cương Lôi, Phấn Khô Yên Minh Diệt, Hư Thuận, ba yêu thuật liên tục được tung ra.
Ba yêu thuật không thể ngăn cản, xuyên qua đóa hoa xanh.
“Ha ha!” Thanh Hoa Táng Thủy lúc này đắc ý cười lớn: “Vô dụng thôi! Các ngươi đều phải chết!”
Chỉ thấy bên người hắn xuất hiện vài chục đóa hoa xanh, bay về phía Tả Mạc và người trong màn khói đen.Những đóa hoa xanh này lướt nhẹ như vô lực, chậm chạp đến kỳ lạ.
Đóa hoa xanh rơi vào người tóc cam, bộp, trên người người tóc cam bị in lại một hình đóa hoa xanh sáng ngời.
“Thanh Hoa Phệ Hồn! Các ngươi chờ chết đi…”
Tiếng cười điên cuồng của Thanh Hoa Táng Thủy đột nhiên ngưng bặt, hắn không dám tin vào mắt mình, nhìn người tóc cam: “Ngươi ngươi ngươi…”
Người tóc cam hiếu kỳ nhìn đóa hoa xanh đang lập lòe trên người, ngẩng đầu, con mắt như sáng lên.Vụt, thân hình hắn lay động như một cơn gió, cuốn lấy toàn bộ những đóa hoa xanh!
Bộp bộp bộp!
Trên người hắn đầy những đóa hoa xanh lóe sáng, trông vô cùng quái dị.Thanh Hoa Táng Thủy trợn mắt há hốc mồm nhìn người tóc cam toàn thân phủ đầy hoa xanh, như bị sét đánh, ngây ra như phỗng.
Người tóc cam cúi đầu nhìn lại, ha hả tán thưởng vài câu rồi bỗng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Thanh Hoa Táng Thủy, chỉ vào chỗ trống trên người, vô cùng khao khát nói: “Huynh đệ, điền nốt hai cái vào chỗ này đi.”
“A a a…”
Sắc mặt Thanh Hoa Táng Thủy biến đổi không ngừng, bỗng nhiên hét lên chói tai, thân hình trở nên mơ hồ, giãy dụa một lát rồi bụp một cái, biến mất không thấy đâu.
“Keo kiệt.” Người tóc cam bĩu môi: “Không cho thì thôi, chạy làm gì!”
Hắn vuốt cằm, vẻ mặt trầm ngâm nói: “Người như vậy không thể làm huynh đệ.” Hắn quay sang nhìn Tả Mạc: “Huynh đệ, đúng không?”
Tả Mạc thần sắc dại ra nhìn người tóc cam toàn thân in đầy hoa xanh, câm nín.

☀️ 🌙