Đang phát: Chương 315
Bên ngoài Côn Luân Sơn, hải tộc kéo đến đông nghịt, ước chừng mấy trăm con, dĩ nhiên không phải toàn bộ đều là Vương giả.Phần lớn chỉ là tiểu yêu tôm tép như lính tôm, tướng cua, ốc biển, cá cảnh…
Tuy nhiên, sinh vật cấp Vương cũng phải đến hơn chục.Biển rộng bao la, chủng loại vô vàn, cạnh tranh khốc liệt, cường giả nhiều vô số.
“Có chân có tay không đấy? Mau mau cút ra đây vài mống!” Một con ốc biển tinh gào lên, trời phú dị bẩm, tay cầm vỏ ốc khuếch đại âm thanh, vang vọng giữa núi non, đá lởm chởm rung chuyển, tuyết đọng trên cành cây cũng rơi lả tả.
Côn Luân sừng sững, thế núi hùng vĩ, trải qua dị biến lại càng thêm phi phàm, ngọn nào ngọn nấy đều cao ngất trời mây.
“Các ngươi từ xó nào tới đấy? Chúng ta chỉ mua hải sản phía nam thôi nhá.Nhìn các ngươi còn có cả chim cánh cụt, hải cẩu kìa, không lẽ từ phương bắc mò tới hả? Trả hàng! Không cần, chúng ta chỉ lấy đồ Nam Hải!” Trên núi, một tiểu yêu gào khản cổ, chuyên trách chiêu hàng với đáp lời.
Trước Côn Luân Sơn, đám cường giả hải tộc giận tím mặt, bởi vì trên đất liền băng giá nên chúng đặc biệt điều động những kẻ thích ứng với thời tiết này.
Giờ nghe lũ người Côn Luân châm chọc, coi chúng như hải sản, ai nấy sát khí đằng đằng, quyết phen này phải tắm máu Côn Luân, san bằng không còn một mảnh.
Bọn hải tộc cường giả đã sớm nhận tin, Côn Luân giờ trống không, cao thủ đều lên Himalaya cả rồi.Dù giữ kín thế nào thì cũng bị lộ thôi.
Bởi vì, kẻ dòm ngó Himalaya đâu chỉ riêng Côn Luân, trước đó Khổng Tước Vương, Kim Ô Vương còn xông pha rồi kìa.
Hải tộc có nội gián trên đất liền, tin tức cực kỳ linh thông, nắm rõ như lòng bàn tay.
Chỉ là, trong đám hải tộc có kẻ quá thận trọng, muốn dò đường trước một bước.Bằng không, chúng đã như ong vỡ tổ tràn vào, biến nơi này thành tử địa, hoang tàn vắng vẻ.
“Một lũ sâu kiến thấp kém, còn chưa hóa hình hoàn chỉnh mà dám ăn nói xằng bậy với chúng ta.Lát nữa ta chém các ngươi thành muôn mảnh, huyết tẩy Côn Luân, xem đứa nào trốn thoát!” Một con sư tử biển gầm gừ, mặt mày u ám, hóa thành hình người cao đến trượng, tay vác đôi chùy kim loại to tướng.
Trong mười tám Vương giả hải tộc, có bốn kẻ xé bỏ gông xiềng Lục Đạo.Đây là một sức mạnh kinh người.
Nếu không phải chúng còn dè chừng Côn Luân có gì đó quái lạ, thì đã xông thẳng vào núi, nghiền nát nơi này, tru diệt toàn bộ sinh linh rồi.
“Ta thấy nơi này trống rỗng, chẳng có cao thủ gì đâu, phái bừa một đội quân là dư sức diệt lũ tôm cá tép riu này!” Một con lươn biển lên tiếng.
Nàng hóa thành một nữ tử, dáng dấp uyển chuyển, mái tóc vàng nhạt xõa tung, khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa vẻ u ám.
Đây là một cao thủ hải tộc xé bỏ gông xiềng Lục Đạo, cũng là một trong những thủ lĩnh của lần này.
Nàng rất mạnh, khí tức tỏa ra khiến núi tuyết rung chuyển, như muốn sạt lở, quả là khí thế của đỉnh cấp vương giả, năng lượng phát ra vô cùng đáng sợ.
Lũ tiểu yêu Côn Luân kinh hãi, run rẩy, có kẻ còn ngã vật ra đất, khó nhúc nhích.
Suy cho cùng, đây là thế giới kẻ mạnh làm chủ.Cảnh giới của chúng quá thấp, còn đang ở mức thức tỉnh, cách xé bỏ gông xiềng còn xa vời, nên bị áp chế là phải.
“Quả nhiên là một đám sâu kiến, lũ chim thú hạ đẳng mà cũng dám khiêu khích chúng ta.Bắt hết chúng bỏ vào nồi sắt, luộc sống, hành hạ đến chết!” Một con rắn biển rít lên, lưỡi rắn loang lổ thè ra, chẳng thèm biến hóa thành hình người, trườn mình trên băng tuyết, chẳng sợ giá rét, như một dải lụa màu nằm ngang ở đó.
Thấy con cự xà đáng sợ bơi đến từ vùng núi xa xôi, xuất hiện gần Côn Luân, lũ tiểu yêu trên núi càng thêm kinh hãi, thở mạnh cũng không dám.
“Cứ tiếp tục chiêu hàng, tuyệt đối đừng hoảng, không cần sợ!” Sở Phong đến, dùng thần niệm giao lưu với mấy tiểu yêu, bảo chúng cứ ca bài ca không thành kế.
Bởi vì, hắn vốn hăm hở chạy đến đây để đại khai sát giới, ai ngờ còn chưa tới sơn môn thì chất liệu bạc đã biến mất, toàn thân hắn lại phủ một lớp ô quang.
Điều này khiến Sở Phong đau đầu, vừa nãy còn hăng hái lắm, giờ sức mạnh đã tụt dốc không phanh, thật khiến hắn hoảng sợ.
“Bọn bay quên đau rồi hả? Ở Long Hổ Sơn bị đánh cho kêu cha gọi mẹ, còn dám mò tới đây nghênh ngang? Nhìn xem đây là cái gì!”
Một tên tiểu yêu vung vẩy một chiếc đuôi vàng rực, không có lông mà toàn vảy, tỏa ra khí tức kinh hồn.
Tiểu yêu này run cầm cập, răng va vào nhau, càng về sau nói năng càng lắp bắp.
“Đuôi của Hải Thần Hổ ư?!” Dưới núi, sắc mặt mọi người biến đổi, gây nên náo loạn.
Hải Thần Hổ là một chủng tộc cực mạnh trong biển, tuy số lượng ít ỏi, danh xưng đó không phải ai cũng xứng, nhưng một khi đã là thành viên tộc này thì đều vô cùng lợi hại.
Chúng dĩ nhiên biết chuyện ở Long Hổ Sơn, Hải Thần Hổ đứt đuôi mà đi, từng gây ra không ít sóng gió.
Dù phát hiện tiểu yêu kia run rẩy, nhưng lại cho rằng nó cầm chiếc đuôi kia, bị khí tức trên đó trấn áp, chứ không biết nó là vì lo lắng, sợ hãi đám vương giả dưới núi.
Dưới núi, thần sắc mọi người lúc xanh lúc trắng, đều cảm thấy lũ tiểu yêu Côn Luân quá càn rỡ, rõ ràng không có cao thủ nào trấn giữ mà sao dám thế?
Chúng đang lo lắng, lẽ nào lão Lạt Ma đã trở về, giăng sẵn bẫy chờ chúng xông vào?
“Một đám tạp nham, toàn lũ sâu kiến nát bét thôi, có gì đáng lo.Giết! Giờ xông lên luôn, xông vào giết sạch bọn chúng, không chừa một mống!” Lươn biển lạnh lùng nói.
Nàng yểu điệu thướt tha, nhưng ánh mắt lại âm trầm, dung mạo xinh đẹp cũng có chút méo mó, vẫy tay: “San bằng Côn Luân!”
“Rõ!”
Có cường giả hải tộc đáp lời, lập tức một đội quân bắt đầu xung phong, lao về phía trước, muốn giết lên núi.
Trên Côn Luân Sơn, lũ tiểu yêu tái mét mặt, chúng đúng là đang ca bài ca không thành kế, căn bản không có thực lực nghênh chiến.Thứ duy nhất chúng cậy vào là Sở Phong, bảo sẽ dìu hắn đánh trận cuối, ai ngờ vừa nãy hắn suýt chút nữa thì ngã nhào, giờ vẫn còn phải có người vịn đấy!
Lúc này, mặt Sở Phong hơi xanh, lại có chút đen, sao xui xẻo thế này, giờ ô quang vẫn chưa tan hết, nhất là vùng trán, càng đen kịt một mảng, đúng là ấn đường phát hắc mà.
“Báo Vương, dùng cung tiễn của ta bắn chết tên dẫn đầu kia!” Sở Phong nói.
“Được!”
Tuyết Báo Vương giương Đại Lôi Âm Cung của Sở Phong, một mũi tên chế từ răng thú cấp Vương lóe sáng, hóa thành một dải cầu vồng kinh thiên bay ra.
PHỤT!
Tên dẫn đầu kia còn chưa kịp kêu lên đã tan tành, bị một mũi tên bắn chết tươi, hồn bay phách lạc.
“Cung tiễn tốt!” Tuyết Báo Vương tán thưởng, phải biết đó là một sinh vật cấp Vương xé bỏ hai đạo gông xiềng đấy, mà lại bị hắn bắn chết tươi như vậy.
Hải tộc đều bị chấn kinh, đầu mục đội tiên phong bị bắn chết, khiến đội quân hải tộc lập tức rối loạn, kẻ thì quái kêu, kẻ thì ngã nhào xuống đất, kẻ thì quay đầu bỏ chạy.
“Một đám ô hợp, trông đông người vậy thôi chứ thực ra chẳng ra gì!” Sở Phong nói, muốn cổ vũ sĩ khí.
Nhưng đám người trên Côn Luân Sơn hiểu rõ, đám cường giả hải tộc kia dù có hèn nhát đến đâu, cũng không phải thứ mà chúng có thể đối kháng, thực lực chênh lệch quá lớn.
“Ngu xuẩn, trốn cái gì mà trốn.Hắn dùng cung tên tức là đang run sợ đấy.Nếu thực sự có lực lượng thì đã mở toang cửa nghênh đón chúng ta vào rồi!” Rắn biển loang lổ nói, như một đoàn tàu nằm ngang ở đó, há cái miệng như chậu máu, nuốt chửng mấy kẻ chạy trốn đầu tiên, ăn tươi nuốt sống.
Điều này trấn áp tất cả, không ai dám bỏ chạy nữa.
“Giết cho ta, phá tan Côn Luân, chúng ta chiếm cứ nơi này, nhập chủ vạn thần chi hương, sau này cùng nhau thành thần, diệt sạch đám sâu kiến trên đất liền cho ta!” Rắn biển quát.
“Ta xem ai dám!”
Sở Phong kiên cường đứng ra, xuất hiện trên đỉnh núi tuyết, nhìn xuống đám yêu quái hải tộc.
Đây cũng là bất đắc dĩ, hắn muốn kéo dài thời gian, đợi ô quang trong cơ thể tan hết, rồi mới đại khai sát giới.
“Sở Phong!”
“Cái gì, hắn chính là Sở Phong, kẻ đánh bại Hải Thần Hổ, giết Chương Ngư Vương, nghe nói hắn một mình ở Long Hổ Sơn đã giết gần nửa số nhân mã hải tộc, là một sát thần!”
“Đâu chỉ sát thần, đây là một Ma Vương, đã giết quá nhiều cao thủ trong biển của chúng ta rồi.Mấy hôm trước, Thanh Đồng Hổ, Hải Nhân các loại cũng đều chết trong tay hắn.”
Hải tộc quả nhiên đại loạn, trừ bốn cao thủ xé bỏ gông xiềng Lục Đạo ra, những kẻ khác đều lộ vẻ sợ hãi.
“Đừng sợ, hắn phế rồi!” Lươn biển trấn an đám người.
“Không sai, theo tính cách của hắn, nếu thân thể không sao thì đã theo lên Himalaya rồi, sao lại ở đây dưỡng sức thế này.Giết hắn cho ta!” Rắn biển loang lổ cũng gào to, mắt bốc lửa, ra lệnh cho đám người lập tức xông lên.
Vút!
Đúng lúc này, một cây xương cá mâu bay ra, nhắm thẳng Sở Phong mà đến, vượt qua tốc độ âm thanh, cảnh tượng kinh dị, lao thẳng vào đầu hắn.
Vèo!
Sở Phong né tránh, thân thủ kém xa trước kia, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất, dính không ít bông tuyết.
“Chúng ta đi!” Tuyết Báo Vương đỡ hắn, nhanh chóng chạy vào trong.
Bởi vì, tại phía trước, Sở Phong đã chôn bốn cây Tỏa Long Thung, bố trí Quỷ Đả Tường, muốn đợi những kẻ này sa vào.
Lũ tiểu yêu Côn Luân cùng nhau bỏ chạy, hướng vào trong núi.
Quỷ Đả Tường đúng là có tác dụng, nhưng rất tiếc chỉ vây khốn được một bộ phận, còn rắn biển, lươn biển, sư tử biển các loại thì bám theo sát phía sau, không hề công kích, thấy vậy đều tránh đi.
Trước kia chúng không xông vào là vì lo Côn Luân có gì cổ quái, có trận pháp các loại.
Sở Phong và đồng bọn trốn về một khu vực trận pháp khác – Cổng Địa Ngục.
Vùng đất này xuất hiện Lôi Điện, có thể sát vương cấp sinh vật.
Bị Quỷ Đả Tường ảnh hưởng, kẻ phía sau càng thêm dè chừng, đuổi theo không nhanh, mà lại bắt đầu men theo dấu chân của chúng, vô cùng cẩn thận.
“Hỏng rồi!” Tuyết Báo Vương đầu to như cái đấu.
“Không sao, thời gian gần đủ rồi, thả ta xuống.” Sở Phong nói, hắn đã câu giờ đủ rồi, cảm thấy thân thể bắt đầu chuyển biến tốt.
“Ha ha, sao không trốn nữa, tuyệt vọng rồi à?!” Sư tử biển cười ha hả không thôi, thân hình cao trượng như một đoạn tháp sắt.
Lươn biển, vốn là một cô gái xinh đẹp, giờ lại vô cùng u ám, nói: “Sở Phong, ngươi cũng có ngày này ư, lại thành phế vật rồi.Nếu chặt hết tay chân ngươi, biến thành người cọc rồi đem đi diễu phố, ngươi thấy sao hả?”
Nàng mang theo hận ý, muốn dùng mọi cách ác độc để sỉ nhục Sở Phong, nếu rơi vào tay nàng thì chắc chắn sống không bằng chết.
“Ta trêu ngươi à?” Sở Phong kinh ngạc.
“Cho ngươi nhớ lại một chút, ngươi từng giết một cường giả hải tộc ở Thuận Thiên.” Lươn biển nói.
“À, từng giết một con lươn biển trắng tự xưng là Bạch Long, lúc đó hắn hình như đi cùng đám người Viện Nghiên cứu Tiên Tần, lẽ nào có quan hệ họ hàng với ngươi?” Sở Phong mỉm cười, mừng rỡ lại kéo dài được thêm một chút.
“Gào…” Lươn biển gào to, đất rung núi chuyển, gây ra tuyết lở, cảnh tượng hãi hùng.
Chủ yếu là thân hình nó quá lớn, nhìn xuống tất cả mọi người, đặc biệt là Sở Phong, nói: “Nực cười, ngươi lại trở thành tạp nham, yếu đuối.Hôm nay ta sẽ từ từ tra tấn ngươi, chặt tay chân làm gì, luộc sống tứ chi của ngươi!”
Lúc này, đám người hải tộc đều xông lên, ai nấy đều hưng phấn, nhìn chằm chằm Sở Phong.Đây chính là sát thần trong truyền thuyết, Đại Ma Vương, giờ lại phế bỏ, bị chúng chặn ở đây.Nếu xé được một miếng thịt trên người hắn, sau này trở về biển sẽ là một chủ đề kinh người để bàn tán.
“Được rồi, lui hết đi, mọi chuyện ở đây giao cho ta!” Sở Phong nói với đám tiểu yêu.
Bởi vì, đám tiểu yêu kia giờ đã sợ mất mật, mặt mày trắng bệch, ai nấy đều tuyệt vọng.
“Dìu ta một chút, người vẫn còn hơi yếu.” Sở Phong nói với một tiểu yêu bên cạnh.
Tiểu yêu kia khóc mếu, đã thế này rồi mà còn đánh đấm gì nữa? Như thận hư ấy, đứng còn không vững.
“Ha ha…”
Đám người hải tộc bên kia cười phá lên, dù là đỉnh cấp vương giả hay tiểu yêu bình thường cũng đều mang vẻ trào phúng.Được chứng kiến bộ dạng thảm hại của Sở Ma Vương, chúng vô cùng vui vẻ, hưng phấn dị thường.
“Sâu kiến, tạp nham, ngươi vẫn nên quay lại đây đi!” Rắn biển cười lạnh, há miệng, lưỡi rắn thè ra, dài đến mười mấy mét, khiến người kinh dị.
Da thịt Sở Phong ánh lên ngân quang, hắn giờ chẳng hề lo lắng, mỉm cười nhạt: “Các ngươi gọi ai là tạp nham đấy? Rõ ràng chính các ngươi đều là hải sản, lươn nướng, sò nướng mỡ hành, hải sâm xào, vi cá kho tàu, nói mà ta thèm nhỏ dãi!”
Tuyết Báo Vương thấy hắn như vậy thì hiểu rõ, hoàn toàn yên tâm.
“Quay lại đây!” Lươn biển khẽ quát.
“Tự quay lại đây chịu chết đi!” Đám hải tộc khác cũng gào to, đều đang chế giễu.
“Tiệc hải sản ư, nóng lòng muốn ta giết các ngươi đến vậy sao, cũng được thôi, như các ngươi mong muốn!” Sở Phong động, toàn thân ngân quang đại thịnh.
Ầm!
Mảnh đất tuyết này nổ tung, hắn lao tới, quả thực kinh khủng hãi hùng, suýt soát đạt đến tốc độ gấp sáu lần âm thanh, còn lợi hại hơn cả lúc hắn ở trạng thái bình thường.
“A!”
Sư tử biển kêu to đầu tiên, hắn hứng trọn đòn, bị Sở Phong đấm nát bét.
Đồng thời, Sở Phong xoay ngang thân thể, hai chân như lưỡi hái quét ra, phụt một tiếng, lươn biển kinh dị kêu to, thân thể bị cắt làm đôi, lăn lộn trên mặt đất.
Ầm!
Trong sát na Sở Phong rơi xuống, lại chém đứt cổ nàng bằng một chưởng.
“Trời ạ, chạy mau!” Có người kêu to.
Rất nhiều người nhận ra, Sở Đại Ma Vương đã trở lại, đây không phải phế bỏ mà là đang giả vờ.
“Ngươi cái thằng âm hiểm này, quá vô sỉ!” Rắn biển gào lớn, vèo một tiếng trốn thoát.
Đám hải tộc khác cũng kinh hãi, chỉ trong chớp mắt, cao thủ xé bỏ gông xiềng Lục Đạo đã chết mất hai, khiến chúng sao không kinh sợ cho được, tất cả đều đào vong.
Mọi người đều cảm thấy, thân thể Sở Phong không hề hấn gì, mọi thứ đều là hắn diễn.
Nhưng chúng làm sao trốn thoát được, phi kiếm của Sở Phong vừa tế ra đã càn quét mọi thứ, một dải Xích Hà dâng lên, quét ngang phía trước, các loại sinh vật biển hiện nguyên hình, bởi vì đều bị càn quét tiêu diệt!
Ầm!
Sở Phong bay lên không, truy sát rắn biển, kịch chiến với nó, trong ánh sáng chói mắt, cuối cùng con rắn khổng lồ loang lổ như đoàn tàu kia bị Sở Phong xé nát đầu giữa không trung, thi thể ầm một tiếng đổ xuống đất tuyết.
“Muốn chạy ư?!”
Sở Phong thấy một con sò biển, là tên cuối cùng xé bỏ gông xiềng Lục Đạo, đang muốn lẫn vào đám người đào tẩu.
Ầm!
Nó đã sớm bị Sở Phong để mắt tới, hắn dùng tốc độ gấp sáu lần âm thanh đánh xuyên qua nó, chết oan chết uổng.
Phụt phụt phụt…
Theo phi kiếm dâng lên, vùng đất này xác chết chất thành đống, đây là một cuộc tàn sát, chấn động lũ yêu quái Côn Luân.
Sở Phong lo lắng cảnh giới của mình có thể tụt bất cứ lúc nào, nên không hề giữ lại, toàn lực ứng phó, hận không thể lập tức chém giết toàn bộ đám hải tộc xâm phạm.
Vì vậy, khung cảnh vô cùng huyết tinh, khiến lũ tiểu yêu Côn Luân sợ mất mật.Sở Ma Vương phát uy, tiến hành cái gọi là trận chiến cuối cùng, thật không phải là chỉ nói suông.
Cuối cùng, hắn giết sạch tất cả hải tộc, không một tên nào trốn thoát!
“Hải tộc…có khi nào sẽ phát điên không?” Sắc mặt Tuyết Báo Vương cổ quái, chắc khi đám cao thủ trong biển kia biết kết quả ở đây thì hẳn là giậm chân, phát cuồng cả lên.
Đến cả lũ tiểu yêu trên Côn Luân Sơn cũng tin chắc rằng Sở Phong không hề phế bỏ, mọi thứ đều là giả vờ.
Sự việc ở đây mà truyền ra, chắc người ngoài cũng sẽ oán thầm Sở Phong, lần sau mà hắn lại nói tiến hành trận chiến cuối cùng thì những người đối diện có thể sẽ bỏ chạy ngay lập tức.Nếu là hải tộc thì chắc chắn sẽ chửi ầm lên trước.
