Chương 45 Quyết chiến Dương Văn Chiêu!

🎧 Đang phát: Chương 45

Giờ phút này, không ai còn nhớ đến chuyện Thải Nhi nhận thua.Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu, cả hai đều phô diễn sức mạnh vượt xa những thí sinh khác.Đáng chú ý, từ đầu trận đến giờ, họ thậm chí còn chưa thèm triệu hồi tọa kỵ.

Những vầng sáng vàng, trắng, xanh chói lọi liên tục va chạm giữa không trung, cuối cùng, hai bóng người từ trên trời lao xuống.

Thánh Linh giáp của Long Hạo Thần bị lõm vài chỗ, dấu vết của Tinh Hải Linh Lô, nhưng vẫn kiên cố bảo vệ hắn.

Dương Văn Chiêu thì chật vật hơn nhiều.Bộ giáp vàng của gã loang lổ ít nhất mười vết kiếm, đặc biệt là bả vai trái, vết chém sâu hoắm để lộ cả thịt, máu tươi không ngừng trào ra.

“Khụ…” Long Hạo Thần khạc ra một ngụm máu.Hắn cũng chẳng khá hơn Dương Văn Chiêu là bao, uy lực của Tinh Hải Linh Lô chẳng kém cạnh gì vết thương trên vai đối thủ.Nhưng vừa lau vệt máu, hắn lại lao về phía Dương Văn Chiêu, tung ra một đòn Đột Kích.

Tên này đúng là điên rồi! Hắn không cần thời gian nghỉ ngơi sao? Dương Văn Chiêu nhìn Long Hạo Thần lao tới, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực.

Trong mắt Long Hạo Thần bừng bừng chiến ý, nhưng sâu thẳm bên trong lại vô cùng tĩnh lặng.Hai khí chất trái ngược hòa quyện hoàn hảo, quả là một sự tồn tại đáng sợ!

Thực ra, Dương Văn Chiêu không hề biết, chính những kích thích từ bên ngoài đã dần dung hợp thể chất quang minh của Long Hạo Thần vào trong chiến đấu.Thể chất quang minh ban cho hắn khả năng Quang Minh Tâm bẩm sinh.Dưới tác dụng của Quang Minh Tâm, dù đối diện với bất kỳ tình huống nào, khả năng phán đoán của hắn cũng không bị cảm xúc chi phối.Từng chút một, Long Hạo Thần khám phá ra tác dụng của quang minh, một thiên phú bẩm sinh của một kỵ sĩ mạnh mẽ.

Cắn chặt răng, Dương Văn Chiêu không dại gì đấu liều với Long Hạo Thần nữa.Thằng nhóc điên này, va chạm trực diện chỉ khiến cả hai cùng trọng thương, mà với khí thế hừng hực của hắn, gã có thể sẽ bại trận.

Vì vậy, Dương Văn Chiêu cố gắng giữ bình tĩnh.Gã lùi lại phía sau, đồng thời vung song trọng kiếm, nhanh chóng vẽ ra pháp trận triệu hoán.

Chỉ có triệu hồi Tinh Diệu Độc Giác Thú, gã mới có cơ hội lật ngược thế cờ.

Dương Văn Chiêu lùi bước không có nghĩa là gã muốn bỏ cuộc.Nếu vậy, gã không thể nào thoát khỏi tốc độ Đột Kích của Long Hạo Thần.Gã cũng chọn Đột Kích, nhưng là sang hướng khác, lao nhanh về phía bên cạnh đồng thời kích hoạt pháp trận triệu hoán.Có thể nói, gã đã phơi lưng cho Long Hạo Thần.

Cùng lúc đó, ánh sáng xanh lục lấp lánh từ ngực gã lan tỏa khắp cơ thể, hòa nhập vào bộ giáp.Đó chính là năng lực tiến hóa của Tinh Hải Linh Lô, Tinh Linh Giáp.

Với lớp phòng ngự này, gã tin rằng mình có thể chống đỡ vài đợt tấn công từ xa của Long Hạo Thần mà không bị thương nặng.

Nhưng đúng lúc đó, khu vực nghỉ ngơi ngoài sân vang lên những tiếng kinh hô.

Tiếc rằng Dương Văn Chiêu không thể nghe thấy.Màn hào quang bảo vệ không chỉ ngăn cách các kỹ năng bên trong, mà còn chắn mọi tiếng ồn từ bên ngoài.

Các thí sinh chỉ thấy một ánh sáng tím chợt lóe, dưới chân Long Hạo Thần đã xuất hiện một sinh vật khổng lồ, ba cái đầu ngạo nghễ ngẩng cao, không ai khác chính là Hạo Nguyệt.

Hắn…hắn không cần chú ngữ hay phù văn triệu hoán mà vẫn triệu hồi được? Sao có thể? Nhóm triệu hoán sư của Linh Hồn Thánh Điện kinh ngạc tột độ.

Nhưng mặc kệ họ suy đoán gì, Long Hạo Thần đã hoàn thành việc triệu hồi trong chớp mắt.

Ngay khi Hạo Nguyệt xuất hiện, ba luồng ma pháp gần như đồng thời phóng ra.

Một vầng sáng xanh lục bao trùm lấy Long Hạo Thần, khiến hắn tỏa ra ánh sáng kỳ lạ.Một luồng sáng đỏ rực bắn ra từ miệng Tiểu Hỏa.

Một đạo ánh sáng vàng chiếu rọi lên Lam Vũ, Quang Phù Dung trong tay Long Hạo Thần.

Ba kỹ năng liên tiếp phát ra, Hạo Nguyệt vừa xuất hiện đã đứng chắn trước mặt Long Hạo Thần, để hắn ngồi lên đuôi nó.

Tiểu Thanh, Tiểu Hỏa, Tiểu Quang thi triển kỹ năng, đồng thời thân thể dài bốn mét của Hạo Nguyệt vặn mình quật đuôi.Trong nháy mắt, nó văng Long Hạo Thần đi, thay đổi hướng Đột Kích, lao thẳng về phía Dương Văn Chiêu.

Một quả cầu lửa đường kính một mét bay gần Long Hạo Thần, che chắn hoàn toàn cho hắn.Đó là luồng sáng đỏ mà Tiểu Hỏa vừa phun ra.

Siêu cấp bạo liệt hỏa cầu, ma pháp hỏa hệ cấp năm.Bản chất là ma pháp đơn thể, nhưng một khi bạo tạc, uy lực của nó còn hơn cả ma pháp quần thể.Đây là một trong số ít ma pháp hỏa hệ có lực công kích mạnh nhất.

Dương Văn Chiêu đang triệu hoán thì đột nhiên cảm thấy sau lưng nóng rực.

Vì sao lại nóng? Gã sắp hoàn thành phù văn triệu hoán, nếu bị gián đoạn lúc này, gã sẽ rơi vào thế bị động.

Dương Văn Chiêu nghiến răng, bộ giáp phát ra hào quang lấp lánh.

Một tầng ánh sáng đỏ vàng bùng nổ, là Thái Dương Hỏa.Nhưng đây không phải Thái Dương Hỏa gã tự mình phóng thích, mà là dựa vào bộ giáp, và chỉ duy trì được ba giây.Bộ giáp của gã lại là trang bị linh ma cấp.

Ầm!

Siêu cấp bạo liệt hỏa cầu nện thẳng vào người Dương Văn Chiêu.Đây là ma pháp cấp năm, một trang bị phụ trợ làm sao ngăn cản nổi? Thái Dương Hỏa lập tức nổ tung, sức công phá làm tổn hại Tinh Linh Giáp, tạo ra một vết nứt lớn.

Nhưng lúc này, Dương Văn Chiêu lại thở phào nhẹ nhõm.Cuối cùng cũng chống đỡ được đòn tấn công, phù văn của gã đã hoàn thành.Sáu cánh sao ánh sáng vàng rực rỡ xuất hiện trước mặt gã.Chỉ cần một bước lên Tinh Diệu Độc Giác Thú, trận đấu sẽ lại bắt đầu.

Nhưng ngay giây phút này, một linh cảm nguy hiểm chưa từng có khiến Dương Văn Chiêu dựng tóc gáy.Gã không kịp phản ứng, chỉ kịp xoay người, vung song kiếm chém về phía sau.

Phốc!

Hai ánh sáng trắng giao nhau, Thập Tự Trảm va chạm với song kiếm của Dương Văn Chiêu.

Tiếng kim loại chói tai vang vọng trên không trung.Song trọng kiếm của Dương Văn Chiêu gãy làm đôi, ánh sáng trắng quang trảm đánh vào người gã, xé toạc Tinh Linh Giáp, và cả bộ giáp bên trong.Lực công kích khủng khiếp hất văng Dương Văn Chiêu ra xa.

Máu tươi trào ra, lúc này Dương Văn Chiêu chỉ có một ý nghĩ: “Sao có thể?”

Ánh sáng trắng lấp lánh, lực kéo đưa Dương Văn Chiêu trọng thương giật ngược ra sau.

“Hí…”

Tiếng hí dài vang lên, Tinh Diệu Độc Giác Thú cuối cùng cũng xuất hiện.Bằng vào liên kết khế ước bình đẳng, nó lập tức cảm nhận được nguy hiểm của Dương Văn Chiêu, dang rộng đôi cánh, không chút do dự đuổi theo.

Nhưng cùng lúc đó, ánh sáng trắng lóe lên, lần này mục tiêu là Tinh Diệu Độc Giác Thú.Nó vốn đang lao về phía Dương Văn Chiêu, nay buộc phải đổi hướng về phía Long Hạo Thần.

Thần Ngự Thuẫn, song kiếm giao nhau, Long Hạo Thần chống đỡ cú ***ng của Tinh Diệu Độc Giác Thú.Cả người bị hất văng xa hơn mười mét, nhưng Tinh Diệu Độc Giác Thú cũng bị lực phản chấn đẩy lùi vài bước, không thể tiếp tục tấn công.

“Dừng tay! Ta không muốn làm tổn thương nó!” Long Hạo Thần lớn tiếng nói với Tinh Diệu Độc Giác Thú.

Tinh Diệu Độc Giác Thú nghe lời, đột ngột dừng bước, đôi mắt to trong veo tràn đầy lo lắng.

Cũng phải thôi, nó đang ném chuột sợ vỡ bình!

Dương Văn Chiêu đang nằm gần Hạo Nguyệt, Tiểu Thanh không khách sáo cắn vào cổ gã, khiến gã không dám động đậy.Nhưng miệng mũi không ngừng trào máu, cho thấy gã bị thương rất nặng.

Toàn bộ đấu trường im lặng.Trận đấu đến đây đã phân định thắng bại.

Trước khi vòng bán kết bắt đầu, các thí sinh đều dự đoán thứ hạng chung cuộc.Họ cho rằng người có hy vọng vô địch là Thải Nhi của Thích Khách Thánh Điện.Thải Nhi thể hiện sức mạnh quá lớn, không ai trụ được trước mặt nàng dù chỉ một phút.Hơn nữa, không ai có thể ép nàng bộc lộ thực lực thật sự.Càng thần bí càng mạnh mẽ, đó là quan điểm chung của tất cả mọi người.

Sau Thải Nhi, người có khả năng vô địch tiếp theo là Dương Văn Chiêu.Gã có Tinh Diệu Độc Giác Thú, bản thân là Trừng Giới kỵ sĩ cấp năm.Tu vi mạnh mẽ, trang bị tốt, lại thêm Tinh Diệu Độc Giác Thú hỗ trợ, nếu đối đầu với Thải Nhi thì có thể cầm cự được vài chiêu.Rốt cuộc ai thắng ai còn khó đoán.

Long Hạo Thần bị xếp thứ ba.Trong mắt nhiều người, Long Hạo Thần còn quá trẻ để trở thành một kỵ sĩ thực thụ.Tuy hắn có thiên phú, nhưng tọa kỵ của hắn so với Tinh Diệu Độc Giác Thú vẫn còn kém xa.Tu vi của hắn cũng không bằng Dương Văn Chiêu.Nếu không phải hắn có quan hệ với Thải Nhi, có lẽ hắn còn ít được chú ý hơn.

Còn Mục Ninh…hầu như không ai nghĩ gã có thể lọt vào top 3.

Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã đảo lộn quan điểm của mọi người.Thải Nhi trực tiếp bỏ cuộc, người được kỳ vọng nhất lại chỉ về thứ tư, Mục Ninh thì gặp may mà giành được hạng ba.

Còn trận chiến giữa Dương Văn Chiêu và Long Hạo Thần, có vẻ như Dương Văn Chiêu vẫn chiếm ưu thế lớn.

Đơn giản là hào quang của Tinh Diệu Độc Giác Thú quá rực rỡ.

Trong trận đấu, Dương Văn Chiêu cũng chứng minh được sức mạnh của mình.Không chỉ có Tinh Hải Linh Lô công thủ toàn diện, mà còn là linh lô đã tiến hóa một lần.

Họ đoán đúng thực lực của Dương Văn Chiêu, nhưng lại không đoán đúng kết quả cuối cùng.

Ngay cả lúc này, trong mắt họ, sức mạnh tổng thể của Long Hạo Thần vẫn thua Dương Văn Chiêu.Nhưng cuối cùng, Long Hạo Thần đã chiến thắng.

Từ đầu đến cuối, hắn hoàn toàn áp đảo Dương Văn Chiêu, không cho gã một cơ hội phản công.Một trận chiến thành danh, giành lấy chiến thắng cuối cùng.

Quay ngược thời gian về vài phút trước.

Kế hoạch của Dương Văn Chiêu không hẳn là sai, sai lầm lớn nhất của gã chính là đánh giá thấp Hạo Nguyệt.

Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt có quan hệ huyết khế, huyết mạch liên thông, dù ở đâu cũng có thể cảm nhận được đối phương.Khi cảm thấy đối phương gặp nguy hiểm, họ có thể lập tức truyền tống đến bên cạnh.

Trong tình huống này, Long Hạo Thần không cần chú ngữ hay phù văn triệu hoán, có thể dễ dàng triệu hồi Hạo Nguyệt.Hắn thậm chí còn dùng tâm linh liên hệ để báo cho Hạo Nguyệt chuẩn bị kỹ năng.Đó là lý do vì sao khi Hạo Nguyệt vừa xuất hiện đã lập tức phóng ra ba ma pháp.

Chính ba ma pháp này đã tạo cơ hội cho Long Hạo Thần, trước khi Tinh Diệu Độc Giác Thú xuất hiện, một kích trúng chiêu, đánh bại Dương Văn Chiêu.

Ma pháp đầu tiên là Phiêu Phù Thuật của Tiểu Thanh, giúp giảm trọng lượng của Long Hạo Thần.Dù Long Hạo Thần mới mười bốn tuổi và không nặng bao nhiêu, nhưng bộ giáp và hai thanh trọng kiếm trên người hắn không hề nhẹ.Giảm trọng lượng khiến đuôi của Hạo Nguyệt trở thành bệ phóng, tăng tốc độ, Đột Kích trúng Dương Văn Chiêu.

Ma pháp thứ hai là siêu cấp bạo liệt đại hỏa cầu của Tiểu Hỏa.Chính nó đã phá vỡ hơn phân nửa lớp phòng ngự của Dương Văn Chiêu, ngay cả Tinh Linh Giáp cũng bị nứt.

Ma pháp thứ ba của Tiểu Quang là loại tăng cường quang hệ, hơi giống Quang Diệu Thiên Địa, nhưng cũng có sự khác biệt.Nó giúp tăng cường độ đậm đặc của quang nguyên tố.Vì Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt có huyết khế, máu thịt liên thông, nên hắn có thể trực tiếp sử dụng một phần quang nguyên tố, tạo ra hai thánh kiếm.

Hai thánh kiếm đột ngột tung ra Thập Tự Trảm, trở thành đòn sát thủ cuối cùng đánh bại Dương Văn Chiêu.

Long Hạo Thần đã nương tay, không phát huy toàn bộ uy lực của thánh kiếm.Nếu không, có lẽ thân thể Dương Văn Chiêu đã bị cắt thành bốn mảnh.

Đánh gục Dương Văn Chiêu, sau đó dễ dàng kích hoạt Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô, ném Dương Văn Chiêu không còn sức phản kháng cho Hạo Nguyệt.Khi sinh mệnh của Dương Văn Chiêu bị đe dọa, dù Tinh Diệu Độc Giác Thú có mạnh đến đâu cũng không thể xoay chuyển tình thế.

Dương Văn Chiêu không sai khi nhận định rằng thực lực của Tinh Diệu Độc Giác Thú vượt trội hơn Hạo Nguyệt, và khả năng tăng cường quang hệ của Hạo Nguyệt không thể sánh bằng.Nhưng gã đã tính sai về độ tương hợp giữa đồng đội.Gã và Tinh Diệu Độc Giác Thú chỉ có khế ước bình đẳng, sao có thể so sánh với huyết khế của Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt?

Nếu hai bên triệu hồi ma thú đồng bạn và giao chiến ngay từ đầu, kết quả có lẽ sẽ là lưỡng bại câu thương.Dương Văn Chiêu là Thiên Không kỵ sĩ, cơ hội thắng sẽ cao hơn.Nhưng với sự hỗ trợ của Hạo Nguyệt, Long Hạo Thần cũng không phải không có cơ hội.

Đáng tiếc, thắng bại trong chiến đấu không thể chỉ dựa vào thực lực tuyệt đối.Trong quá trình giao tranh, luôn có những biến số.Và chiến thuật là yếu tố dễ thay đổi nhất.

“Long Hạo Thần chiến thắng!”

Trọng tài tuyên bố, Long Hạo Thần tiến đến trước mặt Dương Văn Chiêu.

Long Hạo Thần ra hiệu, Tiểu Thanh nhả Dương Văn Chiêu ra.

Những vầng sáng trắng lấp lánh bao phủ Dương Văn Chiêu, chữa trị vết thương nghiêm trọng của gã.Ngoài trọng tài, còn có Tinh Diệu Độc Giác Thú, lúc này đang vội vã chạy đến bên cạnh Dương Văn Chiêu, thỉnh thoảng liếc nhìn Hạo Nguyệt, lộ rõ vẻ thù địch.

Long Hạo Thần trước tiên phóng thích Thánh Quang Tráo từ Linh Quang bao tay, đồng thời Lam Vũ, Quang Phù Dung cũng phát ra ánh sáng xanh nhạt, đó là thủy hệ Cam Sương Thuật.

Cả ma pháp quang hệ và thủy hệ đều có tác dụng trị liệu.Quang hệ kích thích tiềm năng tự phục hồi của cơ thể, thủy hệ thì lấp đầy vết thương bằng sinh cơ.Sử dụng đồng thời cả hai sẽ hỗ trợ lẫn nhau, gia tăng hiệu quả chữa trị.

Trận chiến này, nhìn thì Long Hạo Thần hoàn toàn áp đảo Dương Văn Chiêu, nhưng thực tế, hắn phải chịu đựng áp lực không hề nhỏ.Từ đầu đến cuối, hắn không ngừng tấn công.Nếu không, với tu vi của Dương Văn Chiêu, sao có thể không triệu hồi được Tinh Diệu Độc Giác Thú? Liên tục tấn công khiến cơ thể hắn chịu áp lực cực lớn.Trong thời điểm này, một số ưu thế mà người ngoài không nhìn thấy dần lộ ra, đó chính là ngoại linh lực của Long Hạo Thần.

Về phương diện linh lực, Long Hạo Thần chỉ là Đại Địa kỵ sĩ cấp một, chắc chắn thua Thiên Không kỵ sĩ cấp ba Dương Văn Chiêu.Nhưng ngoại linh lực của hắn thì Dương Văn Chiêu không thể sánh bằng.Hạo Nguyệt hai lần tiến hóa đã thúc đẩy ngoại linh lực của Long Hạo Thần và huyết mạch biến hóa tăng cao.Thanh kiếm thần kỳ Lam Vũ, Quang Phù Dung cũng không ngừng bồi bổ cơ thể hắn.

Ngoại linh lực của Dương Văn Chiêu có lẽ chỉ hơn một trăm, tuyệt đối không nhiều hơn.Nhưng Long Hạo Thần có lẽ có không dưới bốn trăm.Chỉ là không có thiết bị chuyên dụng để đo, ngay cả hắn cũng không biết mình có bao nhiêu ngoại linh lực.

Ngoại linh lực cường đại giúp Long Hạo Thần có sức đề kháng hơn hẳn Dương Văn Chiêu.Dù liên tục cưỡng ép sử dụng kỹ năng nên bị thương, nhưng vẫn nằm trong phạm vi hắn có thể chịu đựng.

Nhìn Lam Vũ, Quang Phù Dung phát ra ánh sáng, Long Hạo Thần thầm nghĩ, nếu thánh kiếm Thập Tự Trảm kia không thể đánh bại Dương Văn Chiêu, có lẽ mình sẽ phải sử dụng kỹ năng thật sự của thanh kiếm này.Chỉ là sợ rằng sẽ gây ra những tổn thương không thể chữa lành.

Cột sáng trắng khổng lồ bao phủ Dương Văn Chiêu.Trọng tài cao lớn thi triển kỹ năng, thể hiện sức mạnh của mình.

Thánh Dũ Thuật, kỹ năng cấp tám của Thủ Hộ kỵ sĩ.Vị trọng tài chung kết này rõ ràng là thánh kỵ sĩ cấp tám.

Dưới tác dụng của Thánh Dũ Thuật, vết thương lớn sau lưng Dương Văn Chiêu khép lại với tốc độ kinh người.Gã được trọng tài giúp đỡ, chậm rãi đứng lên.

Nhìn Long Hạo Thần, đáy mắt Dương Văn Chiêu lóe lên tia sáng phức tạp.Gã không ngờ mình lại thua, thua một thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều.

Lần đầu tiên gặp Long Hạo Thần, hắn chỉ là Giáp kỵ sĩ cấp bốn.Khi đó, dù hắn có tài năng, nhưng trước mặt gã, hắn không có một chút cơ hội nào.Nhưng chỉ chưa đầy một tháng, hắn đã đánh bại gã.Thua là thua, Dương Văn Chiêu không tìm lý do cho mình.Nếu đối diện là ma tộc, có lẽ gã đã mất mạng.

Hít sâu một hơi, Dương Văn Chiêu gật đầu với trọng tài, ra hiệu rằng gã có thể tự di chuyển.Thánh kỵ sĩ thả lỏng tay đỡ gã.

Dương Văn Chiêu từng bước đi về phía Long Hạo Thần.Sắc mặt gã tái nhợt, nhưng ánh mắt phức tạp dần trở nên bình tĩnh.

Hắn có chuyện muốn nói với mình? Long Hạo Thần thấy Dương Văn Chiêu đi loạng choạng, vội bước nhanh tới đón.

“Cậu thắng.” Dương Văn Chiêu yếu ớt nói.

“May mắn thôi.” Lúc này, chiến ý trong đôi mắt vàng của Long Hạo Thần đã biến mất, khuôn mặt tuấn tú vẫn còn nét tinh nghịch và đơn thuần.Hắn ngượng ngùng nở một nụ cười tươi sáng.

Nhìn khuôn mặt hắn, Dương Văn Chiêu ngơ ngẩn.Chính một thiếu niên như vậy đã đánh bại mình.

“Thắng là thắng.Trong tương lai, tôi nhất định sẽ không thua cậu.” Dương Văn Chiêu vừa nói vừa giơ tay phải ra.

Long Hạo Thần cũng giơ tay phải nắm lấy tay gã.

“Dường như anh quên là sắp bắt đầu tuyển chọn đội.”

Dương Văn Chiêu cười khổ, khẽ lắc đầu.

“Chúng ta sẽ không ngừng tiến bước, vì vinh quang của kỵ sĩ.” Dương Văn Chiêu không có kiếm, tay phải nắm lại, chạm vào ngực trái.

“Vì vinh quang của kỵ sĩ.” Long Hạo Thần đáp lễ.

Trên khán đài chủ tịch, các cao tầng của Lục Đại Thánh Điện lần lượt đi xuống sân, đến bên cạnh hai người.

Giọng của Hàn Khiếm vang vọng khắp sân.

“Cuộc thi tuyển chọn cá nhân Săn Ma Đoàn đã kết thúc.Quán quân Long Hạo Thần, á quân Dương Văn Chiêu, hạng ba Mục Ninh.Tiếp theo sẽ là nghi thức chọn đội, tất cả sáu mươi thí sinh vào sân.”

Sau một tháng, cuộc tuyển chọn cá nhân Săn Ma Đoàn cuối cùng đã kết thúc.Kết quả chung cuộc vượt xa dự đoán của mọi người.Kỵ Sĩ Thánh Điện giành hai vị trí đầu, thắng lớn.Long Hạo Thần nhất chiến thành danh, trở thành quán quân trẻ tuổi nhất từ trước đến nay trong cuộc thi tuyển chọn cá nhân Săn Ma Đoàn.Nhưng trong lòng hắn, chức quán quân này không thuộc về hắn, mà thuộc về cô gái mắt không thấy đường luôn lặng lẽ ủng hộ hắn.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, các thí sinh dần dần vào sân.Mười nhân viên công tác đẩy một vòng quay khổng lồ vào sân.

Bệ hình tròn, bán kính hơn hai mươi mét, phía trên có một đĩa quay lớn.Nhân viên công tác hướng dẫn các thí sinh đứng thành hai hàng, mười sáu người mạnh nhất đứng hàng đầu, những người còn lại đứng phía sau.

Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu đứng cạnh nhau, nhìn chằm chằm vào đĩa quay khổng lồ.Đột nhiên, Long Hạo Thần nhớ ra điều gì, sắc mặt thay đổi.Hắn vội vã tìm kiếm bóng dáng Thải Nhi trong đám đông.

Đang lúc hắn chuẩn bị đi về phía Thải Nhi để nói cho nàng một việc quan trọng, thì giọng của Hàn Khiếm lại vang lên.

“Long Hạo Thần, Dương Văn Chiêu, Mục Ninh, lên đài!”

Cùng lúc đó, trên đài phát ra một vầng sáng bao trùm ba người Long Hạo Thần, và đĩa quay khổng lồ cũng được đưa lên đài.

Hàn Khiếm nói: “Ba người đứng đầu có quyền ưu tiên chọn đồng đội.Nhưng mọi thứ phải tuân theo quy tắc.Từ giờ trở đi, các ngươi không được liên lạc với người bên ngoài bằng bất cứ hình thức nào, cho đến khi hoàn thành việc tổ chức đội.”

Long Hạo Thần lo lắng, ngắt lời: “Thánh kỵ sĩ trưởng, tôi có thể nói một lời với một người bạn được không? Chỉ một câu thôi.”

Tam Thủy Linh Đế của Linh Hồn Thánh Điện nghiêm nghị nói: “Ngươi không nghe thấy thánh kỵ sĩ trưởng nói gì sao? Đây là quy tắc của Thánh Minh, sao có thể thay đổi chỉ vì ngươi?”

Kỵ Sĩ Thánh Điện có hai người đứng đầu khiến những người khác khó chịu, giờ có quy tắc làm nền, họ đương nhiên sẽ không thông cảm cho Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần lại quay đầu nhìn Thải Nhi.Hắn muốn dùng ánh mắt cho nàng biết, nhưng Thải Nhi không nhìn thấy! Dù ánh mắt hắn có thể biểu đạt thì ích lợi gì?

Dưới sự thúc giục của nhân viên công tác, Long Hạo Thần đành phải cùng Dương Văn Chiêu, Mục Ninh lên đài.

Hàn Khiếm nghi hoặc liếc nhìn Long Hạo Thần, nhưng với vai trò chủ trì, ông không tiện nói gì thêm.Theo trình tự, ông nói: “Ba người các ngươi đã giành được ba vị trí đầu, do đó có một cơ hội chọn trực tiếp một đồng đội sẽ cùng các ngươi tham gia Săn Ma Đoàn.Chỉ cần đối phương đồng ý, họ sẽ lập tức trở thành đồng đội của ngươi.Long Hạo Thần, ngươi hạng nhất, hãy chọn trước.”

Từ giữa đài tỏa ra một màn hào quang, chỉ ngăn cách âm thanh bên ngoài, còn âm thanh bên trong thì có thể truyền ra.Nhưng Long Hạo Thần nào biết chuyện này! Nếu không, dù phải hét lớn, hắn cũng sẽ nói ra chuyện vô cùng quan trọng kia.

Long Hạo Thần ngơ ngác, sắc mặt càng thêm tái nhợt.Hắn nhìn Hàn Khiếm, rồi nhìn Thải Nhi đang đứng ở vị trí đầu hàng.Thân thể hắn run rẩy.

Cả sáu vị phó điện chủ, Dương Văn Chiêu và Mục Ninh đều nghi hoặc.Hắn đang do dự điều gì? Chẳng lẽ ngoài cô gái kia, hắn còn có lựa chọn khác?

Chỉ cần có mắt, ai cũng thấy cô gái kia đã từ bỏ hai trận đấu vì hắn.Nếu không, thứ tự xếp hạng hôm nay đã khác.Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Long Hạo Thần.Mọi thứ đến quá nhanh, hắn không kịp nói cho Thải Nhi biết điều gì.

Bên ngoài màn hào quang, Thải Nhi im lặng đứng đó, nàng cũng có chút ngơ ngác.Chẳng phải đã đến lúc chọn người rồi sao? Vì sao anh ấy không nói gì? Anh ấy đang chờ điều gì?

Lý Hinh đứng sau lưng Thải Nhi, Lâm Hâm đứng cách đó không xa.Lúc này, cả hai đều trở nên căng thẳng.

Lý Hinh quá hiểu Long Hạo Thần.Tuy hắn còn trẻ, nhưng lại có những phẩm chất mà nhiều người lớn không có, như khiêm tốn, thành thực, thương hại, anh dũng, công chính, hy sinh, vinh dự, cố chấp, nhân từ, chính nghĩa.Mười điều tuân thủ của kỵ sĩ đều có thể thấy được ở hắn.

Nó…nó sẽ không chọn tên ma pháp sư vô dụng đó chứ? Nếu thật sự như vậy thì Thải Nhi sẽ ra sao? Em trai! Em hãy làm người xấu một lần đi! Nhìn thân hình mảnh mai trước mặt, Lý Hinh thầm cầu nguyện, lòng bàn tay rướm mồ hôi.

Tâm trạng của Lâm Hâm cũng rất phức tạp.Y đã xem hết các trận đấu trong những ngày qua.Ban đầu, y dồn tiền vào Long Hạo Thần, hy vọng năm năm sau có thể thực hiện ước mơ của mình.

Nhưng y không ngờ rằng, ngay trong cuộc thi này, Long Hạo Thần đã áp đảo mọi đối thủ, giành chức vô địch.

Việc Thải Nhi nhận thua hai trận, y đương nhiên cũng biết, cho thấy mối quan hệ thân thiết giữa hai người.Lúc này, Long Hạo Thần còn chọn mình không? Nếu đổi lại là mình, mình sẽ chọn như thế nào?

Lâm Hâm không biết, y không thể đưa ra một câu trả lời rõ ràng.Lúc này, đầu óc y trống rỗng, nhìn Long Hạo Thần ở phía xa, lòng đầy hỗn loạn.

Một bên là bạn gái, là người đứng đầu Thích Khách Thánh Điện, là người trẻ tuổi nhất, được các thích khách xưng là nữ hoàng thích khách, Thải Nhi.

Một bên là ma pháp sư không biết ma pháp tấn công, chỉ dựa vào vận may và mưu kế mới miễn cưỡng vượt qua vòng loại, Lâm Hâm.

Một bên là người hắn hứa hẹn bảo vệ cả đời, người vì hắn mà cam nguyện từ bỏ vinh quang.

Một bên là lời hứa về lợi ích.

Lâm Hâm tự hỏi, nếu là mình, mình sẽ chọn như thế nào?

Trên đài, Ảnh Tùy Phong hơi tức giận.Ông không hài lòng với lựa chọn của Thải Nhi.Dù ông không thể ảnh hưởng đến quyết định của cô, nhưng nàng là đại diện cho vinh quang của Thích Khách Thánh Điện.

Vì một thiếu niên, từ bỏ vinh quang.Nếu là người khác, Ảnh Tùy Phong chắc chắn sẽ trừng phạt nghiêm khắc.

Nhưng Thải Nhi đã vì hắn mà hy sinh nhiều như vậy, hắn còn do dự, hắn còn xứng là nam nhi đầu đội trời chân đạp đất không?

“Ngươi còn chờ gì nữa? Mau chọn đi!” Ảnh Tùy Phong giận dữ, quát khẽ.

Long Hạo Thần giật mình tỉnh lại, đối diện với thực tế.Không thể kéo dài thời gian được nữa.

Siết chặt nắm tay, hắn ngẩng đầu, gần như dùng hết sức lực nói: “Tôi chọn Lâm Hâm của Ma Pháp Thánh Điện.”

“Cái gì?”

Ầm!

Tiếng la hét vang lên trên đài, tiếng xôn xao vang lên dưới đài.

Có ba người cùng la lên: Thánh kỵ sĩ trưởng Hàn Khiếm của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Đường chủ Hiệp Ẩn Đường Ảnh Tùy Phong của Thích Khách Thánh Điện, và Đoàn trưởng Ma Đạo Đoàn Lâm Thần của Ma Pháp Thánh Điện.

Ba vị phó điện chủ còn lại cũng kinh ngạc, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.

“Ngươi nói gì?” Ảnh Tùy Phong túm lấy giáp của Long Hạo Thần, uy áp khủng khiếp đè nặng Long Hạo Thần.

Hàn Khiếm vội vàng tiến lên nắm lấy vai Ảnh Tùy Phong: “Đừng kích động.Hạo Thần, ngươi có nhầm không? Có chuyện gì?”

Đôi mắt Lâm Thần của Ma Pháp Thánh Điện thì đầy mong đợi, ông không ngờ hy vọng tương lai của Kỵ Sĩ Thánh Điện, người vô địch lại chọn cháu của mình.

Đáy mắt Long Hạo Thần thoáng qua một tia cay đắng.”Tôi không nói sai, tôi chọn Lâm Hâm của Ma Pháp Thánh Điện.Hắn cũng là một trong sáu mươi thí sinh.”

Khi Long Hạo Thần lần đầu tiên nói chọn Lâm Hâm, Thải Nhi đang đứng yên lặng phía dưới đột nhiên cứng đờ.Khuôn mặt nàng ngơ ngác, tay nắm gậy trúc siết chặt.Trong khoảnh khắc, đầu óc nàng trống rỗng, dường như mất hết cảm giác.

Mình…mình nghe nhầm sao? Trong thế giới trống rỗng, Thải Nhi tự hỏi.

Nhưng…giọng của anh ấy sao mình có thể nghe nhầm? Thính giác của mình gấp đôi người thường.

Anh ấy chọn Lâm Hâm? Một ma pháp sư không biết tấn công.Lâm Hâm cùng mình một đội.

Vì sao?

Ba chữ đơn giản khó khăn trồi lên trong lòng Thải Nhi.

Lời hứa của anh ấy đâu? Anh ấy đã nói sẽ bảo vệ mình cả đời.

Nhưng…người anh ấy chọn không phải mình.

Vì sao?

Thật lạnh, đột nhiên cảm thấy lạnh quá.Đau quá.Cảm giác vừa lạnh lẽo vừa đau đớn này từ đâu đến? Dường như là…lòng mình.

Lòng đau quá, vì anh ấy mà đau.Mắt mình vốn chỉ có màu đen, nhưng giờ lại biến thành màu xám.

Vì sao?

“Thải Nhi, Thải Nhi! Hãy nghe tôi nói, Long Hạo Thần chọn Lâm Hâm là có lý do.Muội hãy nghe tôi giải thích đã.” Lý Hinh lo lắng nói bên tai Thải Nhi.Nhưng giờ phút này, Thải Nhi dường như đã đánh mất linh hồn.

Nàng vẫn im lặng đứng đó, dường như đã bỏ qua thế giới bên ngoài.

Trong lúc này, câu nói thứ hai của Long Hạo Thần từ trong màn hào quang truyền ra: “Tôi không nói sai, tôi chọn Lâm Hâm của Ma Pháp Thánh Điện.Hắn cũng là một trong sáu mươi thí sinh.”

Lại lần nữa nghe tiếng của hắn, Thải Nhi chợt tỉnh lại.Nhưng trong khoảnh khắc, một luồng khí lạnh lẽo kinh khủng từ trong thân thể nàng tuôn ra ngoài.

Lý Hinh đứng gần nhất, cảm nhận được sự lạnh lẽo muốn xé nát linh hồn mình, ngã ra sau.

Không chỉ mình cô, các thí sinh đứng gần Thải Nhi cũng chạy tán loạn.

Phốc!

Gậy trúc đập xuống đất lún đến chuôi gậy.

“Khụ…” Một ngụm máu tươi từ miệng nàng phun ra, thân thể chậm rãi mềm nhũn.

“Thải Nhi!” Một thân hình gầy gò như xé rách không gian xuất hiện, ôm lấy thân thể nàng.Đó chính là ông lão từng ngồi trước cửa Thánh Minh Tàng Bảo Các.

“Đồ khốn! Ta giết ngươi!” Vầng sáng đen khủng khiếp bốc lên, uy áp vô tận khiến ánh sáng trong sân mờ nhạt.Sát ý ngút trời khiến các tinh anh của Lục Đại Thánh Điện ngã gục.Đao phong đen nháy mắt đánh lên hào quang bảo vệ đài.

Ngay lúc này, một luồng sáng vàng từ trên trời giáng xuống.Cột sáng này bán kính hơn ba mươi mét, đao phong đen chạm vào cột sáng biến mất.

“Dương Hạo Hàm, ngươi dám ngăn cản thì ta giết ngươi trước!” Ông lão giận dữ, sát khí ngưng kết thành một cây đao dài mười thước rộng ba thước sau lưng ông.Đao phong khiến cột sáng vàng lung lay.

Trong cột sáng xuất hiện một vương tọa lớn tới mười mét, gần chạm đỉnh cột, khiến cột sáng có vẻ chật chội.

Chỗ tựa lưng có vô số bảo thạch tạo thành hình thuẫn, tản ra khí thế hùng vĩ như núi và sự bảo vệ.Sát khí của ông lão không thể tiến tới.

☀️ 🌙