Đang phát: Chương 364
Ong Tuyết Nghĩ tuy nhỏ bé nhưng lại có linh cảm nhạy bén nhất.Vài con đang lặng lẽ bay về phía Trần Mộ, kim châm sáng bóng, bén nhọn khiến người ta lo sợ.
Trần Mộ chợt cảm thấy nguy hiểm, trong lòng bất an dù xung quanh vẫn yên tĩnh.
Khác với người khác, hắn không nhạy cảm với sóng năng lượng nhưng lại rất nhạy cảm với vật chất.Ví dụ như mấy con ong Tuyết Nghĩ này.
Chúng ẩn mình nhờ tán lá, toàn thân trắng xóa lẫn vào tuyết nên rất khó nhận ra, nhưng Trần Mộ lại dễ dàng phát hiện ra chúng.
Từng thấy sự lợi hại của kim châm ong Tuyết Nghĩ, hắn không hề khinh thường.Mặc Tháp và những người khác đang chém giết hăng say, có vẻ như đã quên mất sự tồn tại của hắn.
Ý nghĩ thoáng qua, hắn tập trung vào mấy con ong Tuyết Nghĩ đang tới.Lúc này, hắn cần giải quyết chúng mà không gây ra tiếng động lớn, nếu không sẽ thu hút sự chú ý của đám người kia và cả đám dã thú.Vì chính hắn là người gây ra chuyện này.
Trần Mộ nấp sau một thân cây lớn, đường kính khoảng 8 mét, dễ dàng che giấu hắn.Cảm giác của hắn tập trung cao độ vào mấy con ong Tuyết Nghĩ, rõ ràng chúng định đánh lén.
Trần Mộ thoăn thoắt leo lên cây như thằn lằn.Trên cây, tầm nhìn không tốt, lá cây che chắn xung quanh.Cảm giác của những người bình thường ít có tác dụng trong địa hình phức tạp này, họ chỉ có thể dùng mắt và kinh nghiệm.Nhưng với Trần Mộ, lá cây chỉ là phiền toái nhỏ.Cảm giác của hắn vẫn kiểm soát chặt chẽ mấy con ong Tuyết Nghĩ.
Động tác của Trần Mộ mềm dẻo và nhẹ nhàng như báo.Hoàn cảnh này rất thích hợp để dùng Văn Toa, tấn công từ xa những sinh vật phòng ngự yếu như ong Tuyết Nghĩ.Nhưng Trần Mộ chọn Bách Biến.Văn Toa tạo ra tiếng động lớn, dễ kinh động đến đám người và bầy phi thú đang chiến đấu.
Một roi năng lượng màu xanh nhạt to bằng ngón tay cái xuất hiện, bên ngoài đầy gai sắc bén.Roi dài khoảng 5 mét, không quá dài nhưng khó khống chế.
Xích năng lượng của Mặc Tháp và “Triền toàn cức” của Mã Khả Duy Đặc đã gợi ý cho hắn.Roi năng lượng có cự ly tấn công gần hơn đao năng lượng nhưng linh hoạt hơn.Nhược điểm là sức công kích không lớn và yêu cầu khả năng khống chế cao hơn.Nhưng lúc này, roi năng lượng là phù hợp vì ong Tuyết Nghĩ phòng ngự yếu nên không cần lực công kích mạnh.Trong khi đó, ong Tuyết Nghĩ bay lượn rất linh hoạt, có khả năng tấn công tầm trung nên cận chiến rất nguy hiểm.
Tiếc là Trần Mộ không biết cấu tạo của xích năng lượng trên tay Mặc Tháp, nếu không hắn đã có thể tham khảo.Hắn rất hiếu kỳ về sợi xích vàng kim này, đặc biệt là “Bạo”, hắn vắt óc cũng không nghĩ ra nguyên lý của nó.Tuy nhiên, hắn khá tự tin vào roi năng lượng do Bách Biến tạo ra.Roi năng lượng cuộn thành một vòng tròn trong tay hắn.
Các nhánh cây đều to bằng bắp đùi, Trần Mộ có thể đi vững vàng trên đó.Thân thể hắn giữ thăng bằng rất tốt, dù không có khí lưu, hắn vẫn có thể chạy như trên mặt đất.
Ong Tuyết Nghĩ chưa phát hiện ra Trần Mộ đã di chuyển, chúng định vòng ra sau hắn nhờ sự yểm trợ của lá cây.Bốn phía đều là lá cây dày đặc và nhánh cây to bằng cánh tay, chúng bay qua bay lại rất nhẹ nhàng.Chúng không ngờ rằng con mồi của chúng giờ lại trở thành thợ săn, mai phục trên đường đi của chúng.
Con ong Tuyết Nghĩ đi đầu bỗng dừng lại, sợi râu trên trán trắng như tuyết của nó hơi run nhẹ.Các con ong còn lại cũng dừng bay, lơ lửng giữa đám lá.
“Quả là giác quan thứ sáu của ong Tuyết Nghĩ thực sự nhạy cảm!” – Trần Mộ thầm than rồi ra tay.Một đạo ánh sáng màu xanh nhạt từ trong đám lá cây dày đặc phụt ra, xỏ xuyên qua thân thể một con ong Tuyết Nghĩ.Không đợi các con ong khác kịp phản ứng, cây roi năng lượng chợt thu lại.
Trần Mộ đánh lén thành công rồi lộn ngược về sau.
“Rầm!”
Một cây kim châm bắn trúng vị trí vừa đứng của Trần Mộ, cành cây to bằng bàn tay dễ dàng bị cắt đứt như giấy.Dư lực của kim châm tiếp tục bắn thẳng vào mặt đất, để lại một cái lỗ sâu rộng chừng bằng ngón tay.
Trần Mộ chỉ cảm thấy dưới chân chấn động, suýt nữa là rơi xuống đất.Một cây kim châm không to lắm lại ẩn chứa lực lượng kinh khủng đến vậy, nếu bắn trúng người thì…
Trần Mộ rùng mình, xem đại hán mặt đen đánh nhau với ong Tuyết Nghĩ thì không có cảm giác gì, đến khi bản thân trải nghiệm mới biết được kim châm này lại ác liệt đến thế.Thật ra, lúc nghe âm thanh kim châm bắn trúng cành cây, hắn đã biết không dễ đối phó.Kim châm bình thường bắn vào gỗ đều phát ra tiếng “Cạch”, nhưng vừa rồi Trần Mộ lại nghe được tiếng “Rầm” vang dội.Bất quá, hắn phản ứng cực nhanh, hai chân kẹp lấy nửa đoạn cây đang rung động, thân mình đu đưa như khỉ, chớp mắt đã xuất hiện bên dưới đám ong Tuyết Nghĩ, một roi năng lượng từ trên tay như lưỡi rắn độc xuất ra.
“Roẹt!”
Giống như trang giấy bị dao cắt, lại một con ong Tuyết Nghĩ bị roi năng lượng xuyên qua.
Trúng đích, Trần Mộ dồn lực xuống chân.”Hưu!” – một cây kim châm bay sượt qua vai hắn, tiếng gió như đao chém, chiến đấu phục của Trần Mộ thủng một lỗ, trên vai một tia máu chảy ra.Trần Mộ lạnh sống lưng, động tác cũng cực nhanh.Hắn tập trung chú ý hết sức, những tiếng nổ và tiếng gầm giận dữ của Mặc Tháp gần đó hoàn toàn biến mất.
Thế giới của hắn lúc này an tĩnh dị thường, chỉ còn tiếng vo vo do cánh ong Tuyết Nghĩ tạo ra.
Hắn lướt với tốc độ cao, lách qua khe hở của các nhánh cây.Các động tác được lặp lại liên tục, âm thanh vo vo bám sát theo sau như tiếng đòi mạng.Thần kinh vững vàng, cảm giác nguy hiểm vẫn quanh quẩn trong lòng hắn.Không giống như thần kinh căng thẳng, hắn ép thân thể luôn ở trạng thái mềm dẻo nhất, chỉ có ở trạng thái này hắn mới phát huy hết thực lực của mình.Đây là kinh nghiệm rút ra được từ việc đối chiến với Duy A.
Cảm giác tỏa ra xung quanh làm cho Trần Mộ cảm nhận được từng gốc cây ngọn cỏ.Nhờ vào cảm giác, hắn mới có thể tìm ra lối đi trong nơi nhánh cây phủ đầy lá này, duy trì tốc độ cao.Phía trước là đám lá cây dày đặc nhưng Trần Mộ không chút do dự tiến thẳng vào.
Con ong Tuyết Nghĩ ở phía sau trầm mình xuống, chúng muốn vòng qua đám lá từ phía dưới.
Đúng lúc này, một tia sáng màu xanh đột nhiên từ đám lá cây phía trên bắn ra.Một con ong Tuyết Nghĩ không kịp né tránh kêu lên một tiếng rồi bị luồng sáng màu xanh xỏ xuyên qua.
Roi năng lượng duỗi thẳng, trông như một lưỡi kiếm năng lượng mỏng, một đầu vẫn còn trong đám lá cây.
“Địch nhân ở nơi đó!” – Không do dự, con ong Tuyết Nghĩ cuối cùng phóng kim châm ở đuôi theo hướng đầu kia của roi năng lượng.
Nhưng tiếng kêu thảm thiết trong dự tính của nó lại không vang lên, ong Tuyết Nghĩ hơi khó hiểu.Kinh nghiệm không đủ để nó giải thích trường hợp này.
Roi năng lượng đi vào trong đám lá cây không xa liền bẻ một góc 90 độ, cách đó chừng 2 mét là cánh tay phải của Trần Mộ.Vừa tiến vào trong đám lá, Trần Mộ không chọn đi tiếp mà ở lại mai phục.Với năng lực của hắn, không đủ để cùng lúc tập kích 2 con ong Tuyết Nghĩ, mà trong lúc tập kích một con thì con còn lại chắc chắn sẽ công kích hắn.Uy lực của kim châm làm hắn sợ hãi nên hắn đã nghĩ ra cách này.Trần Mộ đang cầm roi năng lượng hình chữ L.
Thật may đã chọn roi năng lượng, nếu là kiếm năng lượng thì có lẽ hắn đã bị kim châm xuyên thủng, Trần Mộ thầm may mắn.Hắn không hề biết, để roi năng lượng phóng tới với tốc độ cao và quỹ đạo hình chữ L như vậy cần năng lực khống chế cảm giác rất mạnh.
Ong Tuyết Nghĩ không có kim châm giống như cọp không có răng và vuốt.Nhưng Trần Mộ cũng không cho con ong này một con đường sống.Nếu nó gọi thêm đồng bọn tới thì người gặp xui xẻo chính là hắn.Roi năng lượng lại phun ra, ánh sáng chợt lóe, con ong Tuyết Nghĩ không kịp né tránh liền bị xỏ xuyên qua.Từ đầu, chúng đã bị cảm giác của Trần Mộ theo dõi chặt chẽ.
“Rầm rầm rầm!”
Tiếng nổ liên tục từ phía sau truyền tới, Trần Mộ kinh hãi, vội vã lặng lẽ quay trở lại.
Vừa chạy, Trần Mộ vừa suy tư, không thể để một ai trốn thoát.Nếu không, hắn đừng mong thoát khỏi khu rừng này.Kẻ do thám của đối phương thực sự quá mạnh mẽ, người này không chết thì xác suất sống sót của hắn rất nhỏ.Trần Mộ không biết A Tinh phụ trách trinh sát đã chết.
Đến khi thấy rõ tình cảnh trên chiến trường, hắn không khỏi kinh ngạc.
