Chương 222 Trò chuyện

🎧 Đang phát: Chương 222

Nhìn thấy Trần Mộ, Lô Tiểu Như vội chạy đến.Hai ngày trước, Tô Lưu Triệt Nhu báo rằng Trần Mộ bị thương cần điều trị, nên cô đã luôn chờ ở đây.Cô không nghi ngờ gì về chuyện hắn bị thương, vì khi Trần Mộ dẫn cô đến đây, cô đã đoán hắn có vấn đề.Chẳng ai lại đến bệnh viện nếu không có việc gì, hơn nữa còn tìm đúng y vụ tạp tu cao cấp.Tuy vậy, cô biết rõ phận mình, chuyện gì không nên hỏi thì sẽ không mở miệng, chỉ ngoan ngoãn chơi đùa với bé gái và chờ đợi.
Lúc này thấy Trần Mộ đi ra, cô cũng thở phào nhẹ nhõm.Mạng nhỏ của cô nằm trong tay hắn, nếu hắn xảy ra chuyện gì, kết cục của cô cũng chẳng tốt đẹp hơn.
Lô Tiểu Như kiến thức rộng, kinh nghiệm phong phú, đã gặp qua đủ loại người.Thân phận tù binh chẳng có gì đáng mừng, nhưng may mắn là vị chủ nhân này cũng không tệ.Chỉ cần không chống đối hắn, không những giữ được mạng sống, còn có thể được nhiều lợi ích.Trong giới tạp phiến, ngoài quan hệ thầy trò, rất ít người chịu chỉ điểm cho người khác.
Thời gian này, cô dồn tâm nghiên cứu bó âm tạp.Trần Mộ đã vạch ra phương hướng luyện tập cho cô, còn hiệu quả thế nào thì tùy thuộc vào sự cố gắng và thiên phú của cô.Nhưng chỉ sau vài ngày, cô đã cảm nhận được sự tăng trưởng thực lực nhờ có phương hướng rõ ràng.
“Nếu có gì tiến triển, tôi sẽ liên lạc ngay.”
Tô Lưu Triệt Nhu đứng ở cửa, hai tay đút túi áo blouse, mỉm cười nói.Vẫn là nụ cười ôn hòa thường ngày, nhưng Lô Tiểu Như cảm thấy có gì đó khác lạ.Nhưng khi cô nhìn kỹ lại, cảm giác này biến mất ngay lập tức.
“Chẳng lẽ mình ảo giác?”
Lô Tiểu Như hơi bực bội, cô luôn nhìn người rất chuẩn, hiếm khi gặp phải tình huống này.
Trần Mộ gật đầu:
“Vậy xin làm phiền tiểu thư.”
Nói xong, hắn xoay người định rời đi, chợt nhớ ra điều gì, liền quay lại:
“Suýt chút nữa quên mất, tôi còn chưa trả tiền.”
Lô Tiểu Như giật mình nhìn Trần Mộ.Trong lòng cô, Trần Mộ và Duy A là hai gã đàn ông lạnh lùng khát máu, ít nói, lạnh như băng, không biết cười, giết người không chớp mắt.Là đồ tể, là sát thủ, là cỗ máy giết người, tóm lại, không phải người bình thường.
“Trời ạ, mình vừa thấy chuyện gì vậy?” Lô Tiểu Như vẻ mặt khó tin, cô không ngờ Trần Mộ lại có vẻ mặt ôn hòa, tươi cười như vậy.
Cô há hốc mồm, kinh ngạc nhìn hai người, ánh mắt láo liên.
“Chẳng lẽ, hai người này có ẩn tình?”
Nghi ngờ ngày càng lớn.Cô càng nghĩ càng thấy có khả năng, cô chưa bao giờ thấy Trần Mộ lộ ra ánh mắt như vậy.Lại nhìn Tô Lưu Triệt Nhu với khí chất nhàn tĩnh, ôn nhu.”Người phụ nữ như vậy ngay cả mình cũng thích.”
Tô Lưu Triệt Nhu cười lắc đầu:
“Không cần đâu.Có giúp được gì đâu mà nhận phí.”
Lô Tiểu Như cười thầm, không thu phí? Chuyện này vốn là quy định khá thường thấy trong giới y sư bình thường, nhưng ít y vụ tạp tu nào thực hiện.Chi phí điều trị của y vụ tạp tu rất cao, hơn nữa không có chuyện không khỏi sẽ không nhận phí.Huống chi Tô Lưu Triệt Nhu vẫn là y vụ tạp tu cao cấp, phí chẩn đoán của bậc này đã cao ngang phí điều trị.
Cô không nói gì, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Trần Mộ.
“Vậy sao?”
Vẻ mặt Trần Mộ bỗng như chợt hiểu, gật đầu:
“Vậy tôi xin chào trước.”
Nói xong, hắn cùng Lô Tiểu Như rời khỏi bệnh viện.
Tô Lưu Triệt Nhu nhìn hai người rời đi, ánh mắt lấp lánh, không biết đang suy nghĩ gì.
Trần Mộ vừa về tới Thiên Cánh, Bặc Cường Đông như người chết đuối vớ được cọc nhào đến trước mặt hắn:
“Ông chủ, người đã trở về!”
Hai mắt hắn đỏ bừng, giọng nói khàn khàn, quần áo nhăn nhúm, tóc rối như tổ quạ.
“Sao vậy?”
Trần Mộ kinh hãi nhìn bộ dạng thê thảm của Bặc Cường Đông.”Chẳng lẽ lại có người đến gây sự?”
“Thông tin tạp của tôi bị quá tải, chúng ta nhận được quá nhiều hợp đồng từ các công ty khác…”
Vừa nghe là chuyện công ty, Trần Mộ buông tâm, ngắt lời Bặc Cường Đông:
“Chuyện công ty, tự anh xem rồi xử lý.”
Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại.
Mặt Bặc Cường Đông như mướp đắng, lẩm bẩm:
“Ông chủ sao lại như vậy…”
Vào phòng ngồi trầm ngâm một lúc, Trần Mộ lại gọi Bặc Cường Đông vào, điều động hắn đi làm một chuyện cấp bách vì hắn thấy tòa nhà Thiên Cánh đã trở nên mất an toàn cho cả hắn và những người làm công.Tội nghiệp Bặc Cường Đông, còn bao nhiêu việc chưa xong lại phải gánh thêm chuyện này.
Không để ý đến Bặc Cường Đông than vãn, Trần Mộ dẫn Lô Tiểu Như ra ngoài.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Lô Tiểu Như cẩn thận hỏi.
“Đi mua chút đồ.”
Mua đồ? Lô Tiểu Như không hiểu, nhưng không nghĩ nhiều.Biết nhiều cũng chẳng có lợi gì cho cô.
Trần Mộ quả thật muốn mua đồ.Tòa nhà Thiên Cánh bị phá hủy một nửa, phòng huấn luyện và chế tạp thất đều không còn.Hắn không định xây lại chế tạp thất, vì lần trước tốn rất nhiều tiền mà chưa kịp sử dụng đã tan thành mây khói.
Hiện tại hắn chỉ còn ba trăm vạn, không đủ mua một bộ thiết bị chế tạp cao cấp, chứ đừng nói xây dựng chế tạp thất.Trần Mộ định mua ít tài liệu và thiết bị dùng để huấn luyện.
Tài liệu để luyện thủ pháp, thiết bị để huấn luyện.Thời gian rất quý giá, hắn không muốn lãng phí.Không có chế tạp thất, nhưng vẫn phải rèn luyện thủ pháp.Hắn biết, dù kỹ nghệ cao đến đâu, nếu không luyện tập thường xuyên, sẽ bị thụt lùi.Số tài liệu này không phải để kiếm lợi, mà để rèn luyện thủ pháp.
Thiết bị huấn luyện lại càng không thể thiếu.Dù hắn không xem mình là tạp tu, nhưng hắn cần rèn luyện.Chỉ có không ngừng tăng cường thực lực mới giúp hắn sinh tồn.Hơn nữa, chúng cũng không quá đắt.

“Ngươi chắc chắn tạp phiến này hữu dụng?”
Tiểu Man cầm tạp phiến tổ chức gửi đến, sắc mặt không vui nhìn Hồ Tử.
Hồ Tử vội vàng ra vẻ khúm núm:
“Bà cô à, tôi đâu dám lừa cô? Tôi lừa ai thì được, chứ không dám lừa cô!”
Hồ Tử và Tiểu Man là người quen cũ từ trước khi Hồ Tử được điều đến La Dữu Thành.Hắn biết rõ cô bé buộc tóc đuôi ngựa này không dễ chọc, hình tượng nữ bạo long đã khắc sâu trong đầu hắn.
Tiểu Man bất lực đặt tạp phiến lên bàn.Cô đã thử hàng chục lần mỗi ngày trong vài ngày qua, nhưng không lần nào thành công.Theo như Hồ Tử giải thích, tạp phiến này có thể liên lạc với đối phương.Dù không hiển thị hình ảnh, nhưng trò chuyện thì không vấn đề.
Liên tục mấy ngày không liên lạc được, Tiểu Man vốn tính không tốt, tự nhiên sẽ tức giận.
Hồ Tử cầm tạp phiến lên, “Chẳng lẽ nó bị hỏng?” Tạp phiến này không có tên, nhưng do Hoa Sinh lão đầu tự tay làm ra, hắn vẫn có vài phần tin tưởng.Không ai dám phủ nhận khả năng chế tạp của Hoa Sinh lão đầu.
Hắn cắm tạp phiến vào độ nghi của mình, thử kích hoạt nó.Theo Hoa Sinh lão đầu giải thích, tạp phiến này không giống thông tin tạp bình thường, chỉ chuyên dùng cho một tần số, không sử dụng được trên các tần số khác.
“Ê! Có phản ứng!”
Hồ Tử kinh hô, làm những người khác trong phòng giật mình.Đến Quả và Tiểu Man lập tức tiến lại.Tiểu Man tức đến nổi gân xanh trên trán.Mình mất ba ngày mà nó không phản ứng gì, Hồ Tử dùng lần đầu đã có phản ứng ngay, thật là…
Nhưng cô biết lúc này chính sự quan trọng hơn, chăm chú nhìn Hồ Tử.
Dẫn Lô Tiểu Như đi trên đường, Trần Mộ thấy nhiều người nhìn đến bất ngờ.Lô Tiểu Như xinh đẹp như hoa, cặp kính gọng vàng tinh tế trên mũi, trang phục thư ký làm tăng thêm vẻ tri thức, cổ áo rộng lộ ra xương quai xanh khiến cô thêm dịu dàng, quyến rũ.Vòng một đầy đặn như mời gọi ánh mắt, khiến người ta thèm thuồng.
Nhìn Trần Mộ, những kẻ ghen ghét thở dài khinh bỉ, trên mặt như viết “Một đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu!”
Hắn vừa mua một ít tạp phiến ba sao trống và nguyên liệu.Những tạp phiến ba sao này chất lượng bình thường, không thể so với tạp phiến hắn dùng vẩy kim thảo chế tạo trong rừng.Nguyên liệu cũng chỉ là loại thường, nhưng dùng để luyện thủ pháp thì tạm ổn.Những thứ này tiêu tốn hơn ba mươi vạn âu địch, cho thấy chế tạp sư tiêu tiền như thế nào.
Thiết bị luyện tập không có bán sẵn, chỉ có thể đặt làm.May mắn là hắn từng làm một lần, nên cũng khá quen thuộc.
Đột nhiên, độ nghi phát ra tiếng vang.Trần Mộ thấy mã số lạ liền tắt đi.Không cần nghĩ, chắc là gọi nhầm.Người có mã số thông tin của hắn đều là người quen.Tự nhiên có cuộc gọi lạ, chỉ có thể là nhầm lẫn.Ai dùng thông tin tạp đều từng gặp chuyện này.
Một lát sau, độ nghi lại vang lên, Trần Mộ cúi đầu nhìn, vẫn là mã số đó.Hắn lại tắt đi.Chuyện này lặp lại mấy lần.
Khi nó lại vang lên, ngay cả Lô Tiểu Như cũng giật mình.
Trần Mộ nhìn độ nghi, tự hỏi, “Là ai đây?” Trong đầu suy nghĩ nhưng không có đáp án, hắn suy nghĩ một chút rồi quyết định trả lời.

☀️ 🌙