Chương 1534 Lời cuối sách (tiếp theo)

🎧 Đang phát: Chương 1534

Cảm tạ chư vị đạo hữu đã luôn ủng hộ Lão Ngũ này.Hôm qua vẫn còn miệt mài viết thêm những câu chuyện, nhưng ý tưởng tuôn trào, đến tận rạng sáng bốn giờ vẫn chưa thể hoàn thành hết.Tối nay, ta sẽ tiếp tục đăng tải một phần lên blog để chư vị cùng thưởng lãm.
Cảm tạ một vị đạo hữu đã bình luận rằng, dù “Tạo Hóa Chi Môn” kết thúc thế nào, huynh ấy cũng không thỏa mãn.Mỗi tối đều ngóng trông chương mới, nay bỗng dưng kết thúc, trong lòng hụt hẫng, trống trải vô cùng.
Lời này khiến ta có chút đồng cảm.Sau khi hoàn thành “Tạo Hóa Chi Môn”, trong lòng ta cũng vương vấn chút trống rỗng, hai ngày liền cảm thấy mờ mịt.Quả đúng như huynh ấy nói, dù kết cục thế nào, vẫn luôn để lại tiếc nuối.Không chỉ độc giả tiếc nuối, trong lòng ta cũng vậy.
Thực ra, “Tạo Hóa Chi Môn” còn một kết cục khác: Ngũ Thánh hợp lực mở ra Tạo Hóa Chi Môn, nhưng không có vũ trụ mới nào xuất hiện.Chỉ có năm vị Thánh Nhân tối thượng được sinh ra, sau đó các thế lực dưới trướng phân chia quyền lực.Cuối cùng, Ninh Thành và Diệp Mặc, nhờ nắm giữ Luân Hồi, đã hồi sinh những người đã ngã xuống.Sau đó, Ninh Thành sẽ “hấp diêm” Chúc Anh Hoa và Vô Lượng Cung Chủ.
Nhưng kết cục này quá nhạt nhẽo, nhạt nhẽo đến mức xem xong là quên ngay.
Đời người vốn dĩ không được như ý, mười phần được chín đã là quá tốt rồi.Có sinh ắt có tử.Ta không viết Yến Tễ và Ức Mặc sống lại, cũng không viết Chúc Anh Hoa và Vô Lượng Cung Chủ bị “hấp”…Thậm chí, còn mở ra một Tạo Hóa Thế Giới mới, khơi mào những tranh đấu mới.
Chẳng khác nào lúc kết thúc truyện lại đào một cái hố to không thể lấp, tạo ra một không gian tiếp nối vô cùng lớn.Điều này khiến một bộ phận độc giả YY không hài lòng.Ta đã đọc qua một số bình luận và hiểu được sự bất mãn đến từ đâu.
Cuộc sống vốn đã mệt mỏi, đọc truyện YY tự nhiên là muốn một kết cục hoàn mỹ.Đoàn tụ sum vầy là điều tất yếu.Vợ con đầy đàn cũng là điều không thể thiếu.Còn về vũ trụ sau Tạo Hóa Chi Môn, không có thì càng tốt.Ai cũng mang trong mình một ý nghĩ tiềm thức: Ta đã phấn đấu đến đây rồi, giờ có thể ngồi xuống hưởng thụ và nghỉ ngơi.Nhưng ngay lúc có thể hưởng thụ, ngươi lại bảo ta phải tiếp tục phấn đấu, phải tranh đoạt những mục tiêu cao hơn.
Thế thì còn gì là hưởng thụ? Ngươi còn không viết tiếp đi, để ta phấn đấu thế nào? Ta vẫn luôn cho rằng, người Châu Á là những người cần cù và phấn đấu nhất trên thế giới.Có lẽ điều này liên quan đến văn hóa của chúng ta.Chỉ cần có mục tiêu, chỉ cần có cơ hội, phần lớn mọi người sẽ dốc sức tranh đấu, không đạt được mục tiêu thề không bỏ qua.
Ta hiểu, ta thật sự hiểu.Bởi vì ta cũng khát khao một kết cục tốt đẹp, cũng khát khao sự đoàn tụ sum vầy, cũng khát khao phấn đấu đến mức đạp đổ tất cả…
Nhưng khi viết kết cục, ta vẫn không đi theo hướng đó.Bởi vì ta biết, nếu ta viết theo hướng đó, số lượng độc giả không hài lòng sẽ còn nhiều hơn nữa.
Lý trí và phi lý không thể so sánh bằng ngôn ngữ và thế giới quan của chúng ta.Định nghĩa về người tốt và người xấu của chúng ta có lẽ không phù hợp với thế giới cường giả.
Giả sử sinh tử Luân Hồi thật sự có một quy tắc, bất kỳ ai ngã xuống đều phải tuân thủ quy tắc này.Vậy có phải vì Ninh Thành và Diệp Mặc cường đại, nên họ có thể vượt qua quy tắc này? Có thể hồi sinh những người bên cạnh họ?
Nhìn từ một góc độ khác, một con kiến hôi ở tầng đáy xã hội cũng có thân nhân ngã xuống.Nhưng chúng không thể như Diệp Mặc, Ninh Thành, tùy tiện hồi sinh thân nhân.Chúng chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác làm như vậy.Chúng sẽ nghĩ gì? Chúng sẽ nghĩ những kẻ đó ỷ vào sức mạnh và quyền thế sao?
Ninh Thành và Diệp Mặc, vì sức mạnh của mình, có thể tùy ý thao túng Luân Hồi, để những người bên cạnh họ sống lại.Vậy họ là người tốt hay người xấu?
Ta từng viết đoạn đối thoại giữa Diệp Mặc và U Thiên trong “TGBBR”.Khi Diệp Mặc đến Âm Minh Giới mang đi hồn phách của Trì Uyển Thanh, U Thiên đã nói với Diệp Mặc, “Xem vào mặt mũi cái gì đó.” Cho phép Diệp Mặc làm một lần, nhưng không hy vọng Diệp Mặc lần thứ hai đến Âm Minh Giới mang đi hồn phách.Điều này cho thấy, Âm Minh Giới Luân Hồi cũng có quy tắc.Nếu ai cũng phá vỡ quy tắc, cuối cùng sẽ loạn thành một đoàn.
Đương nhiên, đây chỉ là một giả thiết, bởi vì khi viết, ta sẽ vô thức lồng ghép suy nghĩ cá nhân vào.Và mọi người cũng không cảm thấy đột ngột, không cảm thấy không phù hợp, mà ngược lại còn cảm thấy thỏa mãn.Có lẽ đây chính là mị lực, là sự đồng cảm, không cần phải cân nhắc các yếu tố khác…
(Dưới đây là một đoạn nhỏ ta đã cắt bỏ trong truyện, tiện thể cho các đạo hữu đọc chơi.)
——
– Ầm…
Khúc Bồ Thánh Phật thiền trượng và Diệp Mặc Tử Đao va chạm, trong nháy mắt khiến hư không sụp đổ.Khúc Bồ Thánh Phật giơ tay lên, niệm về phía hư không.
Từng đạo Phạn Âm không ngừng sụp đổ, vờn quanh trong hư không.Diệp Mặc trong khoảnh khắc cảm nhận được một giới vực mới, giới vực này chính là Vô Hoa Giới Vực mà Khúc Bồ tùy tay tung ra.
Phạn Âm khắp giới vực mới hóa thành Phật vận thế giới.Vô cùng vô tận Phật Đà xuất hiện ở khắp mọi ngõ ngách của Phật giới, mỗi một Phật Đà đều tung một quyền về phía Diệp Mặc.
Phật đạo thần thông thật mạnh, Diệp Mặc thầm kinh hãi, nhưng lại không hề sợ hãi, giơ tay xé toạc mấy đạo vết tích trong Phật giới.
Khúc Bồ nhíu mày.Chí giản đại đạo của Diệp Mặc đã đạt đến trình độ này, chỉ vài cái vung tay đơn giản đã mở ra một không gian mới.Trong không gian này, Phật Đà thế giới của hắn không cách nào tấn công vào được.
Gần như đồng thời với việc không gian của Diệp Mặc hình thành, Diệp Mặc bỗng căng thẳng, một đạo khí tức tử vong bao phủ lấy hắn.
Trong ý niệm của hắn xuất hiện một chỉ, một chỉ mang theo khí tức tất sát, dường như vượt qua tất cả thế giới và không gian đánh tới.
Diệp Mặc ngay lập tức nghĩ đến Phá Tắc Chỉ của Ninh Thành, nhưng hắn khẳng định đây không phải là Ninh Thành.Ninh Thành sẽ không đánh lén hắn.
– PHỐC…
Khi Diệp Mặc vừa mới hình thành một quyền, còn chưa kịp công kích, một âm thanh cơ thể nghiền nát vang lên.Sau đó, một đạo huyết quang nổ tung trước mắt hắn.
Một người nữ tử mặc quần bó đen, như diều đứt dây rơi vào lòng Diệp Mặc.Sau đó, Diệp Mặc nghe thấy tiếng hừ lạnh rút lui của Ngũ Hành Thánh Chủ:
– Hừ, coi như ngươi may mắn…
Khúc Bồ Thánh Phật thấy Ngũ Hành Thánh Chủ thất bại, lập tức cuộn lại thiền trượng, đồng thời lui ra phía sau.
Trong khoảnh khắc, Diệp Mặc hiểu chuyện gì xảy ra.Vừa rồi Ngũ Hành Thánh Chủ đánh lén hắn, có người đã dùng thân thể giúp hắn chặn một chỉ này.
Nữ tử nằm trong lòng Diệp Mặc, trước ngực có một lỗ máu lớn bằng nắm tay.Giữa lỗ máu đạo vận tràn ngập, hiển nhiên sinh cơ đã sớm bị xé rách.Khăn che mặt nàng cũng bị đạo vận xé nát.Diệp Mặc ngay lập tức nhận ra người đó là ai: Niếp Song Song, kẻ trước đây đã ám toán hắn.
– A đù! Là cô?
Diệp Mặc kinh ngạc nói:
– Vì sao?
Niếp Song Song có thể đến Tạo Hóa Chi Môn hắn không hề ngạc nhiên.Điều khiến hắn bất ngờ là Niếp Song Song lại dùng tính mạng cứu hắn.
Sinh cơ của Niếp Song Song tan rã nhanh chóng, khóe miệng rỉ máu, nở một nụ cười xinh đẹp.Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng hát lên:
-…Một con vịt xòe ra hai cái cánh…Nó kêu rằng quạc quạc quạc quạc quạc quạc…
– Tạc nhật nhất khứ bất phục hồi, khai tâm bỉ thập yêu đô quý…Phúc thủy bất năng tái thu hồi…..Đào hoa tạ liễu hữu mân côi…
Đây chính là lời bài hát mà Diệp Mặc đã hát bên ngoài quán rượu Đỗ Nương sau khi bị nàng ám toán.Chỉ là giọng hát của nàng dần dần nhỏ lại, chỉ còn hai hàng nước mắt lạnh lẽo tràn ra.Thanh âm nhẹ nhàng dần dần biến mất…
(Đây là một phân đoạn ngắn bị ta cắt bỏ.Vài ngày tới, Lão Ngũ sẽ tiếp tục công bố một phần ngoại truyện và hậu truyện trên blog, mời chư vị đón xem!)

☀️ 🌙