Đang phát: Chương 256
Trong lòng ta trào dâng niềm vui sướng khôn tả, bật cười: “Ha ha, đây quả là chuyện đại hỷ! Thảo dân xin được kính chúc bệ hạ trước một bước!” Giờ đây, nếu Mã Khắc lên ngôi quốc vương, ta sẽ không còn lo lắng gì về ba quốc gia loài người này nữa.Đã có vương quốc Ngải Hạ và Tu Đạt toàn lực ủng hộ, vương quốc Đạt Lộ còn dám phản đối ta sao?
Mã Khắc vờ giận đấm ta một quyền: “Lão đại, đến cả huynh cũng trêu ta sao?”
Chứng kiến tình huynh đệ thâm giao giữa chúng ta, Phong Hào có vẻ không được tự nhiên, bất giác khẽ ho hai tiếng.Ta vội chuyển hướng, thi lễ với hắn: “Thật thất lễ.Kính chào Nguyên soái Phong Hào.Chắc hẳn quý quốc không còn dị nghị gì về hòa đàm nữa chứ?”
Phong Hào ngượng ngùng gượng cười: “Chuyện lần trước…thật lòng ta cũng không thể quyết định được.Xin sứ giả Thần Linh Trường Cung thứ lỗi.”
Ta mỉm cười: “Mọi chuyện đã qua, ta không muốn nhắc lại nữa.Sau này chuyện hợp tác giữa ba quốc gia, còn phải nhờ cậy Nguyên soái Phong Hào ngài nhiều lắm.”
Vẻ mặt Phong Hào càng thêm xấu hổ, thở dài một tiếng: “Các vị cứ tự nhiên đàm đạo, ta có chút việc riêng, xin phép cáo từ.” Nói xong, hắn quay người bước nhanh ra khỏi trướng chỉ huy.
Thấy bóng hắn khuất sau màn trướng, Mã Khắc thở dài: “Lão đại à, lần trước huynh hiển lộ thần uy, khiến cả ba vương quốc loài người đều kinh hãi.Ngoại trừ vương quốc Tu Đạt không liên quan, binh lính của Ngải Hạ và Đạt Lộ giờ đây đến thở mạnh cũng không dám.Nghe nói Nguyên soái Phong Hào cũng đã đệ đơn từ chức lên cấp trên, chuẩn bị chuyển giao quyền lực.”
Ta ngẩn người một chốc: “Nghiêm trọng đến vậy sao?”
Mã Khắc nghiêm giọng: “Sao lại không nghiêm trọng? Ngày đó huynh trổ tài, lực lượng đó quả thực quá ghê gớm, căn bản không phải là thứ mà con người có thể chống lại được.Bây giờ ba quốc gia nịnh bợ huynh còn không kịp, Phong Hào đắc tội với huynh, hắn tự nhiên không thể đảm đương chức nguyên soái nữa, bắt buộc phải từ chức.”
Ta lắc đầu: “Ta cũng không rảnh lo chuyện đó nữa.Chỉ cần các ngươi cố gắng tuân thủ hòa ước là được.Ta phải lập tức rời đi, sau khi xử lý một số công việc, ta sẽ đến Thiên Liệt Hạp Cốc.E rằng ngày Yêu Vương tái xuất đã không còn xa.Phải chuẩn bị sớm mới mong thành công.Ngươi sau này cũng phải nhanh chóng thao luyện quân đội, nhất là phải tập trung huấn luyện quang hệ ma pháp sư.Một khi có chuyện, cũng có thể ứng biến kịp thời, hiểu chưa?”
Mã Khắc gật đầu: “Lão đại, huynh muốn đi rồi sao?”
Ta ừ một tiếng, nói tiếp: “Thời gian gấp gáp, ta cũng không còn cách nào khác.Đợi sau khi tiêu diệt Yêu Vương, chúng ta sẽ còn gặp lại.Được rồi, Mã Khắc, sau này huynh trở về, nhớ giúp ta ân cần thăm hỏi Địch sư phụ và Chấn sư phụ.Ta thật sự rất nhớ bọn họ.” Nếu không nhờ các vị sư phụ ra công dạy dỗ, làm sao có ta của ngày hôm nay, nhất là Địch sư phụ, từ khi ta gia nhập trung cấp ma pháp học viện, lão nhân gia vẫn toàn tâm toàn ý bồi dưỡng cho ta.Rời xa người một thời gian dài như vậy, ta thật sự rất nhớ…
Mã Khắc nói: “Nhất định ta sẽ cố.Lão đại, huynh biết không, cả đời này ta chỉ có một chuyện hối hận sâu sắc nhất.”
Ta ngây ra một chút: “Hối hận chuyện gì?”
Mã Khắc chán nản nói: “Ta hối hận tại sao lúc đầu không theo huynh đi tìm Quang Minh Thánh Kiếm, chẳng những bỏ lỡ khoảng thời gian đặc sắc đó mà còn không bao giờ có khả năng đạt tới thực lực như huynh nữa.”
Ta vỗ vai hắn: “Chuyện cũ qua rồi, hối hận có tác dụng gì đâu.Nhiệm vụ của huynh bây giờ chính là làm một quốc vương tốt, tương lai của vương quốc Ngải Hạ giờ toàn bộ đặt lên vai huynh rồi.Trách nhiệm của huynh rất nặng nề đó.Bất quá ta hoàn toàn tin tưởng, mấy vị sư phụ cũng sẽ toàn lực ủng hộ huynh.Có ba vị sư phụ bài danh đứng đầu Đại lục ủng hộ, ta tin huynh nhất định sẽ làm tốt.”
Mã Khắc kiên định nói: “Ta sẽ cố gắng.Cái này là trách nhiệm của ta, ta tuyệt không trốn tránh đâu.”
Ta cười ha ha: “Đúng lắm, vậy mới là hảo huynh đệ của ta.Được rồi, ta muốn cùng Mộc Tử đi trước.Huynh nhớ bảo trọng.”
“Đại ca…” Hai mắt Mã Khắc đã đỏ hoe.
Ta xoay người kéo tay Mộc Tử: “Được rồi, đừng tỏ vẻ đàn bà như thế.Chúng ta cũng không phải là chia ly vĩnh viễn.”
Nói xong, ta kéo tay Mộc Tử đi ra ngoài.Phía sau truyền đến thanh âm nghẹn ngào của Mã Khắc: “Đại ca, huynh bảo trọng a…”
Ta cố ngăn những giọt nước mắt thương cảm, cũng không trả lời, chỉ kéo tay Mộc Tử đi nhanh ra khỏi bộ chỉ huy, nhắm hướng phủ thân vương thẳng tiến.
Ra khỏi bộ chỉ huy, tâm tình của ta mới bình tĩnh một chút.Mộc Tử ôn nhu nói: “Sau này đánh bại Yêu Vương rồi, chúng ta hẳn là không còn chuyện gì lo lắng nữa.Đến lúc đó muội cùng huynh đi làm những việc mà huynh muốn làm nhất đi, tỷ như mời toàn thể bạn bè huynh đi đánh chén một bữa no say chẳng hạn.”
Nghe lời nàng nói, ta nhất thời nở nụ cười, bất đắc dĩ nói: “Nha đầu này, suốt ngày chỉ nhớ đến ăn thôi à?”
Mộc Tử cười hì hì: “Cái đó đương nhiên, ăn là gốc của con người mà! Lâu quá rồi chưa được ăn món gì ngon ngon hết.”
Ta mỉm cười: “Yên tâm đi, về đến căn cứ của chúng ta, không thiếu đồ ăn ngon cho muội đâu.”
Vừa nói, chúng ta vừa chạy đến phủ thân vương.Nơi này bây giờ rất yên tĩnh, ngay cả một tên thủ vệ cũng không còn.Vừa vào cửa, cảnh tượng trước mắt làm ta giật mình nhảy dựng.Chỉ thấy Tiểu Kim nằm dài trên đất, dùng một đôi long trảo tự bịt mắt mình, còn trên lưng nó, chính là Tiểu Nhu yêu kiều đang trong hình người, vui vẻ nằm dài.
Tiểu Nhu vừa nhìn thấy ta, lập tức nhảy từ trên lưng Tiểu Kim xuống, cười chào: “Chủ nhân, ngài đã về rồi!”
Ta mỉm cười: “Không phải đã nói ngươi đừng gọi ta là chủ nhân hay sao? Gọi Trường Cung là được.Các ngươi đang chơi trò gì vậy?”
Nghe tiếng ta nói, Tiểu Kim bỏ hai trảo đang để trên đầu ra, vẻ mặt ủy khuất, khóc lóc mách: “Chủ nhân, người trở về rồi! Nếu người không quay lại chỉ e ta sẽ bị tiểu ma nữ này hành hạ chết mất.Nàng ta muốn đem ta biến thành giường nằm rồi lăn tới lăn lui.Ta thật là đau khổ a…”
Ai da, công nhiên xem Tiểu Kim như giường nằm, Tiểu Nhu cũng thật là ghê gớm a.Ta quay đầu lại nhìn, Tiểu Nhu đã trốn sau lưng Mộc Tử, thì thào nói: “Không thể trách nô gia, ai bảo thân thể nó mềm mại quá làm chi! Người ta mới thử nằm một chút mà, quả thật nằm không biết chán a.”
Lời nàng nói nhất thời làm Mộc Tử cười to.
Mộc Tử nói: “Đúng vậy! Ta bây giờ mới phát hiện, thân thể Tiểu Kim đích thực rất mềm mại a, ta cũng muốn thử một chút!”
Nói xong, nàng nhún hai chân xuống đất, kéo tay Tiểu Nhu, đồng thời nhảy lên lưng Tiểu Kim.
