Chương 214 Long trượng triệu hồi

🎧 Đang phát: Chương 214

Chiến Hổ ban đầu còn ngơ ngác lắng nghe, ánh mắt hắn không ngừng lóe lên vẻ kinh ngạc.Sau khi nghe xong, hắn vội giật lấy quyển sách, càng đọc vẻ mặt càng trở nên phấn khích.Đọc lướt qua một lượt, hắn hưng phấn nói:
“Tuyệt vời! Trường Cung, đa tạ huynh! Vật này đối với chúng ta mà nói thật sự vô cùng trọng yếu.Có nó, sau này tốc độ tu luyện của chúng ta có thể tăng gấp đôi, mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.”
Ta khẽ lắc đầu:
“Chiến Hổ, huynh không cần cảm tạ ta, huynh nên cảm tạ Sài thúc mới đúng.Lão nhân gia không màng đến thành kiến giữa các chủng tộc, lại còn truyền thụ sở học cho nhân loại chúng ta, điều này chứng tỏ điều gì? Chỉ có thể là Ma tộc thật sự có nguyện vọng kết giao với nhân loại, cho nên chúng ta bằng mọi giá phải đạt được cuộc hòa đàm này.Huynh hộ pháp giúp ta, ta sẽ triệu hồi Tiểu Kim về.”
Ta đứng trên tảng đá lớn.Thật ra, ta cũng không biết phải triệu hồi như thế nào, nhưng ta nghĩ, cây quyền trượng Tô Khắc Lạp Để chính là Long Thần Chi Trượng, tín hiệu của nó hẳn là có thể truyền đến Tiểu Kim đang ở gần đây.
Ta giơ cao quyền trượng, chậm rãi truyền ma pháp lực vào.Ba loại năng lượng trong cơ thể đều hóa thành ma pháp lực điên cuồng tiến vào quyền trượng.Kim quang lấp lánh không ngừng nơi tay ta.Cho đến tận bây giờ, ta vẫn không ngờ mình lại có năng lượng cường đại đến vậy, bây giờ ta đã có thể tự tin thi triển cấm chú một mình.
Ta cũng không biết sau đó phải làm gì để triệu hồi Tiểu Kim, chỉ có thể không ngừng truyền ma pháp lực vào, đồng thời lẩm bẩm:
“Tiểu Kim, bằng hữu của ta, mau trở về bên ta đi!”
Không biết biện pháp này có tác dụng hay không, ta chỉ có thể tận nhân lực tri thiên mệnh.Nhưng rõ ràng ta cảm thấy quyền trượng đang không ngừng phóng xuất một vòng năng lượng dao động ra ngoài.
Chiến Hổ đứng bất động bên cạnh ta, ma pháp lực cường đại từ cơ thể ta tuôn ra khiến hắn kinh dị không thôi.Hắn có nghĩ nát óc cũng không thể đoán được tại sao ta lại tiến bộ nhanh như vậy.
Kim quang mãnh liệt cũng thu hút mọi người vây quanh, Chiến Hổ nhỏ giọng bảo họ đừng làm phiền ta.Khách Luân Đa cũng ở đó, sau khi thấy cường độ ma pháp ta phát ra, trong lòng hắn cũng thầm hiểu, vĩnh viễn hắn không có khả năng chống lại ta.
Trong đầu ta đột nhiên vang lên thanh âm quen thuộc của Tiểu Kim:
“Chủ nhân, ngươi ở đâu?”
Trong lòng ta mừng rỡ, ngửa mặt lên trời hú vang, ma pháp lực toàn thân uẩn hàm cũng vì vậy mà tán phát ra chung quanh, hình thành một cái quang võng nhỏ, mọi người xung quanh đều bị cỗ năng lượng cường đại này đẩy ra xa hơn mười thước.Kim quang chói mắt từ viên bảo thạch trong suốt gắn trên quyền trượng bắn thẳng lên trời cao.
Những người khác không sao, chỉ có Khách Luân Đa và Mộc Tử có vẻ cố hết sức chống lại năng lượng quang nguyên tố ta vừa phát ra trong lúc vô tình.Bọn họ đều nhận thấy quang nguyên tố ta phát ra tinh thuần, mạnh mẽ hơn nhiều so với trước kia, hai người cơ hồ phải dốc toàn lực mới có thể ngăn cản được.
Đám mây trên không trung cũng bị kim quang ta phát ra đâm xuyên qua, dường như một cây kim trụ nối liền từ mặt đất đến tận trời cao.
Một tiếng rồng ngâm lảnh lót chợt xuất hiện hòa cùng tiếng hú của ta, Tiểu Kim rốt cục đã trở lại! Từ một điểm nhỏ, kim quang cứ to dần, to dần.Ta cao hứng gọi to:
“Tiểu Kim!”
Ma pháp lực chợt chuyển hóa thành đấu khí, “vút” một tiếng, ta giống như một viên đạn pháo bắn thẳng lên không trung.Tiểu Kim phát ra tiếng gầm nhẹ đầy hoan khoái, hiển nhiên nó cũng phát hiện ra ta.Trên không trung, ta ôm lấy cổ nó rồi xoay người ngồi xuống lưng:
“Tiểu Kim, ngươi có khỏe không?”
“Chủ nhân, rốt cuộc lại được thấy ngươi! Đúng lúc ta gần như không thể nhịn được nữa thì thu được tín hiệu của ngươi.”
“Mấy ngày này khổ cho ngươi rồi.Tiểu Kim, chúng ta xuống dưới thôi, các bằng hữu ta đều ở dưới kia.”
Tiểu Kim thu long dực lại, lao xuống phía dưới, tốc độ làm ta hãi sợ không nhỏ.Khi cách mọi người khoảng mười trượng, Tiểu Kim đột nhiên giang đôi cánh ra giữa tiếng kinh hô của mọi người rồi giảm dần tốc độ, khinh phiêu phiêu đáp xuống mặt đất.
Đông Nhật kinh hô:
“Oa, Tiểu Kim, dạo này ngươi ăn gì mà béo lên thế?”
Tiểu Kim hừ một tiếng:
“Ngươi mới béo ra đó! Chỉ là do thân thể ta lớn lên thôi.Nếu không phục, ta với ngươi đánh một trận! Với mấy mũi tên cùn của ngươi, hắc hắc, sợ rằng chưa phải là đối thủ của ta.”
Đông Nhật kinh ngạc càng tăng thêm:
“Ngươi nói chuyện được sao?”
Tiểu Kim ngạo nghễ nói:
“Đương nhiên! Ta chính là hậu duệ của Ngũ Trảo Kim Long, nói được ngôn ngữ của nhân loại các ngươi có gì là đặc biệt? Vậy rốt cục ngươi có định tỷ thí cùng ta không đây?”
Nói xong, nó duỗi long dực, mắt gườm gườm tiến lại gần Đông Nhật.
Đông Nhật vội vàng khoát tay:
“Không, không, không! Ai mà dám tỷ thí với ngươi! Không phải ngươi muốn cái tiểu mạng của ta ra đùa đó chứ?”
Tiểu Kim hắc hắc cười nói:
“Vậy vừa rồi ngươi nói ta mập thì tính sao?”
Ta cười mắng:
“Tiểu Kim, đừng đùa nữa! Cứ xem vừa rồi ngươi và Đông Nhật đấu võ mồm thì có lẽ khi ở Long Cốc toàn lêu lổng với mấy con rồng đúng không?”
Nghe thấy ta lên tiếng, Tiểu Kim rõ ràng thu liễm đi rất nhiều.Nó xấu hổ liếc mắt nhìn lén ta, chỉ thì thầm trong miệng:
“Những bằng hữu trong Long Cốc bảo rằng khi ra ngoài nhất định phải cơ trí, nếu không sẽ bị người ta khi dễ.”
Đông Nhật buồn cười nói:
“Bị người ta khi dễ? Khỏe như ngươi thì có mấy người có thể khi dễ ngươi?”
Tiểu Kim xoay người, cả giận nói:
“Không phải ngươi vừa khi dễ ta đó thôi? Ta vốn rất anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, cao lớn uy mãnh, còn có nữ long bằng hữu gọi ta là Đại Soái Long, thế mà ngươi dám chê ta mập!”
“Nếu không có chủ nhân xin tha cho ngươi, hắc hắc, ta đã tùng xẻo ngươi ra rồi!”
Ngất! Đây chính là Tiểu Kim sao? Không chỉ Đông Nhật chết lặng mà ngay cả ta cũng ngây dại.Trước kia ta chưa từng thấy Tiểu Kim như vậy, nó như lột xác vậy.Mặc dù nó vẫn nghe lời ta, nhưng…nhưng lại có thêm vài phần du côn.Đều do đám rồng du đãng kia làm hư Tiểu Kim của ta, bất quá như vậy cũng rất thú vị.
Những lời đấu khẩu của Tiểu Kim và Đông Nhật không những khiến ta và Đông Nhật ngất ngây, còn khiến tất cả mọi người cùng lăn ra cười vui vẻ, ngay cả vẻ u ám trên mặt Mộc Tử cũng tạm thời tiêu mất.
Chỉ có Tiểu Nhu như đang lẩn tránh ở một bên, không ngừng run run.Mặc dù nàng đã tiến hóa thành A cấp ma thú, nhưng trước mặt sinh vật cường đại nhất đại lục – Rồng, nàng vẫn không thể tự chủ được mà run rẩy.Nhờ cảm giác nhạy bén, ta hiểu tình cảnh của nàng bây giờ, ta ân cần hỏi:
“Tiểu Nhu, ngươi làm sao vậy?”
Tiểu Nhu biến thành hình người, chạy đến bên cạnh ta, nhỏ giọng nói một cách đáng thương:
“Chủ nhân, ta rất sợ a…”
Tiểu Kim cũng phát hiện ra nàng, nó hướng cái đầu vĩ đại nhìn về phía Tiểu Nhu hỏi:
“Chủ nhân, nàng là ai vậy?”
Ta cười nói:
“Nàng cũng là bằng hữu của ta.Lần tới Ma tộc, nếu không có Tiểu Nhu thì có lẽ ngươi đã không thể gặp lại ta nữa đó.”
Đôi mắt Tiểu Kim chợt hiện lên một sắc thái khác thường, nó vô cùng khiêm tốn cúi đầu tỏ ý tôn trọng với Tiểu Nhu:
“Cảm ơn ngươi đã cứu chủ nhân ta, tiểu muội muội.”

☀️ 🌙