Đang phát: Chương 190
Một tiếng kêu xé ruột vang lên, ta hộc máu, ngã vật xuống.
Ma Hồ hoảng hốt gọi tên ta, ý thức lại lần nữa rời rạc.
“Chủ nhân, chủ nhân…”
Bên tai văng vẳng tiếng kêu kinh hoàng của Ma Hồ.
Ta mở mắt, thấy nàng lo lắng đối diện, ta đẩy nàng ra, gào lên:
“Tại sao lại cứu ta? Tại sao không để ta chết đi? Với bộ dạng này, ta còn mặt mũi nào gặp ai?”
Trước khi chìm vào hôn mê, ta kịp nhận ra khuôn mặt và toàn thân mình chi chít những vết sẹo.
Cho dù cơ thể có thể khôi phục, những vết sẹo này thì sao? Như thế này, ta làm sao có thể gặp lại bằng hữu, gặp lại Mộc Tử và Hải Thủy thân yêu?
Ma Hồ tủi thân đứng lên, níu lấy tay ta:
“Chủ nhân, người hãy khôi phục thân thể trước đã, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Ta dần bình tĩnh lại, rồi thở dài:
“Xong rồi…Mọi thứ…Xong thật rồi…”
Ma Hồ kích động nói:
“Không đâu, chủ nhân! Người cường đại như vậy, nhất định sẽ ổn thôi mà!”
Mỗi lần nhớ lại cảnh ta hiên ngang trên lưng Tiểu Kim, đối đầu với cường giả Ma Tộc, nàng lại không khỏi bồi hồi.
Ta nhìn nàng, dung nhan tuy không quá kiều diễm, nhưng cũng đủ khiến người ta xao xuyến.Ta nói:
“Cảm ơn ngươi.Nếu không có ngươi, có lẽ ta đã trở thành mồi cho ma thú rồi.Nhưng tại sao ngươi lại phải cứu ta? Việc này vốn không cần thiết.”
Ma Hồ ngượng ngùng đỏ mặt:
“Chủ nhân đã ban cho ta ân huệ quá lớn, ta nguyện cả đời đi theo người.Giờ ta đã là ma thú nhất giai, tuy không quá mạnh, nhưng chắc sẽ không gây thêm phiền toái cho người đâu.”
Ta mỉm cười:
“Ta đã ban cho ngươi đại ân huệ gì mà khiến ngươi cả đời nguyện đi theo ta? Chẳng qua ta chỉ tha cho ngươi một mạng thôi mà.”
Ma Hồ vội giải thích:
“Không, không phải vậy, chủ nhân, người xem này.”
Nói rồi, thân thể nàng chợt lóe, biến về nguyên dạng, giơ lên sáu chiếc đuôi to và ba chiếc nhỏ hơn phía dưới.A, nàng đã biến thành Cửu Vĩ Hồ.
Ma Hồ biến lại thành hình dạng thiếu nữ, nói:
“Ta đã tiến hóa.Ngài thấy đấy, chính nhờ ngày hôm đó, khi ngài giao chiến với Ma Hoàng, ta đã hấp thụ được lực lượng thần thánh cường đại từ người ngài mà biến hóa như vậy.Đại ân như thế, sao ta có thể không báo đáp? Nếu chỉ dựa vào lực lượng của bản thân, e rằng vĩnh viễn ta cũng không thể đạt tới trình độ này.”
Ta nói:
“Vậy thì chúc mừng ngươi.Cửu Vĩ Hồ có phải là hình dạng cuối cùng của ngươi không?”
Ma Hồ lắc đầu:
“Không hẳn.Nhưng cũng không sai biệt lắm.Như thế này ta đã mãn nguyện lắm rồi.”
Ta ngạc nhiên hỏi:
“Còn có thể biến thành dạng gì nữa? Chẳng lẽ còn có Thập Nhị Vĩ?”
Ma Hồ nói:
“Không phải vậy.Nếu lực lượng của ta tăng cường đến một trình độ nhất định, thân thể sẽ phát sinh biến hóa.Sẽ có lực lượng thần thánh bảo vệ, thôi động quanh thân.Dùng cực phẩm thủy tinh để củng cố ma lực, dùng cực phẩm huyền hoàng ổn định thân hình, dùng cực phẩm mã não bảo vệ kinh mạch và nội tạng, rồi ăn vào Toái Cốt Thảo và Dung Cốt Thảo, đặc sản của Thú Nhân Tộc, ta có thể biến thành hình dáng mà ta muốn, và mãi mãi giữ được hình dáng đó.”
Ta kinh ngạc:
“Thần kỳ vậy sao? Chẳng phải là khả năng chuyển đổi chủng tộc hay sao?”
Ma Hồ gật đầu:
“Đúng vậy, hình dáng cuối cùng này không tăng cường lực lượng, mà chỉ thay đổi năng lực của thân thể mà thôi.”
Ta gật đầu:
“Vậy ngươi định biến thành hình dạng gì?”
Ma Hồ đỏ mặt:
“Nếu có thể, ta hy vọng được biến thành con người, như vậy ta có thể vĩnh viễn hầu hạ bên cạnh chủ nhân.Ngài không biết đâu, ma thú chúng ta ở đây rất bị coi thường, chỉ là món đồ chơi của bọn cao cấp Ma Tộc mà thôi.”
Nói rồi, mắt Ma Hồ rưng rưng.
Ta vuốt mái tóc dài của nàng:
“Ta không cần ngươi vĩnh viễn theo hầu ta.Nhưng ngươi đã cứu mạng ta, ta nhất định sẽ báo đáp.Ngươi vừa nhắc đến mấy loại bảo thạch, ta đều có.Khi nào có cơ hội, chúng ta đến Thú Nhân Tộc kiếm thảo dược giúp ngươi biến thân thành người.”
Mắt Ma Hồ sáng rực:
“Thật…thật sự quá cảm ơn chủ nhân!”
Nói rồi, nàng quỳ xuống.
Ta vội nâng nàng dậy:
“Từ giờ trở đi, chúng ta không còn quan hệ chủ tớ nữa.Chúng ta là bằng hữu, có biết không?”
Ma Hồ ngập ngừng:
“Bằng hữu…Ngài bằng lòng làm bằng hữu với ta sao?”
Ta cười khổ:
“Bộ dạng của ta thế này, ngươi không chê ta thì thôi, với lại ngươi đã cứu mạng ta.Có thể làm bằng hữu với ngươi mới là vinh hạnh của ta.”
Ma Hồ vui mừng nấc lên, nhào vào lòng ta, khóc òa.
Ta nhất thời cảm thấy không ổn, toàn thân nàng cọ xát vào ta, thân thể ta vốn suy nhược, nếu không sẽ lộ ra vẻ xấu xí.
Ta nhẹ nhàng đẩy nàng ra:
“Ta đói bụng…Trước tiên…Chúng ta ăn gì đã.”
Ta lấy thức ăn từ trong không gian ra, cùng Ma Hồ ăn.Vừa ăn, ta vừa nói:
“Được rồi, ta sẽ đặt cho ngươi một cái tên.Không thể cứ Ma Hồ, Ma Hồ mãi được.”
Ma Hồ cao hứng nói:
“Hay ạ!”
Ta suy nghĩ một chút:
“Lúc ta bệnh, ngươi phục vụ ta ân cần, nhu mì.Vậy gọi là Tiểu Nhu đi, có được không? Tên đầy đủ là Thủy Nhu Nhi.Thế nào?”
Ma Hồ nhảy cẫng lên:
“Ta có tên rồi, ta có tên rồi! Sau này ta tên là Thủy Nhu Nhi!”
Thấy nàng cao hứng như vậy, ta cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Ăn cơm xong, ta để Tiểu Nhu hộ pháp, bắt đầu khôi phục ma pháp.
Mười ngày sau, cơ năng thân thể ta đã hoàn toàn khôi phục, nhưng vẻ ngoài vẫn rất tệ.
Đương nhiên là vậy rồi.Làn da đen đúa cùng những vết sẹo ghê tởm vẫn còn nguyên vẹn.Ma pháp năng lượng cũng chỉ hồi phục được một phần ba so với trước kia, chủ yếu là do chỉ có một viên kim cầu.Ta biết, muốn khôi phục lại như trước không phải chuyện dễ dàng.Thời gian không chờ đợi ai.Ta cần phải nhanh chóng cứu Chiến Hổ đại ca và mọi người ra khỏi đây, không thể trì hoãn được.
Ta muốn Tiểu Nhu ở lại, nhưng nàng nhất quyết muốn đi cùng.Nàng nói muốn giúp đỡ ta, ta không thể thuyết phục được, chỉ có thể cho nàng đi cùng.
Do Tiểu Nhu đã đạt đến trình độ Cửu Vĩ Hồ, có thể biến nhỏ lại, thành một con hồ ly nhỏ trốn trong y phục của ta.
Cuối cùng, ta cũng nhìn thấy Ma Đô.Quả thật rất hùng vĩ, so với Ngải Hạ thủ đô còn to lớn hơn nhiều, thành tường cao ngất, cửa thành có mười ba dũng sĩ Ma Tộc đứng canh gác.
Ta cúi đầu đi tới.Một tên lính Ma Tộc quát:
“Ngẩng đầu lên! Cúi mặt xuống làm gì?”
Vì ta mặc trường sam, nên hắn không nhìn thấy những vết sẹo trên người ta.
Ta nói:
“Tiểu nhân dung mạo xấu xí, không dám kinh động đến quan gia.”
Tên lính Ma Tộc nói:
“Bớt nhảm đi, ngẩng đầu lên.”
Ta ngẩng đầu lên, tất cả binh lính và những tộc nhân Ma Tộc xung quanh đều nhìn thấy dung mạo của ta.Những tiếng kêu sợ hãi vang lên không ngớt, ta cúi đầu, thầm nghĩ: Xong rồi…Hình tượng anh hùng của ta tan tành hết rồi.Nhưng như vậy cũng tốt, khỏi cần hóa trang.Mộc Tử chắc chắn cũng không nhận ra ta.
