Đang phát: Chương 186
Hai luồng năng lượng cuồng bạo va chạm trên không, kỳ lạ thay, không một tiếng động nào vang lên.Bạc và tím, hai màu sắc đối nghịch, tranh nhau chiếm lĩnh bầu trời, giằng co không ai chịu nhường ai.
Ta quỳ rạp sau lưng Tiểu Kim, chống đỡ thân thể bằng cây quyền trượng Tô Khắc Lạp Để Chi, dõi mắt lên nhìn hai cỗ năng lượng trên cao.Tình cảnh của ta chẳng khá khẩm hơn Ma Hoàng là bao, nhưng hắn còn chút dư lực nhờ Hắc Ám Ma Long nâng đỡ.
Hai nguồn năng lượng bạc tím dần chuyển từ đối kháng sang tương hỗ.Một dải lụa tím, một dải lụa bạc, xoắn xuýt vào nhau, vút lên không trung.
Ma Hoàng bỗng hốt hoảng nhìn ta, gằn giọng: “Nhanh lên, tiểu tử! Hợp lực đẩy nó lên trời! Đợi đến khi chúng dung hợp hoàn toàn, một vụ nổ kinh thiên động địa sẽ xảy ra, e rằng nơi này không ai sống sót!”
Ta cũng nhận ra sự bất thường.Hai dải quang mang bạc tím xoắn vào nhau ngày càng nhanh, hình thành một quả cầu khổng lồ, không ngừng co rút lại trên không trung.
“Tiểu Kim, mau lên!” Ta hét lớn.
Không cần ta thúc giục, Tiểu Kim lập tức truyền sang một đạo năng lượng tinh thuần.Tinh thần ta đại chấn, hào quang bùng nổ, dốc toàn lực đẩy lên trên.Sức mạnh của Ma Hoàng lúc này vượt xa ta.Hắn tựa như một Ma Thần giáng thế, hai tay tạo thành một quả cầu năng lượng màu tím đậm.
Quả cầu tím phóng ra, đánh vào nguồn sáng của ta từ phía sau, gia tăng tốc độ kinh hoàng.Năng lượng của hắn, kỳ lạ thay, không hề chứa hắc ám nguyên tố, không hề xung đột với quang mang của ta.
Tiểu Kim và Hắc Ám Ma Long đồng thời phun ra hai quả cầu năng lượng, một bạc, một đen.Quả cầu của Hắc Ám Ma Long có phần yếu thế hơn.Nhờ sự trợ giúp của ba quả cầu năng lượng, hai loại cấm chú trên không trung nhanh chóng bị đẩy lên cao.
Ma Hoàng gầm thét: “Nhanh lên! Dốc toàn lực! Nó sắp nổ rồi!”
Thực ra, dù có nổ mạnh, hắn cũng khó mà chết được.Xem ra hắn chỉ lo lắng cho đám thủ hạ của mình mà thôi.
Ta dốc cạn tiềm lực, thất khiếu không ngừng rỉ máu.Quả cầu năng lượng tím bạc khổng lồ cuối cùng cũng bay lên trên tầng mây, nhờ sự hợp lực của một người, một ma và hai con rồng.
Chúng ta thở phào nhẹ nhõm.Nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng từ phía trên tầng mây.Vô số đám mây tan tác, biến thành mưa phùn trút xuống.Trên bầu trời, một mặt trời tím bạc xuất hiện.Áp lực khủng khiếp của vụ nổ khiến ta và Ma Hoàng đồng thời bị chấn động mạnh.Ta phun ra một ngụm máu tươi, ngã sấp xuống lưng Tiểu Kim.Ma Hoàng cũng chẳng khá hơn, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng, ngồi bệt trên lưng Hắc Ám Ma Long, thở dốc không ra hơi.
Trong cơn mơ màng, ta nhận ra Tiểu Kim và Hắc Ám Ma Long đột nhiên dùng cánh cuốn lấy ta và Ma Hoàng, thân thể lao xuống với tốc độ kinh hoàng.Ta không hiểu chúng đang làm gì.Chưa từng thấy sinh vật có cánh nào lại tự thu cánh, mặc cho thân thể rơi tự do như vậy.
Nhưng rất nhanh, ta hiểu tại sao Tiểu Kim lại dùng cánh bảo vệ ta.Thân thể Tiểu Kim đột ngột rung chuyển dữ dội, phát ra một tiếng kêu thảm thiết, tốc độ càng thêm kinh người, lao thẳng về phía trước.Cánh nó mở ra, ta thấy, những chiếc lân phiến phía trên vừa rồi đã bị nghiền nát.Tiểu Kim vốn màu bạc, giờ thân thể đã nhuốm một màu bạc đỏ thê lương.
“Tiểu Kim!” Ta đau xót gào lên.
Ta thân tàn ma dại thế này, làm sao có thể giúp nó?
Tiểu Kim cố gắng lắm mới ổn định được thân thể, đáp xuống mặt đất.Hắc Ám Ma Long cũng bị thương không nhẹ, đáp xuống cách đó không xa.Quân đội Ma tộc không bị tổn hao gì nhanh chóng bao vây ta và Tiểu Kim lại.Kiếm Sơn dẫn theo dân làng Thần Chi Thôn xông vào, bảo vệ bên cạnh ta.
Ma Hoàng chật vật nhảy xuống từ lưng Hắc Ám Ma Long, bước đi xiêu vẹo.Khách Luân Đa vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.Ma Hoàng nhìn ta, giọng khàn đặc: “Từ khi đăng lên ngôi vị Ma Hoàng, đây là lần đầu tiên có người khiến ta bị thương.Ngươi có thể tự hào đấy.Thắng bại đã rõ, ngươi hãy thực hiện lời hứa đi.”
Kiếm Sơn đỡ ta đứng lên, ta yếu ớt nói: “Ta thừa nhận giữa ta và ngươi có chênh lệch, ta nguyện ý thúc thủ chịu trói, có điều…”
Ma Hoàng cắt ngang lời ta: “Muốn ta thả bằng hữu của ngươi sao? Đừng hòng! Không bao giờ có chuyện đó.Con rồng của ngươi cũng đừng mơ tưởng trốn thoát.Ngươi nghĩ ta dễ dàng thả hổ về rừng vậy sao? Ta không muốn sau này lại phải đối đầu với ngươi khổ sở như vậy nữa.Cái thân già này của ta còn muốn được làm Ma Hoàng thêm vài năm nữa.”
Từ những lời này của hắn, ta nhận ra hắn có vài phần tôn trọng ta.Hắn đã không còn kiêu căng ngạo mạn như ban đầu.Ta tuy thất bại, nhưng ta đã chứng minh trong chiến đấu, ta có đủ thực lực làm đối thủ của hắn.Điều này đã khiến Ma Hoàng nể trọng ta đôi phần.
Hắc Ám Ma Long lên tiếng, giọng hắn trầm trọng: “Bệ hạ, thần có một chuyện cầu xin.Xin người hãy thả con Ngũ Trảo Kim Long này đi, nó là hy vọng của Long Tộc chúng ta.”
Ma Hoàng kinh ngạc nhìn Hắc Ám Ma Long: “Chẳng lẽ ngươi đã quên ngày xưa bọn chúng đối xử với ngươi như thế nào sao?”
Hắc Ám Ma Long nói: “Mặc dù bọn họ bất nhân, nhưng thần không thể bất nghĩa.Dù sao, trong thâm tâm, thần vẫn luôn là một thành viên của Long Tộc.Xin người hãy thả nó đi.”
Ma Hoàng thở dài: “Được rồi, nhưng đám người kia thì một đứa cũng không được thả ra.Đặc biệt là Trường Cung.”
Hắc Ám Ma Long nói: “Cảm ơn ngài, bệ hạ.Thần chỉ lo lắng cho tộc nhân của mình, còn những chuyện khác, thần xin nghe theo quyết định của ngài.”
Việc Ma Hoàng khẳng khái tha cho Tiểu Kim khiến ta mừng rỡ.Ta quay sang Tiểu Kim nói: “Tiểu Kim, ngươi mau đi đi, không cần lo lắng cho ta.”
Tiểu Kim lê thân thể trọng thương đứng lên, nói với ta: “Chủ nhân, ta sao có thể bỏ ngài lại đây một mình mà trốn chạy chứ? Ta muốn cùng ngài đồng sinh cộng tử.”
Quá cảm động, nước mắt ta từ từ chảy xuống.Ta nói: “Tiểu Kim, ta biết ngươi đối với ta rất tốt.Nhưng mà, như lời Hắc Ám Ma Long đã nói, ngươi là niềm hy vọng trong tương lai của Long Tộc.Ngươi tuyệt đối không thể chết ở nơi này cùng với ta được.Ta đã hứa với cha mẹ ngươi rằng sẽ bảo vệ ngươi an toàn.Nghe lời ta, đi mau đi.”
Tiểu Kim kiên quyết lắc cái đầu rồng lớn của nó, nhất định không chịu đi.
Ta lo lắng truyền âm cho nó: “Tiểu Kim, đi mau, tìm một chỗ kín đáo dưỡng thương cho khỏe rồi quay lại cứu ta.Ta có cảm giác Ma Hoàng sẽ không dễ dàng giết ta đâu.Ngươi mau đi đi.”
Tiểu Kim dùng cặp mắt to tròn nhìn ta một cách thâm thúy, dường như xác nhận lời ta nói.Một lúc lâu sau, nó phát ra một tiếng kêu thê lương, vung đôi cánh bị thương lên bay thẳng lên trời.Âm thanh của nó vang vọng trong đáy lòng ta: “Chủ nhân, ta nhất định sẽ đến cứu ngài! Nếu Ma Hoàng dám giết ngài, ta sẽ dẫn toàn bộ Long Tộc đến san bằng nơi này!”
Nhìn thân ảnh Tiểu Kim bay đi, ta nở một nụ cười mãn nguyện.
