Đang phát: Chương 182
Ta ra lệnh cho Chiến Hổ: “Đại ca, khai triển kế hoạch thôi!”
Chiến Hổ gật đầu, trầm giọng: “Mọi người thay phiên nhau bay, không vướng bận người khác thì mỗi người bay một canh giờ không thành vấn đề.Nếu có người theo cùng, chắc cũng trụ được hai mươi phút.Vậy cứ mười phút đổi người một lần, liên tục bốn mươi phút, mỗi lần bay như vậy chắc bằng một ngày đi bộ của chúng ta trước kia.”
Ta kéo Tô Hòa lại gần, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Nếu không muốn tan xương nát thịt thì ngoan ngoãn mà im lặng.”
Dứt lời, ta kẹp chặt hắn vào tay, vận chuyển ma pháp, thân thể nhẹ bẫng bay lên không trung.Tô Hòa hoảng hốt hét lên một tiếng thất thanh.
Ta nhếch mép: “Lời khuyên chân thành, sợ thì nhắm mắt lại.”
Chiến Hổ và những người khác cũng từ từ bay lên, lấy ta làm trung tâm.
Mang theo một người quả thật là gánh nặng, mười phút sau, ta lại giao Tô Hòa cho Chiến Hổ.Cứ như vậy, mọi người thay phiên nhau gánh vác, suốt một ngày trời, phi hành năm lần, mỗi lần gần một canh giờ.
Buổi tối hôm đó, Tô Hòa mặt mày tái mét, ngồi co ro trong góc phòng, đến món ăn hắn thích nhất cũng không nuốt nổi.Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, ta có chút không đành lòng, tiến lại gần, nói: “Cố gắng thêm mấy ngày nữa thôi, sắp đến kinh đô Ma tộc rồi.Yên tâm, đến khi có cơ hội, ta nhất định sẽ trả tự do cho ngươi.”
Tô Hòa gật đầu: “Vậy đa tạ ngươi.Ta đói quá.”
Ta bật cười ha hả, ném cho hắn một miếng thịt độc nhãn ma thú: “Như vậy mới giống ngươi chứ.”
Ngày thứ hai phi hành, Tô Hòa đã thích ứng hơn nhiều, dần dần không còn cảm giác kinh hãi.Sau hai ngày bay liên tục, khoảng cách đến kinh đô Ma tộc chỉ còn khoảng ba trăm dặm.Phía trước cũng không còn rừng núi che chắn, ta bàn bạc với Chiến Hổ quyết định nghỉ ngơi tại chỗ để hồi phục, sau đó tiếp tục lên đường.Cho dù đi bộ chậm chạp thì cũng chỉ ba ngày nữa là đến nơi.
Ta nằm trên đệm cỏ khô, ngước nhìn bầu trời đầy sao, dung nhan tuyệt mỹ của Mộc Tử hiện lên trong tâm trí: “Mộc Tử, ta sắp đến rồi, không biết nàng hiện giờ thế nào.”
Ma hồ đang nằm dài bên cạnh bỗng nhiên dựng người dậy, cảnh giác nhìn xung quanh.Ta vỗ vỗ đầu nó, hỏi: “Sao vậy? Có nguy hiểm?”
Một tiếng chim đêm rợn người xé tan màn đêm, Ma hồ mắt sáng rực lên, nhanh như chớp lao ra ngoài.Ta vội vàng đứng dậy đuổi theo, thấy nó đang đứng cách đó không xa, nhe răng, lông dựng ngược như đang đối diện với kẻ thù.
Ta chạy đến chắn trước mặt nó, chỉ thấy Tô Hòa bộ dạng lúng túng, xấu hổ.
Ta cau mày: “Ngươi làm gì ở đây?”
Tô Hòa ấp úng: “Ta…ta đi giải quyết nỗi buồn, không ngờ lại kinh động đến chim chóc, rồi con yêu vật này chạy đến.”
Nói xong, hắn chỉ tay vào Ma hồ, ánh mắt đầy địch ý.
Ma hồ vẫn không từ bỏ, gầm gừ đe dọa.Nhưng tâm trí ta lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh Mộc Tử, không để ý nhiều đến, nói với Ma hồ: “Thôi được rồi, để cho hắn yên tâm đi, chúng ta đi ngủ thôi.Tô Hòa, ngươi nhanh lên một chút.”
Dứt lời, ta kéo Ma hồ rời đi, trở về chiếc giường êm ái.
Sáng sớm hôm sau, chúng ta ăn qua loa rồi rời rừng, thản nhiên bước trên đường lớn, thẳng tiến kinh đô Ma tộc.
Có lẽ vì sắp đến đích, tâm trạng Tô Hòa cũng trở nên nặng nề.Những ngày qua cùng nhau hành tẩu, tuy hắn là hoàng tử Ma tộc, nhưng mọi người cũng dần không còn bài xích hắn như lúc đầu.
Ta mở lời: “Tô Hòa, ngươi kể cho chúng ta nghe về phong thổ nhân tình nơi này đi.”
Tô Hòa liếc nhìn ta, nói: “Khu vực này đã thuộc phạm vi kinh đô Ma tộc rồi.Bình thường dân số thành đô vượt quá ba triệu, nhưng bây giờ đang có chiến tranh, phần lớn quân đội đều ở tiền tuyến, kinh đô chỉ còn lại Thánh Quang Hộ Vệ Đội của Ma Hoàng và quân đội thủ thành, khoảng hơn mười vạn người.Quý tộc cao cấp của Ma tộc có rất nhiều đặc quyền, nhất là hoàng tộc, bình thường đều cư ngụ tại thành đô.”
Chiến Hổ cười ha hả: “Ngươi không phải nói mỹ nữ Ma tộc xinh đẹp vô cùng sao? Sao nãy giờ không thấy bóng dáng một ai vậy?”
Tô Hòa cười hắc hắc: “Mỹ nữ phải vào nội thành mới thấy được.Mỹ nữ Ma tộc chúng ta cũng không khác loài người các ngươi nhiều, chủ yếu là rất cởi mở, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu cho mấy người.”
Cởi mở ư? Ta sao không cảm thấy nhỉ? Cảm giác Mộc Tử mang lại cho ta, nàng so với nữ nhân loài người còn bảo thủ hơn, đến Hải Thủy so với nàng cũng còn thoáng hơn rất nhiều.Có lẽ do thân phận Mộc Tử đặc biệt hơn người thường.
Chiến Hổ cười mắng: “Thằng nhãi ranh này, nhắc đến mỹ nữ là tinh thần phấn chấn ngay.”
Đã gần đến đích, tâm tình chúng ta đều khẩn trương, mỗi ngày chỉ đi hơn một trăm dặm.Chiến Hổ nhịn không được, nói: “Ngày mai chúng ta thử phi hành xem sao, bây giờ tốc độ chậm quá.”
Ta lắc đầu: “Không được, an toàn là trên hết.”
Tô Hòa nói: “Có thể được, chỉ cần qua hạp cốc phía trước là thấy kinh đô Ma tộc rồi.”
Ta mở bản đồ ra, chỉ vào một vị trí: “Thần Liệt Hạp Cốc này?”
Tô Hòa gật đầu: “Tương truyền năm xưa Thần Yêu đại chiến, nơi này bị Thần tộc đánh nứt làm đôi, nên gọi là Thần Liệt Hạp Cốc.”
Nói đến đây, sắc mặt hắn tối sầm lại.
Ta không để ý lắm, tiếp tục xem bản đồ.Thành đô Ma tộc chiếm diện tích rất lớn, gần bằng một tiểu quận.Trên bản đồ có một kí hiệu kim ấn màu hoàng kim, chắc chắn là Hoàng thành của Ma tộc.Mộc Tử chắc chắn ở trong Hoàng thành.
Một đêm yên bình trôi qua, sáng sớm hôm sau, chúng ta hướng Thần Liệt Hạp Cốc mà đi.
Đến giờ ngọ, chúng ta đến Thần Liệt Hạp Cốc.Nơi này cảnh sắc vô cùng kì lạ, hai bên là vách núi dựng đứng, chính giữa là con đường độc đạo rộng hơn mười thước.Điều làm ta thấy kì quái nhất là từ sáng đến giờ không thấy bóng dáng một Ma tộc nào.Theo lời Tô Hòa thì đây là con đường bắt buộc phải qua để đến kinh đô Ma tộc, sao có thể vắng vẻ như vậy?
Ta hỏi Tô Hòa: “Sao đến một bóng người cũng không thấy?”
Tô Hòa giải thích: “Bình thường nơi này ít người qua lại lắm, muốn đến kinh đô Ma tộc hầu hết đi từ hướng ngược lại, bên đó mới là nội đô của Ma tộc.Hạp cốc này chỉ có một con đường độc đạo, đến cuối cốc mới thấy thế núi bằng phẳng, cũng có thể nhìn thấy thành đô.”
Ta gật đầu: “Vậy chúng ta đi nhanh thôi.”
