Chương 84 Vô danh

🎧 Đang phát: Chương 84

“Ngươi làm gì vậy? Không thấy Trường Cung vừa cứu Phong Lương sao?” Mã Khắc xông tới, chắn trước mặt Hải Nguyệt.
Hải Nguyệt liếc nhìn, ánh mắt đầy oán hận: “Các ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì!” Dứt lời, ôm Phong Lương rồi quay người bỏ đi.
Mã Khắc thở dài, vội đỡ ta dậy, lo lắng hỏi: “Lão đại, huynh thế nào rồi?”
Ta ôm ngực, khẽ rên: “Chưa chết được…Hải Nguyệt thật ác độc!”
“Xem ra từ nay về sau chúng ta thành tử địch với nàng rồi.” Mã Khắc trầm ngâm, rồi lại thán phục: “Nhưng mà trong tình huống vừa rồi mà huynh vẫn còn sức thi triển ma pháp phòng ngự, ta thật sự bội phục!”
Thấy Hải Thủy tiến đến, Mã Khắc lập tức chắn trước mặt ta, cảnh giác nhìn nàng.
Trong mắt Hải Thủy thoáng hiện một tia phức tạp, nàng nhẹ giọng: “Muội không có ác ý, để muội xem vết thương của Trường Cung, được không?”
Mã Khắc quay đầu nhìn ta, thấy ta khẽ gật đầu, hắn mới tránh sang một bên.
Hải Thủy bắt đầu ngâm xướng: “Ôn nhu thủy, dùng từ thiện hóa thành nước trị liệu, xoa dịu nỗi đau trước mắt…” Nguyên tố nước bắt đầu tụ lại trên tay nàng, hình thành một tiểu cầu lam sắc bay về phía ngực ta.Một cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể, vết thương trên ngực dần khép lại, nội tạng cũng dễ chịu hơn nhiều.Chỉ là ma pháp lực tiêu hao quá nhiều, nhất thời chưa thể khôi phục.
Ta mỉm cười: “Cám ơn muội, Hải Thủy.”
Hải Thủy lắc đầu: “Các huynh đừng trách tỷ tỷ, được không?”
“Huynh cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.Mau trở về xem tỷ tỷ của muội đi, huynh không sao.”
Hải Thủy mỉm cười ngọt ngào: “Cám ơn huynh, Trường Cung.Muội đi trước đây.Tái kiến.”
“Tái kiến.”
Nhìn theo bóng lưng Hải Thủy, Mã Khắc lẩm bẩm: “Lão đại, xem ra Hải Thủy thật sự có ý với huynh, nếu không, sao nàng lại chữa thương cho huynh?”
Ta nhíu mày: “Thôi đừng nói nữa, còn không mau giúp ta trở về?”
Mã Khắc đỡ ta đi về phía túc xá.
Phía sau lưng chúng ta, một đôi mắt trong veo dõi theo, lẩm bẩm: “Ngươi vì ta mà tỷ thí với Phong Lương sao? Ma pháp của ngươi so với trước kia đã tiến bộ rất nhiều…Ngươi thật sự thích ta đến vậy sao? Ta hận ngươi, vì sao lại làm loạn trái tim ta…Chúng ta không thể đâu, Hải Thủy mới là người ngươi nên chọn.” Nói rồi, nàng quay người bước đi về một hướng khác.Đương nhiên, ta không thể nghe được những lời này.
Trở lại túc xá, Mã Khắc hỏi: “Lão đại, huynh cảm thấy thế nào?”
Ta nằm vật ra giường, thở dài: “Mã Khắc, đừng trách ta, được không?”
Mã Khắc im lặng một hồi rồi thở dài: “Lão đại, vì sao huynh lại làm như vậy? Vì sao không báo trước cho ta một tiếng? Có lẽ, ta thật sự không còn hy vọng nữa rồi…”
Ta khẽ lắc đầu: “Đừng nghĩ vậy, hy vọng vẫn còn.Chỉ cần ngươi giữ vững tình yêu với Hải Nguyệt, không có khả năng cũng sẽ biến thành có thể.Vừa rồi, khi ta cùng Phong Lương tỷ thí, lúc cuối cùng hắn dùng Thiên Cẩu Phệ Nhật, ngươi có thấy không?”
Mã Khắc gật đầu: “Thấy, có chuyện gì sao?”
“Ngươi có nhận thấy khi đó hắn mang một vẻ rất tà ác không? Nếu hắn thật sự có bản tính xấu xa, Hải Nguyệt cũng rất có thể sẽ rời bỏ hắn.Lần này ta chọn hắn làm đối tượng tỷ thí, một là muốn trả thù cho ngươi, hai là muốn xem thực lực của hắn, ba là muốn từ ma pháp hắn dùng tìm ra khuyết điểm trong con người hắn.Chỉ có nắm chắc khuyết điểm của hắn, ngươi mới có cơ hội, ngươi hiểu không?”
Mã Khắc lộ vẻ suy tư, một lúc sau mới nói: “Cho dù Hải Nguyệt cắt đứt với Phong Lương, e rằng cũng không thể chuyển sang thích ta.Hình tượng của ta trong lòng nàng đã xuống đến mức không thể xuống hơn nữa rồi.”
Ta cười: “Thực ra, nàng càng hận ngươi lại càng có lợi.Nếu nàng coi ngươi như không khí, vậy ngươi đã thật sự không còn chút hy vọng nào.Bây giờ, ít nhất nàng hận ngươi, ít nhất trong lòng nàng còn có ngươi.Vậy nên, làm thế nào để khiến nàng từ hận biến thành yêu chỉ còn chờ vào chính bản thân ngươi.Phương pháp tốt nhất chính là ngươi phải làm một chuyện khiến nàng vô cùng cảm động, cảm động đến mức nàng có thể quên hết mọi khuyết điểm của ngươi.”
Mã Khắc động tâm hỏi: “Làm một chuyện khiến nàng vô cùng cảm động? Làm cái gì đây?”
Ta nhíu mày: “Tiểu tử ngươi thật sự là hết thuốc chữa! Loại chuyện này ta làm sao dạy cho ngươi được? Tất cả phải dựa vào chính ngươi.Nếu trước khi tốt nghiệp ngươi không thể khiến Hải Nguyệt thay đổi, ngươi sẽ chính thức mất nàng.Ngươi về suy nghĩ kỹ đi, ta phải minh tư, vừa rồi ma pháp lực tiêu hao quá nhiều.”
Mã Khắc nói: “Cám ơn huynh, lão đại.Ta về trước đây, huynh nghỉ ngơi đi.”
Mã Khắc rời đi, ta nằm yên lặng, nghĩ về trận đấu vừa rồi.Ma pháp của Phong Lương rất giống ma pháp của Ma tộc mà trước kia ta từng gặp, nhưng lại có chút khác biệt.Phong Lương xuất thân Nhật gia tộc, không thể nào là Ma tộc được…Xem ra, trên người hắn chắc chắn có bí mật không tầm thường.Về sau phải để ý đến hắn một chút mới được.
Ta nhắm mắt lại, cố gắng thúc dục kim cầu ảm đạm, ngưng tụ ma pháp lực.Nguyên tố quang từng chút từng chút bổ sung cho kim cầu, ta dần tiến vào trạng thái minh tư.
Khi ta tỉnh giấc, trời đã sáng, có lẽ là buổi sáng ngày thứ hai rồi.Ta bước xuống giường, vận động một chút, cảm thấy tốt hơn nhiều.Ma pháp lực tối thiểu đã khôi phục được tám phần, tốc độ ma pháp lực hội tụ so với trước kia nhanh hơn rất nhiều.Chuyện này có lẽ có liên quan đến việc Thần Vương thoát thai hoán cốt cho ta.
Bụng bắt đầu réo lên từng hồi.Tối hôm qua ta chưa ăn gì cả, phải đi ăn thôi.Mã Khắc tiểu tử này sao không đến tìm ta nhỉ?
Ta bước ra khỏi phòng, bên ngoài vắng lặng như tờ, không còn ai cả.Đi xuống lầu túc xá, ta gặp lão quản lý túc xá.Lão cười cười nói: “Đến muộn rồi, còn không mau lên lớp?”
Ta kinh ngạc hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi? Ta đến muộn lắm sao?”
Lão gia gia nói: “Ngươi còn không mau đi đi, tiết thứ ba sắp kết thúc rồi.”
“A, muộn thế này rồi!” Sau khi cảm ơn lão gia gia, ta vội vã chạy khỏi túc xá.Nhưng khi ta đến cửa phòng học thì Ti Lan Vũ sư phụ đang giảng bài.Ta chết mất!
Ta hô lớn: “Báo cáo!”
Giọng của Vũ sư phụ vang lên: “Mời vào.”
Ta đẩy cửa phòng học, cúi đầu nói với sư phụ: “Xin lỗi sư phụ, con đến muộn ạ.” Ta cảm nhận được ánh mắt của tất cả đồng học đều đổ dồn về phía ta.
Vũ sư phụ nói: “Lần sau nhớ chú ý.Thôi, mau về chỗ của mình đi.” Vũ sư phụ dễ tính thật! Ha ha, vượt qua được một cửa rồi.Ta đi về chỗ ngồi của mình.Hôm nay hình như có gì đó hơi khác thường.Các học sinh nhìn ta với ánh mắt không còn vẻ coi thường như trước nữa, mà thay vào đó là sự sùng bái, ngưỡng mộ.Xem ra việc ta chiến thắng Phong Lương ngày hôm qua đã gây ảnh hưởng rất lớn.
Ta liếc nhìn Mộc Tử ngồi bên cạnh.Chỉ có nàng là không hề liếc nhìn ta khi ta bước vào.Ta nhỏ giọng nói: “Uy, hôm qua ta cùng Phong Lương tỷ thí, muội không đến xem à?”
Mộc Tử cũng không quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Không rảnh.Khi đang học đừng nói chuyện với ta.”
Ta suy nghĩ một chút, rồi lấy ra một tờ giấy trắng từ trong phong thư, bắt đầu công cuộc sáng tác tình thư.Ta mải viết đến tận giờ nghỉ giữa tiết mà chưa từng ra ngoài.Đến tiết bốn thì cuối cùng cũng hoàn thành bức thư hơn nghìn chữ.
Tài văn chương của ta không giỏi lắm, chỉ là viết vài dòng cảm nhận về trận đấu với Phong Lương ngày hôm qua, cuối cùng viết thêm vài câu bày tỏ lòng ái mộ với Mộc Tử.Ta cầm bức thư tình trong tay, thầm nghĩ, hy vọng lần này Mộc Tử sẽ không vứt ngay khi mới nhận.Ta sắp không thể chịu đựng được nữa rồi…Có lẽ thật sự đã không còn cơ hội.Không biết vì sao mà ý niệm trả thù nàng trong đầu ngày càng phai nhạt, ngược lại có chút yêu thích tính cách lạnh lùng của nàng.
Ta rụt rè đặt bức thư lên bàn của nàng.Nàng quay đầu liếc nhìn ta, ta liền mỉm cười với nàng một cái.Nàng cầm lấy tờ giấy rồi đọc, nhưng cứ như không phải đọc tình thư mà là đang phân tích tin tức chiến trường vậy.Nàng rất chăm chú, hình như đã thấy được một điều gì đó mới mẻ.Có cửa rồi! Ha ha, thật tốt quá!
Mộc Tử lật tờ giấy lại, viết lên mặt sau rồi trả lại cho ta.Ta gần như đã hét lên vì sung sướng.Thật tốt quá, nàng cuối cùng cũng không hủy lá thư của ta, lại còn hồi âm cho ta nữa! Toàn thân ta có một cảm giác thông suốt vô cùng dễ chịu.
Ta nhận lấy tờ giấy, trên đó có một hàng chữ ngoằn ngoèo…Ta ngất! Không phải vì nội dung, mà là vì kiểu chữ nàng viết.Oa, chữ viết của Mộc Tử quá…quá khó đọc! Quả thực tựa như khoa đẩu văn! Ta quay đầu liếc nhìn nàng, cố nén cười, cẩn thận phân biệt từng chữ như khoa đẩu của nàng để đọc hiểu.
May mắn là ta tự nhận mình có khả năng phân biệt, nhưng cũng chỉ đoán được đại ý khoảng bảy, tám phần.Nàng viết rằng: “Ngươi thực lực quả thật rất mạnh, có thể đánh bại Phong Lương.Nhưng chúng ta không thể nào đâu.Mong ngươi từ nay về sau đừng làm phiền ta nữa.”
Đọc xong bức thư của nàng, ta chẳng những không cảm thấy uể oải, ngược lại vô cùng cao hứng.Bởi vì ta biết, ta cuối cùng cũng đã khơi dậy một chút rung động trong trái tim nàng.Ít nhất nàng đã chịu hồi âm cho ta, không còn im lặng như trước nữa.Có hy vọng! Hy vọng rất lớn!
Ta cẩn thận cất tờ giấy đi.Dục tốc bất đạt, ngày mai lại tiếp tục công cuộc tình ái của ta.Ta không tin tiến công như vũ bão mà lại không có hiệu quả!

☀️ 🌙