Đang phát: Chương 51
“Dám cược không?”
“Cược thế nào?” Gã ta khinh miệt ra mặt.
Ta vờ suy nghĩ, “Cược ngươi không đánh lại ta.” Câu nói vừa dứt, đám đạo tặc liền cười ồ lên như được mùa.Duy chỉ có tên thổ phỉ trông có vẻ thư sinh đứng cạnh thủ lĩnh là vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Thủ lĩnh không chút do dự đáp, “Được, ta cược với ngươi.Nhưng không chỉ tài vật của các ngươi, mà còn cả mạng sống nữa, dám không?” Hắn cũng không phải kẻ ngốc, lập tức phản công.
Điều này khiến ta khó xử.Ta không thể không cân nhắc đến vận mệnh của mấy trăm con người kia.”Vậy để ta về thương lượng đã.”
Ta quay lại phòng tuyến của mình.”Mọi người đều nghe cuộc nói chuyện của ta với tên thủ lĩnh rồi chứ? Ý kiến của mọi người thế nào?”
Long Mãnh hăng hái nói, “Mạng này ta giao cho đại ma pháp sư rồi! Ta tin ngươi nhất định sẽ thắng hắn! Huynh đệ, các ngươi thấy sao?” Đám dong binh đi theo Long Mãnh đồng thanh hô vang, “Chúng ta theo ngài!” Tốt, một đám hảo hán không sợ chết.
Ta quay sang hỏi thủ lĩnh thương đội, Mông tiên sinh, “Còn các ông thì sao? Các ông có bằng lòng giao mạng sống cho ta không?”
Mông tiên sinh do dự thấy rõ.”Để ta thương lượng với mọi người đã.” Mỗi người đều có quyền lựa chọn cho sinh mạng của mình, dù đám Long Mãnh trừng mắt nhìn, ta cũng không nói gì.”Được, ông cứ bàn bạc đi.”
Ta cùng Mông tiên sinh đi ra giữa trận.Mông tiên sinh vô cùng khách khí nói, “Nếu thương nhân chúng tôi không tham gia vào cuộc cá cược này, mà dùng hàng hóa thay mạng sống, mong các vị mở cho một con đường sống.”
Tên thủ lĩnh tỏ vẻ mất kiên nhẫn, “Cũng được, các ngươi phiền phức quá! Rốt cuộc quyết định thế nào? Vốn định một mẻ hốt gọn, nhưng ta đã cho các ngươi cơ hội để tâm phục khẩu phục.Còn chần chừ nữa thì đừng trách ta không khách khí!”
Mông tiên sinh trầm ngâm một lúc, cuối cùng đành nói với ta, “Xin lỗi, ta phải bảo toàn tính mạng của các thương nhân trước đã, mong các vị hiểu cho.” Sau đó quay sang nói với thủ lĩnh, “Chúng tôi nguyện ý giao ra tất cả hàng hóa.”
Trong lòng ta thầm than một tiếng.Vốn còn cơ hội toàn thân trở ra, nhưng giờ thì đã đến đường cùng, bát nước hắt đi không thể lấy lại được nữa.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của tên thủ lĩnh, ta vốn ít khi tức giận, giờ trong lòng cũng bực bội.Ta không bình tĩnh như Mông tiên sinh, nói, “Các người đã không tin ta, thì từ giờ binh đoàn Long Mãnh và các thương nhân chấm dứt quan hệ!” Mông tiên sinh cúi đầu, ủ rũ quay lại, xem ra phải đi thu dọn đồ đạc chuẩn bị giao hàng rồi.
“Ta đại diện cho bản thân và hơn hai mươi huynh đệ dong binh, cùng ngươi tỷ thí một trận.Ta thắng, các ngươi phải thả chúng ta đi.Nếu ta thua, mạng của chúng ta giao cho ngươi!” Ta nghiến răng nói.Ta không tin với thực lực của mình lại không thể thắng được một Thiên Không Kỵ Sĩ.
“Tốt, tiểu tử, có dũng khí! Vậy thì lên đi!”
Đám đạo tặc bắt đầu tản ra, để lộ một khoảng đất trống.Xem ra người Tu Đạt vương quốc rất coi trọng sự công bằng trong tỷ thí.Long Mãnh và đồng đội cũng vây quanh bên ngoài, cổ vũ cho ta.Các thương nhân thì đứng ở đàng xa, chờ xem kết quả trận đấu rồi sẽ giao hàng đổi mạng.
Ta mỉm cười, trao cho đám dong binh Long Mãnh một ánh mắt tin tưởng, lớn tiếng nói, “Các huynh đệ, hãy tin ta! Ta nhất định sẽ đưa mọi người vượt qua hiểm nguy này!”
Ta cùng tên thủ lĩnh đối mặt nhau giữa khoảng đất trống.Từ người hắn tỏa ra một khí thế cường đại.Ta lạnh lùng cởi áo khoác, tay phải vung lên, “Không gian thứ nguyên!”
“Tiểu tử, ngươi là ma pháp sư, vậy hẳn là không cưỡi ngựa.Ta cũng vậy.Chúng ta mau chóng đánh một trận cho sướng khoái!” Xem ra tên thủ lĩnh quả không hổ là Thiên Không Kỵ Sĩ, quả nhiên có phong thái.
Ta từ không gian thứ nguyên lấy ra quang thần bào mặc vào.Dù sao liên quan đến mạng sống của hơn hai mươi người, ta nhất định phải cẩn thận.Mặc quang thần bào vào, ta lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên.Ta gia tăng lên mình vài loại phòng ngự ma pháp.”Lên đi, để ta lĩnh giáo thực lực của Thiên Không Kỵ Sĩ!”
Hắn cười lạnh một tiếng, rút trường kiếm rồi lao nhanh về phía ta.Thật nhanh! Chỉ thấy một cái bóng lướt qua, nháy mắt hắn đã ở trước mặt ta, một đạo kiếm ảnh chém thẳng vào vai ta.
Quá nhanh! Ta không kịp Chuyển Di.Tay phải vung lên, một đạo quang mang trắng xóa bắn ra, đánh tan kiếm ảnh.
Thủ lĩnh khựng lại, “Ngươi rốt cuộc là ma pháp sư hay là chiến sĩ? Tại sao ngươi lại có đấu khí?”
“Đó không phải đấu khí, đây là một cách sử dụng ma pháp.” Đây mới chính là thực lực thực sự của ta.Bây giờ ta có thể không cần niệm chú ngữ cũng có thể phóng xuất ma pháp cấp thấp rồi.Chỉ cần đem quang nguyên tố hội tụ theo ý muốn là có hiệu quả.Đây là điều ta đã mất ba năm để lĩnh ngộ.Dù ta còn kém Địch sư phụ nhiều, nhưng khi bất ngờ sử dụng cũng có vài phần giống đấu khí.Thủ lĩnh đã ngừng công kích, đây là một cơ hội tốt.Vừa rồi, dù ta có thể đánh tan công kích của hắn, nhưng nửa thân thể vẫn tê rần.Cận chiến dù sao cũng không phải sở trường của ma pháp sư.Ta sẽ không cho hắn cơ hội như vậy nữa.
Ta lập tức chuyển di, cách xa hắn.Xem ra phải dùng đến đại ma pháp rồi.Đấu khí của hắn quả thực rất lợi hại, chỉ một đòn thăm dò cũng suýt khiến ta bị thương.Nếu hắn dùng toàn lực, ta chắc chắn không xong.
Ta không ngừng chuyển di, liên tục thay đổi vị trí.Nhưng hắn cũng không hề kém cạnh, tốc độ của hắn thật sự rất nhanh, chỉ chậm hơn ta một chút mà thôi.Nếu ta ngần ngừ dừng lại một chút, chắc chắn sẽ bị hắn tiêu diệt.
Trong khi tránh né, ta vừa niệm chú ngữ, hai tay bắt đầu phát ra bạch quang, quang mang càng lúc càng mãnh liệt.Ma pháp này không giống với ma pháp ý niệm ta vừa thi triển.Đây là Quang Trảm Kiếm đã được ta cải tạo.Có thể dùng tay điều khiển, trực tiếp khống chế ma pháp công kích, là ma pháp cấp sáu, đơn thể công kích, rất mạnh mẽ, phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.Nếu giờ dùng Quang Diệu Cửu Châu, với tốc độ của hắn, ta sẽ không thể thành công, cũng không thể gây ra thương tổn gì.Bây giờ chỉ có thể dùng Quang Trảm Kiếm liều mạng mà thôi.
Ta đột nhiên dừng lại, xoay người vung ra một đạo bạch quang.Hắn vội vàng vận đấu khí, thanh Kỵ Sĩ Kiếm của hắn cũng phát ra ánh sáng chói mắt, ngăn cản ma pháp của ta.”Thế mới tốt! Không được tránh né nữa, đánh thế này mới thú vị!”
“Được, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là thú vị!” Ta rất nhanh phóng ra một đạo Quang Trảm Kiếm.Thanh kỵ sĩ kiếm của hắn liên tục huy vũ, dù không thể gây ra thương tổn, nhưng cũng khiến hắn không thể tiếp tục công kích tới ta.Đành phải chờ xem ma pháp lực của ta kiên trì hơn, hay đấu khí của hắn sung túc hơn.
