Đang phát: Chương 715
“Tránh ra!”
Một gã thanh niên dáng người gầy gò bên cạnh chàng trai tóc xanh lam quát lớn, giọng điệu chẳng chút khách khí với Hoắc Vũ Hạo đang đi đầu.
Nhìn bề ngoài, tuổi bọn chúng xấp xỉ Hoắc Vũ Hạo, hơn kém cũng chỉ một hai tuổi.Quanh bọn chúng còn có năm sáu học viên Sử Lai Khắc mặc đồng phục tím vây quanh, trong đó không thiếu những mỹ nữ có nhan sắc hơn người.
Hoắc Vũ Hạo sao có thể so đo với đám tiểu đệ, tiểu muội này, hắn chỉ cười trừ, tự nhiên lách người sang một bên, nhường đường cho bọn chúng.
Nhưng hắn rộng lượng, không có nghĩa là ai cũng rộng lượng như vậy.
“Này, ngươi có chút khí khái được không hả?”
Một tiếng quát thanh thúy vang lên, một bóng dáng nhỏ nhắn đã chắn ngang trước mặt Hoắc Vũ Hạo, hai tay chống nạnh, trừng mắt nhìn đám thiếu nam thiếu nữ kia.
“Các ngươi không hiểu lễ phép à? Đạo lý tôn trọng tiền bối cũng không biết sao? Mau nhường đường!”
Không ai khác, chính là Nam Thu Thu thích gây sự.
Nam Thu Thu tuy không sở hữu vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành như Giang Nam Nam hay Vương Đông Nhi, nhưng cũng thuộc hàng mỹ nhân, vừa xuất hiện đã khiến người ta phải ngoái nhìn.
Ánh mắt gã thanh niên gầy gò sáng lên, buông lời trêu ghẹo: “Ồ, mỹ nữ từ đâu tới vậy? Sao ta chưa từng thấy nhỉ?”
Đoàn người Hoắc Vũ Hạo lại không mặc đồng phục Sử Lai Khắc, nên bọn chúng nghiễm nhiên coi hắn là người ngoài.
Nam Thu Thu giận tím mặt, quát: “Bớt nói nhảm, mau nhường đường! Không thì ta đánh cho đến mẹ ngươi cũng không nhận ra ngươi!”
Thiếu niên gầy gò ngẩn người, lẩm bẩm: “Cô nàng này ghê gớm thật! Lão đại, xử lý sao đây?”
Chàng trai tóc xanh lam nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nói: “Thôi bỏ đi, quân tử không chấp với nữ nhi.”
Nói đoạn, hắn bước sang một bên, định vòng qua Nam Thu Thu.
Nhưng Nam Thu Thu đâu để hắn toại nguyện, lập tức túm lấy cánh tay hắn, lớn tiếng: “Ngươi dám vũ nhục phụ nữ à?”
“Ta…ta đâu có vũ nhục ai?” – Chàng trai tóc xanh lam ấm ức nói, rồi bả vai hơi rung lên, Nam Thu Thu chỉ cảm thấy tay mình như nắm phải bùn nhão, trơn tuột, để đối phương dễ dàng thoát ra.
“Được lắm, ngươi còn dám phản kháng!”
Ánh mắt Nam Thu Thu lóe lên, khí thế bỗng nhiên bùng nổ, hai vàng, hai tím, một đen, năm vòng hồn hoàn lập tức hiện lên dưới chân.Khí thế mạnh mẽ như muốn cuốn phăng tất cả.
“Hồn Vương?”
Thiếu niên gầy gò kinh hô một tiếng, vội lùi lại mấy bước: “Bà cô này lại là Hồn Vương?”
Hoắc Vũ Hạo đứng bên cạnh vỗ trán, thầm nghĩ: “Có chuyện rồi.”
Quả nhiên, vừa nghe hai chữ “bà cô”, Nam Thu Thu vốn chỉ định đùa giỡn lập tức nổi cơn tam bành, gân xanh trên trán giật giật, trừng mắt nhìn thiếu niên gầy gò, như muốn phun ra lửa, nghiến răng nghiến lợi: “NGƯƠI – GỌI – AI – LÀ – DÌ?”
Tính ra, Nam Thu Thu cũng chỉ vừa tròn đôi mươi, vóc dáng lại chẳng hề tệ, ai đời lại thích bị gọi là dì? Bị gọi như vậy, nàng không nổi giận mới lạ.
Thiếu niên gầy gò hiển nhiên cũng là hạng người thích gây sự, ra vẻ chẳng hề sợ hãi, nghênh cổ lên: “Ngươi đúng là loại ngực to mà óc bé.Hồn Vương thì ghê gớm lắm sao? Dám đến học viện Sử Lai Khắc chúng ta giương oai, coi chừng bị đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra!”
“A a a! Lão nương liều mạng với ngươi!”
Trên trán Nam Thu Thu lập tức nổi lên vảy rồng màu hồng phấn.Nếu không có Diệp Cốt Y phía sau kéo lại, nàng đã xông lên rồi.
“Thấy chưa, chính ngươi cũng thừa nhận mình già rồi đấy thôi.”
Thiếu niên gầy gò vẫn thản nhiên nói.
“Tiểu đệ ngậm miệng cho tích đức đi.”
Thấy Nam Thu Thu như thùng thuốc súng sắp nổ tung, Hoắc Vũ Hạo không thể không ra mặt, hắn bước lên chắn trước mặt Nam Thu Thu, thản nhiên nói với thiếu niên gầy gò.
Thiếu niên gầy gò vừa định phản bác, chợt bắt gặp ánh mắt trong veo của Hoắc Vũ Hạo, khiến hắn sững sờ, theo bản năng đáp: “Vâng.”
Kể cả chàng trai tóc xanh lam, đám học viên năm tư ngoại viện đều cảm thấy một cảm giác kỳ dị.Ai nấy đều cảm thấy Hoắc Vũ Hạo đang nhìn mình bằng ánh mắt nhu hòa, khiến đầu óc họ trở nên mơ hồ.
“Tránh ra hết đi.”
“Vâng…”
Đám thanh niên nam nữ theo bản năng dạt ra, nhường đường.
Hoắc Vũ Hạo quay lại giữ chặt Nam Thu Thu vẫn còn hậm hực, dẫn mọi người vào học viện.
“Ngươi kéo ta làm gì? Ta phải liều mạng với bọn chúng, dám gọi ta là bà dì, ta già lắm sao?”
Nam Thu Thu vùng vẫy muốn xông lên, nhưng Hoắc Vũ Hạo nắm chặt cánh tay nàng như gọng kìm, mặc cho nàng giãy giụa thế nào, bàn tay hắn vẫn truyền đến một sức mạnh kỳ dị, khiến hồn lực và tinh thần lực của nàng dường như cũng bị trấn áp, không sao thoát ra được.
“Nếu ngươi còn gây sự, hoặc là sau này còn gây chuyện, thì đừng đi cùng chúng ta nữa.Cứ ở lại Đường Môn đi.”
Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói.
Nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của hắn, không hiểu sao, Nam Thu Thu chợt cảm thấy sợ hãi, cơn giận trong lòng cũng nguội bớt như bị dội một gáo nước lạnh, nàng tỉnh táo hơn rất nhiều.
“Được rồi, được rồi, ngươi hung dữ cái gì chứ!” – Giọng Nam Thu Thu nhỏ hẳn đi.
Hoắc Vũ Hạo buông tay nàng ra, mỉm cười: “Ta hung dữ sao? Đi thôi, chúng ta đi đảo Hải Thần.”
Từ Tam Thạch đi phía sau, chán nản nói: “Thật vô vị, đánh nhau mới vui chứ! Tính cách như ớt chỉ thiên của Thu Thu tốt biết bao!”
Hòa Thái Đầu cười đáp: “Thôi đi, huynh đừng chọc thêm nữa.Đi thôi.”
Từ Tam Thạch cười hắc hắc: “Ai bảo mọi người đều là thanh niên, mà thanh niên thì phải có tinh thần chứ! Quý huynh, ngươi nói xem có đúng không?”
“Đi!” – Quý Tuyệt Trần đáp gọn lỏn một chữ.
…
Ở cổng học viện Sử Lai Khắc, đám học viên năm tư ngoại viện lúc này mới hoàn hồn, thiếu niên gầy gò lẩm bẩm: “Chuyện gì xảy ra vậy? Sao ta lại thấy đầu óc choáng váng?”
Sắc mặt chàng trai tóc xanh lam trở nên ngưng trọng: “Chúng ta vừa rồi như bị khống chế, người đó có tinh thần lực thật mạnh.Các ngươi có biết hắn là ai không?”
Một thiếu nữ đáp: “Chưa từng thấy bao giờ! Nhìn tuổi có vẻ xấp xỉ chúng ta, nhưng sao ta không có chút ấn tượng nào?”
Chàng trai tóc xanh lam nói: “Vừa rồi hắn gọi chúng ta là tiểu đệ, chắc chắn là người của học viện.Lẽ nào…lẽ nào là học trưởng nội viện? Đúng rồi, chắc chắn là vậy, nếu không sao tinh thần lực của hắn lại mạnh đến mức đáng sợ như vậy.”
“Tiểu huynh đệ, đừng suy nghĩ nhiều.Người vừa rồi các ngươi không chọc nổi đâu.Hắn được mệnh danh là học viên xuất sắc nhất trong ngàn năm qua của học viện Sử Lai Khắc đấy!”
Một tiểu thương bên cạnh không nhịn được nói.
Chàng trai tóc xanh lam ngạc nhiên nhìn sang: “Đại thúc, người biết hắn sao?”
Tiểu thương gật đầu: “Đương nhiên biết.Khoảng năm sáu năm trước, hắn từng bày sạp nướng cá ở đây, buôn bán cũng khá tốt.Sau này, hắn trở thành học viên được học viện bồi dưỡng, nên không bán hàng nữa.Nhưng chuyện của hắn thì ai cũng biết.Nói tên hắn ra, chắc các ngươi biết ngay, hắn tên là Hoắc Vũ Hạo.”
“Hoắc Vũ Hạo?”
Giọng chàng trai tóc xanh lam bỗng cao vút lên, mắt trợn tròn kinh ngạc, đám học viên bên cạnh cũng như bị điểm huyệt.
Nhất là thiếu niên gầy gò, mặt tái mét, lắp bắp: “Ta…ta vừa rồi lại dám bảo Hoắc học trưởng nhường đường.Trời ạ! Chết chắc, chết chắc rồi…”
Thiếu nữ vừa nãy hỏi tiểu thương: “Đại thúc, người vừa rồi là học trưởng Hoắc Vũ Hạo, người dẫn đầu đội tuyển đánh bại mọi đối thủ ở cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái, giành chức vô địch, năm nay đại diện Đường Môn tham chiến, một mình đánh chết tà hồn sư cấp bậc Hồn Thánh, có song sinh vũ hồn, vũ hồn cực hạn, được vinh danh là thiên tài số một Sử Lai Khắc sao?”
Tiểu thương lẩm bẩm: “Ngươi nói nhiều danh hiệu quá ta cũng không biết, nhưng người tên Hoắc Vũ Hạo thì hình như chỉ có một mình hắn ở học viện thôi.”
Chàng trai tóc xanh lam lẩm bẩm: “Là hắn, chắc chắn là hắn.Vũ Hạo học trưởng có vũ hồn là Linh Mâu, vừa rồi hắn nhìn chúng ta, chắc đã dùng sức mạnh của Linh Mâu.Chúng ta vậy mà gặp được thần tượng! Mau đuổi theo, mau về xin lỗi học trưởng!”
Nói rồi, hắn quay đầu chạy ngược lại, những người khác cũng vội vã đuổi theo.Nhưng khi bọn chúng chạy đến bờ hồ Hải Thần, thì đã chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ còn lờ mờ mấy chấm đen ở giữa hồ.
Thở dài một tiếng, chàng trai tóc xanh lam lẩm bẩm: “Lỡ mất cơ hội rồi, thật là đáng tiếc!”
Hoắc Vũ Hạo dĩ nhiên không biết đám học đệ học muội sau khi biết thân phận hắn lại trở nên sầu não, lúc này hắn đã cùng đồng đội trở lại đảo Hải Thần.
Mỗi lần trở về đây, cảm giác như về nhà vẫn khiến tâm trạng hắn tốt lên.Chỉ là, lần này có chút khác biệt, bởi vì bên cạnh hắn thiếu đi một người.
Đến Hải Thần Các, Hoắc Vũ Hạo không đi vào ngay, mà hướng về phía cây Hoàng Kim Thụ vẫn xanh tốt, quỳ xuống, cung kính dập đầu ba cái, để tưởng nhớ Mục lão.
“Lão sư, con đã trở về.Con dường như đã tìm thấy con đường mà người đã nói.”
Hoắc Vũ Hạo lẩm bẩm.
Một cơn gió mát thổi qua, khiến cành lá xum xuê của cây Hoàng Kim Thụ khẽ lay động, dường như có một luồng khí tức hiền hòa tỏa ra.
“Đứng lên đi, thân thể của ngươi đã hồi phục rồi chứ?” – Giọng Huyền Lão từ Hải Thần Các vọng ra.
Hoắc Vũ Hạo đứng lên, cung kính nói: “Dạ rồi, con chào Huyền lão.”
Huyền Lão nói: “Ngươi vào đây.”
Không phải ai cũng được vào Hải Thần Các, Bối Bối, Từ Tam Thạch hiểu rõ quy tắc này, nên dẫn Nam Thu Thu và Diệp Cốt Y vẫn còn bỡ ngỡ sang một bên chờ, để Hoắc Vũ Hạo một mình vào.
Huyền Lão ngồi ở vị trí chủ tọa trên lầu một, không chỉ có ông, các trưởng lão Hải Thần Các, kể cả đại sư tỷ Trương Nhạc Huyên, cũng đã có mặt đông đủ, chỉ còn một chiếc ghế trống.
Huyền Lão gật đầu với Hoắc Vũ Hạo: “Trước đây ngươi bế quan, Bối Bối tạm thay vị trí của ngươi, giờ ngươi trở về thì cứ ngồi vào đó đi.”
“Vâng ạ.”
Hoắc Vũ Hạo cung kính đáp lời, rồi hành lễ với các trưởng lão, mới đi đến bên bàn dài ngồi xuống, ra vẻ ngoan ngoãn, vô cùng kính cẩn.
Huyền Lão nhìn hắn sâu sắc: “Vũ Hạo, ngươi thật sự đã trưởng thành.Đông Nhi xảy ra chuyện, ta còn sợ ngươi sẽ không gượng dậy nổi, giờ xem ra ngươi không chỉ khôi phục tâm tính, mà thực lực cũng tiến bộ không ít, rất tốt.Tin rằng Mục lão ở trên trời thấy ngươi cũng sẽ vui mừng.Ngươi không hổ là người mà Mục lão đã chọn.”
Hoắc Vũ Hạo cung kính nói: “Đau buồn không giải quyết được vấn đề gì, Đông Nhi ngủ say, việc duy nhất con có thể làm bây giờ là không ngừng nâng cao thực lực, để khi nàng tỉnh lại có thể bảo vệ nàng tốt hơn.”
Huyền Lão hài lòng nói: “Ngươi hiểu được là tốt rồi.Tốt, mọi người đã đến đông đủ, hội nghị Hải Thần Các bắt đầu.Lần này chỉ có một chủ đề duy nhất, đó là: Hành động!”
Hội nghị Hải Thần Các kéo dài rất lâu, ròng rã hai canh giờ mới kết thúc.
May mà Từ Tam Thạch, Hòa Thái Đầu đều có chỗ ở trong nội viện, nên dẫn Quý Tuyệt Trần, Kinh Tử Yên đi ăn gì đó, rồi quay lại chờ.
Mãi đến xế chiều, Hoắc Vũ Hạo mới từ Hải Thần Các đi ra, hắn không nói gì thêm với đồng đội, chỉ bảo mọi người sáng mai xuất phát, rồi dẫn Đường Môn rời đi.
Khi bọn họ rời học viện Sử Lai Khắc, đang là giờ học, nên không gặp học đệ học muội nào, khiến Từ Tam Thạch có vẻ tiếc nuối.
Trở lại Đường Môn, mọi người bắt tay vào công việc, đồ dùng cá nhân đã thu dọn xong, tiếp theo là chuẩn bị cho chiến đấu.Hội nghị Hải Thần Các đã định ra kế hoạch hành động, và Đường Môn đóng vai trò quan trọng.Để mọi người có thể trở về an toàn, Bối Bối mở kho Đường Môn, để họ chọn những thứ cần thiết.
Hoắc Vũ Hạo lấy ra Ngọc Bích Tinh Quang Hộ Tâm Kính từ hồn đạo khí hình người của Minh Đức Đường, trước đây hắn vẫn đưa cho Đông Nhi giữ.Sau khi mang Hộ Tâm Kính, hắn và Hòa Thái Đầu bắt đầu quá trình trang bị.
Bận rộn đến nửa đêm, Hoắc Vũ Hạo đến chỗ Hiên Tử Văn, rồi trở ra với một chiếc nhẫn Ngọc Bích Tinh Quang trên tay.
Sáng sớm hôm sau, Bối Bối tiễn mọi người ra khỏi thành Sử Lai Khắc.
Phi hành hồn đạo khí của Hoắc Vũ Hạo đều đã được thay bằng cấp bảy, do Hiên Tử Văn tự tay chế tạo, cải thiện tốc độ, tính linh hoạt và khả năng phòng ngự, thiết kế riêng theo dáng người mỗi người.Đương nhiên, phần lớn nguyên liệu đều do Hoắc Vũ Hạo mang về từ đế quốc Nhật Nguyệt.
Hoắc Vũ Hạo bay lên, mắt lóe sáng, không thấy hắn phóng thích vũ hồn, nhưng hồn đạo khí cấp bảy sau lưng đã mở ra.Hình dáng của nó khá kỳ lạ, hơi giống cánh bướm, hai đôi cánh có tổng cộng mười hai lỗ, sáu trên, sáu dưới, không nằm trên cùng một hàng.Khi mười hai lỗ cùng phun ra, tốc độ có thể tăng lên cực hạn.
