Chương 464 Lôi Thần Nộ

🎧 Đang phát: Chương 464

Hắn vận dụng Tinh Thần Cộng Hưởng, truyền tin: đích thân ngăn cản huynh đệ Chung Ly, cứu hai gấu con.
Đông Nhi sốt sắng muốn theo, nhưng ngay khoảnh khắc đó, gấu bố giáng xuống một trảo đầy huyết tinh, khí tức hung tợn ập thẳng vào mặt, mùi máu tanh nồng khiến nàng buồn nôn.
Cảm nhận được uy hiếp chí mạng, Đông Nhi buộc phải dừng bước, vội vã giang cánh lùi lại.Trong chớp mắt, Vũ Hạo biến mất, Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng cũng tan theo.
Hắn đã dặn nàng ở lại hỗ trợ đồng đội, không cần bám theo, hắn sẽ dùng “phương pháp đặc biệt” để chơi đùa với ba lão Chung Ly kia.
Đông Nhi rối bời, gấu bố cuồng bạo phát động, huyết phong bạo cuốn phăng tất cả, khiến nàng không thể nào tiến lên.
Nhưng không chỉ Vũ Hạo rời đội, một bóng hình khác cũng lặng lẽ biến mất, hướng đi lại trùng khớp với hắn.
Chính là Thu Nhi!
Thái Mị Nhi dẫn đầu, Trương Nhạc Huyên, Hàn Nhược Nhược, Đông Nhi, Lý Vĩnh Nguyệt và Mặc Hiên hợp lực chống đỡ gấu bố.
Ám Kim Khủng Trảo Hùng nổi danh với sức bộc phát kinh người, dù chỉ còn là tàn hồn, bản năng chiến đấu vẫn không hề suy giảm, áp chế mọi người không ngóc đầu lên nổi.
Thái Mị Nhi có thể tự bảo vệ mình, nhưng còn phải che chở đám đệ tử phía sau, đặc biệt là Mặc Hiên không có khả năng kháng cự.
Vũ Hạo không còn tâm trí lo cho chiến trường kia, có Thái Mị Nhi tọa trấn, hai Ám Kim Khủng Trảo Hùng liên thủ cũng khó lòng hạ gục bọn họ trong chốc lát.Điều cấp bách bây giờ là xoay chuyển cục diện, càng nhanh chừng nào, đồng đội càng sớm thoát khỏi nguy hiểm.
Hắn không dẫn Đông Nhi theo vì thực sự không nắm chắc, hơn nữa, lực lượng của hai người cũng không đủ để ngăn cản ba tên Tà Hồn Đấu La kia.Hắn đi một mình, còn có những lý do khác…
Thân ảnh hắn vụt đi, con mắt thứ ba mở ra, hồn đạo thôi tiến khí kích hoạt, Tinh Thần Tham Trắc toàn diện bao phủ.
Bỗng một tiếng long ngâm vang vọng.
Tiếng long ngâm đột ngột, phẫn nộ ngút trời.Tinh Thần Tham Trắc mở rộng phạm vi, Vũ Hạo kinh ngạc nhận ra, Thu Nhi không biết từ khi nào đã rời khỏi đội ngũ, mà mục tiêu của nàng lại là…gấu mẹ?!
Không ổn!
Dù Thu Nhi thực lực cường hãn, nhưng Vũ Hạo không tin nàng có thể một mình đối phó với Ám Kim Khủng Trảo Hùng vạn năm.Huyền Lão từng nói, Khủng Trảo Hùng vạn năm cực kỳ hung tàn, nếu đạt đến tu vi mười vạn năm, chắc chắn sẽ là bá chủ trong loài mãnh thú.
Nhưng giờ Vũ Hạo muốn cứu viện Thu Nhi cũng không kịp nữa, hơn nữa, một mình hắn cứu bằng cách nào?
Vũ Hạo nghiến răng, một khẩu pháo màu ám lam to lớn xuất hiện trên vai hắn, hoa văn tinh xảo, lộng lẫy.
Một khẩu Lôi Đình Trọng Pháo, rất giống của Kha Kha, nhưng to lớn hơn, thần bí hơn, pháp trận cũng nhiều hơn.
Cũng là Lôi Đình Trọng Pháo, nhưng khẩu này có tên Lôi Thần Nộ, khí trọng pháo cấp bảy, do Hồn Đạo Sư Hòa Thái Đầu chế tạo.
Trước khi đi, chính Hòa Thái Đầu đã lôi món này ra cho hắn mượn, còn hào phóng tặng thêm ba viên định trang đạn pháo cùng cấp.
Lôi Thần Nộ Trọng Pháo, xét về lực công kích, chính là món Hồn Đạo Khí mạnh nhất mà Hòa Thái Đầu đang sở hữu.
Lôi quang mãnh liệt, Lôi Thần Nộ bừng sáng màu tử lam, Vũ Hạo không hề giảm tốc, Lôi Đình Trọng Pháo liên tục tích tụ năng lượng.
“Ầm ầm ầm…”
Tiếng sấm gầm rú, Vũ Hạo bị phản lực giật ngược hơn mười mét, xuyên thủng hai gốc đại thụ, lôi quang tử lam lóe lên rồi tắt ngấm.
Vũ Hạo biết rõ, một pháo không đủ uy lực để giết chết gấu mẹ, nhưng đủ để kìm hãm nó, cho Thu Nhi đủ thời gian để trốn thoát, hoặc…phản công!
Bắn xong một pháo, hắn dốc toàn lực lao lên, quang mang từ Vận Mệnh Nhãn phóng ra, hắn nhanh chóng biến mất trong rừng cây.
Thu Nhi vốn không chậm hơn Vũ Hạo, đột nhiên cảm thấy một luồng nguy hiểm khó tả, khiến nàng khựng lại, rồi chứng kiến một cảnh tượng khó quên.
Cường quang tử lam từ đâu đó phóng tới, bao trùm cả khu rừng trong phạm vi vài trăm mét vuông, mọi cây cối đều bị nhuộm một màu tử lam.
Gấu mẹ cũng bị hào quang tử lam bao phủ, lôi quang khủng bố hóa thành cột sáng kinh thiên, phóng thẳng lên trời.Sấm sét nổ vang ba tiếng liên tiếp, bất kể cây cối gì, đều hóa thành tro bụi trong nháy mắt.
Thu Nhi theo bản năng bắt chéo tay trước mặt, kim quang từ trong người tán ra, nhưng vẫn bị lực trùng kích đánh bay ra gần trăm mét, toàn thân tê liệt.
Trước mắt Thu Nhi hoàn toàn biến thành một vùng rừng cháy đen, khét lẹt, ngay cả gấu mẹ cũng bị đánh bay, bộ lông ám kim cháy đen, khói bốc nghi ngút, ngã lăn trên đất, không còn động tĩnh.
Viên đạn pháo mà Vũ Hạo vừa bắn, giá chế tạo đã là tám mươi vạn kim hồn tệ, nếu đem đi đấu giá, ít nhất cũng hai trăm vạn.Vừa rồi hắn ném tiền qua cửa sổ, cũng vì biết Thu Nhi với thể chất cường hãn có thể chịu đựng được, nếu là người khác, hắn không bao giờ khinh suất như vậy.
Không khí tràn ngập thuộc tính Lôi, vụ nổ kinh hoàng khiến cả huynh đệ Chung Ly và đội ngũ Sử Lai Khắc đều kinh động.
Vũ Hạo hoàn toàn thu lại Tinh Thần Tham Trắc, vì hồn kỹ này không thể chịu nổi lực trùng kích dữ dội, hắn nhanh chóng lao đi, Lôi Đình Trọng Pháo đã nạp viên đạn thứ hai.
Đến khi Tinh Thần Tham Trắc có thể thi triển lại, hắn đã lao tới cái hang mà lúc nãy gấu mẹ ló đầu ra.
Vụ nổ kia đã thu hút sự chú ý của Chung Ly.Chung Ly Địa và Chung Ly Nhân cũng đang hướng về cái hang đó, còn Chung Ly Thiên thì không thấy bóng dáng, nhưng có lẽ lão đang chú ý đến đội ngũ Sử Lai Khắc bên kia.
Ngay lúc này, Vũ Hạo bắn ra viên pháo thứ hai, mục tiêu là cái hang có hai con gấu con.
Chung Ly Địa và Nhân là Tà Hồn Đấu La, giác quan vô cùng nhạy bén, cảm nhận được nguy cơ xuất hiện, lập tức phát giác.
Họ vừa tới cửa hang, là người thì không ai dại gì mà nhảy vào hang, trong khi cảm nhận được uy hiếp chí mạng, nhưng hai người họ không thể bỏ qua mục tiêu là hai chú gấu con mới sinh kia.
Hai anh em Chung Ly lập tức phòng ngự, giảm tối đa thiệt hại cho hang gấu, để bảo vệ gấu con an toàn.
Hai người đồng thời giơ cao pháp trượng, huyết quang tràn ngập, dốc toàn lực hình thành huyết sắc hộ tráo, bảo vệ cửa hang trên mặt đất.
“Ầm ầm ầm…”
Nếu Hòa Thái Đầu biết có ai đó dám chính diện đỡ lấy công kích của định trang đạn pháo cấp bảy do hắn chế tạo, chắc chắn hắn sẽ cười lăn cười bò.
Hai người kia dù thực lực mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là Hồn Đấu La, lực phòng ngự nào có thể chịu nổi.Lôi đình nổ vang, điện quang bùng nổ, lập tức xé nát tầng phòng ngự mà hai người liên thủ.
Huyết quang tán loạn, điện quang xẹt tứ tung, lực nổ thổi bay thân thể của hai người.
Lôi điện, là chính khí thiên địa ngưng tụ thành.
Đó là lời của Y Lão dạy dỗ Vũ Hạo.Bất kể vong linh nào, khi gặp lôi điện, sẽ bị thương tổn cao hơn bình thường, vì trong lôi đình có ẩn chứa chính khí thiên địa.
Vài vong linh quá cường đại, sẽ vì khí tức tà ác của bản thân mà bị lôi đình công kích, đó gọi là lôi kiếp.
Y Lão là vong linh thuộc tính quang minh, không có tà khí, nên không bị lôi đình hỏi thăm.
Còn huynh đệ Chung Ly, chính là Tà Hồn Sư không thể chối cãi, thành ra Vũ Hạo quyết định dùng Lôi Đình Trọng Pháo, tăng cường lực sát thương đối với họ.
Hai người gặp phải nguy hiểm chí mạng, liền bày ra thực lực chân chính.
Vô số huyết thú hồn từ trong pháp trượng lao ra, bảo vệ thân thể họ, điên cuồng chống cự lôi đình, họ cũng đồng thời thi triển Võ Hồn Chân Thân.
Thân ảnh hai người đột nhiên vặn vẹo, vảy xám trên người trở nên kín kẽ, đôi mắt cũng đỏ như máu, cả hai cuộn mình lại, hóa thành hai cự xà xám ngoét.
Hoắc Vũ Hạo lập tức nhận ra lai lịch của cự xà.
Minh Vực Xà, một loại Võ Hồn điển hình của Tà Hồn Sư, một loại rất cường đại.
Bất giác nhớ lại Mục Lão từng nhấn mạnh vài điều về Minh Vực Xà, nhưng vẫn chưa kịp nhớ rõ.
Những con huyết thú hồn bị lôi đình đánh trúng, liền tan thành mây khói, nhưng trước khi tan biến, chúng nó lại tỏ ra thoải mái, oán khí tiêu tan, giống hệt năng lực tịnh hóa oán linh của Vũ Hạo.
Vũ Hạo liền sử dụng Hồn Kỹ Mô Phỏng.
Mô Phỏng đã tiến hóa đến cảnh giới tuyệt diệu, hiện nay nó có thể Mô Phỏng liên tục, đồng hóa với môi trường, giống như năng lực của tắc kè hoa.
Môi trường càng phức tạp, hiệu quả ngụy trang càng hoàn hảo, nhưng nếu quan sát cẩn thận, hoặc dò xét bằng Tinh Thần Lực, vẫn có thể phát hiện.
Nhưng nhờ có Vận Mệnh Nhãn, Mô Phỏng đã tăng cấp đến cực hạn.
Nếu Vũ Hạo đứng yên bất động, trừ phi Tinh Thần Lực của đối phương hơn xa hắn, tập trung dò xét, mới có thể phát hiện.Còn khi hắn chuyển động, không khí sẽ có những biến hóa nhỏ nhoi, phải quan sát tỉ mỉ mới phát hiện ra.
Mà kỹ năng Mô Phỏng này, Vũ Hạo phải cảm ơn Tinh Thần Lực vô tận của Thiên Mộng Băng Tằm tu vi trăm vạn năm kia!
Hai người Chung Ly bị một viên định trang pháo cấp bảy nổ trúng, cũng ăn khổ không ít, dù chưa nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đám huyết thú hồn lao tâm khổ tứ bao năm thu thập, bị tan biến, đồng nghĩa với chiến lực của họ đang dần bị bóc đi từng mảng.Hai người vội vã thúc giục hồn lực chống cự, để giảm bớt tiêu hao thú hồn, dĩ nhiên không còn hơi sức đâu mà quan sát động tĩnh chung quanh.
Vũ Hạo nhân cơ hội đó tăng tốc đến cực hạn, như một con cá luồn lách chui vào hang gấu.
Vừa vào trong, một mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi, Vũ Hạo vội vàng nín thở, Ám Kim Khủng Trảo bung ra, cắm vào vách động, nhẹ nhàng bám trụ.
Nhờ có Tinh Thần Tham Trắc, nên trước đó hắn khá am hiểu địa hình hang gấu, thành ra mới có thể hành động chuẩn xác như thế.
Hang cao chừng năm mét, rất rộng, mặt đất dưới hang đầy máu đen.
Một góc kia, hai chú gấu con cao chưa tới một mét, đang nhắm mắt cuộn mình nằm đó, thân thể thỉnh thoảng giật giật.
Bộ lông đen tuyền, vẫn chưa có màu ám kim, nhìn qua như hai con chó nhỏ mập mạp.Cái lưỡi hồng hồng thỉnh thoảng liếm láp bộ lông.
Chính là chúng nó.
Vũ Hạo lập tức hành động, lộn mèo ra trước, Tiểu Tuyết Nữ chui ra, chỉ vào hai con gấu con kia, hai luồng sáng màu lam phóng ra, nháy mắt đóng băng hai chú gấu con.
Vũ Hạo lướt qua, hai tay có lam quang nhàn nhạt, chạm tay lên thân thể hai con gấu, chúng liền biến mất, chui vào nhẫn ngọc bích tinh quang.
Không gian Hồn Đạo Khí trữ vật không thể thu nạp sinh vật sống, nếu sinh vật ở trong đó hít thở không được, sẽ khiến cho không gian bị tổn hại, phá hủy Hồn Đạo Khí.
Vũ Hạo bất đắc dĩ phải nhờ Tuyết Nữ đóng băng hai chú gấu, với sinh mệnh lực cường hãn của Ám Kim Khủng Trảo Hùng, chắc chắn chốc lát không chết được, đem bọn chúng ra ngoài.
Từ khi vào hang, Vũ Hạo hoàn toàn không chạm đất, Khống Hạc Cầm Long đẩy hắn lên vách hang, lướt tới cửa hang.
Nhưng ngay khi cách cửa hang còn hai ba mét, Ám Kim Khủng Trảo đột nhiên cắm sâu vào vách, thân thể như thằn lằn dán sát vào vách, Mô Phỏng phát động, Vũ Hạo như biến mất giữa hang, không thấy bóng dáng.
“Vù!”
Một bóng người nhảy vào trong động, chính là Chung Ly Địa, hào quang huyết sắc bao phủ hắn.
Một quả pháo cấp bảy cho hắn ăn khổ sung sướng, trường bào rách nát, tóc tai dựng ngược, hào quang trên pháp trượng nhạt đi nhiều, viên bảo thạch trên đầu trượng cũng không ít vết nứt.
Chung Ly Địa sắc mặt khó coi, khi hắn phóng huyết quang chiếu sáng hang động, càng thêm khó coi.
– Lão Tam, có người nhanh chân đến trước! Khốn kiếp!
Chung Ly Địa giận dữ mắng chửi, thân hình lóe lên, liền bay ra khỏi hang.
Giọng Chung Ly Nhân cũng vang lên:
– Viên pháo lúc nãy ít nhất cũng cấp bảy, chẳng lẽ có người của Đế Quốc Nhật Nguyệt ở đây? Không thể nào! Vừa rồi con gấu mẹ còn đứng chặn cửa động, chết không rời, chẳng lẽ ngay tức thì liền biến mất, hay kẻ kia có tài thăng thiên độn thổ?
Vũ Hạo vẫn không nhúc nhích, hít thở cũng nhẹ nhàng.Hắn biết rõ, một thân một mình đối diện hai gã Tà Hồn Đấu La, thì sẽ chết nhanh như thế nào.
Ngay lúc đó, Chung Ly Địa quay lại, lập tức đám huyết hồn thú trong pháp trượng của hắn chui ra, tràn ngập hang động.
“Thật thâm độc!”
Vũ Hạo thầm mắng.
Vô số thú hồn bay ra, có một con hổ đang lao thẳng tới chỗ Vũ Hạo đang ẩn nấp, Mô Phỏng rất tốt, nhưng cảm giác của đám thú hồn rất nhạy bén.Vũ Hạo mơ hồ có thể thấy được, nó đã phát hiện ra gì đó.
Làm sao đây? Vũ Hạo chỉ có hai lựa chọn.Một là đánh cược vận may, nằm yên và tin rằng con hồn thú kia không phát hiện ra mình.Hai là chiếm tiên cơ, lập tức hành động, lao ra khỏi hang.
Nếu thất bại, hang động này sẽ là mồ chôn hắn.Nhưng bên ngoài có Chung Ly Nhân trấn thủ, còn Chung Ly Địa đang tập trung tinh thần dò xét, căn bản không có khả năng không bị phát hiện.Cả hai con đường đều không tốt!
Đúng lúc này, một tiếng gầm rung trời vang tới, đất đá rung chuyển, hung uy dữ dội ở trong hang cũng cảm nhận rõ ràng.
Đúng vậy, gấu mẹ đã trở lại, nó đã từ bỏ chồng, quay lại vì con!
Chung Ly Địa biến sắc, Ám Kim Khủng Trảo Hùng vạn năm, không thể coi thường, hôm trước vây công con gấu bố cũng phải ba ngày mới may mắn giết được nó.Con gấu mẹ tuy lúc này đang suy yếu, nhưng nếu gấu bố và gấu con đều chết, nó điên cuồng lên thì e rằng khủng bố khó tin được.
Chung Ly Địa quét mắt nhìn khắp hang một lượt, nhưng cũng phải lao ra ngoài.
Con hổ đã tiến sát đến Vũ Hạo, cũng bị thu lại vào trong pháp trượng.
May mắn cho Vũ Hạo, hắn liền thừa dịp đó định trốn theo ra ngoài.
Nhưng hắn còn chưa ra tới cửa động, chiến đấu đã bắt đầu.
Gầm rú kinh hoàng, hồn lực chấn động đại địa, kình khí trùng kích vào hang, khiến nó ầm ầm như muốn sụp đổ.
Vũ Hạo không dùng mắt nhìn, hắn có Tinh Thần Tham Trắc, cảm nhận tình huống bên ngoài, tìm cơ hội trốn thoát.
Gấu mẹ quả nhiên đã trở lại, dưới thân vẫn đầy máu loang lổ, thân thể lại cháy xém, hẳn nhiên viên pháo đầu tiên khiến nó cũng đau đớn không ít, nhưng cũng không hiểu tại sao nó lại buông tha không chạy theo gấu bố.
Huynh đệ Chung Ly chưa bao giờ nghĩ sẽ tha cho con gấu mẹ, Ám Kim Khủng Trảo Hùng chẳng những cường đại, mà thú hồn của nó cũng vô cùng quý giá.
Một thú hồn gấu bố bên kia đã chặn lại phần lớn cường giả Sử Lai Khắc, có cả Phong Hào Đấu La Thái Mị Nhi.
Huynh đệ Chung Ly sở dĩ dụ gấu mẹ chạy ra, chủ yếu vì muốn bắt sống gấu con mà thôi, nhưng không ngờ lại thất bại, mà lúc này gấu mẹ quay lại, hai anh em Chung Ly liền trút giận lên nó.
Vô số huyết thú hồn từ trong pháp trượng ào ào chui ra, cơ thể họ lại hóa thành màu xám, lơ lửng giữa không trung như đám mây mù.Võ Hồn Chân Thân như thế, lần đầu tiên Vũ Hạo nhìn thấy.
Hóa thành mây mù, huynh đệ Chung Ly xoay người tách ra hai hướng, tránh được một trảo của gấu mẹ đánh tới chính diện, đám huyết thú hồn ùa lên.
Thình lình, một luồng kim quang từ sau lưng gấu mẹ sáng chói rực rỡ, mang theo uy nghiêm vương giả, uy áp khủng bố lan tràn, kim văn nhàn nhạt xuất hiện.
Có khí thế của kim văn tăng phúc, kim quang trong mắt gấu mẹ sáng rực, khí thế bạo tăng.
Đám huyết thú hồn kêu la thảm thiết, bị xé toang, tán loạn, tuy chưa hoàn toàn biến mất, nhưng linh hồn lực đã yếu đi rất nhiều.
– Kẻ nào!
Chung Ly Nhân quát lên, cơ mặt méo mó vì giận dữ.
Một cái bóng màu vàng từ sau lưng gấu mẹ xuất hiện, khoan thai đứng trên vai nó.
Vũ Hạo nhờ Tinh Thần Tham Trắc nhìn thấy người kia, suýt nữa hét lên kinh hãi.
Người ngang nhiên đứng ngạo nghễ trên vai Ám Kim Khủng Trảo Hùng, trong tay đang cầm thanh Hoàng Kim Long Thương, Vương Thu Nhi.

☀️ 🌙