Đang phát: Chương 460
Bên này xuôi chèo mát mái, bên kia cũng chẳng gặp trở ngại gì.Dưới ánh trăng vằng vặc, Lý Vĩnh Nguyệt, một Hồn Sư mẫn công, phô diễn sức mạnh đáng kinh ngạc.Thêm vào đó, có Hàn Nhược Nhược yểm trợ, ba con Huyết Hồng Phí Phí ngàn năm tuổi gục ngã dưới lưỡi Nguyệt Nhận sắc bén.
Hàn Nhược Nhược luôn dõi theo chiến trường, Hoàng Kim Thừng vung lên như vũ bão, đánh tan tác lũ khỉ.Những con yếu ớt thì bị trói chặt như giò heo, chỉ còn chờ Lý Vĩnh Nguyệt đến “làm thịt”.
Sáu con Huyết Hồng Phí Phí mạnh nhất đối diện với trăng rằm cũng phải chùn bước.Phí Phí Vương gầm rú giận dữ vì bị trói buộc.
Trương Nhạc Huyên giữ vẻ điềm tĩnh, quan sát toàn cục.
Thái Viện Trưởng không lộ diện, nhưng ai nấy đều biết nàng vẫn luôn dõi theo, nhờ vậy mà mọi người vững tâm hơn nhiều.
Phần lớn Huyết Hồng Phí Phí đã xông lên, áp lực gia tăng đáng kể, và đó là lúc chiến lực cường hãn của Hàn Nhược Nhược bùng nổ.
Hoàng Kim Thừng trở thành đồng đội đắc lực bên cạnh Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi, áp lực bên này liền vơi đi phần nào.
Nàng chỉ tay lên trời, Hoàng Kim Thừng phóng vút lên cao, hóa thành một vòng tròn kim sắc chụp xuống, giam cầm bốn con Huyết Hồng Phí Phí bên trong.
Phí Phí Vương vừa bị Trương Nhạc Huyên dồn hỏa lực bắn phá, văng ra khỏi vòng tròn.
Vòng tròn kim sắc bùng nổ, Hoàng Kim Thừng nổ tung, nhưng không gây nhiều sát thương, chủ yếu là tạo ra lực đẩy.Hơn chục con Huyết Hồng Phí Phí bị hất văng vào đám khỉ đang xông tới phía sau, chỉ còn lại bốn con trong vòng tròn là bình an vô sự.
Hồn hoàn thứ năm của Trương Nhạc Huyên rực sáng, trăng rằm hóa vàng, rồi tách ra thêm một vầng trăng nữa, từ trên cao giáng xuống.
Nguyệt Lạc!
Trăng rụng xuống chính là lưỡi hái tử thần.Nơi nó đi qua, hai con Huyết Hồng Phí Phí vạn năm tuổi bị chém ngang lưng.
Lý Vĩnh Nguyệt phóng lên cao, Nguyệt Nhận múa may quay cuồng, kim quang chói lòa.Chẳng ai biết hắn dùng hồn kỹ gì, mà thân ảnh hắn bỗng lóe lên, Nguyệt Nhận hóa ra cả trăm ngàn.Một con khỉ đỏ khựng người lại, máu tươi phun xối xả, vô số vết thương trên người khiến nó ngã gục.
Con thứ tư chết dưới tay Vương Thu Nhi.Trận chiến đã trở nên dễ dàng hơn, kim hoàn nổ tung, đánh bật đám đông khỉ đỏ, rồi hóa thành dây trói chặt con khỉ.Vương Thu Nhi xoay người, một quyền giáng xuống, nghiền nát nửa thân con khỉ tội nghiệp, không còn đường sống.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi trở thành khán giả, đứng chung một chỗ, tay nắm tay tình tứ, Hạo Đông lực lưu chuyển.
“Vương Thu Nhi mạnh thật,” Hoắc Vũ Hạo thì thào.
Vương Đông Nhi gật đầu, nói: “Rất tàn bạo, thì ra lại là một…vũ nữ.”
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười.Ấn tượng sâu sắc nhất trong đầu hắn vẫn là hình ảnh Vương Thu Nhi ăn bánh nướng lúc nãy.
Một vầng hào quang màu cam lóe lên, Tuyết Nữ chui ra, đôi mắt nhìn đám khỉ, rồi lại nhìn Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi nhảy tới chỗ con khỉ bị đánh nát nửa thân, tay trái đặt lên thi thể của nó.
Vương Đông Nhi cũng không nhàn rỗi.Nàng là Hồn Đế, tu vi cao hơn cả Lý Vĩnh Nguyệt, Vương Thu Nhi.Hồn hoàn thứ tư rực sáng, một đám tinh trận lục sắc xuất hiện trên mặt đất.
Mỗi một ngôi sao cách nhau năm mươi mét, mang những màu sắc khác nhau.
Ngoại trừ ngôi sao màu vàng, những ngôi sao còn lại đều lóe lên rồi biến mất.
Lục Mang Tinh Trận có khả năng khống chế rất tốt, nhưng mỗi lần chỉ có thể sử dụng một cái, dù vậy vẫn có thể định vị và bố trí trước những tinh trận khác.
Phí Phí Vương tu vi năm vạn năm thấy tộc đàn bị tàn sát, gầm lên giận dữ, lại phóng ra Quần Thể Cuồng Bạo, đè lên Quần Thể Suy Nhược, rồi rống to ba tiếng.
Đám khỉ con cùng hú lên, huyết vụ dày đặc từ cơ thể chúng phun ra.
“Toàn Thể Thị Huyết!” Trương Nhạc Huyên biến sắc.Huyết Hồng Phí Phí khi phát điên lên thì rất khó đối phó.
“Vũ Hạo, lĩnh vực của ngươi có gây tổn thương cho quân mình không?” Trương Nhạc Huyên quay sang hỏi Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu, nói: “Không, nhưng mọi người trong lĩnh vực không thể công kích, còn phải chịu đựng cái lạnh.Đại sư tỷ cứ để hai chúng ta xông lên, dùng lĩnh vực cũng không mấy nguy hiểm đâu.”
“Không được!” Trương Nhạc Huyên lập tức bác bỏ.Hắn là mục tiêu bảo vệ hàng đầu, sao có thể để hắn đi mạo hiểm được.
Hàn Nhược Nhược nói: “Vậy cứ theo chiến thuật cũ.Nhạc Huyên, cứ chơi tới bến đi.”
Trương Nhạc Huyên vuốt cằm, tám hồn hoàn cùng phát sáng, ngân vụ bay lên, che đi thân thể nàng.Dưới ánh ngân vụ, nàng càng thêm phần đẹp mê ly.
“Đây là…” Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc.Nàng không thi triển hồn kỹ, nhưng ngân vụ kia là gì?
Tinh Thần Tham Trắc giúp hắn nhận biết hồn lực và khí thế của Trương Nhạc Huyên đang tăng lên chóng mặt, như đang súc lực.Trăng tròn trên đầu lớn dần, ngân quang lan tỏa khắp nơi.
Vương Đông Nhi nói: “Đại sư tỷ dường như đang sử dụng một bí thuật thiêu đốt lực lượng bản thân, khá giống Thị Huyết, nhưng không điên cuồng.Nếu hồn lực là nước, thì nàng đang làm nó sôi lên.”
Vương Đông Nhi nói rất chính xác, Hoắc Vũ Hạo tán thành.
Kim quang trên trán hắn bừng sáng, con mắt màu vàng thứ ba xuất hiện.Đám Huyết Hồng Phí Phí liền chú ý tới hắn.
“Con mắt thứ ba, hắn có con mắt thứ ba!”
Vương Thu Nhi toát mồ hôi, không phải vì kinh ngạc, mà vì một cảm xúc rất khác thường.Nàng nhận thấy khí thế của Hoắc Vũ Hạo đang tăng lên, không hề thua kém Trương Nhạc Huyên.
“Đại sư tỷ, bắt giặc phải bắt tướng, ta giúp tỷ khống chế Phí Phí Vương.Hàn học tỷ, tỷ chủ khống đi.”
Hoắc Vũ Hạo nắm tay Vương Đông Nhi, phóng tới bên cạnh Trương Nhạc Huyên.
Nàng gật đầu.
Đàn khỉ bắt đầu xuất hiện trạng thái Thị Huyết.
Thân thể chúng phình to, bộ lông đen bỗng chuyển sang màu đỏ, mùi máu nồng nặc, hai mắt đỏ rực như lửa, khí tức tràn ngập nguy hiểm.
Phí Phí Vương hú lên, đứng thẳng dậy, đôi tay cơ bắp giơ cao, thân thể bành trướng, răng nanh dài ra.
“Grào——”
Phí Phí Vương phát lệnh tổng tấn công, thân hình khổng lồ tăng tốc, mục tiêu là Trương Nhạc Huyên.Hiển nhiên, nó đã biết nàng là thủ lĩnh của đội ngũ.
Phí Phí Vương khi hóa điên đã biến đổi rõ rệt, thậm chí trên lưng còn có một quang ảnh đỏ như máu.
Trăng tròn sáng ngời, ngân quang như điện bắn vào người Phí Phí Vương.
Phí Phí Vương chỉ trừng mắt, tung một quyền, hồng quang mãnh liệt đánh tan ngân quang.
Cú đấm đó khiến Hoắc Vũ Hạo nhận ra rằng Huyết Hồng Phí Phí có một đòn tấn công rất giống năng lực kết hợp tinh thần lực và hồn lực của Hồn Sư.
Đó là thiên phú, không phải kỹ năng.Sau khi Phí Phí Vương hóa điên, nó liền tự động có được chiến lực đó.
Hồn hoàn thứ nhất, thứ hai, thứ ba của Trương Nhạc Huyên cùng lúc phát sáng.Trăng tròn như một món Hồn Đạo Khí bắn tới tấp vào Phí Phí Vương.
Phí Phí Vương như phát cuồng, tuy không xông lên trước như lúc nãy nữa, mà bước từng bước vững chắc.Mỗi bước đi đều vung tay đánh tan những đợt tấn công bằng ánh trăng.Dù cho nó có bị đánh trúng, cũng chỉ khựng lại một chút.Rõ ràng, lực phòng ngự khi Thị Huyết rất mạnh mẽ.
Lúc này, tất cả Huyết Hồng Phí Phí đều tấn công.Mọi năng lực của chúng đều được Thị Huyết gia tăng.Con trước ngã xuống, con sau xông lên.
Người chịu áp lực lớn nhất là Hàn Nhược Nhược.Kim hoàn lại phát huy uy lực, nhưng không đánh bật được nhiều như lần trước.Mỗi lần kim hoàn nổ tung chỉ đẩy lùi chúng một chút, lớp sau lại nối lớp trước lao lên.
Màn trình diễn mãn nhãn nhất thuộc về Vương Thu Nhi.Huyết Hồng Phí Phí chẳng là gì khi Thị Huyết.Nàng chiến đấu đơn giản chỉ bằng bạo lực.Một tiếng long ngâm vang lên, là một con khỉ bị đánh bay ra, chết ngắc.
Cách đó không xa, Hoắc Vũ Hạo dùng tay trái chụp lấy cái xác con khỉ xấu số vừa bị đánh chết.
Vương Đông Nhi bố trí Lục Mang Tinh Trận rồi khởi động, chụp lấy hai con khỉ.Quang minh hỏa thiêu đốt khiến chúng kêu gào thảm thiết.
Lục Mang Tinh Trận trải qua mười giây, liền đổi vị trí.Huyết Hồng Phí Phí sau khi bị quang minh hỏa tịnh hóa liền trở về trạng thái bình thường.
Áp lực ngày càng lớn.Bầy khỉ quá đông, lại trong trạng thái Thị Huyết điên cuồng tấn công.Hàn Nhược Nhược cũng tiêu hao rất nhanh.
Ngay lúc đó, Hoắc Vũ Hạo ra tay.
Vòng sáng trắng từ con mắt thứ ba lan tỏa, mỗi con khỉ bị trúng đòn đều có thêm một lớp ánh sáng trắng trên cơ thể, khí thế giảm đi.
Bạch quang thu lại, tử kim quang lóe lên, Phí Phí Vương kêu thảm thiết, tay ôm đầu, rống lên đau đớn.
Trương Nhạc Huyên chớp thời cơ, hồn hoàn thứ sáu sáng lên, dung hòa vào trăng tròn.
Trăng tròn thay đổi, màu bạc tối đi, dần dần hóa đen, chỉ còn lại một cái lỗ màu bạc.
Vòng sáng bạc từ đó rơi ra.Chỉ có Hoắc Vũ Hạo cảm nhận rõ ràng, nó không phải là một vòng sáng bạc, mà chỉ là trong vòng sáng là màu đen của màn đêm nên khó nhìn thấy rõ.
Hắc quang chợt lóe, tác động lên Phí Phí Vương.
Thân thể Phí Phí Vương cứng lại, ngay sau đó trăng tròn rơi thẳng xuống, tóm lấy nó bên trong, rồi nổ tung.Phí Phí Vương ngã rầm xuống đất.
Tinh Thần Tham Trắc cũng không thể nhìn thấu được chuyện gì.Sau tiếng nổ, chỉ thấy Phí Phí Vương nằm đo đất.
Trên ngực nó là một cái lỗ to bằng nửa thước, bộ lông biến thành màu bạc, nhanh chóng tan chảy.
“Hồn kỹ gì vậy? Cường đại đến thế sao? Thực lực của đại sư tỷ thật kinh khủng, ngay cả khi nàng còn chưa thi triển võ hồn chân thân.”
Trương Nhạc Huyên vẫn bình tĩnh, hắc nguyệt lại biến thành ngân nguyệt.Ngân quang rực rỡ từ trăng tròn bắn bay đám khỉ.
Thông thường, đàn hồn thú sau khi mất thủ lĩnh sẽ hoảng loạn bỏ chạy.Nhưng đám khỉ này đều đã phát điên, trong đầu chỉ còn lại giết chóc, thành ra vẫn xông lên.
“Nhược Nhược, qua đây nhanh!” Trương Nhạc Huyên thản nhiên nói.
“Được!” Hàn Nhược Nhược đồng ý, nàng thi triển Hoàng Kim Chân Thân!
Những sợi Hoàng Kim Thừng lan ra tứ phương bát hướng, đại địa vàng rực.Hàn Nhược Nhược biến mất không thấy.
Đám khỉ điên như bị lọt vào đầm lầy, kim quang từ dưới đất bắn lên, đẩy chúng vào không trung.
Kim Thăng Thiên! Hồn kỹ thứ tám của Hàn Nhược Nhược.
Số lượng còn lại trong hơn trăm con khỉ toàn bộ bị Hàn Nhược Nhược đưa lên không trung.
Trăng tròn trên đó hóa lớn.
Thân thể Trương Nhạc Huyên đổi sang màu trắng bạc, đôi cánh trắng rọi sáng xung quanh.Trăng tròn trên cao phình to ra hơn một trăm mét, bao phủ đám khỉ trong không trung.
“Nguyệt Hoa!” Lý Vĩnh Nguyệt hô lên.
Chung quanh biến thành sương mù, ngay cả Tinh Thần Tham Trắc cũng hoàn toàn vô dụng.
Kim Thăng Thiên dung hợp màu vàng với màu trắng bạc, quang mang rực rỡ trong khoảng năm giây rồi chậm rãi sụp đổ.
“Bịch! Bịch! Bịch…”
Những con khỉ liên tiếp rơi xuống, tất cả đều là xác không hồn.
À không, nói đúng hơn là chúng đã bị hóa thành khỉ trắng bạc, vì bộ lông của chúng đều biến thành màu đó, cơ thể cũng đang tan chảy.
Trương Nhạc Huyên đã trở về trạng thái bình thường, sắc mặt bình tĩnh.
Không một con khỉ nào còn nhúc nhích, chung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ.
Vương Thu Nhi bất giác tròn mắt, chân mày nhăn nhó nhìn Trương Nhạc Huyên, dường như đang so sánh năng lực của hai người chênh lệch đến mức nào.
Hai vị Hồn Đấu La đối mặt với đàn Huyết Hồng Phí Phí hơn trăm con, có Phí Phí Vương tu vi năm vạn năm dẫn đầu, đã tiêu diệt toàn bộ.
Hoắc Vũ Hạo định dùng Băng Bạo Kích nổ tung giờ cũng không cần nữa.Cuộc khổ chiến đã nhanh chóng kết thúc.
“Phí Phí Vương tu vi khoảng năm vạn năm, có ai cần hấp thu hồn hoàn của nó không? Hồn kỹ Thị Huyết rất cần thiết cho Hồn Đạo Sư cận chiến.Quần Thể Cuồng Bạo cũng vậy, hơn nữa hấp thu nó thì tố chất cơ thể cũng tăng lên nhiều.”
Trương Nhạc Huyên thản nhiên nói chuyện như chưa có gì xảy ra.
Hoắc Vũ Hạo nghe vậy liền nói: “Đại sư tỷ, ta muốn hấp thu Phí Phí Vương, được không?”
Tố chất cơ thể của hắn khá tốt, hấp thu hồn hoàn năm vạn năm chắc là có thể, còn có Vương Đông Nhi có thể hỗ trợ.
Phí Phí Vương vẫn chưa tắt thở, nằm dưới đất thở thoi thóp, nhưng ngân quang không ngừng ăn mòn cơ thể nó, chắc chắn không còn sống được bao lâu nữa.
Trương Nhạc Huyên suy nghĩ, rồi nói: “Có lẽ được.Phí Phí Vương dùng Quần Thể Cuồng Bạo và Thị Huyết đều nhờ vào tinh thần lực.”
Hoắc Vũ Hạo không cần nghĩ ngợi: “Tốt quá!”
Hồn hoàn thứ năm có tu vi năm vạn năm, quả thật rất đáng hài lòng, hồn kỹ Quần Thể Cuồng Bạo hay Thị Huyết cũng đều tốt cả.
Vả lại, Đại Tái lần này hắn cũng có mưu đồ, mà điều đó đòi hỏi rất nhiều vào sức bền cơ thể.
Hoắc Vũ Hạo tiến tới chỗ Phí Phí Vương, đột nhiên có người đứng ra ngăn cản.
“Nó không thích hợp với ngươi, để ta đi.”
Giọng nói thình lình khiến cả đội giật mình.
Hoắc Vũ Hạo tròn mắt nhìn Vương Thu Nhi.
Vương Thu Nhi chỉ nói như vậy rồi bước tới chỗ Phí Phí Vương.
“Cướp hồn hoàn? Hành vi này quá đáng lắm rồi, mọi người là đồng đội mà?”
Kim quang chợt lóe, Vương Đông Nhi dang đôi cánh bướm, cản bước Vương Thu Nhi, giận dữ quát lên: “Ngươi có biết xếp hàng không? Ngươi nói không thích hợp là được sao?”
Hai người dung nhan như đúc đối chọi gay gắt, tình cảnh thật kỳ lạ.
Vương Thu Nhi lạnh lùng nói: “Tránh ra! Ta nói con hồn thú này không thích hợp với hắn.”
Vương Đông Nhi cũng lạnh băng: “Có chút sức lực là tưởng giỏi à? Muốn dung hợp hồn hoàn này thì thắng ta rồi nói.”
Vương Thu Nhi hừ lạnh một tiếng: “Đơn giản thôi!”
Kim quang bốc lên, long ngâm tái khởi.
“Dừng tay!” Trương Nhạc Huyên phẫn nộ quát.
Kim quang rút đi vài phần, đôi mắt Vương Thu Nhi vẫn kiêu ngạo như trước, đối mặt với cường giả như Trương Nhạc Huyên cũng không định lùi bước.
Trương Nhạc Huyên giận dữ: “Các ngươi muốn làm gì đây? Các ngươi là bạn học à? Đang đi săn bắt hồn thú, các ngươi là đồng đội à? Hai đứa các ngươi chẳng những dung mạo như đúc, cái tên cũng na ná, tại sao lại đối chọi nhau như thế? Nói ta nghe xem! Ta phân xử ngay cho!”
Đông Nhi và Thu Nhi đều im lặng, Đông Nhi nhìn chỗ khác, Thu Nhi nhìn trời.
“Nói! Lúc nãy nói nhiều lắm mà! Rốt cuộc có chuyện gì chứ? Ta phải làm cho rõ.Xưa nay dẫn bao nhiêu đội đi công tác, có bao giờ xảy ra chuyện như các ngươi chứ? Các ngươi muốn gì?”
Trương Nhạc Huyên nổi cơn tam bành.Đội ngũ mà còn lục đục thế này, đi tiếp chỉ tổ thêm nguy hiểm.
Vương Đông Nhi nói: “Đại sư tỷ, rõ ràng là Vũ Hạo muốn hồn hoàn này trước, tại sao nàng ta lại ngăn cản? Vậy thì ta ngăn nàng là sai sao?”
Vương Thu Nhi lạnh lùng nói: “Ta nói rồi, hồn thú này không thích hợp với hắn.”
Vương Đông Nhi giận dữ: “Ngươi nói trời sáng thì trời không tối sao? Vũ Hạo là Hồn Sư tinh thần, hồn hoàn lại khó tìm, vất vả lắm mới có được một cái thích hợp, ngươi còn muốn cướp? Có ta ở đây thì đừng hòng!”
Nhạc Huyên cũng nhìn về phía Thu Nhi: “Lúc nãy ta hỏi mọi người ai cần hồn hoàn này, sao ngươi không nói? Đến khi Vũ Hạo chọn rồi mới đứng ra, giải thích đi.”
Vương Thu Nhi thản nhiên: “Ta nói rồi, con hồn thú này không thích hợp với hắn.Với ta mà nói, thì nó miễn cưỡng thích hợp.Ta chỉ muốn tốt cho hắn thôi.”
Trương Nhạc Huyên trầm giọng nói: “Dù ngươi vừa gia nhập Sử Lai Khắc, nhưng tu vi của ngươi cũng đủ để hiểu biết về võ hồn rồi chứ? Hồn thú tinh thần hiếm thấy có biết không? Lại còn phải tìm con có tu vi thích hợp với Hoắc Vũ Hạo nữa.Nếu ngươi chỉ ra được có con hồn thú nào trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm thích hợp với hắn, thì ta sẽ cho ngươi hấp thu hồn hoàn kia.”
Vương Thu Nhi nhìn sang Vũ Hạo, trầm giọng nói: “Hoắc Vũ Hạo, ngươi tin ta chứ? Nếu ngươi tin ta, thì cho ta hồn hoàn này.Chặng đường tiếp theo ta sẽ dẫn đường.Ta chắc chắn có thể dẫn ngươi đến chỗ có hồn thú thích hợp, nếu không được thì cứ lấy mạng ta ra đền.”
Lời nói bộc trực và nghiêm túc đến mức Đông Nhi nghe thấy cũng hơi sững sờ.Nàng ta nói như thể có nắm chắc trong tay vậy.
Vũ Hạo đến bên cạnh Đông Nhi, kéo nàng ra phía sau: “Ta tin ngươi, mau đi đi.Phí Phí Vương sắp chịu hết nổi rồi.”
Vương Thu Nhi không nói gì thêm, nhanh chóng đi tới chỗ Phí Phí Vương.Đông Nhi muốn nói gì đó, nhưng lại bị Vũ Hạo chặn lại.Có vẻ như hắn không muốn nàng nói.
Trương Nhạc Huyên xoay người nhìn Vũ Hạo, hắn gật đầu.Mọi người cũng đến gần Vương Thu Nhi, bảo vệ nàng ta hấp thu hồn hoàn.
Vương Thu Nhi vỗ chết Phí Phí Vương, khoanh chân ngồi xuống hấp thu hồn hoàn đen như mực.
Trương Nhạc Huyên thấp giọng hỏi: “Vương Thu Nhi, có chắc không? Hồn hoàn năm vạn năm cao hơn tu vi của ngươi đấy.”
Vương Thu Nhi lắc đầu.Kim quang lóe lên, một hình vẽ kim long xuất hiện, đôi cánh vươn ra, long trảo giơ ngang, khinh thường nhìn Phí Phí Vương, há mồm hút lấy hồn hoàn.
Kim long lại dung nhập trở về cơ thể Thu Nhi.
Vương Thu Nhi ngồi đó ngay ngắn, không hề hấn gì.Kim quang phát tán như đám sương, hồn lực dao động kịch liệt, nhưng vẫn khá an toàn.
Trương Nhạc Huyên cũng kinh ngạc, ánh mắt nhìn nàng ta cũng khác xưa.
Hồn hoàn năm vạn năm lại dễ hấp thu đến vậy sao? Ngay cả Nhạc Huyên năm xưa đột phá Hồn Đế cũng chưa làm được.Thậm chí hồn hoàn thứ tám mười vạn năm của nàng cũng nhờ có cơ duyên được một cường giả giúp đỡ mới miễn cưỡng thành công.Sau lần đó, nàng phải mất nửa năm nghỉ ngơi mới khôi phục được.
Vương Thu Nhi hấp thu hồn hoàn năm vạn năm lại nhẹ nhàng như không.Có lẽ do cơ thể nàng ta quá kiên cường dẻo dai, võ hồn hoàn toàn áp chế Phí Phí Vương.
“Mọi người cẩn thận một chút.Máu tươi ở đây quá nồng, sẽ dẫn dụ những hồn thú khác tới.” Trương Nhạc Huyên nhắc nhở.Hoắc Vũ Hạo lại sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng.
Vũ Hạo cũng nhân lúc đó một mình đi xách từng cái xác Huyết Hồng Phí Phí, rải thành một vòng tròn chu vi năm trăm mét xung quanh chỗ mọi người.
Làm xong hết thảy cũng đã nửa canh giờ.Thu Nhi vẫn trong tình trạng như cũ, khí tức càng lúc càng mạnh mẽ hơn, đã tới thời khắc mấu chốt.
Hoắc Vũ Hạo tỏ ra mệt mỏi, khoanh chân ngồi xuống minh tưởng.Đông Nhi cũng ngồi đối diện hắn tu luyện.
