Chương 435 Lừa Đảo

🎧 Đang phát: Chương 435

Nếu sử dụng kết cấu đó cho hồn đạo khí cao cấp, lại thêm bình sữa kín đáo, thì việc một sư đoàn quân chính quy không cần hồn đạo sư vẫn có thể sử dụng hồn đạo khí không còn là chuyện viển vông! Dù tốn kém đến đâu cũng đáng.Nếu có một sư đoàn tinh nhuệ như vậy, ai còn dám tranh ngôi vị Thái tử? Thứ này quả thật có thể mang đến cho ta địa vị tối cao, đồng thời lưu danh sử sách!
Nghĩ đến đây, Kính Hồng Trần không khỏi phấn khích, cố kìm nén cơn giận, nhíu mày nói:
– Hoắc tiểu tử, phát minh của ngươi quả thực không tệ, có ích cho sự phát triển của định trang hồn đạo khí, nhưng hiện tại nó chỉ là một kết cấu sơ sài, cần phải hoàn thiện nhiều, mà công việc đó chúng ta phải tự mình làm.Vì vậy, dù ta sẵn lòng trả giá tốt, nhưng không thể quá cao được.Hãy đưa ra một điều kiện đôi bên cùng có lợi, nếu không thì khỏi bàn.
Hoắc Vũ Hạo suy tư một hồi rồi nói:
– Được thôi, nếu Đường chủ có thành ý như vậy, ta cũng nên cho ngài một đáp án trực tiếp.
Vừa nói, hắn lại giơ tay trái lên, sờ vào hai ngón còn dựng đứng trên bàn tay phải, đè ngón trỏ xuống, chỉ để lại một ngón tay thon dài, thẳng tắp, ngón giữa…
Kính Hồng Trần nhìn cái ngón tay chướng mắt kia, im lặng hồi lâu mới nổi giận:
– Cút!
Lâm Giai Nghị cũng cực kỳ khó chịu, nếu không có Kính Hồng Trần ở đây, hắn đã xông lên cho tên nhóc hỗn xược này một trận.
Hoắc Vũ Hạo lại như không nghe không thấy cơn giận của hai người kia, chỉ cười nói:
– Mua bán sao có thể nói nhân nghĩa được chứ, đừng nóng.Coi như ta tặng ngài món đồ này làm kỷ niệm.Dù sao ta vẫn còn nhỏ tuổi, hẹn gặp lại sau.Vừa rồi ngài hủy món quà tâm ý của ta, lại còn nhục mạ ta.Ta quyết định chắc giá ba kiện hồn đạo khí cấp chín, không mặc cả, ngài cứ suy nghĩ kỹ đi.
Nói xong, hắn xoay người, đủng đỉnh bước ra ngoài.
Kính Hồng Trần muốn gọi hắn lại, nhưng sợ mất mặt nên thôi.Nhìn cái hộp đen trong tay, ý tưởng ban nãy lại trỗi dậy.
Bình sữa tiếp nối tụ năng hồn đạo khí, thông qua kết cấu đặc biệt này, một bình sữa cấp bốn, hồn lực trong đó ít nhất có thể bắn ra vài chục tia hồn đạo xạ tuyến trên chiến trường…
– Gọi nó trở về.
Cuối cùng Kính Hồng Trần cũng phải hạ giọng nói với Lâm Giai Nghị.
Lâm Giai Nghị vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhưng thấy Kính Hồng Trần mặt mày tức tối, hắn không nhịn được:
– Đường chủ, không thể dung túng cho thằng nhãi này quá.Hay để ta đi dạy dỗ nó một chút.
– Ta bảo gọi nó trở về, ngươi không hiểu tiếng người à?
Kính Hồng Trần quát lớn.Lâm Giai Nghị sợ hãi, vội vàng chạy ra ngoài.
Một phút sau, Hoắc Vũ Hạo lại lần thứ ba đứng trước mặt Kính Hồng Trần.
– Ngồi đi.
Kính Hồng Trần chỉ vào cái ghế trước bàn, rồi quay sang Lâm Giai Nghị:
– Rót nước cho nó, rồi ra ngoài đi.
– Vâng.
Lâm Giai Nghị không dám hó hé gì, đặt ly nước trước mặt Hoắc Vũ Hạo.
Lần này, Hoắc Vũ Hạo không từ chối nữa, ngồi xuống trước mặt Kính Hồng Trần, cầm ly nước lên, liếc nhìn Lâm Giai Nghị vừa ra ngoài, hỏi:
– Đường chủ, trong nước này không có độc chứ?
Kính Hồng Trần vừa kìm nén được cơn giận thì lập tức bùng nổ:
– Ngươi…
Lão suýt nữa tát cho hắn một cái, thật muốn bóp chết tên tiểu tử này!
– Không có!
Nhớ đến tầm quan trọng của linh kiện kia, Kính Hồng Trần vẫn cố nhịn, bình tĩnh đáp.
– Vậy thì tốt.
Hoắc Vũ Hạo nói, nhưng không uống, đặt ly nước lại trên bàn, ra vẻ vẫn không tin tưởng.Mặt Kính Hồng Trần đã đỏ lên!
– Cái giá trên trời đó thì ta không kham nổi, cho ta cái giá mà ta có thể chấp nhận đi.
Kính Hồng Trần nói thẳng, lão không muốn dây dưa thêm với tên tiểu tử này nữa.
– Giá à, ba kiện hồn đạo khí cấp chín, không hơn không kém.
Hoắc Vũ Hạo lại giơ ba ngón tay, không hiểu sao Kính Hồng Trần lại thấy ngón giữa của hắn đặc biệt ngứa mắt.
– Ngươi biết rõ điều kiện này không thể thực hiện được.
Kính Hồng Trần lạnh lùng nói.
– Vậy thì thôi.
– Hả, vậy ngài gọi ta lại làm gì? Đi tới đi lui cũng mỏi chân lắm.
Vừa nói, Hoắc Vũ Hạo đứng lên định đi, bộ dáng lỳ lợm như lợn chết không sợ nước sôi.
– Ngươi…
Kính Hồng Trần thật sự cảm thấy cơn giận xé tim gan.
– Quay lại!
Lão gầm lên, gọi Hoắc Vũ Hạo lại.
Trong lòng Hoắc Vũ Hạo không hề giống vẻ đáng ghét bên ngoài, hắn đang thầm tán thưởng sự đánh giá về con người Kính Hồng Trần của Mục lão sư.Mục lão đánh giá Kính Hồng Trần rất cao, nói lão là một kẻ kiêu hùng, nhưng tính cách lại có khiếm khuyết, phần cương trực quá cao, dễ nóng giận, mà khi phẫn nộ thì khó bình tĩnh phán đoán, dễ bị người khác lợi dụng.Nếu không thì sao Hoắc Vũ Hạo phải giở trò đùa cợt như vậy?
– Ba kiện hồn đạo khí cấp chín là không thể.Ta thừa nhận, sáng chế của ngươi rất tốt, nhưng ngươi cũng hiểu rõ những vấn đề còn tồn tại.Ta ra giá thế này: một kiện hồn đạo khí cấp tám, cộng thêm năm trăm vạn kim hồn tệ.Sao?
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu như lắc củ cải:
– Không được, không được, đây là kết tinh tâm huyết của ta, không thể bán rẻ được.Phải là cấp chín! Cấp tám không có ý nghĩa.
– Không được, hồn đạo khí cấp chín là vũ khí chiến lược của Nhật Nguyệt đế quốc, sao có thể tùy tiện lấy ra?
Hoắc Vũ Hạo vỗ ngực:
– Sao lại không chứ, Đường chủ? Năm đó ngài ở Hải Thần Các, lão sư của ta đòi một kiện, ngài lấy ra rất thoải mái! Cho ngay cái Hồng Trần Quyến Luyến này.Nó vẫn còn có ích cho ta đấy.
Trán Kính Hồng Trần nổi gân xanh “pặc, pặc, pặc” không ngừng.Thằng nhãi này thật là, chuyện lúc trước thế nào chứ, không móc ra thì làm sao sống sót trở về! Nhưng những lời này khiến Kính Hồng Trần nghẹn họng, mặt đỏ bừng chuyển sang xanh.
– Không được là không được.Hai kiện hồn đạo khí cấp tám!
Kính Hồng Trần rít lên, đột nhiên đứng dậy, hai tay chống lên bàn, như muốn lao vào cắn người.
Lần này Hoắc Vũ Hạo chỉ im lặng, ra vẻ sợ hãi, nhưng vẫn lắc đầu, lắc vô cùng kiên quyết.
– Vậy ngươi muốn thế nào? Ngoài hồn đạo khí cấp chín, ngươi muốn gì?
Kính Hồng Trần ngồi xuống, giọng điệu bình tĩnh hơn.
Hoắc Vũ Hạo nghĩ ngợi:
– Đường chủ, sáng kiến là vô giá.Tuy rằng món hồn đạo khí này còn rất sơ sài, nhưng ta tin chắc nó có giá trị rất cao, nên mới báo giá với ngài, xin ngài bớt giận.Bây giờ thế này được không, ta cũng không muốn hồn đạo khí cấp chín, ta biết ngài cũng không lấy ra được.
Cái gì mà ta không lấy ra được? Đương nhiên là không thể lấy ra.Kính Hồng Trần vừa dịu giọng thì lửa giận lại bùng lên.
– Ngài cho ta vài loại nguyên liệu chế tạo hồn đạo khí cấp chín cũng được.Ngài cũng biết, ở Sử Lai Khắc, nguyên liệu hiếm vẫn còn thiếu rất nhiều.
Hoắc Vũ Hạo uyển chuyển thay đổi ý định.
Kính Hồng Trần thầm nghĩ: Hóa ra đây mới là mục đích thật sự của ngươi.
– Ngươi muốn gì?
Kính Hồng Trần trầm giọng hỏi:
– Nguyên liệu hiếm cũng có nhiều loại, giá trị khác nhau.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Ta muốn mấy thứ, ngài xem được không nha! Tử Kim Đồng năm nghìn cân, Thiên Linh Ngân năm nghìn cân, Minh Tinh Yếu Đan đường kính hơn mười centimet, một nghìn khối, còn có Thiên Ngoại Vẫn Thạch một trăm cân, Tinh Nguyệt Hợp Kim đặc chất của Minh Đức Đường năm trăm cân.Thêm nữa, lần trước ta thấy Thái Dương Tinh Kim phẩm chất cũng không tệ, năm mươi cân là được, cuối cùng là một trăm tám mươi phiến Ngân Long Lân Phiến.Ngài đừng nói là không có nha! Ta xem qua viện sử rồi, ghi rõ đã từng săn được Ngân Long, mà trên thân thể nó luôn có hơn mười nghìn cái vảy, ta chỉ lấy có một trăm tám mươi, còn chưa đến một phần trăm đâu.Ngài đừng keo kiệt vậy chứ.
Khi Hoắc Vũ Hạo nói ra điều kiện, mỗi một loại tài liệu khiến sắc mặt Kính Hồng Trần tối sầm lại, đến khi nói xong thì mặt hắn đã đen hóa xanh, xanh rồi lại tím, hoàn toàn lâm vào trạng thái bùng nổ.
Những thứ Hoắc Vũ Hạo vừa kể, thứ nào cũng là cực phẩm trong kim loại hiếm.Nhất là Thái Dương Tinh Kim và Tinh Nguyệt Hợp Kim, đều là nguyên liệu trân quý dùng để chế tạo hạch tâm pháp trận hồn đạo khí cấp chín.Đừng nói mấy trăm cân, dù chỉ một cân cũng có giá trên trời.
– Ngươi định dọn sạch kho hàng Minh Đức Đường sao?
Kính Hồng Trần bất giác đứng lên, cầm cái hộp đen lúc nãy Hoắc Vũ Hạo đưa cho lão, giơ lên:
– Chỉ một cái hộp sắt hỏng mà muốn ta đổi nhiều thứ như vậy sao? Ngươi đúng là mơ mộng hão huyền.Cho dù là sư tử ngoạm cũng chẳng há to bằng ngươi, cầm thứ này cút đi, đừng bao giờ để ta gặp lại ngươi.
Vừa nói, lão đã ném cái hộp đen cho Hoắc Vũ Hạo.
Lần này Hoắc Vũ Hạo không đi, bắt lấy hộp đen, cười nói:
– Đường chủ, ngài đừng nóng giận mà! Giá cả chúng ta có thể thương lượng.Hơn nữa, ngài xem những thứ ta chọn ra đều ngang giá với ba kiện hồn đạo khí cấp chín, ngài sỉ nhục thiết kế của ta, ta còn chưa hét giá với ngài đó.Giá trị của ba kiện hồn đạo khí cấp chín, chẳng phải tương đương với ngần ấy thứ sao? Ta không nói lung tung đâu nha!
– Ai nói cho ngươi giá trị kim loại hiếm ngang với ba kiện hồn đạo khí cấp chín?
Kính Hồng Trần hậm hực.
Hoắc Vũ Hạo oan ức nói:
– Chúng ta đang thương lượng mà.Ngài thấy những gì ta muốn là nhiều quá à? Vậy chúng ta bớt chút đỉnh được không?
Kính Hồng Trần giận dữ hét lên:
– Ngươi càng lúc càng tăng giá lên cao, một trăm tám mươi Ngân Long Lân Phiến? Ngân Long bị săn giết từ ba nghìn năm trước rồi, toàn bộ nguyên liệu đều cực kỳ trân quý hiếm có, có thể bảo tồn đến bây giờ còn được bao nhiêu? Có vét hết cả đế quốc cũng không đủ một trăm phiến, mà cho dù có đủ cũng không tới lượt ta sử dụng, muốn thì đi hỏi hoàng gia ấy.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Đường chủ, ngài nắm trong tay Minh Đức Đường, dưới một người trên vạn người, chẳng lẽ ngay cả ngài cũng không tự quyết được sao? Chuyện đó ta không tin đâu.Ngân Long Lân Phiến ta nghe danh đã lâu, thứ này ta nhất định phải có, nhiều lắm thì chỉ có thể bớt mười phần trăm, những thứ khác ngài phải cấp cho ta, có thể giảm số lượng một chút, giảm năm mươi phần trăm cũng không sao.
Nhìn Hoắc Vũ Hạo gan lớn, Kính Hồng Trần rất muốn giết chết tên khốn kiếp này.Nhưng có giết hắn cũng không lấy được bản vẽ, mà hai đứa cháu của mình vẫn chưa về.
Hít thở sâu để bình phục tâm tình, Kính Hồng Trần trầm giọng nói:
– Những thứ ngươi muốn ta chỉ có thể cấp cho mười phần trăm, Ngân Long Lân Phiến miễn bàn.Thuận mua vừa bán.
Hoắc Vũ Hạo lập tức lắc đầu:
– Ngài ép giá quá đáng rồi.Ai đời lại ép giá giảm tận chín mươi phần trăm chứ? Không được, nhiều nhất chỉ giảm mười phần trăm, Ngân Long Lân Phiến ta nhất định phải có, ngài cấp cho ta tám mươi phiến.
– Khốn kiếp! Nguyên liệu xuất ra nhiều như vậy, ngươi cho là công bằng sao?
– Ngài dưới một người trên vạn người mà!
– …Hai mươi phần trăm, Ngân Long Lân Phiến cho ngươi năm phiến, hết giá.Không ưng thì cút.
Kính Hồng Trần thật sự chịu hết nổi.Lão cảm thấy nếu còn dây dưa nữa sẽ phát điên mất.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Tám mươi phần trăm đi.Được không?
– Hai mươi phần trăm, không thì khỏi bàn.
Kính Hồng Trần giận dữ hét.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Ngài như vậy thật không tốt, hay là hai bên đều nhượng bộ, cuối cùng là năm mươi phần trăm?
– Cút, cút, cút! Ngươi cút ra ngoài cho ta!
Kính Hồng Trần đập tay xuống bàn, cái bàn gỗ lập tức gãy đôi.
Hoắc Vũ Hạo hoảng sợ, nhíu mày nhìn ngọn núi lửa Kính Hồng Trần đã bùng nổ, không nói gì nữa, xoay người bước đi.
Kính Hồng Trần cảm thấy huyết khí dâng trào, suýt chút nữa hộc máu, ngay cả hồn lực trong cơ thể cũng hỗn loạn.
Hoắc Vũ Hạo lạnh lùng bước ra khỏi văn phòng Kính Hồng Trần, nhìn chiếc hộp đen trong tay.Không hề nhượng bộ, vốn biết cuộc đàm phán hôm nay khó mà thành công ngay, chưa đạt được mục đích thì tuyệt đối không bỏ qua.
Từ từ rồi cũng tới, dù sao thời gian cũng không còn nhiều lắm.
Hắn về thẳng ký túc xá, cũng không ai đến gọi hắn nữa.
Một ngày trôi qua nhanh chóng, chương trình trao đổi học tập của học viện Sử Lai Khắc cuối cùng cũng kết thúc.
Để giữ thể diện, học viện Nhật Nguyệt tổ chức buổi lễ tiễn đưa long trọng, Minh Đức Đường chủ Kính Hồng Trần cũng đích thân đến dự.
Về phía học viện Sử Lai Khắc, Phàm Vũ dẫn đầu, Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu, Dạ Hiểu Thắng đứng thành một hàng.Sáng sớm cả bọn đã thay đồng phục Sử Lai Khắc, cho thấy họ đã chính thức rời khỏi đây, trở về là học viên bên kia.
Kính Hồng Trần đọc một bài diễn văn dạt dào cảm xúc, sắc mặt bình thường, không có gì đặc biệt.Thỉnh thoảng còn nhìn Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, tỏ vẻ như vô cùng hài lòng.
Hoắc Vũ Hạo hơi ngạc nhiên vì hai người bạn “da trâu” của hắn không đến tiễn, bỗng dưng cảm thấy mất mát.
– Thái tử điện hạ đến.
Một tiếng hô vang lên, binh lính giáp trụ sáng choang rầm rập tiến vào khu vực lễ đài.
Binh lính toàn bộ mặc giáp bạc, uy vũ hùng tráng, là cấm vệ quân hoàng gia Nhật Nguyệt.
Sau đám Ngân Giáp Vệ, là một đội binh lính giáp nhẹ, tuổi tác trung bình đều hơn ba mươi, khí độ trầm tĩnh, tổng cộng khoảng năm mươi người, nhưng khi đám binh lính giáp nhẹ đó tiến ra khiến mọi người của học viện Sử Lai Khắc trố mắt nhìn.
Hồn đạo sư! Hồn đạo sư binh võ trang hạng nặng.Giáp trên người họ rõ ràng là hồn đạo giáp.Trang bị trên người đều được chế tạo tinh xảo đến hoàn mỹ, chiến lực của đội quân như thế dĩ nhiên khó lường.
Thái tử Từ Thiên Nhiên dẫn theo một đám hộ vệ hầu cận chậm rãi tiến vào lễ đài.
Kính Hồng Trần vội vàng dẫn một đám lão sư ra nghênh đón.
– Thái tử điện hạ.
Kính Hồng Trần khom mình hành lễ, những người khác đều quỳ một gối.
Từ Thiên Nhiên mỉm cười, khẽ gật đầu.Kính Hồng Trần nheo mắt gật đầu đáp lại, rồi đi ra sau lưng Từ Thiên Nhiên, đẩy hắn tới chỗ của mấy người học viện Sử Lai Khắc.
Phàm Vũ khá kinh ngạc, thái tử của Nhật Nguyệt đế quốc dẫn theo binh mã đông đúc đến là có ý gì?
– Phàm Vũ lão sư, ta giới thiệu với ngài, đây là người thừa kế vương vị Nhật Nguyệt đế quốc, thái tử điện hạ.
– Thái tử điện hạ, tham kiến.
Phàm Vũ khẽ khom người, lão không phải công dân Nhật Nguyệt đế quốc, dĩ nhiên không dùng đại lễ ra mắt.
Từ Thiên Nhiên cười ấm áp:
– Phàm Vũ lão sư không cần đa lễ, ta ngưỡng mộ quý học viện đã lâu, chỉ tiếc là chưa có cơ hội đến thăm.Nếu sau này có dịp nhất định sẽ đến bái kiến.Hôm qua ta nghe Đường chủ nói chương trình giao lưu của hai học viện đã kết thúc, nên ta đặc biệt đại diện cho đế quốc đến tặng quà chia tay, hy vọng tình hữu nghị giữa chúng ta sẽ càng thêm bền chặt.
– Thái tử điện hạ khách khí quá.
Đến để tạm biệt? Trong lòng Phàm Vũ kinh ngạc và nghi hoặc.Trước đó nghi lễ long trọng đã kết thúc, lão cũng không muốn chần chờ thêm nữa, lập tức nói:
– Đa tạ thái tử điện hạ và Đường chủ đến tiễn, thời gian không còn sớm, ta xin phép dẫn các đệ tử lên đường.Đường chủ, ngài có đi cùng không?
Hai bên vẫn trao đổi đệ tử ở Phong Diệp thành như trước, vì bảo đảm an toàn, Minh Đức Đường chủ Kính Hồng Trần dĩ nhiên là muốn tự mình đi.
Kính Hồng Trần gật đầu:
– Ta sẽ tiễn các vị một đoạn, nhưng xin phép đợi một chút, ta có việc cần bàn với thái tử điện hạ.
– Được.
Phàm Vũ rất muốn biết họ nói gì, nhưng không tiện hỏi.Anh em Tiếu Hồng Trần vẫn chưa về, chắc cũng không giở trò gì được.
Hắn liền đến chỗ mấy đệ tử đang đứng.
Hoắc Vũ Hạo vẫn chăm chú nhìn Kính Hồng Trần và thái tử Từ Thiên Nhiên, chỉ có hắn mơ hồ đoán ra lý do của thái tử.
Kính Hồng Trần và Từ Thiên Nhiên thì thầm trao đổi vài câu, lão nhận lấy cái gì đó từ tay Từ Thiên Nhiên.Ngay sau đó, thái tử cũng bái biệt Phàm Vũ dẫn theo đám hộ vệ rời đi.Ít ra thì bề ngoài, vị thái tử kia cũng dễ khiến người khác có ấn tượng tốt.
– Hoắc Vũ Hạo, ngươi lại đây.
Kính Hồng Trần đến gần vẫy tay gọi.
– Đi đi!
Hoắc Vũ Hạo khẽ liếc nhìn Phàm Vũ.
– Đường chủ.
Lễ nghĩa hắn tuyệt đối không thiếu.
Nhìn thanh niên trước mặt, sắc mặt Kính Hồng Trần khá phức tạp:
– Năm mươi phần trăm, theo như ngươi muốn, Ngân Long Lân Phiến ba mươi phiến, giá này là tối đa rồi, nếu ngươi không ưng thì ta cũng chịu.Nếu được thì coi như giao dịch thành công.
Nói xong, lão đưa tay ra, trong tay là một chiếc nhẫn ngọc bích tinh quang.Viên bảo thạch còn lớn hơn cả thứ mà hắn đoạt được trước đây.Chỉ riêng giá trị chiếc nhẫn này cũng phải hơn một trăm vạn kim hồn tệ, mà có tiền cũng không mua được.
Hoắc Vũ Hạo không hề dây dưa, nhận lấy nhẫn, nói:
– Giao dịch thành công.
Rồi lấy từ hồn đạo khí trữ vật một cái hộp gỗ đưa cho Kính Hồng Trần.
Kính Hồng Trần không dám sơ suất, vội vàng mở ra xem xét.Bên trong là một bản vẽ, đường nét rất chi tiết.Kính Hồng Trần nhìn qua một lượt, đã có thể kết luận đây chính là bản vẽ mà lão đang cần.
Cuối cùng cũng có được nó!
Tâm trạng của hai người đều như nhau.
– Ngươi không kiểm tra à?
Kính Hồng Trần nhếch mép hỏi.
Hoắc Vũ Hạo cười:
– Ta tin tưởng ngài.Nếu mà chuyện này ngài cũng giở thủ đoạn thì không phải là Minh Đức Đường chủ nữa rồi.Đúng không?
Kính Hồng Trần hừ lạnh:
– Ngươi biết rõ ta phải lao tâm khổ tứ đến mức nào để kiếm đủ nguyên liệu không?
Hoắc Vũ Hạo cười nói:
– Không phải chỉ cần uốn lưỡi thôi sao? Ngài dưới một người trên vạn người mà!
Kính Hồng Trần cũng cười, vỗ vai Hoắc Vũ Hạo, thở dài:
– Nếu ngươi là đệ tử của ta thì tốt quá.Đi thôi, ta tiễn các ngươi một đoạn.
Phàm Vũ và Hòa Thái Đầu không biết Kính Hồng Trần và Hoắc Vũ Hạo đã nói gì.Kính Hồng Trần mang theo vài lão sư phóng ra hồn đạo khí phi hành, hộ tống Hoắc Vũ Hạo bay lên không trung, hướng về phía đông.
Nhóm học sinh Sử Lai Khắc đều tỏ ra hưng phấn.Cuối cùng cũng được về nhà, thật là thoải mái.Ở học viện Nhật Nguyệt luôn phải đề phòng, rất khó chịu.Hai năm học tập giúp họ thu thập được nhiều kiến thức về hồn đạo khí, hầu như ai cũng có sự phát triển lớn.
Kính Hồng Trần im lặng suốt chặng đường, chỉ vận hành hồn đạo khí phi hành.Hoắc Vũ Hạo yên lặng xem xét bên trong chiếc nhẫn ngọc bích tinh quang.
Hắn nhìn mà hoa mắt, không thể ngờ Kính Hồng Trần lại có thể bỏ ra số vốn lớn như vậy.Gia Cát Thần Nỏ dù tốt, nhưng nói thế nào cũng không đáng giá bằng số lượng nguyên liệu quý giá này.Thực tế hai mươi phần trăm là hắn đã hài lòng, nếu hôm nay Kính Hồng Trần không đến tìm hắn, hắn cũng sẽ đi tìm Kính Hồng Trần, chấp nhận cái giá đó.Không ngờ lại có được một niềm vui ngoài ý muốn.Nhưng với sự hào phóng của lão, hắn lại càng thêm cảnh giác.
Vài giờ sau, Kính Hồng Trần đưa mọi người đến nơi.
Kính Hồng Trần chậm rãi hạ cánh, phía bên kia học viện Sử Lai Khắc đã đến từ sớm.
Dẫn đầu là viện trưởng Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi.Hai đại viện trưởng cùng đến, cho thấy việc này quan trọng với họ như thế nào.Nhưng cũng chỉ có hai người, những người còn lại đều là sư sinh của học viện Nhật Nguyệt.
Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần cũng không khác nhiều so với trước, dù sao hai năm trước họ cũng đã là thanh niên, không như Hoắc Vũ Hạo lúc đó còn chưa dậy thì.
Ánh mắt hai người đầu tiên đều hướng về Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo cũng mỉm cười, ra vẻ không để ý.
– Hồng Trần Đường chủ, chúng ta lại gặp nhau.
Ngôn Thiểu Triết cười tủm tỉm, tiêu sái tiến lên, lão chào hỏi Kính Hồng Trần, nhưng ánh mắt lại nhìn vào Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo đã thay đổi không ít, khí chất khác hẳn, nhưng Ngôn Thiểu Triết dĩ nhiên sẽ không nhận sai người.
Tinh hoa nội liễm, ánh mắt giản dị tự nhiên, xem ra, tiểu tử này tiến bộ không ít!
Tiên Lâm Nhi so với Ngôn Thiểu Triết càng háo hức hơn, nàng rõ hơn Ngôn Thiểu Triết những cống hiến của Hoắc Vũ Hạo cho học viện Sử Lai Khắc trong hai năm qua, khiến cho hệ hồn đạo có sự tiến hóa ngàn năm.
Kính Hồng Trần tuyệt đối không thể ngờ được, một lượng lớn bản vẽ cấu trúc hồn đạo khí của Minh Đức Đường và học viện Nhật Nguyệt đều bị Hoắc Vũ Hạo sao chép, đưa về cho học viện Sử Lai Khắc.Hai năm nay hệ hồn đạo đã thoát xác, có thể nói Hoắc Vũ Hạo là anh hùng của học viện Sử Lai Khắc!
– Ngôn viện trưởng phong thái vẫn như xưa.
Kính Hồng Trần mỉm cười, tiến lên bắt tay Ngôn Thiểu Triết.Hai con cáo già cùng một bộ dáng cười tủm tỉm, nếu ai không biết chắc chắn sẽ nghĩ họ là bạn tốt.
Ngôn Thiểu Triết cười nói:
– Hồng Trần Đường chủ, hai người cháu của ngài đều khỏe mạnh trở về, hai năm nay tiến bộ rất lớn.Chăm chỉ hiếu học, thật là học viên ưu tú, hy vọng sau này sẽ còn gặp lại.
Kính Hồng Trần cười nói:
– Chúng ta cũng nên bàn bạc để xây dựng chương trình này trở nên thường xuyên hơn, nếu được như vậy, tin rằng sẽ có lợi cho sự phát triển của cả hai học viện.
– Vậy ta chờ tin vui.
Ngôn Thiểu Triết buông tay, thi lễ với Kính Hồng Trần, rồi quay lại ngoắc tay với người của mình.
Phàm Vũ dẫn đám học trò nhanh chóng đến sau lưng hai vị viện trưởng, bên kia cũng tương tự, hoán đổi đội hình.
Hơn hai năm trao đổi học tập, hai bên học được những gì, chỉ có bản thân họ mới hiểu, lúc này chương trình đã kết thúc.
– Cáo từ!
Kính Hồng Trần dường như không muốn nán lại, nhanh chóng từ biệt hai vị viện trưởng, liền dẫn theo người của mình bay lên không trung ngay giữa thành phố, không hề ngại ánh mắt của mọi người xung quanh.
Ngôn Thiểu Triết nhìn họ biến mất ở đằng xa, mới mỉm cười quay lại nhìn đám đệ tử:
– Các nhóc, hoan nghênh trở về nhà.
Một câu đơn giản, lại khiến đám trao đổi sinh cảm thấy ấm áp và vui vẻ.
– Ngôn viện trưởng, ta có việc muốn nói với ngài.
Hoắc Vũ Hạo bước lên thì thầm.
– Hả?
Theo thân phận, cả hai đều là đệ tử của Mục lão, Hoắc Vũ Hạo còn có thể xem như là tiểu sư đệ của lão, huống chi hai năm nay hắn đã trả giá rất nhiều cho học viện, mang về không ít nguyên liệu trân quý.
– Phàm Vũ, dẫn mọi người về khách sạn ăn gì đó trước đi, chúng ta không cần sốt ruột như đám người kia, ăn xong rồi đi cũng không muộn.
– Được.
Phàm Vũ hiện tại cũng là phó viện trưởng hệ hồn đạo học viện Sử Lai Khắc, cũng là thành viên Hải Thần Các, địa vị khác với trước kia.
Những người khác đi rồi, chỉ còn lại Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi, Ngôn Thiểu Triết vẻ mặt ôn hòa nói:
– Vũ Hạo, có chuyện gì, nói đi.
Tinh thần dao động lặng lẽ xuất hiện, không thấy Ngôn Thiểu Triết hành động gì, một tầng tinh thần lực mắt thường khó thấy bao phủ cả ba, dù có người đứng bên cạnh cũng không cách nào nghe được.
Không hổ là siêu cấp đấu la! Dù là hồn sư hệ tinh thần như Hoắc Vũ Hạo cũng tự biết không làm được như lão.
– Ngôn viện trưởng, Tiên viện trưởng, là thế này.Ta cảm thấy Minh Đức Đường rất có thể sẽ ra tay với chúng ta trên đường về.
– Hả? Kính Hồng Trần chẳng lẽ không sợ mất mặt?
Tiên Lâm Nhi không tin.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Lão ta rất coi trọng thể diện.Trước khi về, ta bán cho lão một bản vẽ thiết kế, ta đã ra giá rất cao, đòi rất nhiều kim loại hiếm, lão tất nhiên không bằng lòng, nhưng hôm nay trước khi đi lão vẫn đồng ý, nhưng không công khai.Ta nghĩ trên đường về lão sẽ bố trí người đến cướp lại.
Ngôn Thiểu Triết rất tò mò hỏi:
– Vũ Hạo, ngươi moi được của lão bao nhiêu kim loại hiếm vậy? Đường đường là Minh Đức Đường chủ, chút độ lượng cũng không có sao? Mà bản vẽ bán cho hắn, có thể…
Hoắc Vũ Hạo cười ha hả, thì thầm vài câu, Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi biến sắc, vẻ mặt cổ quái.
Ngôn Thiểu Triết cố nén cười, nói:
– Tiểu tử ngươi thật sự là càng ngày càng tệ, xoay Hồng Trần Đường chủ như chong chóng vậy? Nào, cho chúng ta xem thành quả nào.
Hoắc Vũ Hạo rút chiếc nhẫn ra, đưa cho Tiên Lâm Nhi.
Tiên Lâm Nhi cầm lấy nhẫn, tinh thần lực quét vào bên trong, bất giác hoa dung thất sắc, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Hoắc Vũ Hạo:
– Vũ Hạo, ngươi không phải đã dọn sạch kho lưu trữ của Minh Đức Đường đấy chứ? Trời ơi! Cái này không thể dùng tiền để định giá được nữa rồi, khó trách họ không tha cho ngươi.Đổi lại là ta thì ta cũng nhất định phải đoạt lại!
– Cho ta xem nào.
Ngôn Thiểu Triết tò mò lấy nhẫn trong tay Tiên Lâm Nhi, dù lão không rành kim loại hiếm lắm, nhưng với con mắt tinh tường của mình thì thừa sức biết được giá trị của nó, tinh thần lực nhìn vào bên trong, một mảng sáng chói đầy màu sắc rực rỡ.
– Làm tốt lắm!
Ngôn Thiểu Triết trả nhẫn lại, không giấu được nụ cười sung sướng.
– Ta rất muốn thấy nét mặt của Hồng Trần Đường chủ khi xem bản vẽ của ngươi.Ha ha ha ha.
Tiên Lâm Nhi tức giận nói:
– Còn cười được à? Bây giờ nên lo đưa bọn nhỏ về an toàn đi.Kính Hồng Trần mà động binh thì nhất định sẽ rầm rộ lắm, chắc chắn sẽ rất chu đáo, e rằng mục tiêu không chỉ có Vũ Hạo, mà còn có cả hai chúng ta.Nếu hai chúng ta không quay về được, thì bọn chúng sẽ có lợi thế nào cơ chứ?
Ngôn Thiểu Triết cười nhạt:
– Vậy để xem lão ta có bản lĩnh đó không.Vũ Hạo, ngươi định làm gì?
Nếu là học viện khác, viện trưởng như Ngôn Thiểu Triết đời nào hỏi ý kiến hắn? Lão lên tiếng tức là đã nâng địa vị của hắn ngang hàng với lão, giọng điệu là trưng cầu ý kiến, chứ không phải hỏi cho biết.
Hoắc Vũ Hạo trầm ngâm nói:
– Ta nghĩ chúng ta nên tách ra.Mục tiêu của họ là ba người chúng ta, vậy thì chúng ta đi đường riêng.Bọn họ muốn nhất kích tất sát, tất nhiên sẽ không chia quân ra, dù sao mấy người kia đối với họ không quan trọng.Hơn nữa, khi tách ra, ba người chúng ta hành động cũng dễ hơn, không cần phải bảo vệ những học viên kia, sẽ đỡ nguy hiểm hơn.
Ngôn Thiểu Triết gật đầu:
– Được, vậy chúng ta tách ra.Cống hiến của ngươi mọi người đều rõ, Lâm Nhi đã đề cử ngươi trong hội nghị Hải Thần Các, tất cả trưởng lão đều thông qua ý kiến cho phép ngươi trở thành thành viên Hải Thần Các.Dù chỉ xếp cuối cùng, nhưng ngươi là người trẻ tuổi nhất gia nhập Hải Thần Các đó!
Hoắc Vũ Hạo ngẩn ngơ, hắn không ngờ học viện lại ban cho hắn một vinh dự lớn như vậy:
– Ngôn viện trưởng, ta…
Ngôn Thiểu Triết vỗ vai hắn:
– Sau này gọi một tiếng sư huynh đi.Bối phận cũng nên loạn lên một chút.Nếu không lão sư cũng không tha cho ta đâu.Hai năm qua vất vả cho ngươi rồi.

☀️ 🌙