Chương 348 Vận Mệnh Nhãn (1)

🎧 Đang phát: Chương 348

Vút…
Một vầng hào quang màu vàng rực rỡ bùng nổ ngay tại điểm tiếp xúc giữa Hoắc Vũ Hạo và Tam Nhãn Kim Nghê, đẩy Hoắc Vũ Hạo văng ngược ra phía sau.Huyền lão đứng gần đó nhanh như chớp lao tới, kịp thời đỡ lấy hắn.
Tam Nhãn Kim Nghê có vẻ choáng váng, loạng choạng lùi lại mấy bước.Con mắt thứ ba vốn dĩ vàng óng của nó bỗng chốc tối sầm lại, hóa thành màu đen kịt.Dù chỉ thoáng qua rồi trở lại sắc vàng ban đầu, nhưng khoảnh khắc đó vẫn bị Huyền lão, Vương Đông và Tiêu Tiêu đứng bên cạnh thu trọn vào đáy mắt.
Lúc này, Tam Nhãn Kim Nghê lộ vẻ suy yếu, không còn giãy giụa nữa, chỉ ngơ ngác nhìn Hoắc Vũ Hạo vừa được Huyền lão đặt xuống đất.
Hoắc Vũ Hạo dường như cảm nhận được điều gì đó.Hắn ngẩng đầu nhìn Tam Nhãn Kim Nghê, ánh mắt hai bên giao nhau.Cả hai đều cảm nhận được một sự rung động nhẹ nhàng trong tâm hồn, đặc biệt là con mắt thứ ba kia, dường như tê dại, mang đến một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Trong khoảnh khắc, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy tinh thần mình xuyên qua dòng thời gian vô tận, trở về thuở hồng hoang.Trước mắt hắn hiện ra một khu rừng nguyên sinh bạt ngàn.
Bỗng nhiên, tất cả cảnh vật nhuốm một màu vàng chói lọi, đến mức những hàng cây cổ thụ cũng biến thành màu vàng rực rỡ.Khu rừng sinh trưởng với tốc độ kinh hoàng.Trên mặt đất, một quả trứng vàng kim lấp lánh ánh sáng huyền ảo đột ngột xuất hiện.
Một tiếng “rắc” khẽ vang lên, vỏ trứng bắt đầu nứt ra.Những vết nứt nhỏ nhanh chóng lan rộng.”Cộp!”, một móng vuốt bé xíu thò ra từ khe nứt, tiếp theo là một cái đầu nhỏ nhắn dần dần nhô lên.
Đó là một sinh vật với bộ lông vàng óng còn ẩm ướt.Nhìn bề ngoài, nó giống hệt một chú cún con.Chú chó con gắng sức chui ra khỏi vỏ trứng, rồi nhặt những mảnh vỡ cho vào miệng, nhai ngấu nghiến.
Tiếng răng rắc vang lên không ngừng, thân thể chú chó nhỏ bắt đầu lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt.
Đột nhiên, một cột sáng vàng rực rỡ từ trên trời giáng xuống, tựa như kết nối giữa trời và đất, bao trùm lấy chú chó con vừa mới chào đời.
Dịch nhầy trên người chú chó nhỏ biến mất dưới ánh sáng.Chẳng mấy chốc, thân thể nó từ một xích vọt lên một mét.Bộ lông vàng óng trở nên trong suốt như thủy tinh.Ánh sáng huyền ảo bao quanh cơ thể nó hóa thành những vòng sáng liên tục dập dờn tỏa ra xung quanh.
Chú chó con ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng lanh lảnh.Trên trán nó đột nhiên xuất hiện một vết nứt, rồi từ đó mở ra một con mắt mang theo cảm giác có thể nhìn thấu cả vũ trụ.
Hình ảnh này vừa xuất hiện trong đầu Hoắc Vũ Hạo, vô số hình ảnh khác nối tiếp nhau tràn vào, nhanh đến mức hắn có cảm giác như đã sống cả vạn năm.Vô số mảnh ký ức hỗn loạn hiện lên, tất cả đều diễn ra trong khu rừng rậm rạp, khiến hắn hoàn toàn mất phương hướng.
Huyền lão thấy Tam Nhãn Kim Nghê không còn nguy hiểm, thở phào nhẹ nhõm.Lão vung tay tạo ra một vòng sáng vàng bao bọc lấy Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu, rồi lại tạo thêm một vòng sáng khác giam cầm Tam Nhãn Kim Nghê.Huyền lão, với thực lực Siêu Cấp Đấu La cấp 98, nhẹ nhàng mang cả người lẫn thú bay thẳng ra khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hướng về phía bắc.E rằng chỉ có cường giả cỡ Huyền lão mới dám bay lượn trên bầu trời Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, nơi đầy rẫy hồn thú nguy hiểm.Với lão, việc bay một quãng đường mười mấy cây số này chẳng đáng là bao.
Lão chọn hướng bắc Tinh Đấu Đại Sâm Lâm vì đây là hướng gần với thành Sử Lai Khắc nhất.Nếu có biến cố gì xảy ra, lão có thể nhanh chóng đưa cả nhóm rút lui.
“Vũ Hạo, cậu không sao chứ?”
Vương Đông bước đến bên Hoắc Vũ Hạo, lo lắng hỏi thăm.Huyền lão cũng chăm chú quan sát tình hình của hắn.Dù lão đã đọc được phương pháp tiếp dẫn thuộc tính của Thụy Thú để cải thiện thể chất, nhưng hiệu quả ra sao thì không được ghi chép rõ ràng.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu.Quá nhiều ký ức ùa về khiến hắn có chút choáng váng.
“Mình không sao.Tinh thần lực tăng lên rất nhiều, trong đầu còn có thêm một phần ký ức của nó nữa.”
“Hả? Có cả trí nhớ sao?”
Vương Đông kinh ngạc hỏi.
Hoắc Vũ Hạo cười gượng:
“Nó dù sao cũng là hồn thú sống hơn vạn năm.Dù phần lớn thời gian đều ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, nghe có vẻ đơn giản, nhưng lượng ký ức ấy cũng rất khổng lồ, mình không thể nào sắp xếp được trong một thời gian ngắn.”
Huyền lão gật đầu:
“Có thể giúp tinh thần lực của con tăng lên là tốt rồi.Xem ra những gì trong điển tịch ghi lại đều đúng.Nếu không có tác dụng phụ gì, đây, trả lại cho con.”
Huyền lão nói xong liền đưa Sinh Linh Thủ Vọng lại cho Hoắc Vũ Hạo.
Lúc này, Hoắc Vũ Hạo mới sực nhớ chuôi đao khắc vốn được cất trong Sinh Linh Nhãn.Nay Sinh Linh Nhãn đã hoàn toàn trở thành con mắt thứ ba của hắn nên nó cũng bị đẩy ra ngoài.
Sau khi cầm lấy chuôi đao, Hoắc Vũ Hạo lập tức cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ.Hắn và chuôi đao dường như rất thân thiết.Sinh Mệnh lực ẩn chứa bên trong nó chỉ có tăng chứ không giảm.
“Huyền lão, con muốn minh tưởng một chút.”
Hoắc Vũ Hạo nói với Huyền lão rồi khoanh chân ngồi xuống.Huyền Thiên Công tự động vận hành, tinh thần của hắn lập tức tiến vào Tinh Thần Hải.
Lúc này, Tam Nhãn Kim Nghê đang nằm bên kia cũng phục hồi lại một chút thần thái, không còn giãy giụa nữa.Nó vẫn nhìn Hoắc Vũ Hạo, ánh mắt vẫn có chút mờ mịt xen lẫn phức tạp, lại mang theo một chút gì đó không rõ ràng.Tựa như sau quá trình vừa rồi, hung uy hiển hách của nó đã hoàn toàn tan biến.
Huyền lão liếc nhìn nó, nói:
“Xem ra lần tiếp dẫn thuộc tính này đối với ngươi chẳng những không gây hại gì mà vết thương cũng đã hoàn toàn bình phục.Yên tâm, lão phu đã nói là phải giữ lời, chờ bọn chúng đến đây ta sẽ thả ngươi trở về.”
Tam Nhãn Kim Nghê lạnh lùng liếc nhìn Huyền lão nhưng không nói gì.Nó liếc mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo một cái, sau đó khép cả ba con mắt, nằm rạp xuống đất như ngủ thiếp đi.
Trong đầu Hoắc Vũ Hạo chỉ có một phần trí nhớ suốt vạn năm qua của nó, nhưng trong đầu nó lại có đầy đủ ký ức của Hoắc Vũ Hạo.
Dù ký ức của Hoắc Vũ Hạo chỉ vỏn vẹn mười ba năm, nhưng lại đầy rẫy gian truân, mỗi năm trôi qua đều là cuộc sống lận đận khổ sở.Nhất là quãng thời gian sau khi hắn rời khỏi phủ Công Tước.Đó là một cuộc hành trình tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng phấn khích.Vẻ đặc sắc của thế giới loài người đã thực sự hấp dẫn vị Đế Hoàng Thụy Thú này.
“Y lão, người không sao chứ?”
Hoắc Vũ Hạo vừa nhập định liền lên tiếng hỏi thăm Y Lai Khắc Tư.Y lão tuy không nói nhiều với hắn, nhưng ảnh hưởng của lão không hề thua kém Thiên Mộng và Băng Đế.Nhất là lần lão cứu hắn khỏi tay Sứ Giả Tử Thần.
“Ta không sao.Cỗ Vận Mệnh lực kia rất mạnh, nhưng ta đã sớm vượt khỏi số mệnh của người phàm, nó muốn phá hủy vận mệnh của ta cũng không dễ dàng như vậy.Sau một thời gian được tẩm bổ bên trong Sinh Linh Kim, tia thần thức của ta căn bản đã ổn định, hơn nữa ta còn khôi phục được một ít trí nhớ.Những ngày tới, ta có ngủ say trong Tinh Thần Hải của ngươi cũng không sao.Có điều hiện nay tu vi của ngươi còn quá yếu.Đợi đến khi nền tảng của ngươi đủ vững chắc, ta sẽ truyền thừa năng lực của mình cho ngươi.”
Hoắc Vũ Hạo vừa nghe Y Lai Khắc Tư nói mình không sao liền thở phào nhẹ nhõm.Hắn tò mò hỏi:
“Y lão, Vận Mệnh lực là gì? Sao Tam Nhãn Kim Nghê có thể truyền nó cho con?”
Y Lai Khắc Tư suy nghĩ một lát rồi đáp:
“Ta vốn không thuộc về thế giới của các ngươi nên ta không biết gì về cái gọi là hồn thú.Ta chỉ có thể suy đoán dựa trên kiến thức của mình.Thụy Thú có lẽ là một loại sinh vật đặc biệt sinh ra vào một thời điểm thích hợp.Thậm chí có thể nói nó giống như ta, là người đã bước một chân vào cánh cửa Thần cấp.Có điều, nó khác ta ở một điểm.Khi ta còn sống, ta đã đạt đến cấp bậc kia rồi.Còn nó thì sau khi sinh ra phải bắt đầu lại từ đầu, từng bước một đi đến cấp bậc đó.Có nghĩa là nó có tiềm lực phát triển đến Thần cấp, mà tiềm lực của nó chính là khả năng nắm giữ một phần sức mạnh của Vận Mệnh lực.”
“Cũng vì thế, nó mới được nguyên lực trong trời đất yêu thích.Cả người nó giống như một kiện bảo vật có thể hấp thu nguyên lực khổng lồ từ thiên địa.Có nó, nguyên lực xung quanh sẽ phải thay đổi, thậm chí vận mệnh cũng bắt đầu lệch lạc.Ví dụ, trước khi ngươi vào học viện Sử Lai Khắc, vận mệnh của ngươi là một con đường gập ghềnh, thậm chí có thể nói là bi thảm.Nhưng sau đó, ngươi bắt đầu đổi vận, có được một khí vận mạnh mẽ hơn.Còn con Thụy Thú này, bản thân nó đã được vận mệnh ưu ái cực kỳ lớn.Cuộc sống của nó lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió.Bản thân nó còn có được mấy loại thuộc tính cực hạn, muốn nó không bước được vào cấp bậc Bán Thần thì trừ khi nó bị chết yểu giữa chừng.”
“Bản thân nó là con cưng của vận mệnh, nên bình thường rất hiếm khi gặp phải nguy hiểm.Nguy hiểm của nó chỉ có hai dạng.Một là nó gặp phải đối thủ tương khắc trong vận mệnh của mình, hai là mục tiêu đã định trong số phận của nó.Bởi vì bản thân nó có khả năng nắm giữ vận mệnh, nên trong vận mệnh của nó dĩ nhiên cũng sẽ có bình cảnh xuất hiện.Cũng giống như bình cảnh trong quá trình tu luyện của hồn sư các ngươi vậy.Mà ngươi, có lẽ chính là chướng ngại hoặc là mục tiêu đã định trong số phận của nó.Ta dám chắc vận thế hiện tại của ngươi chưa đủ để khắc chế nó.”
Hoắc Vũ Hạo càng nghe càng ngơ ngác.Cái gì là mục tiêu đã định trong số phận, cái gì là chướng ngại của vận mệnh, hắn thật sự không hiểu gì cả.
Y Lai Khắc Tư dĩ nhiên cảm nhận được sự thắc mắc của hắn, lão mỉm cười giải thích:
“Nói một cách đơn giản, nó giống như tình cảm nam nữ.Mỗi người đều có mục tiêu tình cảm của riêng mình.Có thể là một hoặc nhiều lần gặp gỡ, nhưng chỉ khi một người nảy sinh tình cảm thật sự thì người đó mới là mục tiêu đã định của ngươi.”
Hoắc Vũ Hạo đáp:
“Y lão, những lời người nói phức tạp quá.Con chỉ muốn biết, rốt cuộc khi con mắt thứ ba của con và Tam Nhãn Kim Nghê tiếp xúc, nó đã xảy ra chuyện gì? Hiện giờ, con cảm thấy dường như mình có thể khống chế nó, cảm giác như nó thật sự trở thành một phần của con.Hơn nữa, bên trong con mắt thứ ba của con hình như có ẩn chứa một luồng năng lượng rất đặc biệt.Nguồn năng lượng này rất lạ, con không cảm nhận được thuộc tính của nó, thậm chí còn chưa từng thấy loại năng lượng này trước đây.”

☀️ 🌙