Đang phát: Chương 347
Huyền lão ung dung ngồi phịch lên lưng Tam Nhãn Kim Nghê, vầng sáng bao phủ quanh nó càng thêm dày đặc.
“Xích Vương, ngươi nên hiểu, ngươi không có quyền lựa chọn, càng không có tư cách mặc cả với ta.Ta chờ ngươi ở biên giới phía bắc Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hai canh giờ, nhớ kỹ cho kỹ.” Tinh Đấu Đại Sâm Lâm giáp ranh Sử Lai Khắc, trừ bất khả kháng, ai cũng không muốn khai chiến, dù rằng bọn ta cũng chẳng e ngại gì chiến tranh.
Ba cặp mắt trên ba cái đầu của Xích Vương chớp liên hồi, liếc nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Huyền lão, khóe miệng nó giật giật: “Được, ta tin ngươi lần này.”
Nói rồi, nó không dây dưa thêm, hóa thành một đạo huyết quang, biến mất hút.
Huyền lão vẫn ngồi vững trên lưng Tam Nhãn Kim Nghê.Vương Đông và Tiêu Tiêu đã trấn định lại, muốn đi theo hướng Hoắc Vũ Hạo vừa phóng thích khí tức Băng Đế, nhưng bị Huyền lão ngăn lại.Lão nhìn hai người, lắc đầu, ánh mắt khẽ động, rồi gật đầu đồng ý.
Không cần Vương Đông và Tiêu Tiêu tìm, Hoắc Vũ Hạo đã lấm lét, thận trọng mò về phía bọn họ.
Khi áp lực kinh khủng giữa Huyền lão và Xích Vương tan biến, hắn đã cử động được.Thấy bên này không có động tĩnh gì, hắn tất nhiên muốn lén la lén lút sang xem.Thiên Mộng Băng Tằm cũng xác nhận với hắn rằng con hung thú kia đã đi rồi.
“Huyền lão!”
Vừa thấy Huyền lão ngồi trên lưng Tam Nhãn Kim Nghê, Hoắc Vũ Hạo mừng rỡ, dùng cả Hồn Đạo Thôi Tiến Khí vọt tới.
Huyền lão giận dữ quát: “Đừng có gọi ta! Thằng nhãi ranh này, suýt nữa làm lão già này đứng tim! Vừa nãy làm sao vậy? Tự dưng thả ra khí tức hồn thú mười vạn năm rồi biến mất là thế nào?”
Hoắc Vũ Hạo cười gượng, kể lại chuyện gặp Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân, phải thả khí tức hồn thú mười vạn năm để bảo mệnh, sau đó phải ẩn thân tránh con Tam Nhãn Kim Nghê này.
Huyền lão nghe xong, vẻ mặt có chút quái dị, liếc nhìn con Tam Nhãn Kim Nghê đang bị mình cưỡi, vỗ đầu nó: “Oan ức cho ngươi rồi.”
Tam Nhãn Kim Nghê dường như đã hồi phục được chút ít, lạnh lùng nhìn Huyền lão, cất giọng người, giọng nói lại vô cùng động lòng người: “Nhân loại chết tiệt, dám làm ta bị thương! Ta nguyền rủa các ngươi sống không yên, chết không nhắm mắt, vĩnh viễn xui xẻo!”
Huyền lão cười ha ha, một tay vỗ đầu nó, ấn mạnh xuống đất, mặt nó dính đầy bùn đất: “Dọa ta hả? Lần đầu tiên ta gặp Thụy Thú như ngươi đấy, nhưng thông tin về ngươi ta biết không ít.Ngươi mang huyết mạch cổ xưa, ngoài việc dùng khí tức huyết mạch ảnh hưởng thiên địa linh khí ra thì chẳng có tác dụng gì.May mắn phù hộ cái rắm! Dám nguyền rủa chúng ta gặp vận xui? Có tin lão phu đánh cho ngươi một trận sống dở chết dở không? Đám hung thú kia xem ngươi là bảo bối, cũng chỉ là bảo bối mà thôi.Lão phu giết ngươi, bọn chúng cùng lắm là tức giận phát động thú triều tấn công nhân loại.”
“Muốn sống tốt thì bỏ cái ảo tưởng vĩ đại đó đi.Hung thú đối tốt với ngươi vì ngươi giúp chúng tăng tốc độ tu luyện, chứ không phải vì ngươi là Hoàng Đế gì cả.Đế Hoàng Thụy Thú cũng chỉ là cái tên.Người hay hồn thú, phải tự hiểu lấy mình mới mong có cuộc sống tốt.”
“Ngươi…ngươi nói bậy!” Giọng Tam Nhãn Kim Nghê rõ ràng cao hơn mấy phần.
Huyền lão cười khẩy: “Ta nói bậy? Đấy là ta còn khách sáo đấy.Nếu ngươi không có giá trị lợi dụng, hoặc ăn thịt ngươi trường sinh bất tử, ngươi nghĩ đám hung thú kia bỏ qua cho ngươi sao? Vũ Hạo, lại đây.”
“Dạ.” Hoắc Vũ Hạo vội vàng bước đến.
Huyền lão nói: “Đặt trán của con vào con mắt thứ ba của Tam Nhãn Kim Nghê.Yên tâm, ta khóa chặt nó rồi.”
“Không được! Ngươi dám!” Tam Nhãn Kim Nghê giận dữ gầm thét, liều mạng giãy giụa.Nhưng nó vốn đã bị thương nặng, động mạnh lại càng khiến khóe miệng rỉ máu.
Hoắc Vũ Hạo ngập ngừng: “Huyền lão, cái này…”
Huyền lão cười lớn giải thích: “Trong học viện có điển cố truyền lại từ thượng cổ:
Nơi nào có Thụy Thú, vạn thú đến che chở.
Nó thuộc loài chí cao, ngươi có thể tiếp dẫn.
Được Tường Thụy phù hộ, tương lai liền rộng mở.
Nói cách khác, Thụy Thú có thể phù hộ hồn thú, giúp chúng tăng tốc độ tu luyện.Thụy Thú khác nhau thì thuộc tính cũng khác nhau.Tam Nhãn Kim Nghê này không chỉ có một thuộc tính.Vừa nãy ta cảm nhận được nó có cả Hỏa và Quang Minh, tuy gần Cực Hạn nhưng không phải thuộc tính thật sự.Thuộc tính chủ của nó là Tinh Thần.Nếu không vì Tinh thần lực của nó quấy nhiễu, một kích của ta đã lấy mạng nó rồi.”
“Bây giờ con dùng thuộc tính của nó tinh luyện lại thuộc tính của mình, tiếp dẫn Tường Thụy Chi Khí, sẽ rất tốt cho con đường tu luyện sau này.Nhưng ‘Tường Thụy phù hộ, tương lai rộng mở’ là gì thì ta không rõ, con phải tự tìm hiểu.Nhanh lên! Đừng lộn xộn!”
Câu cuối cùng dĩ nhiên là nói với Tam Nhãn Kim Nghê.Nó định lên tiếng, nhưng bị Huyền lão ấn chặt đầu dưới bùn đất nên không nói được.
Hoắc Vũ Hạo tin tưởng Huyền lão, dù thấy ba mắt Tam Nhãn Kim Nghê như muốn phun lửa, hắn vẫn từ từ dán trán vào con mắt thứ ba của nó.
Mọi cử động của Tam Nhãn Kim Nghê đều bị Huyền lão khóa chặt.Huyền lão không biết nếu nó còn sức, nó sẽ tự sát ngay.Lão càng không biết tiếp dẫn thuộc tính có ý nghĩa lớn thế nào với Thụy Thú.Ngay cả Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Bích Đế Hoàng Hạt cũng không biết.Đây là bí mật lớn nhất của Thụy Thú.
Trong giới hồn thú, chưa ai dám chạm đến bí mật này, vì bên cạnh Tam Nhãn Kim Nghê luôn có hung thú bảo vệ.Dù sao danh tiếng Đế Hoàng Thụy Thú của nó không phải là hư danh.Không hồn thú nào dám đến gần, mà tính khí Tam Nhãn Kim Nghê cũng không hiền lành, ai dám tiếp cận sẽ bị nó tấn công điên cuồng.
Khi trán Hoắc Vũ Hạo chạm vào con mắt thứ ba của nó, cả người hắn và Tam Nhãn Kim Nghê đều run rẩy kịch liệt.
Ngay khi Sinh Linh Nhãn trên trán hắn tiếp xúc với con mắt thứ ba của Tam Nhãn Kim Nghê, liền bị luồng năng lượng kỳ dị của Thụy Thú kích thích mà lặng lẽ mở ra.Nhưng vì trán hắn đang kề sát Thụy Thú nên ngay cả Huyền lão, Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng không thấy được cảnh tượng này.
Sau đợt rung động, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên thấy đầu óc trống rỗng, Tinh Thần Hải như bốc hơi biến mất.Ba vị cường giả trong Tinh Thần Hải của hắn là Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai Khắc Tư đều tự bảo vệ mình, ẩn vào một góc.
Từng vòng ánh sáng kỳ lạ vặn vẹo bao phủ lấy Hoắc Vũ Hạo và Tam Nhãn Kim Nghê, cơ thể cả hai như trở nên trong suốt, ánh sáng lập lòe.Mỗi lần ánh sáng thay đổi, cả người Hoắc Vũ Hạo và Tam Nhãn Kim Nghê đều thoáng run rẩy.
Sinh Mệnh lực ẩn trong Sinh Linh Nhãn điên cuồng rót vào cơ thể Tam Nhãn Kim Nghê.Những vết thương trên cơ thể Tam Nhãn Kim Nghê lành lại với tốc độ kinh người.Lấy Hoắc Vũ Hạo và nó làm trung tâm, bầu không khí Tinh Đấu Đại Sâm Lâm không ngừng chuyển động.Từng luồng Sinh Mệnh lực đậm đặc chui vào cơ thể hai người.
Mức độ vặn vẹo của vòng sáng càng lúc càng nhiều, bao phủ cả hai, bỗng nhiên một cỗ năng lượng kỳ lạ đẩy bật Huyền lão ra ngoài.
Huyền lão thấy mọi chuyện càng lúc càng thần kỳ và quái lạ, trong lòng có chút nôn nóng: “Hình như lần này lớn chuyện rồi.Ban nãy con Tam Nhãn Kim Nghê còn giãy giụa, không lẽ tiếp dẫn thuộc tính này sẽ tiếp luôn cái mạng của nó? Thế thì phiền phức rồi.Đám hồn thú ở đây kiểu gì cũng sẽ liều mạng với Sử Lai Khắc mất thôi! Sách cổ đúng là hại chết người, sao không nói có phản ứng lớn thế này!”
Vương Đông khẽ nhíu mày, ánh sáng trong mắt hắn thỉnh thoảng lóe lên.Không hiểu sao khi nhìn thấy luồng ánh sáng vặn vẹo này, hắn lại có cảm giác quái dị, như có thứ gì đó của mình bị người ta lấy đi.Nhưng cảm giác này rất nhạt, không đủ để hắn cảm nhận chính xác nó là gì.
Ý thức của Hoắc Vũ Hạo dần dần khôi phục, Tinh Thần Hải lại xuất hiện.Hắn kinh ngạc phát hiện bên trong thế giới tinh thần nhiều ra một thứ gì đó, thể tích Tinh Thần Hải bỗng dưng tăng lên gấp đôi, bên trong lại có một cỗ hơi thở mờ nhạt tồn tại, Sinh Linh Nhãn của hắn cũng đã có sự thay đổi rõ rệt.
Sinh Linh Nhãn của hắn vốn tràn ngập khí tức sinh mệnh và lấp lánh ánh sáng màu xanh biếc.Với hắn mà nói, đây chỉ là nơi Y Lai Khắc Tư tạm trú, đồng thời tạo thành một thức hải thứ hai để lưu trữ Tinh Thần.Thanh đao Sinh Linh Thủ Vọng cũng ở đây, tùy thời có thể lấy ra sử dụng.
Nhưng giờ lại không giống như trước, Hoắc Vũ Hạo rõ ràng cảm nhận được bản thân hắn dường như đã hoàn toàn khống chế được Sinh Linh Nhãn, mà Sinh Linh Nhãn lại phát ra ánh sáng màu vàng rực.Sinh Linh Thủ Vọng cũng đã bị nó gạt bỏ, rơi ra trên mặt đất.Tuy nhiên khí tức sinh mệnh vẫn còn bám đầy trên Sinh Linh Thủ Vọng, không bị tước đoạt chút nào.Y Lai Khắc Tư lại một lần nữa chuyển nhà về Tinh Thần Hải của hắn.
Nói cách khác, Sinh Linh Nhãn hiện giờ đã hoàn toàn trở thành con mắt thứ ba của hắn, để cho hắn tùy tâm sử dụng.Hơn nữa hắn còn cảm nhận được trong con mắt thứ ba ấy có một luồng sức mạnh thần kỳ.Luồng năng lượng này hắn không thể diễn tả chính xác được, nhưng hình như nó hoàn toàn áp đảo những luồng năng lượng vốn có của hắn.Trước mặt nó, ngay cả hai hồn thú cao cấp như Băng Đế và Thiên Mộng cũng không dám có thái độ chống đối.
