Đang phát: Chương 328
Vừa nhắc đến chuyện Thi Bạo lần trước, Vương Đông và Tiêu Tiêu đều tái mặt.Một gã Hồn Vương mà suýt chút nữa đã diệt sạch đội Sử Lai Khắc chính thức.Chết một người thì chưa đáng, nhưng đến cả Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành cũng trọng thương.Sau đó, họ còn chứng kiến tận mắt sự cường đại của hai vị Hồn Đế, mỗi người còn sở hữu cả hồn cốt.Lúc ấy, họ mới thấy Tà Hồn Sư đáng sợ đến mức nào, nào ngờ Hoắc Vũ Hạo lại có thể dùng kỹ năng từ hồn cốt để đạt được năng lực tương tự.
Băng Bạo Thuật và Thi Bạo có điểm chung, nhưng cũng có khác biệt.Thi Bạo là làm nổ xác chết, nhưng phải có độc tố làm mồi.Tên Sứ Giả Tử Thần đã sớm rải độc trong sơn động, khiến xác chết nhiễm độc mà nổ tung.Vì phụ thuộc vào chất dẫn, nên Thi Bạo không thể khống chế thời gian.Băng Bạo Thuật “xịn” hơn, không chỉ khống chế được thời gian nổ, mà chỉ cần đóng băng được đối thủ là dùng được.Vì thế, khi Băng Bạo Thuật xuất hiện trong phòng đấu giá Tinh Quang, nó mới được coi trọng đến vậy.
Đương nhiên, Băng Bạo Thuật quá bá đạo, người dùng không có Cực Hạn Băng thì không chịu nổi phản phệ của Băng Bích Hạt.Thế nên, khối hồn cốt này mới lọt vào tay Hoắc Vũ Hạo.Lần đầu hắn dùng, uy lực đã vượt xa dự đoán, sức nổ của hồn thú vạn năm còn mạnh hơn cả một kích toàn lực của Mã Tiểu Đào.
– Ngươi định hù chết lão già này à?
Giọng Huyền Lão từ xa vọng lại.
Lão đã đứng gần đó quan sát Hoắc Vũ Hạo từ nãy giờ.Thấy ba người họ nhanh chóng trốn vào rừng, dùng kỹ năng Mô Phỏng, lão cũng bớt lo.Ai ngờ, tích tắc sau lại có một vụ nổ kinh thiên động địa như vậy.
Ngay khi Băng Bạo Thuật phát nổ, tim Huyền Lão suýt nhảy ra ngoài.Nhớ lại bài học trước, lão vừa nghe tiếng nổ đã căng như dây đàn.Lão biết rõ Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu quan trọng với học viện Sử Lai Khắc như thế nào.Ba đứa nó là ba Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh đấy!
Việc đầu tiên lão làm là lao đến như bay.Thấy cả ba đứa mặt mũi lấm lem, nhưng không bị thương tích gì, rồi nghe Hoắc Vũ Hạo giải thích, lão mới trút hết bực tức.
– Huyền lão.
Ba người Hoắc Vũ Hạo vội vàng hành lễ.
Huyền Lão gõ nhẹ hồ lô rượu vào đầu Hoắc Vũ Hạo, khiến hắn lè lưỡi.
– Cái thằng nhóc chết tiệt này, coi chừng gậy ông đập lưng ông! Ngươi mà xảy ra chuyện gì, ta biết ăn nói thế nào với Mục Lão đây? Chưa thử qua, chưa khống chế được hồn kỹ mà dám dùng, lỡ đứng gần quá bị nổ chết thì sao? Đừng nói với ta là ngươi khống chế được uy lực của nó đấy!
Hoắc Vũ Hạo oan ức nói:
– Tại con không tìm được hồn thú vạn năm nào để thử trong học viện mà!
– Ơ…
Cũng đúng, Sử Lai Khắc không thiếu hồn thú vạn năm, nhưng chúng đều là tài nguyên quý giá, đâu thể dễ dàng cho hắn thử nghiệm.
Đúng lúc này, ánh mắt Huyền Lão chợt lạnh lẽo, lão quay đầu nhìn về phía vụ nổ.
Một thân hình cường tráng loạng choạng bò dậy.Bước đi tập tễnh như sắp ngã đến nơi.
Thân thể cao lớn chằng chịt vết thương kia chính là con gấu lớn lúc nãy.Bộ lông màu vàng sậm hiếm thấy giờ nhuốm đầy máu đỏ sẫm.Một cánh tay đã biến mất, đứt gần đến bả vai, trên người cũng không ít chỗ đang rỉ máu.Đôi mắt nó lại lóe lên ánh xanh quỷ dị.
Có thể thấy rõ vuốt trên cánh tay còn lại của nó cực kỳ dài, phải hơn nửa mét, cơ thể đung đưa.Dù bụng be bét máu, khí huyết của nó dường như không hề suy giảm.
– Đây là con gấu lúc nãy?
Tiêu Tiêu kinh ngạc thốt lên.
Sau khi nghe Hoắc Vũ Hạo giải thích về Băng Bạo Thuật, cả ba cứ tưởng con gấu đã tan thành tro bụi.Dù sao, Hoắc Vũ Hạo cũng không ngờ Băng Bạo Thuật lại có uy lực lớn đến vậy, sai lầm là khó tránh khỏi.
Không ngờ con gấu vẫn sống sót, chỉ mất một cánh tay.
Dù Hoắc Vũ Hạo đã trốn rất xa, hắn vẫn cảm nhận được khí tức hủy diệt kinh hoàng.Đến giờ tai hắn vẫn còn ù ù.Vậy mà con gấu đứng sát bên cạnh chỉ bị nát một cánh tay, vẫn không chết.
Phải có lực phòng ngự kinh khủng đến mức nào mới làm được điều đó? Thảo nào nó chỉ tu vi ngàn năm mà không sợ Hổ Ma Miêu vạn năm.Đây chính là minh chứng rõ ràng cho sự chênh lệch giữa các loài.Ví như con rồng con yếu nhất cũng mạnh hơn loài bò sát mạnh nhất.
Giờ thì ba người Hoắc Vũ Hạo có thể khẳng định, dù cả ba liên thủ cũng không thắng được con gấu này.Đòn tấn công của họ khó lòng phá vỡ được phòng ngự của nó.Trừ phi Hoắc Vũ Hạo dùng Băng Bạo Thuật đóng băng nó, nếu không họ không có cơ hội chiến thắng.
– Ồ, Ám Kim Khủng Trảo Hùng.Sao loài hồn thú này lại xuất hiện bên ngoài Tinh Đấu Đại Sâm Lâm?
Con gấu kia thảm hại, lại thuộc loại hồn thú hiếm thấy, nên ba người Hoắc Vũ Hạo không nhận ra.Nhưng Huyền Lão kinh nghiệm đầy mình, liếc mắt một cái đã gọi ra tên nó.
Ám Kim Khủng Trảo Hùng – Đại Địa Tê Liệt Giả, chuyên gia chiến đấu trong rừng rậm, một trong những hồn thú cường đại nhất.
Sau khi về học viện, Hoắc Vũ Hạo đã đặc biệt nghiên cứu về Thập Đại Hung Thú.Hình như trong Thập Đại Hung Thú cũng có tên Ám Kim Khủng Trảo Hùng.
Nói chung, thực lực của hồn thú đều có khuynh hướng, sở trường riêng.Hoặc sở trường tốc độ, hoặc công kích, hoặc phòng ngự.Như Hổ Ma Miêu lúc nãy sở trường tốc độ, lực công kích dựa vào tốc độ cao để xuất ra.
Ám Kim Khủng Trảo Hùng là hồn thú hiếm thấy, giỏi cả công lẫn thủ, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn.Bộ lông vàng sẫm có lực phòng ngự cực mạnh, còn cặp móng vuốt khủng bố thì có lực công kích kinh thiên động địa.Nghe nói, Ám Kim Khủng Trảo Hùng mạnh nhất có thể sánh ngang với rồng trưởng thành.Một vương giả rừng rậm mà lại xuất hiện bên ngoài Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, không hiếm thấy thì là gì?
Dù bị thương nặng, con Ám Kim Khủng Trảo Hùng vẫn cực kỳ nhạy bén, nghe được tiếng của Huyền Lão.Nó ngửa mặt lên trời gầm một tiếng đe dọa, rồi khựng lại, không tiến lên nữa.Vừa bị “ăn hành” thê thảm, nó sợ đến mất mật rồi.
Huyền Lão mỉm cười:
– Xem ra ta không sợ hãi vô ích.May mắn của chúng ta không tệ.Gia hỏa này không chỉ thích hợp, mà còn vượt xa dự tính.Để ta ra tay thôi.
Lão không dám để ba người Hoắc Vũ Hạo đánh với Ám Kim Khủng Trảo Hùng.Lực công kích của nó khủng bố, ba người Hoắc Vũ Hạo chỉ cần bị nó vả một phát là chết tươi.
Vừa dứt lời, Huyền Lão đã lách người đến trước mặt Ám Kim Khủng Trảo Hùng.Tốc độ phản ứng của nó cũng không chậm, dù bị trọng thương vẫn có thể tiến công và phòng ngự.
Một tầng ánh sáng vàng nhạt tỏa ra từ những nhúm lông còn nguyên vẹn, không khuếch tán ra ngoài, mà cô đọng lại trên từng sợi lông.Có thể thấy những sợi lông vàng dựng lên, trông như những cây kim sắt thép.Đồng thời, cánh tay còn lại của con gấu vung lên, đập thẳng xuống người Huyền Lão.
Bộ vuốt dài nửa mét đã thấy khoa trương, nhưng khi nó vung lên, ba người Hoắc Vũ Hạo mới hiểu từ “Khủng Trảo” trong tên nó có nghĩa là gì.Bộ vuốt lập tức tăng vọt lên gấp bốn lần, từ nửa mét thành hai mét.Móng vuốt sắc bén to lớn lóe lên màu vàng sẫm rồi đánh thẳng về phía Huyền Lão.Một khi bị trúng đòn, đừng nói là người, đá cứng cũng nát thành bốn năm mảnh!
Đáng tiếc, đó không phải là đá, mà là Huyền Lão.Dù là Ám Kim Khủng Trảo Hùng cấp cao cũng chưa chắc là đối thủ của Huyền Lão, nói gì đến con gấu tu vi mấy ngàn năm này.
Huyền Lão nhìn nó, ánh sáng vàng vừa lóe lên đã biến mất.Thân thể của Ám Kim Khủng Trảo Hùng ngàn năm lập tức bất động.Có thể thấy rõ chân nó đã lún sâu vào lòng đất.
Huyền Lão mỉm cười, đánh một chưởng xuống đầu Ám Kim Khủng Trảo Hùng.”Bụp” một tiếng, toàn bộ xương cốt của nó vang lên tiếng gãy răng rắc, tất cả đều bị chấn nát thành từng khúc.
– Tiêu Tiêu, lại đây.
Huyền Lão hét lớn.
Tiêu Tiêu biết ngay sư phụ muốn gì.Cô bé vội chạy đến cạnh Huyền Lão.Lão rút ra một thanh đao sắc bén đưa cho nàng, đồng thời xé lớp lông sau gáy con gấu.Tiêu Tiêu dùng hết sức đâm thẳng xuống, tốn bao công sức mới đâm xuyên qua được lớp da dày kinh khủng của nó.
Tiêu Tiêu nghi ngờ, nếu không có Huyền Lão ở đây, dù con Ám Kim Khủng Trảo Hùng nằm im cho mình đánh, không biết nàng có giết được nó không.Lực phòng ngự của nó kinh khủng quá đi.
Một cái hồn hoàn màu tím xuất hiện khi Ám Kim Khủng Trảo Hùng chết.
Huyền Lão đứng bên ngoài quan sát, nói:
– Khoảng hai ngàn năm, với tu vi của con, cộng thêm hai khối hồn cốt phụ trợ, chắc chắn hấp thu được.Bắt đầu đi.
– Tạ ơn sư phụ.
Tiêu Tiêu mừng rỡ khoanh chân ngồi xuống, lập tức bắt đầu hấp thu hồn hoàn của Ám Kim Khủng Trảo Hùng.Hồn hoàn màu tím hóa thành một luồng sáng chui vào cơ thể nàng, cả người Tiêu Tiêu lập tức được bao phủ bởi ánh sáng tím.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng chạy đến, nhìn Tiêu Tiêu với vẻ ngưỡng mộ.Hồn hoàn quan trọng nhất là niên hạn, nhưng chủng loại hồn thú cũng cực kỳ quan trọng.Hồn hoàn từ hồn thú cực mạnh chắc chắn có hồn kỹ không tầm thường.
