Chương 254 Tình Thân (2)

🎧 Đang phát: Chương 254

– Dạ.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, gò má ửng hồng nhưng ánh mắt vẫn chan chứa sự thân thiết khi nhìn Mã Tiểu Đào.Đoạn, hắn xoay người, vừa chạm tay vào cánh cửa, giọng Mã Tiểu Đào chợt vang lên:
– Vũ Hạo, khi nào đệ sẵn lòng, tỷ tỷ luôn ở đây lắng nghe những tâm sự của đệ.
Hoắc Vũ Hạo quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ:
– Dạ.
Bốn mắt giao nhau, cả hai đều cảm nhận được sự ấm áp trong ánh mắt đối phương.Lòng nàng chợt vui vẻ hơn hẳn, vẫy tay chào, tiễn Hoắc Vũ Hạo rời đi.
Bước ra khỏi phòng, Hoắc Vũ Hạo khẽ thở phào.Cảm giác như có một luồng sinh khí mới trào dâng trong cơ thể, hồn lực dường như tăng lên một chút.Hắn vui sướng đến mức suýt nữa đã hét toáng lên cho cả thế giới biết: hắn đã có tỷ tỷ, cuối cùng hắn cũng có một người thân!
Về đến phòng, vừa mở cửa, Hoắc Vũ Hạo đã thấy Vương Đông đang say giấc nồng trên giường mình.Ánh mắt hắn thoáng chút ấm áp, tên ngốc này chắc chắn đã đợi mình từ tối qua đến giờ.
Nhẹ nhàng bước đến bên giường, Hoắc Vũ Hạo vỗ nhẹ vào mông Vương Đông, trêu chọc:
– Mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi, còn ngủ nướng hả đồ lười này!
– Ui da! – Vương Đông kêu lên một tiếng, bật dậy theo phản xạ.
Không hiểu sao, sau khi vỗ vào mông Vương Đông, Hoắc Vũ Hạo bất giác so sánh với cảm giác khi chạm vào Mã Tiểu Đào hôm qua.Mông của Vương Đông tuy nhỏ hơn, nhưng lại rất săn chắc, dù cách một lớp quần áo vẫn cảm nhận được sự mềm mại…
Vương Đông ngơ ngác nhìn Hoắc Vũ Hạo, rồi đảo mắt một lượt từ trên xuống dưới, vẻ mặt cảnh giác:
– Hôm qua ngươi không mặc bộ quần áo này.
Hoắc Vũ Hạo thản nhiên đáp:
– Ừ, hôm qua ta giúp tỷ tỷ áp chế tà hỏa, quần áo bị cháy rụi rồi.
– Tỷ tỷ? – Giọng Vương Đông bỗng the thé.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu:
– Ừ, tỷ tỷ nói không muốn mang nợ ta nên nhận ta làm đệ đệ.Sau này tỷ tỷ sẽ bảo vệ ta, chăm sóc ta.Vương Đông, ngươi biết không? Từ khi mẹ ta mất, ta đã là trẻ mồ côi, nhưng bây giờ ta đã có người thân rồi!
Vương Đông nhìn ánh mắt rực rỡ của Hoắc Vũ Hạo, lòng chợt nhói đau, gần như buột miệng:
– Ngươi còn có ta mà.
Nhận thấy ánh mắt Hoắc Vũ Hạo nhìn mình có chút kỳ lạ, Vương Đông vội vàng chữa cháy:
– Chúng ta là huynh đệ, chẳng lẽ ngươi không xem ta là huynh đệ sao?
Hoắc Vũ Hạo cười đáp:
– Nhưng nó không giống nhau.
Vương Đông bướng bỉnh:
– Có gì không giống?
Hoắc Vũ Hạo đáp:
– Từ tỷ tỷ, ta cảm nhận được hơi ấm của mẹ ngày xưa.Còn chúng ta là huynh đệ, dĩ nhiên là khác rồi.
– Hừ! – Vương Đông định nói gì đó, nhưng lại kìm nén, hậm hực: – Ngươi giỏi thật, đi tìm hơi ấm tình thương của mẹ từ tỷ tỷ, còn ta thì ở đây lo lắng đợi ngươi.Nếu không phải có mọi người cản lại, chắc ta đã xông vào từ lâu rồi.
Hoắc Vũ Hạo cười lớn:
– Ngươi đợi ta? Lúc nãy không biết ai ôm gối của ta ngủ như heo vậy hả?
– Ngươi mới là heo! – Vương Đông hùng hổ nhào tới đánh Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo vừa né tránh vừa nói:
– Đừng có làm loạn nữa, nhanh đi tắm rửa thay quần áo còn đi thi đấu cá nhân nữa.
– Thi đấu gì nữa? Hôm qua học viện Tinh La đã nhận thua rồi, các thành viên chủ lực đều bị thương nặng, làm sao đấu được nữa.Hôm nay và ngày mai chúng ta được nghỉ ngơi dưỡng sức.Ngày mốt sẽ đấu trận chung kết.
Hoắc Vũ Hạo nghe vậy, hơi sững người, nhưng trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm:
– Không cần đấu thì tốt.Trận bán kết còn lại thế nào rồi?
Vương Đông đáp:
– Lúc đó ta còn hôn mê nên không biết rõ lắm.Nghe đại sư huynh nói, học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư đã áp đảo học viện Đế Áo bằng ưu thế vượt trội, nhưng họ vẫn phải đấu trận cá nhân vào hôm nay.
– Áp đảo? – Hoắc Vũ Hạo khẽ rùng mình.Đội hình của học viện Đế Áo có cả một Hồn Đế và sáu Hồn Vương, thực lực vượt trội hơn hẳn học viện Tinh La.
Vương Đông gật đầu:
– Nghe nói trận đoàn chiến của bọn họ còn nhanh hơn chúng ta nhiều, học viện Đế Áo gần như không có cơ hội phản công.Đội trưởng của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư rất mạnh, là Hồn Đạo Sư cấp sáu đó.
– Vũ Hạo, hôm qua khi tỉnh lại, ta đột nhiên nghĩ ra một cách này.- Vương Đông bỗng hưng phấn.
– Cách gì? – Hoắc Vũ Hạo tò mò.
Vương Đông ghé sát tai Hoắc Vũ Hạo, nói nhỏ:
– Ngươi nghĩ xem, nếu hai chúng ta sử dụng vũ hồn dung hợp kỹ, có thể coi là “hai mà một” không?
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu, có chút mơ hồ:
– Cái này khó nói lắm, cho dù là một người cũng không giống với vũ hồn bình thường.
Vương Đông chớp đôi mắt xinh đẹp:
– Vậy nếu Từ sư huynh dùng Huyền Minh Trí Hoán đổi chỗ cho chúng ta vào giữa vòng vây của địch thì sao?
Hoắc Vũ Hạo giật mình, lập tức hiểu ý:
– Ý ngươi là…Ta hiểu rồi.Nhưng liệu có thành công không?
Vương Đông đáp:
– Không thử sao biết được.Chúng ta đến phòng Từ sư huynh hỏi thử xem sao.
– Ừ.- Hoắc Vũ Hạo lập tức đồng ý.
Cả hai rửa mặt, ăn sáng rồi vội vàng đi tìm Từ Tam Thạch, trình bày ý tưởng của mình.
Từ Tam Thạch nghe xong, lắc đầu:
– Khó lắm.Nếu ta đang trong trạng thái Giác Tỉnh Huyền Vũ Quy thì may ra còn có thể.Hơn nữa, điều kiện đầu tiên để sử dụng Huyền Minh Trí Hoán là đối thủ không được sử dụng kỹ năng hoặc bất cứ thứ gì có khả năng phòng ngự mạnh mẽ.Giống như hôm đó, công chúa Cửu Cửu dùng hồn kỹ Tinh Quang để ngăn cách chúng ta, ta không thể sử dụng kỹ năng đó lên nàng ta.Mà nếu biến đổi trong quá trình hồn sư đang sử dụng hồn kỹ, ta cần một lượng hồn lực gấp đôi bình thường.
– Hồn sư càng dùng kỹ năng mạnh, lượng hồn lực tiêu hao càng lớn, đến khi cạn kiệt mới thôi.Yêu cầu của hai đệ là trong quá trình hai người sử dụng vũ hồn dung hợp kỹ đúng không? Như vậy càng không thể, trừ phi ta trong trạng thái Giác Tỉnh, đồng thời tu vi đạt đến Hồn Vương, may ra mới có hy vọng thành công.

☀️ 🌙