Đang phát: Chương 54
Tiêu Tiêu chẳng hề nao núng, khẽ cười lạnh lùng: “Chưa thử sao biết được? Ngươi dù sao cũng chỉ là Chiến Hồn Sư hệ Cường Công, muốn đấu với bọn ta thì phải giữ khoảng cách, tầm ba mươi thước là đẹp.”
Hoắc Vũ Hạo đứng bên cạnh nghe cả hai tranh cãi, càng lúc càng nhận ra Tiêu Tiêu thật thông minh.Tinh thần dò xét của hắn vươn tới năm mươi thước, Tiêu Tiêu lại chọn ba mươi, vậy thì mọi động thái công thủ của Vương Đông đều nằm gọn trong tầm kiểm soát của hắn.
Vương Đông chẳng chút do dự đồng ý.
Tiêu Tiêu lại nói thêm: “Ngươi có thể bay, bọn ta thì không.Đây chỉ là giao lưu thôi, đừng có mà thua rồi giở trò bay lên trốn đấy nhé!”
Vương Đông hờ hững đáp: “Ta không bay cao quá năm thước là được chứ gì.Được thôi, bắt đầu đi!”
Nói xong, hắn liền lập tức lùi lại.
Tiêu Tiêu quay sang Hoắc Vũ Hạo, nháy mắt tinh nghịch: “Lớp trưởng, chơi trò thả diều đi! Ngươi dùng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng hỗ trợ ta, cho tên kia một vố nhớ đời.”
Trước khi đến Sử Lai Khắc, Hoắc Vũ Hạo nào biết “thả diều” là gì, nhưng giờ thì đã hiểu.Đó là chiến thuật vừa đánh vừa rút lui.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu: “Được, ta phối hợp với ngươi.”
Hắn cũng muốn xem thực lực của Vương Đông và Tiêu Tiêu đến đâu rồi.Suốt ba tháng qua, hắn chưa từng thấy Vương Đông dùng kỹ năng Vũ Hồn.Nhưng hắn biết, Vương Đông tuy có chút kiêu ngạo, nhưng đó chỉ là tự tin chứ không phải tự đại.Có thực lực, ắt có quyền tự tin.
Hai bên nhanh chóng giãn khoảng cách.Thoáng cái, Vương Đông đã lùi ra ba mươi thước, rồi phất tay ý bảo đã sẵn sàng, có thể bắt đầu.
Tiêu Tiêu đứng cạnh Hoắc Vũ Hạo, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, có thể xem là một mỹ nhân trong lớp.Nàng khẽ gật đầu với Hoắc Vũ Hạo.
“Lớp trưởng, giúp ta.”
“Được.”
Lúc này, Tiêu Tiêu mới quay sang Vương Đông, hô lớn: “Bắt đầu!”
Dứt lời, nàng liền phóng thích Vũ Hồn.
Hai Hồn Hoàn màu vàng từ dưới chân nàng xuất hiện.Hóa ra, nàng cũng là một Đại Hồn Sư trên cấp hai mươi! Hoắc Vũ Hạo âm thầm xấu hổ.
Sau khi hai Hồn Hoàn xuất hiện, thân thể Tiêu Tiêu không có biến hóa gì.Trên đỉnh đầu nàng, một quang ảnh màu đen xoay tròn, dần dần thành hình một tiểu đỉnh hai tai ba chân, đường kính chừng một thước.Đúng là Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh, Vũ Hồn của Tiêu Tiêu.
Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo cũng được kích hoạt.Tiêu Tiêu thoáng giật mình khi thấy Hồn Hoàn màu trắng dưới chân hắn.Thảo nào lớp trưởng lại liều mạng tu luyện đến vậy, thiên phú đúng là có chút…hạn chế.
Nhưng ngay sau đó, nàng kinh hãi trước hiệu quả của Hồn Kỹ Hoắc Vũ Hạo.
Lấy hai người họ làm trung tâm, mọi vật trong phạm vi năm mươi thước hiện lên rõ mồn một trong đầu nàng.Hơn nữa, mọi thông tin tự động truyền vào, không cần nàng phải làm gì cả!
Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn Hoắc Vũ Hạo, còn Vương Đông bên kia đã chuẩn bị xuất chiêu.
Vẻ ngoài Vương Đông có vẻ coi thường, nhưng thực tế hắn không hề khinh địch.Hắn đã từng nếm trải Hồn Kỹ của Hoắc Vũ Hạo rồi.
Trong nháy mắt, đôi cánh mỹ lệ xuất hiện sau lưng Vương Đông, cả người hắn được bao phủ bởi ánh sáng xanh đậm.Đôi cánh phát ra ánh sáng rực rỡ, tạo thành chữ V lớn.Đồng thời, hai Hồn Hoàn một vàng một tím cũng từ dưới chân hắn bay lên.Vũ Hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp xuất hiện!
Hắn khẽ nhún người, lao thẳng về phía trước.Hồn Lực không ngừng đổ vào đôi cánh, tốc độ càng lúc càng tăng.
Đây không phải Hồn Kỹ, mà là đặc tính vốn có của Quang Minh Thần Điệp.Cũng có thể thấy Vũ Hồn này mạnh mẽ đến mức nào.
Chớp mắt, Vương Đông đã áp sát đến hai mươi thước.Rất gần Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu.Có thể hình dung, một Chiến Hồn Sư hệ Cường Công đối đầu với hai Hồn Sư hệ Khống Chế không có khả năng cận chiến, kết quả thế nào khỏi cần đoán.
Cùng lúc đó, hàng loạt thông tin về Vương Đông liên tục truyền về não bộ Tiêu Tiêu và Hoắc Vũ Hạo.Quỹ đạo di chuyển, biến đổi cơ thể, biến hóa Vũ Hồn, thậm chí dòng Hồn Lực trong cơ thể hắn vận chuyển ra sao cũng có thể mơ hồ cảm nhận được.
Tiêu Tiêu không hề hoảng loạn.Hoắc Vũ Hạo nhờ Hồn Hoàn màu trắng mà có được kỹ năng này, nàng rất vui mừng.Thấy Vương Đông di chuyển, nàng cũng bắt đầu hành động.
Tay phải nàng chỉ về phía Vương Đông.Cái đỉnh trên đầu lập tức rực sáng, lao đi như tên bắn.Nó không bay thẳng về phía Vương Đông, mà chặn ngay con đường hắn phải đi qua.Tương tự, nàng cũng không dùng Hồn Kỹ.Đây là một trong những kỹ năng vốn có của Vũ Hồn.
Vương Đông cảm thấy vô cùng khó chịu.Cái đỉnh kia bay đến đúng vị trí hắn phải vượt qua.Rõ ràng là nhờ tinh thần dò xét của Hoắc Vũ Hạo.Nếu không, Tiêu Tiêu làm sao có thể phán đoán chính xác đến vậy?
Hắn đành khẽ thu cánh trái vào, lách người định đổi hướng.Nhưng không ngờ, cái đỉnh đen kia chớp nhoáng cắt ngang, chắn ngay trước mặt hắn.
Dự đoán tương lai!!!
Tiêu Tiêu theo bản năng nhìn Hoắc Vũ Hạo.Nhờ tinh thần dò xét của hắn, nàng chẳng cần phải nhìn động tác của Vương Đông nữa.Mọi thứ từ phức tạp bỗng trở nên đơn giản đến kỳ diệu.
Vương Đông cố gắng đột phá.Hai cánh không ngừng biến đổi, tốc độ cũng tăng lên gấp bội.Nhưng dưới tinh thần dò xét của Hoắc Vũ Hạo, mọi động thái đều bị phát hiện.Vương Đông bực bội gầm lên:
“Hoắc Vũ Hạo, tên chết tiệt! Được thôi, ta tránh không được thì trực tiếp phá nó!”
Vừa dứt lời, Hồn Hoàn thứ nhất dưới chân hắn lóe sáng.Hai mắt Hoắc Vũ Hạo cũng sáng lên.Thông qua tinh thần dò xét, hắn cảm nhận được Hồn Lực trong cơ thể Vương Đông bùng nổ như nước sôi, cuồn cuộn đổ vào đôi cánh.Đôi cánh kia bắt đầu lớn dần.
