Đang phát: Chương 1435
Miêu Nghị thầm bực trong lòng, thấy rõ bản chất con người của ả, đến nước này rồi mà còn dám mỉa mai mình, cứ chờ đấy, rồi xem ta thu phục ngươi thế nào.
“Mời vào!” Miêu Nghị trầm giọng nói.
Vốn không muốn gặp, nhưng không gặp không được, sau này còn cần người ta phối hợp ở đây, dù sao đây cũng là địa bàn của người ta, tốt nhất là thuận buồm xuôi gió đến và đi.
Rất nhanh, Chiến Như Ý tự mình dẫn Lục bà bà vào.Lục bà bà đối với Chiến Như Ý thì khách khí ra mặt, không dám đắc tội, bối cảnh của người ta lớn như vậy, không phải bà ta dễ dàng trêu vào được.
“Gió nào đưa ngài đến đây vậy?” Miêu Nghị nhanh chóng đi vòng ra khỏi bàn dài, tươi cười chắp tay.
Lục bà bà chẳng khách khí với Miêu Nghị, mặt sầm xuống, cười khẩy nói: “Tôi không dám nhận lời của Tổng trấn đại nhân, Tổng trấn không đến thăm lão thân, lão thân đành phải tự mình đến bái kiến.”
Mỉa mai ai chứ, huống chi Miêu Nghị biết chuyện lão yêu bà này cấu kết với Giám sát tả bộ để ám toán mình, nên cũng không có ý định khách sáo, chỉ cố gắng ứng phó: “Ngài nói đùa, tại hạ còn chưa làm xong việc, định bụng hôm khác sẽ đến bái kiến ngài.”
“Nếu đại nhân bận việc, thì công sự để hôm khác rồi nói.” Lục bà bà nói xong liền nhìn ngang liếc dọc: “Phi Hồng đâu?”
Miêu Nghị bất đắc dĩ xòe tay: “Quy định là như vậy, ta thật không dám mang cô ấy vào ngự viên.”
“Vậy à…” Lục bà bà chống gậy đi vòng vòng hai bước, nhíu mày suy tư một lát, rồi lại ngẩng đầu nói: “Hay là thế này, ta sẽ đi cầu ý chỉ của Thiên Hậu nương nương, xin nương nương khai ân cho Phi Hồng vào đây, chắc chắn Thiên Hậu sẽ nể mặt ta.”
Miêu Nghị thầm mắng trong lòng, ngươi sợ bên cạnh ta không có tai mắt theo dõi chứ gì, trên kia làm gì có lý do gì mà không đồng ý.Ngoài mặt lại ha ha cười nói: “Vậy thì còn gì bằng.”
Lục bà bà đột nhiên gõ mạnh gậy xuống đất: “Cô bé đó đi theo ngươi bao nhiêu năm rồi, ngươi định khi nào thì cho cô ta danh phận? Lúc trước ngươi nói là xem tình hình, theo ta thấy, cô bé đó đối với ngươi dịu dàng chu đáo, ngoan ngoãn phục tùng, lễ phép biết điều, lại còn xinh đẹp hiếm có, ngươi còn gì không hài lòng?”
Chiến Như Ý vốn ôm tâm tính xem kịch vui giới thiệu Lục bà bà đến, giờ sắc mặt trầm xuống.Đối với nàng mà nói, đúng là cố tình gây sự, thầm mắng một tiếng, lão yêu bà không biết xấu hổ, một con hát mà đòi làm chính thất!
Mặc kệ nàng ta có hài lòng về Miêu Nghị hay không, nàng đã coi mình là người đến trước, sớm muộn gì cũng gả cho Miêu Nghị, đương nhiên coi mình là chính thất phu nhân, có người muốn chen chân lên trước, sao nàng ta cao hứng cho được.
Miêu Nghị cười nhạt: “Đây là chuyện chung thân đại sự, phải để tự nhiên mới được, ta ghét nhất là bị người khác ép buộc, vốn dĩ ta đã định bụng cho Phi Hồng danh phận, bà bà đừng nên ép ta như vậy, có phải Phi Hồng bảo bà bà gây áp lực cho ta không?”
Câu nói đầu tiên đã đảo khách thành chủ, Lục bà bà vội xua tay: “Phi Hồng tuyệt đối không bảo ta gây áp lực, là ý của ta thôi, ngươi đừng hiểu lầm.”
Miêu Nghị: “Việc này tạm thời không nói đến nữa, để ta hỏi ý Phi Hồng xem sao.”
Lục bà bà khí thế hùng hổ đến, lại thành ra bẽ mặt, phát hiện mình muốn tác hợp lại hóa ra thêm phiền phức, đành phải cáo từ.
Hai ngày sau, Lục bà bà giữ lời, thật sự đưa được Phi Hồng vào ngự viên, theo lý thuyết thì cấp bậc của Miêu Nghị không đủ tư cách mang gia quyến đến đây.
Miêu Nghị cũng nhận ra Phi Hồng có chút cảm xúc khó tả sau khi đến đây, khiến người ta có cảm giác gượng gạo, không biết có phải Lục bà bà đã đem lời hắn nói kể lại hay không.Lục bà bà chỉ đưa được Phi Hồng vào, không thể đưa cả thị nữ của cô ta, nhưng bà ta lại sắp xếp hơn mười tiên nga xinh đẹp như tranh vẽ đến hầu hạ, toàn bộ tiên nga trong ngự viên vốn do Lục bà bà quản lý.
Cùng với một giỏ lớn tiên quả đủ loại màu sắc, là do Thiên Hậu nghe nói con gái nuôi của Lục bà bà đến nên cố ý ban cho.Tuy rằng Lục bà bà quản lý nơi này, việc kiếm chút tiên quả là chuyện nhỏ, nhưng có danh nghĩa do Thiên Hậu ban cho thì có thể quang minh chính đại bày ra.
Miêu Nghị sau khi giải quyết xong công việc, bắt đầu nhờ Chiến Như Ý dẫn đường tuần tra các điểm đóng quân trong ngự viên.Vì đã có Lục bà bà chịu trách nhiệm, Miêu Nghị thấy Phi Hồng không vui, nên dẫn cô ta ra ngoài giải sầu.Hải Bình Tâm cũng hớn hở đi theo mở mang tầm mắt, dọc đường cứ như đứa trẻ tò mò nhìn đông ngó tây, chẳng thấy chút ổn trọng nào.
Nói là tư gia viên lâm của Thiên Đế, trên thực tế khu lâm viên này là một tinh cầu.Nếu không đến gần tinh cầu này thì khó mà tin được, Hắc Long Tư trăm vạn nhân mã đóng quân cũng không đủ dùng.
Điểm tuần tra đầu tiên là tiên đào viên cách tổng trấn phủ không xa ba ngàn dặm.Dù đào viên có đại trận phòng hộ, vẫn phải phái hơn vạn nhân mã quản lý, dù sao địa vực rộng lớn như vậy, chiếm dụng không ít binh lực của Hắc Long Tư.
Bình thường Miêu Nghị chắc chắn không vào được tiên đào viên, nhưng hôm nay khác, hắn có chức trách, hơn nữa nơi này lại do quân của hắn canh giữ, ra vào những nơi trọng yếu thế này thậm chí không cần thông báo, có thể nói trong toàn bộ ngự viên, hiếm có nơi nào hắn không thể đến.
Ngay từ ngoài cửa viên, linh khí như sương đã ập vào mặt, sơn thần và thổ địa bản địa tự mình lộ diện nghênh đón, khom lưng cúi đầu dẫn đường giới thiệu.Vào đến cổng viên, liền thấy các tiên nga cung trang quản lý, bảo trì đào lâm qua lại trong đó, người thì tỉa cành, người thì cuốc đất, hễ gặp Miêu Nghị thì ào ào bái kiến, giọng nói ngọt ngào: “Gặp qua Tổng trấn đại nhân!”
Trong vườn, cây đào nào cây nấy đều rất lớn, cây nhỏ cũng cao hơn mười trượng, diện tích tán cây cũng không nhỏ, người đứng dưới gốc cây chỉ như kiến ngước đầu nhìn.
Cành cây đen sẫm khẳng khiu như sắt, chằng chịt những chồi non, lá xanh biếc như ngọc, trên cành cao trĩu quả, quả nhỏ như nhung trắng, ngây ngô, lớn hơn một chút thì ra hình đào, màu vàng nhạt sắp chín, quả màu vàng kim thì đã chín.Có cành còn nở hoa đào màu hồng nhạt, chưa bắt đầu kết trái.
Miêu Nghị vô tình thấy Chiến Như Ý cũng đang tò mò nhìn quanh, không khỏi hỏi: “Chiến đại thống lĩnh chưa từng đến đây sao?”
Chiến Như Ý nói: “Nơi này không được phép thì sao có thể tùy tiện vào, ta chỉ đứng ngoài đào viên nhìn vào thôi, đây là lần đầu tiên vào, đúng là nhờ có hào quang của Tổng trấn đại nhân.”
Xem xong đào viên, mấy người lại bay đến một cánh đồng trống trải, thổ địa cũng đến nghênh đón.
Thấy giữa đồng có tốp năm tốp ba mỹ nhân mặc áo vải đang cày cấy, khác hẳn với các tiên nga cung trang, Miêu Nghị không khỏi bước tới, muốn xem cho rõ.
Chiến Như Ý thấy vậy thì khóe miệng nhếch lên vẻ trêu tức, trong mắt cũng lóe lên vẻ giảo hoạt, ra vẻ muốn xem náo nhiệt.
Ai ngờ hành động của Miêu Nghị lại khiến thổ địa hoảng hốt ngăn cản: “Đại nhân, ngàn vạn lần không được, phi tần của bệ hạ đâu phải người chúng ta có thể đến gần nhìn ngắm, nhìn từ xa đã là mạo phạm rồi, sao có thể vô lễ như vậy.”
Lời này khiến Miêu Nghị giật mình, đương nhiên không dám tiến lên nhìn nữ nhân của Thiên Đế, giật mình hỏi: “Phi tần của bệ hạ sao lại xuống ruộng làm?”
Thổ địa ấp úng nói: “Thú vui, thú vui thôi.”
Chiến Như Ý lại lạnh nhạt nói: “Bệ hạ thì thật là thú vui, còn phi tần thì chỉ là làm theo mà thôi, vì thế sau này thành lệ, phàm là phi tần vào cung đều có một mảnh ruộng tốt, ruộng đất rộng bao nhiêu thì phi tần càng có vị thế bấy nhiêu.Bình thường, khi bệ hạ đến đây thì các phi tần mới ra đồng làm bộ làm dáng cho bệ hạ xem, còn khi bệ hạ không đến thì giao cho tiên nga quản lý, nếu tiên nga không quản lý tốt ruộng đất được giao thì thường có kết cục rất thảm, đừng nhìn các phi tần xinh đẹp như hoa, kì thực tâm địa độc ác lắm, bị giam cầm lâu ngày đều có chút biến thái.”
“Ồ!” Miêu Nghị nghe ra một vài nội tình, cảm tình đây là nơi các phi tần hậu cung của thiên đình tranh thủ tình cảm.Hắn nhìn những cánh đồng rộng lớn, trong lòng tặc lưỡi, vị Thanh chủ này có bao nhiêu nữ nhân vậy, mỗi ngày mưa móc không ngừng cũng chia đều không hết a!
Thổ địa thì mồ hôi lạnh toát ra.Những lời này chỉ có vị này có bối cảnh mới dám nói, hắn không dám nói, lỡ truyền ra thì còn không bị người ta lột da.
Thực tế, đối với người biết chuyện như Chiến Như Ý mà nói, cũng không cần để các phi tần vào mắt, Doanh gia còn tiến cống không ít mỹ nhân vào cung, nhưng Thiên Đế thực sự nhớ tên được mấy người, Thiên Đế cũng không thể dồn quá nhiều tâm tư vào một đám nữ nhân, phần lớn còn chưa chạm qua, chỉ thủ tiết thôi.Nói khó nghe, phi tần bình thường chọc Chiến Như Ý mất hứng, tùy tiện nói một câu với người trong cung, giết chết một người còn dễ hơn nàng giết chết một thủ hạ của mình, xử lý thủ hạ ít nhất còn phải có lý do.
Hải Bình Tâm thì mắt sáng lên, ra vẻ nghe rất chăm chú.
Rời khỏi cánh đồng, một hàng người lại đến một vùng núi non trùng điệp, mây mù bao phủ.
Trong không khí tản ra hương thơm nhàn nhạt, thấm vào ruột gan, nghe thấy thì tinh thần sảng khoái.Nhìn ra xa bốn phía, non nước hữu tình như tranh vẽ, thác nước khắp nơi, mây tan để lộ những hồ nước trong vắt, phản chiếu trời xanh mây trắng, kỳ hoa dị thảo điểm xuyết, cầu vồng vắt ngang, chim muông bay lượn, cảnh này chỉ có trên trời mới có.
Đỉnh núi bị san sát đình đài lầu các chiếm cứ, từ trên cao có thể nhìn bao quát các đỉnh núi khác, cung điện to lớn, dưới ánh mặt trời vàng son rực rỡ.Đó chính là ly cung của Thiên Đế.
“Tham kiến Tổng trấn đại nhân!”
Miêu Nghị đến trước cung quan sát, quân Hắc Long Tư canh giữ hành lễ, nhưng không cho vào.Chưa được phép, Miêu Nghị cũng không dám vào, dù Thiên Đế không ở đây, cao thấp Hắc Long Tư canh giữ cũng không ai dám xông vào, bên trong đều có tiên nga quản lý, Miêu Nghị chỉ có thể đứng ngoài cửa cung nhìn ngắm.
Nhìn đi nhìn lại, thấy dưới mái hiên rộng lớn của điện đối diện có một con kim long đang ngủ gật.
Không vào được thì đành đứng bên ngoài nhìn, vừa quay đầu lại, Miêu Nghị phát hiện Phi Hồng lẳng lặng đứng một mình bên lan can bạch ngọc, ngay cả khi hắn đến gần cũng không hay biết.Miêu Nghị nhìn kỹ, thấy hốc mắt Phi Hồng đỏ hoe, kinh ngạc nhìn về một hướng, trên mặt lấm tấm những giọt nước mắt.
Miêu Nghị nhìn theo hướng cô ta nhìn, dường như là một khu nhà đình đài lầu các trên núi, không có gì khác, không khỏi hiếu kỳ hỏi: “Phi Hồng, cô sao vậy?”
Phi Hồng vội hoàn hồn, nhanh chóng lấy tay áo lau nước mắt, lắc đầu nói: “Không…không có gì.”
Chiến Như Ý đi theo đến cũng nhìn về hướng đó rồi nói: “Nếu ta nhớ không lầm, nơi đó hẳn là gia viên của Địa Thần Tinh Quân, Thượng nhậm Địa Thần Tinh Quân vì gian lận trong khảo hạch luyện ngục mà bị tru di cả nhà, không biết Nhậm Địa Thần Tinh Quân này còn ở đó không.”
Nhắc đến vụ gian lận khảo hạch lần đó, Miêu Nghị cũng là người từng trải, Giám sát hữu sứ Cao Quan có thể nói là giết người như ngóe, cảnh chặt đầu trên vách núi đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ, nghe vậy không khỏi nhìn thêm hai mắt, nhưng sự việc không liên quan đến mình, cũng không để trong lòng, ánh mắt lại dừng trên người Phi Hồng, trầm ngâm một lát rồi khuyên giải: “Có phải Lục bà bà nói gì với cô không? Cô đừng nghĩ nhiều, ta chỉ không quen cái thái độ lấn át người của bà ta, cố ý nói vậy để chặn miệng bà ta thôi, không có ý gì khác, cô đừng để bụng.”
“Thật sao? Không phải vì xuất thân của thiếp thân mà ghét bỏ thiếp thân sao?” Phi Hồng mắt ngấn lệ ngước lên nhìn hắn.
Chiến Như Ý khinh bỉ, ra vẻ không chịu nổi, vỗ vỗ chiến giáp rồi quay người bỏ đi.
Xem ra đúng là vì chuyện đó! Miêu Nghị thầm nghĩ, ngoài mặt mỉm cười nói: “Sau này còn nhiều thời gian, chuyện danh phận không vội, đợi ổn định rồi tính, huống chi bên cạnh ta chỉ có một mình cô, cô với chính thất có gì khác nhau?”
“Ân! Thiếp thân biết rồi.” Phi Hồng gật đầu, dịu dàng rúc vào lòng hắn, nhưng trong mắt nhìn về phía khu kiến trúc xa xa trên núi vẫn ánh lên vẻ đau thương khó giấu.
Quay đầu nhìn Chiến Như Ý bĩu môi, ra vẻ muốn nói “nhìn ghê tởm” rồi hừ lạnh một tiếng bỏ đi.
