Truyện:

Chương 103 Gió Tuyết Nam Tuyên (10+11)

🎧 Đang phát: Chương 103

Phối hợp với “tiểu tử” hành động, Miêu Nghị lo nó sơ suất, vì ngoài thiên phú dị bẩm, bản thân nó còn yếu, không chịu nổi cao thủ tấn công.
Hắn nhanh chóng dồn pháp lực vào mũi thương, vung lên tạo thành một quả cầu tuyết, bắn về phía Phương Tử Ngọc.
Vốn định quay đầu xem xét, Phương Tử Ngọc gắng gượng vận chút ý thức cuối cùng, giơ thương đánh tan quả cầu tuyết.
Ầm…
Tuyết tung bay mù mịt.
Hắc Thán đột nhiên lao lên không trung, chở Miêu Nghị xông vào giữa màn tuyết.
Động tác của Phương Tử Ngọc chậm chạp, giơ thương nghênh đón có vẻ máy móc.
Uy lực và tốc độ công kích yếu ớt đó không còn là mối đe dọa với Miêu Nghị, dù sao hắn không phải kẻ vô dụng.
Nếu bỏ lỡ cơ hội này, mười năm ở hải đảo của hắn chẳng phải vô ích sao?
Hàn quang lóe lên trong tay, hắn nhanh chóng tung một thương.
Phập, đầu Phương Tử Ngọc lìa khỏi cổ.
Hắc Thán vừa đáp xuống, Miêu Nghị vung thương, pháp lực thổi tan tuyết, quay đầu lạnh lùng nhìn Phạm Nhân Phương.
Phạm Nhân Phương đứng chết trân, kinh hoàng nhìn đầu đồng bọn rơi xuống đất, thân thể không đầu vẫn còn ngồi trên lưng long câu.
Long câu chạy xa, thi thể không đầu mới ngã xuống.
Có được thành công này, Miêu Nghị tự tin hơn hẳn, chỉ thương vào Phạm Nhân Phương, gầm lên:
– Miêu Nghị ở đây! Ai dám đấu với ta!
Phương Tử Ngọc chết dễ dàng như vậy sao? Phạm Nhân Phương ngơ ngác, không hiểu chuyện gì, nhưng rồi vung thương giận dữ:
– Đừng hòng chạy!
Long câu lập tức chở y lao tới.
Không trốn mới lạ!
Lúc này không có “tiểu tử” nào sẵn sàng đối phó với Phạm Nhân Phương, nên Miêu Nghị quay đầu bỏ chạy, dụ đối phương đuổi theo trên đồng tuyết.
Cảnh tượng trước đó lặp lại, Phạm Nhân Phương vừa đuổi theo Miêu Nghị vừa vung thương tấn công dữ dội.
Nhờ cước lực của Hắc Thán, Miêu Nghị không hề sợ hãi.Hắc Thán dường như rất phấn khích khi chủ nhân chuyển bại thành thắng, giết được một tên địch, càng chạy càng nhanh.

Ở đằng xa, một đội quân đang gấp rút tiến đến.Dương Khánh đã thay ngân giáp, dẫn các lộ sơn chủ theo sau, định nộp Nguyện Lực Châu lên Trấn Ất điện.
Đang chạy nhanh, họ nghe thấy tiếng đánh nhau vọng lại từ xa.
Dương Khánh giơ tay ra hiệu dừng lại, mọi người im lặng lắng nghe.
Hùng Khiếu biến sắc, lo lắng cho hai thủ hạ của mình.
Nghe kỹ, đúng là tiếng đánh nhau, sắc mặt Dương Khánh trầm xuống:
– Ai dám gây sự ở Nam Tuyên phủ?!
Hùng Khiếu bước ra, chắp tay:
– Thuộc hạ đi xem chuyện gì!
Dương Khánh định gật đầu thì nghe thấy tiếng gầm: “Miêu Nghị ở đây! Ai dám đấu với ta!”.
Mọi người ngạc nhiên, không ai lạ gì giọng nói và khẩu hiệu này, Miêu Nghị từng được Dương Khánh khen thưởng nhờ nó.
Tần Vi Vi cau mày, Miêu Nghị lại giở trò gì?!
Sắc mặt Hùng Khiếu thay đổi, ánh mắt lấp lánh, chẳng lẽ…Hai tên kia làm ăn kiểu gì, hai tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm không hạ được hắn sao?!
– Miêu Nghị?
Dương Khánh nhướng mày.
Chưa kịp Hùng Khiếu xin lệnh, long câu của Dương Khánh đã lao đi như tên bắn, y muốn xem chuyện gì xảy ra.
Cả đoàn lập tức tăng tốc đuổi theo.
Tiếng đánh nhau phía trước càng lúc càng rõ.
Dương Khánh dẫn đầu đoàn người lên một ngọn đồi nhỏ, nhìn ra xa.
Họ thấy một quả cầu tuyết lớn bị một người bịt mặt vung thương đánh tan, Miêu Nghị gầm lên:
– Chết đi!
Hắc Thán chở Miêu Nghị lao lên, vung thương chém vào giữa màn tuyết.
Khí thế chưa từng có khiến mọi người kinh hãi.
Phập…một cái đầu mang mặt nạ bay lên, rơi xuống đất.
Con ngươi Dương Khánh co lại, ghìm cương long câu, lặng lẽ nhìn màn tuyết.
Với tu vi của mình, y biết đối thủ của Miêu Nghị ít nhất là tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm.Đối mặt cường địch như vậy, tiểu tử kia lại chủ động nghênh chiến!
Y vốn tưởng Miêu Nghị sẽ gặp nạn, không kịp cứu, ai ngờ lại thấy đầu người bay ra, vậy Miêu Nghị đâu?
Những người khác cũng im lặng quan sát.
Tuyết tan dần, thân hình Miêu Nghị thở dốc dần hiện ra, quay đầu nhìn về phía họ.
Sau trận chiến ác liệt, hắn mệt mỏi, may mà không giao chiến trực diện.Nếu đánh trực diện, hắn không chịu nổi, chỉ tranh thủ lúc bị đuổi giết, liên tục đỡ đòn, lợi dụng tuyết để giảm bớt pháp lực tấn công.Dù không gây ra vết thương chí mạng, nhưng với tu vi của đối phương, những đòn tấn công đó cũng khiến hắn tiêu hao gần hết pháp lực.
Thấy Dương Khánh xuất hiện, Miêu Nghị đoán được lý do họ đến đây.
Không hiểu sao, khi thấy Dương Khánh, hắn cảm thấy an toàn.
Phải thừa nhận, những hành động mua chuộc lòng người của Dương Khánh đã ảnh hưởng đến Miêu Nghị, không có Dương Khánh thì không có hắn ngày hôm nay.
Tuy nhiên, hắn chưa muốn lộ bài tẩy, bọn “tiểu tử” dưới tuyết lặng lẽ đến gần hắn, thoát ra khỏi tuyết, mượn Hắc Thán che chắn, chui vào nhẫn trữ vật của Miêu Nghị.
Hắc Thán lắc đầu hít mũi.
Miêu Nghị liếc nhìn hai cái xác không đầu, luyến tiếc, rồi quay đầu nhìn Dương Khánh.
Dương Khánh thở phào, long câu chở y chạy tới, những người khác theo sau.
Dương Khánh dừng lại trước mặt Miêu Nghị, quan sát hắn từ trên xuống dưới, những người khác cũng vậy.
Miêu Nghị lúc này vô cùng chật vật, tóc tai bù xù, khóe miệng dính máu, y phục rách tả tơi, dính đầy bùn đất.Hổ khẩu rách toạc, máu chảy đầm đìa, lộ cả xương trắng.Nhưng hắn vẫn nắm chặt ngân thương, nhuốm đầy máu tươi.
Ai cũng thấy hắn chật vật đến mức này, hẳn là vừa trải qua một trận chiến sinh tử.Nếu không, hắn đã không thảm hại như vậy.Có thể nói hắn vừa thoát chết trở về.
Dương Khánh thoáng nở nụ cười, thầm nhủ, tiểu tử này…Nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ uy nghiêm, hỏi:
– Chuyện gì xảy ra?
Lúc này, Trịnh Kim Long và Vương Tử Pháp chạy tới.
Hai người miệng còn dính máu, vẻ mặt chật vật, gấp gáp hỏi:
– Động chủ, ngài không sao chứ?
Thực ra, hai người đã đến từ sớm, nhưng đối mặt cường địch, họ không dám lộ diện.Đến khi thấy Dương Khánh đến, họ mới dám chạy ra.
Trước đó, họ trốn trong góc tối quan sát cuộc chiến, vô cùng kinh hãi.Động chủ lại có thể lấy tu vi yếu ớt chém giết hai tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm, cảnh tượng này khiến họ ngỡ mình đang mơ.
Miêu Nghị lắc đầu, không vội trả lời họ mà đáp lời Dương Khánh:
– Thuộc hạ cũng muốn biết chuyện gì xảy ra.Đang trên đường về Đông Lai động, đột nhiên có người chặn đường.Thuộc hạ liều mạng chạy về Nam Tuyên phủ, ai ngờ đối phương đã tính trước.Thuộc hạ trốn đến đây thì trúng mai phục, trước không có đường đi, sau có truy binh, thuộc hạ buộc phải liều chết đánh giết, may mắn chém được hai tên cẩu tặc này!
Dương Khánh nheo mắt, nhìn hai thớt long câu và hai cỗ thi thể, cười lạnh:
– Đi xem chúng là ai.
– Dạ!
Hùng Khiếu tranh nhau lĩnh mệnh, định chủ động đi thăm dò.
Ai ngờ Miêu Nghị đột nhiên vung thương, chỉ vào Hùng Khiếu.
Sắc mặt Hùng Khiếu trầm xuống:
– Miêu lão đệ, ngươi có ý gì?
– Có ý gì ư?
Miêu Nghị cười lạnh, vẻ mặt tàn khốc:
– Hùng Khiếu cẩu tặc! Ngươi coi ta là đồ ngốc sao? Ngươi rõ nhất ý gì, ngươi muốn thủ tiêu chứng cứ sao?
Sau chuyện ở Diệu Pháp Tự, Miêu Nghị lặng lẽ đến Trường Phong động, mang theo Hắc Thán rời đi, một mình trở về Nam Tuyên phủ gặp Dương Khánh.
Đầu tiên là sợ Hùng Khiếu hạ độc thủ dọc đường.Thứ hai là muốn Hùng Khiếu suy đoán, lo lắng không biết hắn đã nói gì với Dương Khánh, để Dương Khánh khó đoán, khiến Hùng Khiếu ném chuột sợ vỡ đồ, không dám khinh suất làm loạn.
Nhưng hôm nay, xem ra hắn nhẫn nhịn cũng không khiến đối phương buông tha, ngược lại còn đuổi tận giết tuyệt, suýt chút nữa khiến hắn mất mạng.
Đã đến mức này, vậy dứt khoát trở mặt, cho Dương Khánh biết, nếu không tiếp tục nhịn nhục sẽ nguy hiểm hơn.
Lời vừa nói ra, mọi người nhìn chằm chằm vào Hùng Khiếu, Dương Khánh cũng quay đầu lại nhìn Hùng Khiếu, chờ y giải thích.
Mọi người đều biết, Miêu Nghị sẽ không bịa chuyện, chắc chắn là đã phát hiện ra điều gì.
Chỉ có một điều khiến mọi người không hiểu, tại sao Hùng Khiếu muốn giết Miêu Nghị.
Hùng Khiếu giận dữ, chỉ vào Miêu Nghị gằn giọng:
– Tiểu bối ngu ngốc, đừng đặt điều nói bậy!
– Ta ngu ngốc ư, quả thật là ngu ngốc, nếu không thì sao bị ngươi năm lần bảy lượt hạ sát thủ!
Miêu Nghị giơ thương chỉ Hùng Khiếu, rống giận:
– Lần trước ngươi bề ngoài xin lệnh phủ chủ cho ta đi trừ quỷ tu lập công, thực tế lại phái hai trợ thủ muốn lấy mạng ta!
– Ăn nói hàm hồ!
Hùng Khiếu vội quay đầu nhìn Dương Khánh, chắp tay:
– Phủ chủ, xin đừng nghe cuồng đồ này nói bậy!
Dương Khánh không lộ vẻ gì, không biết y có tin hay không.
– Hùng Khiếu cẩu tặc!
Miệng Miêu Nghị đầy máu, nhe răng nói:
– Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng Mạc Thịnh Đồ và Trương Thụ Thành chết trong tay quỷ tu sao? Hôm nay ta nói thẳng ra sự thật, hai tên tiểu nhân hèn hạ đó chết dưới thương của ta.Trước khi chết, chúng cầu xin tha thứ và khai ra ngươi chỉ điểm sau lưng.Nếu không phải ngươi chỉ điểm, ta với chúng không thù không oán, sao chúng phải hại ta?
– Vốn ta định bỏ qua, không muốn nhắc đến, vì biết không phải đối thủ của ngươi.Ai ngờ lần này gặp mặt, cẩu tặc ngươi lại tiếu lý tàng đao, hạ độc thủ với ta lần nữa!
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, thì ra hai người đã ngấm ngầm giao chiến trong bóng tối từ trước.
Dương Khánh híp mắt, nhìn Hùng Khiếu.
Hùng Khiếu cười ha hả:
– Hoang đường, ngươi biết chúng với ngươi không thù không oán, không ai chỉ điểm thì sẽ không hại ngươi, vậy ta với ngươi có ân oán gì, sao ta phải hại ngươi?
Miêu Nghị chỉ thương về phía hai cỗ thi thể:
– Ngươi dám nói hai người này không phải người của ngươi?
Hùng Khiếu cười:
– Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai đây?
Miêu Nghị thầm nghĩ, chẳng lẽ tên này không phải người, sao lại trấn định như vậy?
Dương Khánh nghiêng đầu ra hiệu cho Thanh Cúc, Thanh Cúc hiểu ý, thúc long câu chạy tới, hút hai thủ cấp mà Miêu Nghị chém xuống, xách búi tóc hai thủ cấp, lột mặt nạ trước mặt mọi người.
Dung mạo hai thủ cấp vừa lộ ra, có người kinh ngạc, có người lẩm bẩm:
– Phạm Nhân Phương, Phương Tử Ngọc…
Đa số đều nhận ra là thủ hạ của Hùng Khiếu, nhìn về phía Hùng Khiếu xem y giải thích thế nào.
Tần Vi Vi cau mày, dù ghét Miêu Nghị, nhưng dù sao Miêu Nghị cũng là thủ hạ của mình, Hùng Khiếu làm vậy là không nể mặt nàng.
Muốn xử lý Miêu Nghị cũng phải tự nàng ra tay, không đến lượt người khác nhúng tay.
Nhưng nàng vẫn không hiểu tại sao Hùng Khiếu muốn đối phó Miêu Nghị.
Thanh Cúc liếc Hùng Khiếu, ném hai thủ cấp xuống chân long câu của y.
Quả nhiên!
Miêu Nghị nổi giận, vì trước đó ở sơn môn Nam Tuyên phủ, hắn đã thấy hai người này đi theo Hùng Khiếu, biết là động chủ dưới quyền Hùng Khiếu, lúc này chỉ vào hai thủ cấp giận dữ:
– Hùng Khiếu cẩu tặc, chứng cứ rành rành, ngươi còn gì để nói?
Ai ngờ Hùng Khiếu cũng tỏ ra giật mình, kinh hãi:
– Phạm Nhân Phương, Phương Tử Ngọc…Sao có thể như vậy?
Vội xoay người ôm quyền nói với Dương Khánh:
– Phủ chủ, thuộc hạ thật sự không biết gì về chuyện này.Thuộc hạ và tiểu tử này không thù không oán, thật sự không cần thiết hại hắn, xin phủ chủ minh giám!

☀️ 🌙