Đang phát: Chương 7
Miêu Nghị chớp mắt, không biết đang nghĩ gì.Nhìn quanh không thấy ai, đột nhiên dang tay ôm lấy cây đàn, nằm sấp lên đó hục hặc một hồi, mặt đỏ bừng.
Thư sinh ngạc nhiên, không hiểu hắn làm gì.
Nhìn một lúc, có lẽ đã hiểu ra, liền mỉm cười.
Đúng như y đoán, Miêu Nghị đã nhận ra đây là bảo vật, vì người phàm không thể dùng cây đàn lớn như vậy.Hắn nảy sinh ý định chiếm đoạt.Thấy xung quanh không ai, thư sinh lại không có vẻ gì là giỏi đánh nhau, hơn nữa không có vũ khí, còn mình thì có dao, nên muốn nhân cơ hội cướp đàn rồi bỏ chạy.
Nhưng Miêu Nghị bực mình vì đã dùng hết sức mà không lay chuyển được cây đàn, nó nặng như núi.
Không lấy được, cuối cùng hắn buông đàn ra, cười ha hả:
– Ta thử xem nó có nặng không, thật nặng… Đại thúc họ gì?
– Cứ gọi ta lão Bạch là được.
Thư sinh cười, nhìn cây đàn hỏi:
– Ngươi muốn mang nó đi à?
Miêu Nghị khinh thường:
– Chẳng lẽ thúc không muốn mang đi sao?
Thư sinh nói:
– Ta cũng không khiêng nổi.
Miêu Nghị hỏi:
– Định về tìm người cùng mang đi?
Thư sinh lắc đầu:
– Ta khuyên ngươi ra ngoài đừng nhắc đến cây đàn này, nếu không chắc chắn sẽ rước họa vào thân.
Miêu Nghị nghi ngờ:
– Tại sao?
Thư sinh cười:
– Ngươi đi một mạch đến đây, không thấy nguy hiểm sao? Nếu tiên nhân bên ngoài biết, dù phái người đến giúp ngươi mang đi, nhất định cũng sẽ bắt ngươi dẫn đường.Cho nên sau khi ta rời khỏi đây sẽ không nhắc đến cây đàn này, vì không muốn tự tìm phiền phức.
Miêu Nghị suy nghĩ, thấy đối phương nói có lý.
Chưa kể đại trận sắp đóng, mình đã biết rõ sự nguy hiểm ở đây, có thể đến được đây đã là may mắn.Nếu bị tiên nhân ép dẫn đường, liệu có sống sót trở về không là một vấn đề lớn.
Nghĩ thông suốt, hắn tạm gác chuyện cây đàn.Miêu Nghị nhìn thư sinh sạch sẽ không dính hạt bụi nào, nghi hoặc hỏi:
– Lúc nãy thúc có thấy ai gảy đàn không?
– Nếu ngươi nói là lúc nãy, ta đã tiện tay gảy một chút.
Thư sinh đến bên cây đàn, gảy nhẹ, tiếng đàn lại vang lên du dương.
Tiếng đàn vang lên, Miêu Nghị run lên, ngây người như phỗng, ngơ ngác nhìn dây đàn rung động.
– Ngươi còn trẻ, sao lại mạo hiểm đến đây?
Thư sinh không quay đầu lại, nhìn tay mình gảy đàn, nhàn nhạt hỏi.
Miêu Nghị như đang trong mơ, người ta hỏi gì, mình ngơ ngác thành thật trả lời.
Sau khi hỏi rõ mọi chuyện, ngón trỏ thư sinh gảy mạnh dây đàn một tiếng lớn, Miêu Nghị lập tức tỉnh lại.
Chưa kịp phản ứng chuyện gì, thư sinh đã đưa cho hắn một món trang sức từ lòng bàn tay.
Một sợi dây xỏ một hạt châu màu lục sẫm, giống như dây chuyền, nhìn đơn giản nhưng lại rất đẹp.
Miêu Nghị ngạc nhiên:
– Cho ta sao?
Thư sinh gật đầu cười:
– Gặp nhau là có duyên, coi như quà gặp mặt, làm kỷ niệm.
Chưa nói chuyện được bao nhiêu, ngay cả lai lịch cũng chưa biết rõ đã tặng quà.Miêu Nghị thấy người này kỳ lạ, nhưng vật này trông có vẻ tốt, có lẽ bán được chút tiền, không lấy thì phí.
Hắn bèn nhận lấy, cố ra vẻ hào phóng đeo lên cổ, rồi cảm ơn.
Thư sinh quay người đi về phía vách núi, áo choàng và tóc bay trong sương mù như tiên, khí chất phi phàm.
Y nhìn xuống lưng chừng núi, nơi có năm gốc tiên thảo tỏa sáng nhàn nhạt.Tiên thảo Tinh Hoa là thánh dược chữa thương mà người tu hành khao khát, cũng là một trong những thứ Miêu Nghị muốn thu thập.
Bất ngờ, thư sinh đang quay lưng về phía Miêu Nghị búng tay, ba trong năm gốc tiên thảo bị một lực lượng khó hiểu đánh nát thành bột, chỉ còn lại hai gốc.
Thứ mà bao nhiêu người mơ ước, lại bị y búng tay phá hủy.
Không vì gì khác, chỉ vì Miêu Nghị nói có ba huynh muội, nên y chỉ để lại hai gốc, muốn xem Miêu Nghị lựa chọn thế nào.
Thư sinh chỉ về phía sườn núi, không quay đầu lại nói:
– Tiểu huynh đệ, ngươi qua đây xem.
Miêu Nghị vẫn cảnh giác với thư sinh thần bí này, chưa buông dao giết heo.Hắn đến gần, giữ khoảng cách, nhìn theo tay chỉ, mắt sáng rực, kêu lên:
– Tiên thảo, còn có hai gốc!
Nhưng nhanh chóng nhận ra điều bất thường, hắn nhìn thư sinh hỏi:
– Sao thúc không hái, chẳng lẽ thúc đến đây không phải tìm bảo vật?
– Trèo lên đó dễ làm bẩn y phục.
Thư sinh đưa ra lý do khiến người ta dở khóc dở cười, rồi quay người bỏ đi.
Miêu Nghị há hốc miệng không nói nên lời, nhìn theo bóng lưng thư sinh ung dung rời đi, cuối cùng hiểu ra vì sao người này sạch sẽ.Vốn nơi này cây cỏ đều hóa than, chạm vào đâu cũng dính đen.Thư sinh giữ mình không dính hạt bụi nào, quả là người thích sạch sẽ đến cực điểm.
Nhưng Miêu Nghị vẫn thấy có nhiều điểm đáng ngờ.Sợ dơ mà còn đến nơi nguy hiểm này làm gì, không biết có âm mưu gì không…
– Thúc đi đâu vậy?
Miêu Nghị đuổi theo đến cạnh bậc đá, nhìn theo bóng thư sinh đang xuống núi:
– Hay là chúng ta cùng đi?
– Tiên hiệp có đường duyên chưa hết, biển máu không bờ xương trắng phơi! Tiểu huynh đệ, nếu có duyên sẽ gặp lại.
Thanh âm của thư sinh vọng lại.
Miêu Nghị theo bản năng quay đầu nhìn hàng chữ trên tảng đá lớn sau lưng, rồi quay lại nhìn xuống chân núi, bóng thư sinh đã biến mất trong sương mù.
Lúc này hắn không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, mặc kệ đối phương có âm mưu gì, cứ thu hai gốc tiên thảo kia rồi tính.
Hắn quay lại vách núi, giắt dao giết heo bên hông, dùng cả tay chân cẩn thận trèo lên.
Địa thế không mấy hiểm trở, Miêu Nghị trèo lên gần hai gốc tiên thảo, mắt sáng lên, kích động đến tim đập thình thịch.
Trên đường đi hắn đã thấy bao nhiêu người vì vật này mà đánh nhau sống chết, vì tranh một gốc tiên thảo mà chết không biết bao nhiêu người, bây giờ một lần tìm được hai gốc, sao không kích động cho được.
