Đang phát: Chương 2429
“Chuyện này…thật sao?” Sắc mặt Hỏa Tu Tử lúc xanh lúc đỏ, nghe xong lời gã thanh niên da đen kia, mới lắp bắp dò xét Hàn Lập bằng ánh mắt kỳ quái.
Hàn Lập khẽ nheo mắt, trong lòng kinh ngạc nhưng vẫn im lặng không nói gì.
“Ta đã nói hết rồi, tin hay không tùy ngươi.” Thanh niên da đen nhún vai, ra vẻ chẳng quan tâm.
“Được, ta tin ngươi một lần.Hàn đạo hữu, ta có thể làm linh bộc cho ngươi một thời gian, nhưng khi phi thăng Tiên Giới, nhất định phải mang ta theo.Nếu ngươi tìm được bản mệnh linh châu cho ta ở Linh giới, ta nguyện làm linh bộc cho ngươi sai bảo vạn năm cũng được.Khế ước cứ dùng Thiên Ma khế ước là xong.” Mắt Hỏa Tu Tử lóe sáng nói.
“Chỉ cần Hỏa đạo hữu chịu để ta gieo cấm chế, ta cầu còn không được.” Hàn Lập cười nhạt đáp.
Thiên Ngoại Ma Đầu thấy mọi việc đã ổn thỏa, lập tức há miệng phun ra một đoàn hắc khí đặc quánh.Hắc khí xoay tròn, ngưng tụ thành một cuộn da đen sì từ từ hạ xuống.
“Ta đã ghi hết nội dung khế ước lên đây, hai vị xem qua, nếu không có gì sai sót thì dùng máu huyết và thần niệm ký tên hoặc ấn ký vào.”
Vừa dứt lời, gã thanh niên da đen đã phun một ngụm máu lên cuộn da, máu tan ra, hóa thành những ký hiệu cổ quái in trên bề mặt.Tiếp theo, gã bấm pháp quyết, một đạo huyết quang từ giữa trán bắn ra, chui vào cuộn da biến mất.
Hàn Lập vẫy tay, cuộn da bay đến, hắn cúi đầu nhìn kỹ rồi gật đầu.Nội dung khế ước vượt xa mong đợi của hắn, không khác gì một minh ước hỗ trợ lẫn nhau.Điều này càng khiến Hàn Lập yên tâm.
Hắn dùng ngón tay lấy một giọt máu nhỏ lên cuộn da.Giọt máu ánh lên màu xanh, vừa chạm vào bề mặt liền hóa thành hai chữ cổ “Hàn Lập” vàng rực.
Hàn Lập vẩy tay, cuộn da bay về phía Hỏa Tu Tử.Gã linh thú này chỉ liếc qua một lượt rồi lập tức làm phép.”Phốc” một tiếng, cuộn da đen biến thành làn khói xanh tan biến vào hư không.
Thiên Ma khế ước hoàn thành một cách đơn giản như vậy.
“Mọi việc ở đây đã xong.Hai vị theo ta về Nhân tộc thôi.Có sự giúp sức của hai vị, chắc chắn Hàn mỗ sẽ thu được vô số lợi ích.” Hàn Lập thong thả nói.
“Hắc hắc, khế ước đã ký, chúng ta cứ theo ước định mà làm thôi.Ngươi đi đâu, chúng ta đi đó.” Thanh niên da đen cười khẩy.
“Vậy thì tốt, đợi ta giải quyết nốt một việc cuối cùng, chúng ta sẽ lên đường ngay.” Hàn Lập gật đầu.
“Việc cuối cùng? Ngươi nói kẻ trốn dưới đất nghe lén chúng ta từ nãy đến giờ sao?” Hỏa Tu Tử trợn mắt.
Vừa dứt lời, một vùng dưới đất bỗng bừng sáng, một tòa quang trận năm màu xuất hiện.Gần như cùng lúc, không gian chấn động, một đạo bạch hồng lao ra, phóng thẳng về phía quang trận.
Thiên Ngoại Ma Đầu như đã biết trước, chậm rãi vỗ tay.
“Oanh!” Một tiếng nổ lớn vang lên.Quang trận nổ tung thành từng mảnh.Đạo bạch hồng xoay một vòng, lộ ra nguyên hình, chính là một gã Minh Tôn khác.Khí tức trên người hắn yếu hơn trước, ánh mắt cực kỳ khó coi nhìn Hàn Lập.
“Hóa ra là Minh Tôn đạo hữu.Xem ra kẻ chết trước đó chỉ là một hóa thân của ngươi.” Hàn Lập thấy Minh Tôn xuất hiện, không hề ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt nói.
“Hóa thân? Hóa thân nào qua mắt được các cường giả Đại Thừa như các ngươi? Minh Tôn kia cũng là ta, nhưng chỉ là một phần mà thôi.Ta không ngờ rằng khổ tâm mưu đồ như vậy, cuối cùng lại tiện nghi cho Hàn đạo hữu.” Sắc mặt Minh Tôn biến đổi, chậm rãi đáp, trong lòng vô cùng chán nản.
Lúc trước, hắn kích nổ pháp trận ở Thiên Ngoại Thiên, bị một phần lực lượng phản phệ trọng thương, nếu không đã không đến mức đến tận bây giờ mới tới được đây, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàn Lập chém chết Chân Tiên Mã Lương.
Việc này khiến hắn giật mình! Dù biết tình cảnh bất lợi, hắn vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Thì ra đạo hữu dùng thuật Phân Hồn, khó trách trước đó ta không phát hiện ra điều gì bất thường.Chỉ là đạo hữu tự bạo pháp trận, chẳng những không tiêu diệt được Chân Tiên, mà ta cũng vẫn còn sống sót.Chẳng lẽ Minh huynh nên cho ta một lời giải thích?” Hàn Lập lạnh lùng nói.
“Đạo hữu muốn gì cứ nói, chỉ cần tại hạ làm được, tuyệt không dám từ chối.Lúc trước Minh mỗ bày ra hạ sách này cũng là vì toàn bộ Linh giới.Hơn nữa, nếu không tự bạo pháp trận, dù thần thông của Hàn đạo hữu thâm sâu khó lường, e rằng cũng khó mà chém giết được Chân Tiên kia.” Minh Tôn cười khổ đáp, đồng thời âm thầm vận chuyển pháp lực, hai tay giấu trong tay áo nắm chặt vài món bảo vật.
“Minh huynh yên tâm, ta không muốn ngươi làm gì cả, chỉ cần ngươi để lại cái thủ cấp là được.Ngươi xảo ngôn đến đâu cũng không thể chối bỏ việc suýt biến ta thành vật tế cho pháp trận.Chờ ta giết ngươi, sẽ đem công trạng của ngươi kể lại cho toàn thể Linh Giới tán thán một phen.” Hàn Lập nhếch mép cười.
Minh Tôn biến sắc, không nói thêm lời nào, vung tay bắn ra hơn mười viên châu huyết hồng, sau đó bấm pháp quyết, dưới chân vang lên tiếng sấm sét, hiện ra một đôi Phong Lôi Luân to bằng đầu người, đồng thời sau lưng mọc ra một đôi cánh trắng như tuyết.Lôi quang lóe lên dưới chân, đôi cánh vỗ mạnh, hắn biến mất tại chỗ.
Tiếng xé gió vang lên, hắn đã xuất hiện cách đó ngàn trượng, tiếp tục phi độn về phía chân trời, không dám ngoảnh đầu lại.
Hàn Lập hừ lạnh, định ra tay, Thiên Ngoại Ma Đầu đã hành động trước, vỗ vào hư không, một cơn cuồng phong đen nổi lên.
Hơn mười viên châu huyết hồng bị hắc phong cuốn vào, “Phanh phanh” không ngừng phát nổ, nhưng không tạo ra chút uy lực nào.
“Hàn huynh, cứ giao người này cho ta và Hỏa đạo hữu.Hai ta vừa ký Thiên Ma khế ước, phải biểu diễn một phen trước mặt Hàn huynh.” Thiên Ngoại Ma Đầu thu tay, cười hì hì nói.
“Tốt, hai vị đạo hữu đã có ý, ta đành làm phiền vậy.Lai lịch của người này không nhỏ, hai vị nên cẩn thận.” Hàn Lập nghe vậy khẽ giật mình, thấy Hỏa Tu Tử có vẻ kích động, suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
“Ha ha, Hàn đạo hữu yên tâm.Giết kẻ này, một mình ta cũng đủ rồi.” Hỏa Tu Tử cười lớn, xoay một vòng hóa thành con quái giao khổng lồ, phun mây nhả khói đuổi theo.
Thanh niên da đen cũng cười âm trầm, vai rung lên, biến thành một đạo hắc tuyến đuổi theo.
Trong nháy mắt, ba người biến mất ở chân trời.
Hàn Lập nheo mắt, tay áo rung lên, một con côn trùng vàng óng dài hơn một thước bay ra.
“Kim nhi, ngươi cũng đi theo.Đừng để chúng phát hiện.” Hàn Lập phân phó.
Phệ Kim Trùng Vương gật đầu, thân hình thu nhỏ lại, biến thành một hư ảnh nhàn nhạt đuổi theo.
Hàn Lập lúc này mới yên tâm, thu lại ánh mắt, lật tay lấy một vòng tay trữ vật vàng rực, thần niệm quét qua, trên mặt lộ vẻ kinh hỉ.
Trước mặt hắn bùng lên ánh sáng, hiện ra một cái bình nhỏ màu xanh sẫm, một cái hồ lô màu trắng bạc và một ngọc bài tàn phá.
Hàn Lập dùng thần niệm quét qua, bắt lấy cái hồ lô trắng bạc, mở nắp bình, hai viên đan dược vàng rực hiện ra.
“Chân Hồn Đan! Không ngờ ngoài viên Chân Tiên kia dùng, vẫn còn hai viên nữa.Viên tìm được trên người Dương Lộc, chắc cũng do hắn cung cấp.” Hàn Lập hưng phấn lẩm bẩm.
Hắn vung tay áo, hai viên đan dược và hồ lô biến mất.
Hàn Lập cầm lấy cái bình nhỏ, thần sắc ngưng trọng vuốt ve rồi thu lại, ánh mắt nhìn vào ngọc bài tàn phá.
“Bổn Mệnh Bài?”
“Không phải của tên Chân Tiên kia, nếu không đã vỡ vụn rồi.Nhưng lại là của ai? Hắn phá giới mà xuống còn mang theo Bổn Mệnh Bài tàn phá, thật kỳ lạ.Chẳng lẽ chủ nhân Bổn Mệnh Bài này ở Linh giới?” Hàn Lập cảm nhận khí tức trên ngọc bài, nhíu mày.
“Hàn đạo hữu muốn biết không khó.Chỉ cần dùng bí thuật thi pháp trên ngọc bài, sẽ biết chủ nhân của nó có ở giới này không.” Giải Đạo Nhân nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.
