Đang phát: Chương 2273
Cô gái váy ngắn, dáng ngọc thướt tha, dung nhan khuynh thành, da trắng như tuyết, ẩn hiện kim quang.Tay nàng đeo một pháp khí hình lệnh tiễn màu vàng nhạt, dài chưa đến một tấc.Đôi mắt phượng nhìn bầy quái ngư, ẩn chứa ý cười lạnh lẽo.Lũ quái ngư non nớt lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất hơn trượng, miệng gầm gừ nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ kinh hãi.
“Tự giác giao hai kẻ đồng tộc ra đây, hay muốn ta động thủ?” Giọng nàng băng giá, “Nếu không phải các ngươi còn chút tác dụng, sớm đã bị diệt tộc, làm gì có cơ hội sống yên ổn ở Càn Hỏa Chi Địa này?”
“Lên…nằm mơ…tuyệt…tuyệt không giao tộc nhân…” Gã quái ngư cao lớn dị thường, nỗi sợ hãi còn lớn hơn đồng loại, lắp bắp đáp.
Hàn Lập nấp trên cao khẽ giật mình, rồi thở phào nhẹ nhõm.Quả nhiên, chúng đang dùng một loại cổ ngữ được ghi chép trong điển tịch Linh Giới.
“Hừ, lũ ngu xuẩn không biết điều.Bổn cô nương mới ăn no nên không muốn bức ép các ngươi.Nhưng đã không muốn uống rượu mời, vậy thì đừng trách ta dùng rượu phạt, không ngại ăn thêm chút thịt.” Sắc mặt nàng trầm xuống, đáy mắt lóe lên vẻ trêu tức.
Quái ngư đầu đàn giận dữ gầm lên, toàn thân bùng nổ ánh sáng hồng, những tia chớp bắn vào dung nham hồ.Chúng vung tay múa chân, dung nham lập tức sôi trào, từng đợt ráng hồng cực nóng bốc lên, nhập vào thân thể lũ quái ngư.
Khoảnh khắc đó, thân thể chúng rực rỡ ánh lửa, hình thể bỗng chốc phình to gấp mấy trượng, tản mát khí tức của tu sĩ Hóa Thần Kỳ.Tên quái ngư đầu đàn dường như đã chạm đến ngưỡng cửa Luyện Hư sơ kỳ.
“Xem ra có sẹo rồi vẫn không nhớ đau, ngoài cái Dục Hỏa thuật này ra, các ngươi còn biết làm gì nữa?” Nàng bật cười khanh khách đầy khinh miệt, eo thon uốn nhẹ, thân hình trở nên mơ hồ.
Trong chớp mắt, nàng xuất hiện giữa bầy quái ngư, không hề ra tay, chỉ thấy hào quang quanh thân chợt lóe.Vô số tia sáng bắn ra với tốc độ kinh hồn.Thanh âm xé gió rít gào!
Đám quái ngư đồng loạt ngã xuống, hồng quang hộ thể vỡ tan, bị những tia sáng kia xuyên thủng không thương tiếc.Nữ tử nhìn lũ quái ngư nằm la liệt trên mặt hồ dung nham, nở nụ cười rạng rỡ.
Tay nàng khẽ động, hướng về hai nữ quái ngư đang lơ lửng.Hai tiếng “phốc, phốc” vang lên, ngực hai ả xuất hiện hai lỗ thủng lớn, trái tim bị móc ra, bay thẳng về phía nàng.
Nàng hé miệng, phun ra hai sợi tơ xuyên qua hai trái tim, cuốn chúng về phía mình, nuốt trọn vào bụng.
“Hương vị tuyệt hảo, ăn cả trăm cũng không chán.Đáng tiếc các ngươi sinh sản quá ít.Ta không muốn lãng phí, chỉ lấy hai tế phẩm này thôi.Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.” Nàng liếm láp vết máu trên môi, gương mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn, nhưng lời nói lại khiến người khác lạnh sống lưng.
Nàng lại há miệng, một đoàn ánh sáng lam phun ra, tay chụp vào trong đó.Hào quang tắt lịm, trên tay nàng xuất hiện một cây roi dài, gắn đầy móc câu xanh biếc, sắc nhọn đến rợn người.
Vẻ tàn độc hiện lên trên mặt nàng, cổ tay run lên, roi dài hóa thành vô số hư ảnh, quất tới đám quái ngư còn lại.
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên.Không biết roi này được chế tạo từ vật liệu gì, dường như khắc chế lũ quái ngư này.Chỉ một chiêu đã đánh tan linh quang hộ thể, thậm chí còn tạo ra những vết thương rướm máu.
Tiếng rên rỉ vang vọng trên mặt hồ dung nham.Gã quái ngư đầu đàn bị thương nặng nhất, vốn căm hận nàng đến tận xương tủy, nhưng bị đánh đau chỉ biết ôm đầu co rúm.Những kẻ khác cũng bị quất cho máu me be bét, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn.
Nàng lắc cổ tay, thu roi về, tiếp tục cười khanh khách: “Trận đòn này chắc sẽ khiến các ngươi nhớ lâu hơn.Ngoan ngoãn nghe lời ta đi.Mau chóng sinh sản thật nhiều tộc nhân.Dù phải dâng một chút tế phẩm, các ngươi cũng sẽ có cơ hội phát triển.Nếu tổ mẫu đại nhân của ta cao hứng, biết đâu sẽ ban cho các ngươi chút lợi lộc.Lần sau ta đến, nếu tộc đàn các ngươi vẫn chỉ có bấy nhiêu người, đừng trách ta ra tay tàn độc.”
Lời nói đầy uy hiếp, nàng không thèm để ý đến sắc mặt đám quái ngư, lại há miệng phun ra một đồ vật đầy bọt khí.Đồ vật đó lớn dần, tiến tới chỗ hai thi thể nữ quái ngư.
Ngón tay khẽ điểm, bọt khí làm thi thể hai ả thu nhỏ lại vô số lần, nàng há miệng hút một cái, thu chúng vào cơ thể.
Dưới ánh mắt oán độc của những quái ngư còn lại, thân hình nàng chợt động, hóa thành một đạo bạch quang xé gió mà đi.Sau đó, nàng chìm vào vách đá gần đó, biến mất không dấu vết.
Một hồi lâu sau, đám quái ngư ủ rũ đứng dậy.Sau một hồi thương lượng, chúng lại nhảy vào dung nham cực nóng, hoàn toàn biến mất.Mặt hồ dung nham lại khôi phục vẻ tĩnh lặng ban đầu.
Không lâu sau đó, hư không rung động, một bóng người mơ hồ hiện ra lặng lẽ, cúi xuống nhìn lướt qua hồ dung nham.Chính là Hàn Lập vẫn ẩn thân.Mọi chuyện vừa xảy ra hắn đều chứng kiến.
“Thật thú vị, theo điển tịch cổ ghi lại, Không Ngư Nhất Tộc từng xuất hiện trong thời kỳ thượng cổ, cho tới nay đã tuyệt tích.Không ngờ ở Tiểu Tu La giới này lại còn sót lại một chi.Nghe nói tộc này có thần thông lợi hại nên mới bị họa diệt tộc.Nhưng cụ thể là thần thông gì thì ít ai biết.”
Sau khi tự nói mấy câu, Hàn Lập lại nhìn về phía cô gái biến mất, trên mặt xuất hiện một chút nghi hoặc.
“Có lẽ là Nhện Tu La biến thành.Nhưng tu vi của nàng ta cũng chỉ đến Luyện Hư hậu kỳ, mà Nhện Tu La phải trưởng thành mới có thể biến ảo thành người? Chuyện này thật kỳ lạ.”
Hàn Lập vuốt cằm, trầm ngâm một chút, rồi lắc đầu tự nhủ: “Kệ đi, cứ đi tìm ổ của Nhện Tu La đã rồi tính.Không Ngư này cũng không thể bỏ mặc được.Xuất hiện đi!”
Sau một tiếng quát, tay áo Hàn Lập run lên.Một quang cầu màu vàng bắn ra, chớp động rồi biến thành một tiểu nhân màu tử kim cao nửa thước, không miệng không mũi, hai mắt lạnh băng, không chút tình cảm.
“Xuống đó theo dõi đám Không Ngư cho ta, chờ ta quay lại xử lý.” Hàn Lập ra lệnh.
Tiểu nhân màu tử kim gật đầu rồi hóa thành một đạo kim quang, xoay trong hư không một vòng rồi chui vào dòng dung nham cuồn cuộn bên dưới.Tiểu nhân này chính là Phệ Kim Trùng Vương đã hoàn toàn tiến hóa.Về phần Báo Lân thú, vì tu vi còn thấp nên Hàn Lập đã để lại Thánh Đảo bế quan.
Sắp xếp xong mọi việc, Hàn Lập mới yên tâm, thân hình khẽ động, trở nên mơ hồ, hóa thành hư ảnh đuổi theo.Với thần thông của Hàn Lập, việc lưu lại một tia thần niệm trên người cô gái kia vô cùng đơn giản, hắn không sợ mất dấu.
Chỉ mất thời gian một chén trà nhỏ, Hàn Lập đã đuổi kịp cô gái trẻ tuổi xinh đẹp kia.Thân hình hắn trở nên trong suốt, độn quang vô hình, đi theo cách cô gái hơn mười dặm.Cô gái không hề phát hiện ra, vẫn một đường phi độn.
Trên đường đi, Hàn Lập tận mắt chứng kiến nàng đi qua một đầm lầy, chém giết một con lợn lớn vừa tiến giai Luyện Hư kỳ, rồi đến một hạp cốc bí ẩn hái hơn mười quả màu vàng, sau đó mới tiếp tục lên đường.Hàn Lập vẫn im lặng theo sát.Nếu cô gái trước mắt là Nhện Tu La biến ảo, thì với tu vi hiện tại không thể tinh luyện ra Quang Âm Ti trong tinh hạch được.Mục tiêu của hắn là đám Nhện Tu La trưởng thành, nếu không vừa rồi ở hồ dung nham hắn đã ra tay can thiệp rồi.
Tinh thần Hàn Lập bỗng chấn động khi trước mắt xuất hiện một dãy sơn mạch dài vô tận.Cô gái trẻ tuổi giảm tốc độ, hạ xuống một chỗ cạnh sơn mạch.
Một tiếng kêu vang lên, từ sâu trong sơn mạch vọng ra một tiếng nổ ầm ầm, bảy, tám quái cầm thân hình to lớn hơn mười trượng bay ra.Sau vài cái chớp động, chúng đã xuất hiện bên cạnh cô gái.
Chúng hạ xuống đầy thân thiết, vây quanh cô gái rồi cùng nhau bay về phía trước.Cùng lúc đó, một cỗ thần niệm khủng bố từ trong sơn mạch tràn ra, nhanh chóng quét qua mọi nơi giáp ranh, cũng thoáng lướt qua chỗ Hàn Lập đang ẩn thân.
