Đang phát: Chương 1839
“Ha ha, sư muội về nhanh thật, xem ra chuyến đi này thuận buồm xuôi gió!”
Khi thân ảnh Bạch Quả Nhi vừa hiện ra trước cửa đá xanh lục bên sườn núi, thì từ trong vọng ra một tràng cười sảng khoái.
Cánh cửa đá khẽ lóe lên ánh xanh rồi tự động mở ra.
Một thư sinh khoác áo bào vàng, độ chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm bước ra.Không ai khác, chính là Hải Đại Thiếu, người đã được Hàn Lập phái đến Thiên Uyên Thành từ hai trăm năm trước.
Hai trăm năm không gặp, ánh mắt Hải Đại Thiếu sắc bén như kiếm, da dẻ óng ánh như ngọc, đã là một tu sĩ Kết Đan, thân thể cường tráng hơn xưa rất nhiều.
“Ồ, sư huynh về động phủ khi nào vậy?” Bạch Quả Nhi khẽ giật mình khi thấy Hải Đại Thiếu, rồi lập tức lộ vẻ mừng rỡ.
“Ha ha, dạo trước Bổn Đại Thiếu vừa hoàn thành một nhiệm vụ khổ sai ở Thiên Uyên Thành, suýt chút nữa là mất mạng.May mà được nghỉ ngơi nửa năm, ta liền vội về xem sư tôn đã xuất quan chưa thôi.” Hải Đại Thiếu cười tít mắt đáp.
“Vậy sư huynh đã gặp sư tôn chưa?” Bạch Quả Nhi tò mò hỏi.
“Bản tôn của sư tôn thì chưa gặp, ta vừa tìm đệ nhị Nguyên Anh của sư tôn xin mấy bình đan dược.Nếu không có gì bất ngờ, hai năm nữa ta sẽ bắt đầu trùng kích Kết Đan trung kỳ.Nói thật thì hổ thẹn, kẻ làm sư huynh như ta mà pháp lực còn không bằng sư muội, thật chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn.” Hải Đại Thiếu lầm bầm, nửa thật nửa đùa.
“Khà khà, sư huynh thật biết trêu chọc.Sư huynh là pháp thể song tu, luận về thực lực chân chính thì Quả Nhi sao sánh bằng.Huống hồ, sư tôn cũng là pháp thể song tu.Chắc hẳn Hải sư huynh sẽ được kế thừa y bát của người.Sư muội thật sự phải hâm mộ sư huynh mới phải.Hơn nữa, nếu luận về pháp lực, tiểu muội sao dám so với Khí Linh Tử sư huynh, người tiến giai cực nhanh, chỉ trong hai trăm năm ngắn ngủi đã đạt tới Kết Đan đại thành, chuẩn bị ngưng kết Nguyên Anh rồi.” Bạch Quả Nhi cười khẽ.
“Có đại pháp lực thì có ích gì.Ở Thiên Uyên Thành, ta chỉ có thể đóng vai một gã luyện thể sĩ bình thường, không dám để lộ quan hệ với sư tôn, đề phòng kẻ xấu lợi dụng.Khí Linh Tử sư đệ cũng vậy.Mỗi lần chúng ta lén lút đến tìm sư tôn, nào được như tiểu sư muội, thân phận đệ tử sư tôn được ra vào Thiên Uyên Thành oai phong lẫm liệt.” Hải Đại Thiếu nghe vậy, mặt mày ủ rũ nhưng lại có vẻ ngưỡng mộ.
“Muội thường xuyên ra vào Thiên Uyên Thành vì làm việc theo lệnh sư tôn, nên người mới cho phép muội không cần giấu giếm thân phận.Khác với hai vị sư huynh phải che giấu thân phận để ma luyện tâm tính ở Thiên Uyên Thành.Nhưng nói về Khí Linh Tử sư huynh, người được sư tôn truyền dạy đạo pháp thần thông và có thiên phú tu luyện, đến sư tôn cũng khen ngợi không ngớt, nói không chừng tiền đồ tu luyện sau này còn vượt xa chúng ta.” Bạch Quả Nhi mở to mắt, thản nhiên nói.
“Điều đó là chắc chắn rồi.Nhưng từ khi sư tôn mang muội về Nhân tộc, mở động phủ rồi bế quan đến giờ, mọi việc tu luyện của ta đều do đệ nhị Nguyên Anh và Băng sư cô chỉ điểm.Chẳng biết rốt cuộc sư tôn đang tu luyện gì nữa.” Vừa nhắc đến sư tôn, sắc mặt Hải Đại Thiếu trở nên tôn kính, đồng thời có chút lo lắng.
“Yên tâm đi.Năm đó sư tôn đã mất gần trăm năm tìm kiếm người ở Nhân tộc và Yêu tộc nhưng không được, nên mới tạm thời buông bỏ ý định, lúc này bế quan chuẩn bị trùng kích cảnh giới Hợp Thể trung kỳ.Nếu muội đoán không sai, sư tôn sẽ không xuất quan nếu chưa tiến giai đến cảnh giới đó.” Bạch Quả Nhi nghiêng đầu, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Trùng kích Hợp Thể trung kỳ, dù sư tôn thần thông quảng đại, e rằng cũng cần cả ngàn năm khổ tu mới thành công.Lẽ nào sư tôn định bế quan lâu như vậy sao?” Hải Đại Thiếu nghe vậy, ánh mắt trở nên đăm chiêu.
“Muội không biết các Hợp Thể tiền bối tu luyện ra sao.Nhưng sư tôn chúng ta từng đấu với Hợp Thể hậu kỳ tu sĩ, thần thông không hề kém cạnh cảnh giới Hợp Thể trung kỳ, chắc hẳn là có phương pháp đẩy nhanh tốc độ tu luyện.Không cần đến ngàn năm đâu, người sẽ xuất quan trước khi ma kiếp bùng nổ.” Bạch Quả Nhi suy nghĩ một lát rồi khẳng định.
“Cũng đúng! Có lẽ sư tôn cũng vì lần ma kiếp này mà quyết tâm mau chóng tiến giai trung kỳ.” Hải Đại Thiếu gật đầu đồng ý.
Hắn và Bạch Quả Nhi đều tin tưởng tuyệt đối rằng Hàn Lập sẽ tiến giai Hợp Thể trung kỳ.
Cũng không khó hiểu khi họ nghĩ như vậy.
Những năm gần đây, họ không chỉ được Hàn Lập truyền thụ công pháp thần thông huyền diệu dị thường, mà còn được người chỉ giáo những điều tâm đắc khi gặp bình cảnh trong tu luyện, hoặc ban cho những đan dược quý hiếm, giúp họ đột phá quan ải, mở ra con đường tu luyện sau này.Đó là lý do căn bản khiến ba người tiến giai nhanh như vậy.
Sau nhiều lần như vậy, ba đệ tử của Hàn Lập vô cùng cảm kích sư tôn.Đồng thời, trong lòng họ tự nhiên hình thành ý nghĩ rằng thực lực của người thâm sâu khôn lường, dường như không có gì là không thể.
Hải Đại Thiếu không tiếp tục trò chuyện phiếm với Bạch Quả Nhi, mà nói vài lời cáo từ rồi rời động phủ, hóa thành một đạo lam hồng phá không mà đi.
Còn Bạch Quả Nhi thì tiến vào cửa đá xanh lục, dọc theo hành lang đến hậu viện động phủ.
Vượt qua những tầng cấm chế nghiêm ngặt, trước mắt bỗng trở nên sáng ngời.Một thảo nguyên rộng lớn hiện ra, mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, xung quanh tràn ngập màu xanh tươi của hoa cỏ, linh khí dồi dào.
Ở trung tâm thảo nguyên, có hai ngọn núi nhỏ cao hơn trăm trượng, một trái một phải.
Một ngọn đen kịt như mực, một ngọn xanh biếc như ngọc!
Giữa hai ngọn núi có một lầu các bạch ngọc ba tầng, được bao phủ bởi một tầng hào quang ngũ sắc dày đặc.
Thì ra, không gian phía sau động phủ đã được biến ảo thành một tiểu thế giới trong lòng núi, trông như một thế giới độc lập.Lúc này, trên đỉnh hai ngọn núi nhỏ có hai thân ảnh đang ngồi xếp bằng.
Một thân ảnh cao hai trượng, da dẻ xanh biếc, thân thể không ngừng phát ra tử quang mờ ảo.Thân ảnh còn lại phát ra kim quang chói mắt, từ miệng phun ra một cỗ hắc khí bao phủ toàn thân.
Từ xa nhìn lại, khuôn mặt hai người này giống hệt Hàn Lập, hai mắt đều nhắm nghiền.Nhưng khi Bạch Quả Nhi vừa bước vào thảo nguyên, thân ảnh “Hàn Lập” phun hắc khí khẽ động, chậm rãi mở mắt.Trong khoảnh khắc, hai ánh mắt thanh thấu quét về phía ngân y thiếu nữ.
“Tham kiến sư tôn.Đồ nhi đã giao dịch thành công, mang vật phẩm trở về.” Bạch Quả Nhi vừa thấy cảnh này, lập tức cúi đầu cung kính hướng về kim ảnh, rồi lấy ra một hộp gỗ màu tím, dâng lên bằng hai tay.
“Vất vả cho con rồi, Quả Nhi! Để ta xem qua một chút.” Kim sắc thân ảnh mỉm cười ôn hòa nói.Giọng nói rõ ràng cũng giống hệt Hàn Lập, rồi khẽ vẫy tay về phía Bạch Quả Nhi!
Ngay lập tức, hộp gỗ vù một tiếng bay lên không, bị hút về tay kim ảnh.
Tay khẽ phất lên hộp gỗ, nắp hộp tự động mở ra.
Bên trong là những viên yêu đan màu đen to bằng trứng chim, tản ra mùi tanh hôi quái dị khiến người ta buồn nôn.
Nhìn những viên yêu đan kỳ lạ, kim sắc nhân ảnh gật đầu hài lòng, đóng hộp lại rồi nhìn Bạch Quả Nhi, khẽ cười nói:
“Quả Nhi, tốt lắm.Mấy thứ này rất hợp với ta.Cuối cùng ta cũng thu thập đủ các tài liệu Yêu tộc mà đối phương yêu cầu! Sau này ta sẽ thu hồi đệ nhị Nguyên Anh, kích phát pháp trận phong ấn hoàn toàn nơi này, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.Nếu các con không gặp nguy hiểm đến tính mạng hoặc ma kiếp bùng nổ sớm, thì ngàn vạn lần đừng đến làm phiền ta.Một hai trăm năm tới là thời gian tu luyện quan trọng nhất của ta, không thể để bị phân tâm.Ta đã giao đan dược và linh thạch cần thiết cho việc tu luyện của các con cho Băng sư cô, sau này nếu cần thì cứ hỏi cô ấy.Ha ha, hy vọng khi ta xuất quan, tu vi của các con đều tiến thêm một bậc.”
“Sư tôn muốn bế quan sinh tử sao? Không biết lần này người bế quan bao lâu…” Bạch Quả Nhi kinh ngạc hỏi.
“Ta cũng không chắc.Nhanh thì vài chục năm, chậm thì hai ba trăm năm!” Kim sắc nhân ảnh nhướng mày.
“Vậy Quả Nhi xin cung tiễn sư tôn, hy vọng ngày người xuất quan, tu vi sẽ đại tăng!” Khuôn mặt Bạch Quả Nhi tràn đầy vẻ lưu luyến, nhưng biết Hàn Lập đã quyết định, chỉ có thể cúi đầu.
“Ha ha, nhờ lời chúc tốt đẹp của con, hy vọng điều đó thành sự thật.”
Một tràng cười lớn vang lên.Không phải từ miệng kim sắc nhân ảnh, mà phát ra từ lầu các bạch ngọc trong quầng sáng ngũ sắc.Rồi hai nhân ảnh đang ngồi trên hai ngọn núi đứng dậy, đồng thời niệm thần chú, thân ảnh mờ đi rồi tan biến vào hư không.
Ngay sau đó, hai ngọn núi nhỏ phát ra những tiếng vù vù, hai quang trận hiện ra ở dưới đáy, nhanh chóng lan tỏa ra bốn phương tám hướng.
Không lâu sau, cả thảo nguyên bị bao phủ trong quang trận, một tầng linh quang ngũ sắc hiện ra, vặn vẹo biến dạng, rồi mờ đi, hóa thành một biển sương mù ngũ sắc bao phủ tất cả.
Bạch Quả Nhi đã rời khỏi thảo nguyên, ngơ ngẩn nhìn biển sương mù.
Không biết bao lâu sau, ngân y nữ tử mới khẽ thở dài, xoay người rời đi.
Cùng lúc đó, tại tầng một của lầu các bạch ngọc trong biển sương mù ngũ sắc, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn màu vàng nhạt, nheo mắt nhìn một cự đỉnh màu vàng cao mấy trượng đang lơ lửng trước mặt.
Một vầng ngân sắc hỏa diễm bập bùng lưu chuyển quanh cự đỉnh, đồng thời từ trong đỉnh tỏa ra một mùi hương vị nồng đậm quái dị.
Nếu nhìn từ trên xuống, có thể thấy trong cự đỉnh có một chất lỏng thần bí đang cuồn cuộn chảy.Không chỉ óng ánh ngũ sắc, mà còn sủi bọt khí bay lên rồi nổ bụp.
