Đang phát: Chương 1664
Tuy Hàn Lập chưa nói hết, Hứa lão quái đã lĩnh hội, mày nhíu lại hỏi: “Đạo hữu cần bảo vật gì cứ nói thẳng, Hứa mỗ dốc lòng tìm kiếm, dù không có cũng quen biết rộng, ắt sẽ giúp đạo hữu toại nguyện.”
Hàn Lập nghe vậy, trầm ngâm không đáp.Hắn nào phải không cần gì, Thanh Nguyên Tử cần biết bao nhiêu là trân tài dị bảo! Nhưng chính vì vậy, hắn lại khó mở lời.Đổi chân lân bản nguyên lấy vài món tài liệu thì thật không đáng, mà đòi một đống lớn, Hứa lão quái ắt sẽ nghĩ hắn thừa nước đục thả câu, thành ra trở mặt.
“Hứa đạo hữu, những thứ tại hạ cần đều là hiếm có, e rằng đạo hữu khó tìm.Thôi vậy, không nói nữa.Về phần thiên địa nguyên khí kia…” Hàn Lập thở dài, vẻ mặt do dự.
Thấy Hàn Lập khó xử, Hứa lão quái sắc mặt âm tình bất định.Liếc nhìn đứa cháu phía sau, lão bỗng cắn răng, lấy ra một hộp ngọc xanh thẫm, gượng gạo nói: “Hàn huynh xem vật này thế nào? Giá trị của nó còn hơn mấy thứ trước.Vốn là vật mà một vị trưởng lão trong tộc cần đến, Hứa mỗ muốn hiến tặng để kiếm chút lợi lộc, nhưng vì đứa cháu này, ta liều vậy.Hàn huynh cứ xem qua, nếu không phải thứ đạo hữu cần, bản thân nó cũng đủ bù đắp tổn thất.”
Hàn Lập không hề ngạc nhiên trước lời này, đổi lại là hắn, cũng chẳng dại gì đưa vật quý ra ngay từ đầu.Còn lời nói hoa mỹ về trưởng lão trong tộc, hắn chỉ xem như gió thoảng bên tai.
Gật đầu, Hàn Lập vung tay lấy hộp.Vừa chạm vào ngọc, một luồng hàn khí thấu xương đã truyền đến, khiến hắn thầm kinh ngạc.Rốt cuộc là loại linh ngọc gì mà băng hàn đến vậy, còn hơn cả huyền ngọc hắn từng biết?
Tò mò về vật trong hộp, Hàn Lập khẽ mở nắp.Một đạo kim quang chợt lóe, hiện ra một khối kim loại đỏ như lưu ly, lớn cỡ nắm tay, bề mặt lấp lánh ánh vàng kỳ dị.Ánh mắt Hàn Lập chớp động, dường như biết lai lịch của nó, nhưng vẫn có vẻ không tin.
Bỗng hắn trở tay, hàn quang lóe lên, một thanh đoản kiếm trắng nhạt xuất hiện, dài nửa thước, thoạt nhìn hàn khí bức người, nhưng rõ ràng chỉ là pháp khí bình thường.Hàn Lập khẽ rung cổ tay, đoản kiếm hóa thành một tia sáng trắng lao vào hộp ngọc.Mũi kiếm đâm vào khối kim loại đỏ đậm.
Một cảnh tượng kinh người diễn ra.
Vô thanh vô tức! Mũi kiếm vừa chạm vào kim loại đỏ, cả thanh đoản kiếm lập tức tan chảy như nến gặp lửa, hóa thành một làn khói xanh biến mất không dấu vết.
“Viêm Kim Chi Tinh! Đạo hữu lại có thứ này!” Hàn Lập biến sắc, giọng khàn khàn.
“Hàn đạo hữu thật tinh mắt.Viêm Kim Chi Tinh này là đỉnh giai tài liệu luyện chế pháp bảo hỏa thuộc tính, thậm chí trộn một ít vào pháp bảo thường cũng có thể tăng cường thần thông hỏa thuộc tính.Bảo vật tiêu hao của đạo hữu dù trân quý đến đâu, e rằng vật này cũng đủ đền bù.” Hứa lão quái nhìn Hàn Lập cầm hộp ngọc xanh, chậm rãi nói.
“Đạo hữu quả quyết như vậy sao! Tại hạ đúng là có thể dùng Viêm Kim Chi Tinh này.Nhưng vật này quý hiếm như thế, Hàn mỗ không thể để Hứa huynh chịu thiệt.Vậy đi, ta bồi thường thêm năm triệu linh thạch, xem như nửa mua nửa đổi.” Vẻ kinh ngạc trên mặt dần tan biến, Hàn Lập tính toán một chút rồi cười nói.
“Tốt lắm, cứ theo lời Hàn đạo hữu!” Vốn đang đau lòng vì Viêm Kim Chi Tinh, nghe Hàn Lập nói vậy, Hứa lão quái sắc mặt hòa hoãn, gật đầu đồng ý.Với hắn, Viêm Kim Chi Tinh dù quý hiếm, so với tiền đồ của đứa cháu mà hắn dốc lòng kỳ vọng, vẫn kém xa.
“Nhưng không biết bảo vật kia…” Hứa lão quái thấy Hàn Lập khẽ lật tay, đã thu hộp ngọc, thăm dò hỏi.
“Hứa huynh cứ yên tâm, hãy nhận túi tinh thạch này trước.Sau đó lên đỉnh núi chờ, ta sẽ thúc đẩy bảo vật kia, gọi thiên tượng một lần nữa.Đạo hữu chỉ cần thu lấy nguyên khí là được.” Hàn Lập cười ha hả, giải thích, vung tay ném cho Hứa lão quái một túi da đựng đầy tinh thạch.
“Tốt lắm, Hứa mỗ sẽ ở trên núi chờ tin vui.” Hứa lão quái không ngờ Hàn Lập lại giao dịch trôi chảy như vậy, cầm túi da ngẩn người rồi lập tức mừng rỡ.
Lão lập tức cáo từ, dẫn đứa cháu rời động phủ của Hàn Lập, thẳng lên đỉnh núi.Hàn Lập tiễn hai người đến cửa, thấy độn quang của họ biến mất, mới không kìm được hưng phấn, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Vậy mà lại đoạt được Viêm Kim Chi Tinh nhanh như vậy.Hơn nữa trước đây đã có Kim Tủy Tinh Trùng và Huyết Hạnh, chủ tài liệu ngưng luyện Phạm Thánh Chân Ma Pháp Tướng đã đầy đủ, chỉ cần phối hợp thêm phụ liệu, là có thể ngưng luyện pháp tướng, khiến nó có thân thể thực sự.” Hàn Lập lẩm bẩm, hai mắt sáng ngời.Sau đó hắn đóng cửa đá, quay vào động phủ, thẳng tiến đại sảnh.
Mọi chuyện tiếp theo thật đơn giản.Hàn Lập gọi Đề Hồn ra, lấy từ trong cơ thể nó một viên chân lân bản nguyên, rồi cố ý dùng anh hỏa luyện hóa.Kết quả, hạt tinh thể lại hóa thành một đạo kim quang, xuyên thủng nóc nhà bắn ra ngoài, vừa tiến vào đỉnh núi thì thiên tượng kinh người lại xuất hiện, quấy nhiễu thiên địa nguyên khí.Hứa lão quái đã chờ sẵn trên núi, mừng rỡ vô cùng, lập tức lấy ra chiếc hồ lô đỏ thẫm bên hông, biến nó thành hỏa giao hùng hổ bổ nhào vào không trung.Chỉ một lát sau, thiên tượng tan biến, thiên địa nguyên khí bị hỏa giao nuốt trọn.
Toàn bộ quá trình nhanh hơn lần trước nhiều, các tu sĩ dị tộc khác trên Linh Sơn cũng không còn kích động như trước.Hứa lão quái thu hỏa giao trở lại hồ lô, rồi dẫn đứa cháu mừng rỡ quay về động phủ.
Tại đại sảnh động phủ, Hàn Lập thu hết mọi việc vào mắt qua mặt gương đồng, mới cười cười thu lại bí thuật và gương đồng, phân phó cho Oa Oa vài câu rồi rời khỏi động phủ.
Lần này, Hàn Lập trực tiếp đến các cửa hàng tài liệu lớn trong Vân Thành, không tiếc hao tổn linh thạch, mua một hơi hơn ba mươi loại tài liệu rồi quay về động phủ.Cũng may Vân Thành là một trong những siêu cấp đại thành của Thiên Vân, nếu không, một vài loại tài liệu không tầm thường kia, ở thành thị khác khó mà mua đủ.
Hàn Lập tiến vào mật thất, bắt đầu bế quan nửa tháng.Vân Thành lại xảy ra một sự kiện lớn mà ít người biết.Cửa thành vốn đã phòng bị nghiêm ngặt, nay lại càng thêm sâm nghiêm.Nhân thủ tuần tra trong thành cũng tăng lên gấp mấy lần.Những người lạ mặt mới vào thành gần đây đều bị những nhân vật thần bí tìm đến kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt.Một số người có vấn đề về thân phận, càng kỳ lạ hơn, đều biến mất không dấu vết.
Tại một nơi bí ẩn trong Vân Thành, một gian đại sảnh có hơn mười nhân vật với thân phận khác nhau, chia làm hai hàng, mỗi người ngồi trên một chiếc ghế.Trong số đó có ba vị trưởng lão của Vạn Cổ Tộc – Thiên Cơ Tử, có Thải Lưu Anh của Tinh Tộc, Đoạn Thiên Nhận của Thạch Kiển Tộc mà Hàn Lập từng biết.Những người còn lại tuy xa lạ, nhưng xem vẻ mặt thì rõ ràng cùng đẳng cấp với Thiên Cơ Tử.Nhiều thánh tộc danh tiếng lừng lẫy, lúc này đều ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm nghị, phần lớn lộ ra vẻ cẩn trọng.
Giữa điện phủ có một đôi nam nữ ngồi song song.Nam là một thanh niên khoảng hai bảy hai tám tuổi, mặc áo bào trắng, nữ là một lão bà tóc vàng, mặt đầy nếp nhăn, dường như mí mắt cũng không mở nổi.Lão bà thì không nói, nhưng nếu Hàn Lập nhìn rõ thanh niên mặc áo bào trắng, chắc chắn sẽ kinh hãi.Bởi vì thanh niên này chính là Phí tiền bối tu vi Đại Thừa Kỳ, từng xuất hiện trong đấu giá hội lần trước.
Lúc này, thanh niên sắc mặt trầm như nước, toàn thân toát ra hơi thở âm trầm.”Đã nhiều ngày như vậy mà vẫn chưa tìm được người của Giác Xi Tộc trà trộn vào.Nếu không hắn đã cao chạy xa bay, thì cũng trốn ở một nơi mà các ngươi không tìm ra được.Bạch đạo hữu, Thủy Mị bộ lạc các ngươi phụ trách việc này gần đây.Ngươi thấy việc này thế nào?” Thanh niên họ Phí bỗng nhìn một người, lạnh lùng hỏi.
Người nọ là một gã tóc bạc trắng, mặt như thanh niên, mặc cẩm bào.Nghe họ Phí hỏi vậy, sắc mặt hắn khó coi, vội đứng dậy chắp tay trả lời: “Phí tiền bối, ta đã phái tinh nhuệ trong tộc tinh thông mê hồn thuật, kiểm tra những người khả nghi vào Vân Thành trong vòng nửa năm.Thậm chí còn tìm ra mấy trăm thám tử của các tộc khác phái đến Thiên Vân.Nhưng tên Giác Xi Tộc xâm nhập Cung Phụng Đường kia vẫn bặt vô âm tín.Ta e rằng hắn đã rời khỏi Vân Thành.Nếu không, hắn không thể nào thoát khỏi những kiểm tra nghiêm ngặt của chúng ta.”
