Đang phát: Chương 1245
Tay áo Hàn Lập khẽ rung lên, một tiểu đỉnh màu lam khác phóng ra, tỏa ra một làn sương mù mờ ảo.Thần niệm vừa động, làn sương liền lững lờ bay lên phía trên pháp trận, đến độ cao hơn hai mươi trượng thì ngừng lại, lơ lửng bất động.
Ngân quang chợt lóe, tiểu đỉnh hiện ra phía trên con rối hình người, rồi lặng lẽ nằm im trên đó.
Hàn Lập gật đầu, vỗ nhẹ vào túi linh thú bên hông.Một luồng hàn khí lạnh thấu xương cuộn trào từ trong túi, hóa thành mười hai con rết khổng lồ, mỗi con dài đến vài thước, lưng mọc bốn cánh.
Chính là mười hai con Lục Dực Sương Công!
Vừa hiện thân, lũ ngô công liền phun ra hàn khí, bạch vụ lập tức tràn ngập không trung, che khuất thân hình chúng.Sau đó, làn sương khẽ lay động, mười hai con chia nhau ẩn nấp vào các góc của pháp trận.
Hoàn tất mọi công đoạn bố trí, sắc mặt Hàn Lập mới giãn ra một chút.
Nhưng hắn vẫn không dám lơ là, cẩn thận kiểm tra lại pháp trận một lượt, xác nhận mọi thứ đều ổn thỏa mới đứng vào vị trí trung tâm.Hai tay hắn bắt quyết, miệng lẩm nhẩm thần chú, quanh thân bỗng bùng lên một tầng tử sắc quang diễm.Thân hình hắn dường như trở nên hư ảo, rồi chậm rãi chìm vào bên trong, tan biến không dấu vết.
Trong quang lung giờ chỉ còn lại tiểu đỉnh và con rối bất động, đứng giữa làn sương trắng mỏng manh đang nhẹ nhàng lay động.
Cách đó chừng mười trượng, Hàn Lập đã chìm vào trong dòng dung nham đỏ rực.
Dưới sự bảo vệ của Tử La Cực Hỏa, hắn không hề cảm thấy chút nóng rát nào.Nhưng khi hàn khí và nhiệt khí giao thoa, những tiếng nổ trầm đục liên tục vang lên, khiến người ta không khỏi khó chịu.
Hàn Lập không phải không nghĩ đến việc dùng Hỏa Long Trụ để bảo vệ, nhưng với tình cảnh hiện tại, vòng bảo hộ hỏa thuộc tính tuy dễ dàng dung hợp với dung nham, nhưng trong môi trường cực nóng này, việc khống chế nó lại hao phí pháp lực hơn nhiều so với Tử La Cực Hỏa.Nếu không phải vì Thái Dương Tinh Hỏa, hắn cũng không cần phải mạo hiểm đến vậy.
Có điều, ở trong dung nham, dù có mở rộng thần niệm đến mức tối đa, hắn cũng chỉ có thể cảm nhận được phạm vi chưa đến trăm trượng xung quanh, so với khi ở trên mặt đất thì kém xa.
Phát hiện ra điều này, Hàn Lập không khỏi thở dài.
Thảo nào Hàn Ly thượng nhân dù biết rõ Thái Dương Tinh Hỏa ở nơi này, nhưng bao năm qua vẫn không thể thành công, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định bắt giữ nó.
Trong hoàn cảnh này, cho dù là một gã đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ muốn dễ dàng bắt được một Thái Dương Tinh Hỏa đầy đủ linh tính thì quả thực có chút viển vông.Có lẽ chỉ tu sĩ Hóa Thần kỳ ra tay mới có khả năng thành công.
Dù hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy, nhưng việc có thành công hay không vẫn còn là một ẩn số.
Hàn Lập vỗ nhẹ vào Thái Âm Hỏa Điểu đang đứng im trên vai.Hỏa điểu liền vỗ cánh bay ra khỏi vòng bảo hộ màu tím, chui vào trong dung nham, biến mất không dấu vết.
Toàn bộ quá trình diễn ra im lặng, như thể hỏa điểu không hề cảm nhận được sự nóng bỏng của dung nham, cũng không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
Hàn Lập vừa ngạc nhiên vừa mừng thầm trong lòng.
Thái Âm Chân Hỏa này rõ ràng là vật chí âm, vậy mà gặp dung nham lại không hề hấn gì.Xem ra, loại hỏa được xưng danh là một trong Tam đại chân linh chi hỏa, khẳng định có chỗ huyền diệu mà hắn chưa biết rõ.Sau này nếu có cơ hội, nhất định phải cẩn thận nghiên cứu một phen.Thái Âm chân hỏa và Thái Dương tinh hỏa, vốn một cái sinh ra từ trong cực hàn, một cái từ trong cực nóng, âm dương hấp dẫn lẫn nhau.Chỉ cần Thái Dương Tinh Hỏa ở gần đây, nhất định sẽ bị hấp dẫn mà tìm đến.Hắn liền nhìn xuống phía dưới, chuẩn bị lên đường.
Trong lòng cân nhắc một lượt, Hàn Lập liền thông qua tâm thần liên hệ với Hỏa Điểu, lấy miệng núi lửa làm trung tâm, bắt đầu bay khắp nơi xung quanh.
Vài ngày sau, Hàn Lập gần như đã tìm kiếm khắp phạm vi mấy ngàn dặm dưới lòng đất, đặc biệt là những vị trí mà Hàn Ly thượng nhân đã từng phát hiện ra tung tích tinh hỏa, không bỏ sót một tấc đất nào.
Nhưng điều khiến hắn thất vọng là không hề phát hiện được chút tung tích nào của Thái Dương Tinh Hỏa.
Hắn cảm thấy đau đầu, chỉ có thể mở rộng phạm vi tìm kiếm.Thế nhưng, Thái Dương Tinh Hỏa kia dường như chưa từng tồn tại, hoàn toàn không thấy bóng dáng.
Một tháng sau, Hàn Lập đang tìm kiếm cách điểm ban đầu mấy vạn trượng.Tuy trên mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng thực sự cảm thấy lo âu.
Ngày ngày khổ công tìm kiếm trong dung nham, hai mắt đã đỏ ngầu, thần niệm phải toàn lực quét qua vùng phụ cận khiến pháp lực tiêu hao rất nhiều.Hắn sợ rằng mình không thể cầm cự được nữa.
Ngay khi Hàn Lập đang cân nhắc có nên quay trở lên mặt đất khôi phục linh lực hay không, đột nhiên sắc mặt hắn biến đổi, hai mắt bắn ra tinh quang, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.
Không nói lời thừa, hắn vỗ vào túi trữ vật, ngay tức khắc hắc sắc tiểu bình chứa Ngũ Tử Đồng Tâm Ma bay ra, giữa dòng dung nham, thả ra ngũ ma.
Ngũ ma tuy rằng ở trong dung nham cảm thấy không thoải mái, nhưng nhờ ma khí màu trắng quấn quanh thân hình, chúng cũng không cảm thấy quá nóng.
Hàn Lập lẩm bẩm vài câu, ngũ ma liền hóa thành hình dáng quỷ đầu, xoay người bắn nhanh vào dòng dung nham.
Tay áo Hàn Lập rung lên, hơn mười cây Hỏa Long Trụ hiện ra, tỏa ra màn hào quang đỏ rực bảo vệ quanh thân.Hắn liền nhoáng lên một cái, cuối cùng dần dần mơ hồ đi, hòa nhập vào trong dòng dung nham nóng chảy, biến mất không thấy.
Kể từ đó, không gian, ngoại trừ những đợt sóng lưu động ngẫu nhiên, trở nên yên tĩnh vô cùng.
Chỉ sau thời gian uống một chén trà, một đạo xích quang chợt lóe lên, Thái Âm Hỏa Điểu được xích quang bao bọc lao ra, biến mất vào một góc khác của dung nham.
Gần như cùng lúc đó, vùng dung nham gần đó đột nhiên quay cuồng, nhiệt độ chợt tăng lên gấp đôi.Đồng thời, ngân quang lóe sáng, tựa hồ như có thứ gì đó lướt qua đuổi sát theo Thái Âm Hỏa Điểu.
Sau khi ngân quang biến mất, vùng dung nham xung quanh liền khôi phục lại như ban đầu, nhưng nhiệt độ cực nóng lại không hề giảm xuống.Ngay sau đó, hồng quang lóe lên, Hàn Lập từ trong vòng bảo hộ ở gần đó hiện ra, trong mắt lộ vẻ vui mừng nhìn về hướng ngân quang biến mất.Hắn không nói gì, chỉ hóa thành một đạo hồng quang đuổi theo.
Cứ như vậy, ba người toàn lực truy đuổi, khoảng cách mấy vạn dặm chỉ tốn nửa canh giờ phi độn, đã tới khu vực phụ cận miệng núi lửa mà Hàn Lập đã bày pháp trận lúc trước.
Nhưng đúng lúc này, phiền toái lại xuất hiện.
Thái Âm Hỏa Điểu tuy trong dung nham không chịu nhiều ảnh hưởng, rất linh hoạt, nhưng so với đoàn ngân quang phía sau thì tốc độ rõ ràng kém một bậc.Sau một thời gian truy đuổi, khi chỉ còn cách miệng núi lửa hơn mười trượng, nó đã bị ngân quang đuổi kịp.
Ngay lập tức, ngân quang đột nhiên tấn công Thái Âm Hỏa Điểu, bắn ra một mũi nhọn màu hỏa hồng.Hàn Lập thấy vậy nhưng không dám mạo hiểm ra tay, vì sợ kinh động đoàn ngân quang kia.Tuy nhiên, nhờ tâm thần tương thông với Thái Âm Hỏa Điểu, hắn cuối cùng cũng đã nhìn rõ được bộ mặt thật của ngân quang.
Đó là một con ngựa nhỏ toàn thân trắng noãn, chỉ cao khoảng vài tấc, trên lưng có một đôi tiểu sí (cánh nhỏ) được ngân quang bao phủ.
Tiểu Mã này đuổi theo Thái Âm Hỏa Điểu, hai cánh vỗ một cái, vô số hỏa hoa từ trên tiểu sí bắn ra, trùm tới Thái Âm Hỏa Điểu.Đó tất nhiên là linh hỏa do Thái Dương Tinh Hỏa biến thành.
Con Thái Âm Hỏa Điểu kia vừa mới sinh ra, kỳ thực vô cùng suy yếu, mới để Hàn Lập dễ dàng bắt được.Nhưng sau đó, nó đã thôn phệ vô số hàn khí của vạn niên huyền ngọc trong Huyền Ngọc động của Tiểu Cực Cung, khiến uy lực của nó tăng lên rất nhiều.
Cho nên, luận về sức mạnh, Thái Âm Hỏa Điểu cũng không hề kém Thái Dương Tinh Hỏa.
Nhưng hiện nay nó đang ở trong dung nham, Tiểu Mã lại mượn sức mạnh vô tận của dung nham khiến uy lực tăng lên ba phần.Trong tình cảnh đó, Thái Âm Hỏa Điểu còn phải tiêu hao một phần linh lực để ngăn cản sức nóng của dung nham.Vì vậy, dù đã toàn lực phun ra hàn khí màu đỏ để ngăn cản, nhưng chỉ sau một lát, nó đã rơi xuống thế hạ phong.
Hàn Lập thông qua thần niệm thấy được cảnh này thì nhíu mày.
Không kể đến hắn hay ngũ ma đang trong hình dáng quỷ đầu, hiện nay đều không tiện ra tay trợ giúp.Dù sao, theo trí nhớ của Hàn Ly thượng nhân, đoàn Thái Dương Tinh Hỏa này dường như linh tính đã hình thành từ rất lâu, chỉ cần có chút động tĩnh, nó sẽ lập tức bỏ chạy.Nếu Thái Dương Tinh Hỏa biến thành hỏa linh, lại có hỏa độn thuật kỳ diệu vô cùng, giữa dung nham đi tới đi lui không thể nhìn thấy.Nếu xảy ra tình huống nó chạy ra xa, thì không còn hy vọng đuổi theo nữa.
Nếu đã kinh động một lần, thì lần sau, cho dù Thái Âm Hỏa Điểu lại ra mặt dụ dỗ, Hàn Lập cũng không chắc chắn hỏa linh này sẽ mắc mưu.
Cho nên, dù rõ ràng Hỏa Điểu đang rơi vào thế hạ phong, hắn cùng ngũ ma không dám dễ dàng ra tay tương trợ, chỉ là sắc mặt âm trầm, trong lòng không ngừng suy tính.
Bỗng nhiên, trong lòng hắn vừa động, một chủ ý nảy sinh.Hai tay hắn bắt quyết, trong miệng phun ra một viên châu màu trắng, chính là viên Tuyết Tinh Châu do Tử La Cực Hỏa bồi luyện mà thành.
Hàn Lập đánh mấy đạo pháp quyết lên viên châu, viên châu liền quay tròn rồi bỗng nhiên hóa thành một đạo bạch quang bay thẳng đến chiến trường phía trước.
Một lát sau, Tuyết Tinh Châu xuất hiện tại nơi Tiểu Mã và Thái Âm Hỏa Điểu đang tranh đấu.
Sau đó, viên châu liền nhoáng lên một cái, rơi thẳng về phía song phương.
Tiểu Mã thấy vậy thì giật mình, hai cánh nhoáng lên, vô số đóa ngân diễm bắn ra.Thân hình nó biến mất trong dung nham, rồi xuất hiện cách đó hơn hai mươi trượng, hai mắt nhìn chằm chằm vào viên châu với vẻ nghi ngờ.
Nhưng Thái Âm Hỏa Điểu kia lại không hề có ý trốn tránh, ngược lại nhân cơ hội này bay về phía trước, há miệng nuốt viên châu vào.Lập tức, cả người nó bùng lên xích mang.
Hỏa Điểu không chút do dự quay đầu, hướng phương xa bay đi.
Còn Ngân Sí Tiểu Mã thì mặt mày ngơ ngác, con mắt xoay tròn vài cái.Sau khi thấy không có gì bất thường, nó liền mở to hai cánh đuổi theo.
Nhưng lúc này, Thái Âm Hỏa Điểu sau khi mượn uy lực của Tử La Cực Hỏa ẩn giấu trong Tuyết Tinh Châu, độn tốc đã tăng lên rất nhiều.Ngân Sí Tiểu Mã trong thời gian ngắn không cách nào đuổi kịp.
Chỉ trong nháy mắt, song phương đã bay khỏi miệng núi lửa.
Thái Âm Hỏa Điểu thay đổi phương hướng độn quang, hướng phía trên bay nhanh đi.
