Đang phát: Chương 792
Mấy loại phù văn tinh xảo bậc này, e rằng tu tiên giới Thiên Nam khó mà luyện chế được.Xem ra đây cũng có thể là một kiện cổ bảo hiếm thấy!
Nghĩ đoạn, ngân quang trong tay Hàn Lập chợt lóe, thu hai dải ngân liên vào túi trữ vật.Hắn định bụng chờ dịp thích hợp sẽ thử nối chúng lại, xem uy lực ra sao.
Cất ngân liên xong, Hàn Lập cúi đầu, săm soi kỹ lưỡng vẻ mặt hung hãn của Thi Tiêu.Hắn khẽ nhíu mày, mười đạo thanh ti từ đầu ngón tay bắn ra, lần lượt nhập vào các bộ phận trên thân thể Thi Tiêu, bắt đầu cẩn thận kiểm tra.
Một hồi lâu sau, Hàn Lập lộ vẻ hài lòng.
Trừ cánh tay bị mất, toàn bộ thân thể Thi Tiêu quả thực hoàn hảo để luyện chế.Không chỉ thân thể mạnh mẽ dị thường, các loại pháp bảo khó lòng gây thương tổn, mà bên trong cơ thể còn ẩn chứa hai loại thi hỏa và thi độc, thứ mà tu sĩ dính phải chắc chắn mất mạng như chơi, càng không thể xem thường.
Nhìn khoảng trống nơi cánh tay Thi Tiêu bị mất, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Hàn Lập.
Hắn vỗ vào túi trữ vật bên hông, phóng ra một đám Tam Sắc Phệ Kim Trùng.Chúng bay lên trên đỉnh đầu, xoay vòng.
Hàn Lập vươn tay bắn ra một đạo pháp quyết.
Lập tức, hắn dùng thần niệm điều khiển chúng bay tới chỗ cánh tay bị mất của Thi Tiêu, từ từ ngưng tụ lại thành hình.
Chốc lát sau, một cánh tay tam sắc xuất hiện, thay thế hoàn hảo cho cánh tay đã mất.Trừ màu sắc khác biệt và không có lông xanh, hình dáng nó không khác gì cánh tay kia.
Hàn Lập mỉm cười, lộ vẻ hài lòng.
Tiếp đó, từ trong túi trữ vật, hắn lấy ra một cái trận bàn và một bộ trận kỳ, không chút chậm trễ bố trí một cái trận pháp cực kỳ huyền ảo trong gian thạch thất.
Hắn ẩn mình trong núi hơn hai tháng.Đến khi Hàn Lập xuất hiện trở lại tại động phủ Tử Mẫu Phong, sắc mặt đã xanh xao, dường như hao tổn không ít nguyên khí.
Hắn gọi Ngân Nguyệt ra, không nói một lời, lại vội vã vào mật thất bế quan, tuyệt nhiên không đả động gì đến Thi Tiêu.
Một tháng sau, cửa mật thất lại mở.Hàn Lập bước ra, thần sắc đã khôi phục bình thường.
“Chủ nhân, Lục Dực Sương Công trong trùng thất đã bắt đầu đẻ trứng.” Ngân Nguyệt đứng bên ngoài, vừa thấy Hàn Lập liền cung kính chào đón.
“Đẻ trứng rồi sao? Để ta đi xem.” Hàn Lập hơi ngạc nhiên, rồi mừng rỡ nói.
Hắn lập tức hướng về phía trùng thất mà đi, Ngân Nguyệt theo sát phía sau.
Vừa đến cửa cấm chế của trùng thất, Hàn Lập đã nhìn rõ mọi việc bên trong.
Lục Dực Sương Công bây giờ so với lúc Liễu Ngọc giao cho đã khác hẳn.Sau khi cắn nuốt, nó đã tiến thêm một bậc.Hình thể không chỉ lớn hơn gấp đôi, mà còn biết phun ra hàn khí.
Tuy không thể so sánh với Càn Lam Băng Diễm của Hàn Lập, nhưng đối phó với tu sĩ Kết Đan kỳ cũng không thành vấn đề.Hơn nữa, do Hàn Lập đã dung hợp hàn khí và tu luyện Tử La Thiên Hỏa, uy lực của nó cũng tăng lên đáng kể.
Những quả trứng của Lục Dực Sương Công nằm giữa trùng thất, màu đen óng ánh, lớn bằng nắm tay.Chúng hoàn toàn bị đông cứng trong một khối băng cao khoảng một trượng, sáng chói và tản ra hàn khí nhè nhẹ.
Thì ra, đám băng cứng này là do Lục Dực Sương Công phun ra sau khi đẻ trứng để bảo vệ chúng.
Hàn Lập đảo mắt nhìn khắp trùng thất.Mấy con cự ngô công dường như cảm nhận được, ngẩng đầu lên, hướng về phía cửa kêu lên vài tiếng, ra vẻ đe dọa.
Thần sắc Hàn Lập không đổi.Ánh mắt hắn hướng về phía đám trứng, từ từ đếm.
“Có hai mươi bốn quả, cũng đủ dùng rồi.Ngân Nguyệt, ngươi đi gọi đệ tử ký danh của ta đến, bảo nàng ta mang linh trùng đi.” Sau khi đếm rõ số lượng, Hàn Lập gật đầu hài lòng, phân phó công việc.
“Dạ, ta sẽ dùng truyền âm phù báo tin.” Ngân Nguyệt gật đầu đáp ứng, lấy ra một cái phù, ghé miệng nói vài câu.
Phù bay lên không trung, hóa thành một đạo hồng quang, lập tức bay đi.
Xem xong trứng của Ngô Công, Hàn Lập đi tới phòng bên cạnh, xem tình hình của Phệ Kim Trùng.
Thời gian trước, hắn chủ yếu dùng lục dịch để bồi dưỡng Lục Dực Sương Công.Đám Phệ Kim Trùng lại đẻ trứng, vì vậy có một thời gian Hàn Lập không để ý tới chúng.
Đám phi trùng này trong trùng thất vẫn không có gì thay đổi so với trước kia, chúng tụ tập lại thành một quả cầu màu vàng to lớn.Thấy vậy, Hàn Lập cho chúng một viên linh mộc để ăn.
Dù đã biết trước sự việc này, Hàn Lập vẫn phải cau mày.
Những con phi trùng sau khi tiến hóa thì dần dần trưởng thành hơn.Dù đã có Nghê Thường Thảo cho chúng ăn, quá trình tiến hóa này vẫn rất lâu dài, e rằng khiến người ta chờ dài cổ.
Hàn Lập cũng chưa từng nghĩ đến việc chỉ trong hơn mười năm mà đám Phệ Kim Trùng này có thể hoàn thành việc tiến giai thăng cấp đến cuối cùng.
“Ngân Nguyệt, Huyền Thiên Tiên Đằng thế nào rồi? Đã mấy tháng rồi, không biết có cứu sống được nó không?” Ánh mắt Hàn Lập từ đám phi trùng thu về, đột nhiên hỏi.
“Việc này…cũng khó nói lắm.Có lẽ chủ nhân tự mình đến xem thì hơn.” Ngân Nguyệt nghe vậy, lộ vẻ do dự nói.
“Có gì mà khó nói chứ?” Hàn Lập có chút kinh ngạc hỏi.
Suy nghĩ một chút, hắn không hỏi thêm nữa, đi theo Ngân Nguyệt đến dược viên.
Vừa thấy Huyền Tiên Đằng, ánh mắt Hàn Lập lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy vật ấy vốn màu vàng sậm, giờ đã chuyển sang màu xanh lục, hơn nữa lại trụi lủi, không có chút mầm mống nào.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Tiên đằng này có cứu sống được không?” Hàn Lập cảm ứng được vật ấy không phát ra một tia hơi thở sự sống nào, không biết nó đã chết hay chưa.Hắn không khỏi tự hỏi.
“Đây là việc mà tiểu tỳ muốn báo cho chủ nhân biết.Cái rễ cây Huyền Thiên Đằng này ngay từ đầu tiểu tỳ đã dùng lục dịch cứu nó, nhưng không có chút tiến triển, biến hóa gì.Sau đó, tiểu tỳ thử kết hợp dùng chung vạn năm linh dịch và thuần dịch thì mới có chút hiệu quả.Màu sắc rễ từ từ chuyển sang màu xanh biếc.Mới đầu tiểu tỳ nghĩ đã cứu sống được nó, nhưng về sau, trừ việc thay đổi màu sắc, nó vẫn như trước, không có gì thay đổi.Rồi cũng không thể dùng lục dịch thúc đẩy nó phát triển nữa.Nên bây giờ tiểu tỳ cũng không biết rễ cây tiên đằng này còn sống hay đã chết.” Ngân Nguyệt thở dài, chậm rãi nói.
“Nếu nó đã có phản ứng thì vẫn có khả năng cứu sống được.Chỉ cần tìm ra đúng phương pháp là được.Nhưng hiện tại không có thời gian để tiếp tục kiểm tra.Mọi việc hãy chờ khi chúng ta trở về từ Cực Tây rồi tính.Bây giờ thời gian còn lại không nhiều, hãy chuẩn bị xuất phát thôi.” Hàn Lập liếc nhìn Huyền Thiên Tiên Đằng, nhàn nhạt nói.
“Bây giờ phải đi sao?” Ngân Nguyệt hơi sửng sốt hỏi.
“Ngày mai sẽ đi, lát nữa ta sẽ đi tìm Trình sư huynh cáo từ.Sau đó sẽ phong bế động phủ lại, mang theo tất cả những đồ vật quan trọng.Ở Cực Tây có lẽ không có cao giai tu sĩ, nên phần lớn là không có nguy hiểm.Chỉ có điều thời gian hơi lâu, cần phải đi và trở về trong khoảng ba năm, nếu không sẽ bỏ lỡ cơ hội tốt để tiến vào Trụy Ma Cốc.” Hàn Lập trả lời chắc chắn.
Nghe vậy, Ngân Nguyệt gật đầu đồng ý.
Không lâu sau, hai người rời khỏi dược viên.Hàn Lập đi tìm ngân phát lão giả, còn Ngân Nguyệt ở lại động phủ sắp xếp công việc và chuẩn bị đồ đạc để ngày mai lên đường.
Sáng sớm hôm sau, sau khi nghỉ ngơi một đêm, Hàn Lập cùng Ngân Nguyệt vừa bước ra khỏi động phủ, đã thấy một nữ tử dáng người thướt tha, dung nhan xinh đẹp đang lẳng lặng đứng đó, im lặng nhìn Hàn Lập.
“Sao ngươi lại ở đây? Ta đã đưa cho ngươi một số đan dược đủ dùng mấy năm để ngươi an tâm tu luyện rồi mà?” Trong mắt Hàn Lập hiện lên một tia khó hiểu.
“Công tử! Ta lo lắng quá, hiện tại tu luyện đã tới bình cảnh, được cùng công tử lên đường thì thật là tốt.Hơn nữa, ta thân là thị thiếp của công tử, phải đi theo hầu hạ chứ.Không biết công tử có thể mang thị thiếp đi theo được không?” Mộ Phái Linh cúi thấp đầu, khuôn mặt ửng hồng, thấp giọng nói.
Nàng thực sự là một mỹ nữ xinh đẹp, dáng người đầy đặn, thướt tha, dễ làm rung động lòng người.
Nghe vậy, Hàn Lập giật mình ngẩn ra, đưa mắt nhìn Mộ Phái Linh từ trên xuống dưới, rồi trầm ngâm suy nghĩ.
Ngân Nguyệt đứng phía sau Hàn Lập, đôi mắt di chuyển, khuôn mặt lộ ra vẻ tươi cười khó hiểu.
“Nếu đã muốn đi vậy thì cùng đi.Trên đường đi ta có thể chỉ điểm thêm cho ngươi trong tu luyện.Nếu có thể sớm tiến vào Kết Đan kỳ thì ta cũng có thêm trợ giúp.” Hàn Lập không suy nghĩ lâu, gật đầu đồng ý.
“Đa tạ công tử!”
Mộ Phái Linh nghe vậy liền mừng rỡ, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
Hàn Lập thấy vậy chỉ cười khổ, vung tay áo lên, một đạo bạch quang từ trong đó bay ra, hóa thành một cỗ xe bốn cánh – Ngự Phong Xa.
Ngân Nguyệt vừa thấy cỗ xe này liền cười nhẹ, thân hình lắc lư, hóa thành một đạo bạch quang, biến ngay vào trong tay áo lớn của Hàn Lập.
Mộ Phái Linh thấy vậy liền sợ hãi, lấy tay che miệng lại giấu đi vẻ giật mình.
“Chuyện của Ngân Nguyệt trên đường đi ta sẽ nói cho ngươi biết.Giờ thì lên xe đi.” Hàn Lập không để ý tới việc này, sắc mặt vẫn như thường nói.
“Vâng, công tử!” Mộ Phái Linh cũng không phải là một nữ tu bình thường, chỉ giật mình một chút rồi trở lại bình thường.Nàng xoay người, phiêu phiêu bay vào trong xe.
Vừa đặt chân vào xe, nàng thấy một thanh ảnh thoáng lên, Hàn Lập đã ở trong xe.
Hai tay hắn bắt quyết, một tầng bạch quang hiện ra, bao lấy cỗ xe.
Một tiếng động phát ra, Ngự Phong Xa nhanh chóng biến mất, cả xe hóa thành một đạo bạch hồng chợt lóe lên, phá không bay đi mất.
Sau đó, Lạc Vân Tông đồn ra một tin tức: Hàn trưởng lão của bổn môn do quyết đấu cùng ma tu nên nguyên khí bị tổn thương, cần bế quan tu luyện để khôi phục tu vi, tạm thời không tiếp khách.
Hai tông phái khác ở Vân Mộng Sơn nghe vậy liền phái người tới ân cần hỏi thăm thương thế của Hàn trưởng lão.Nhưng tất cả đều được bạch phát lão giả lựa lời mà nói cho qua.Những tu sĩ khác của Lạc Vân Tông có giao hảo cũng được lão ta trả lời tương tự.
Tin tức Hàn Lập, một trong những trưởng lão hàng đầu của Lạc Vân Tông, bị thương đã lan truyền khắp Khê Quốc, thậm chí các tông phái khác của Khê Quốc cũng chú ý.
Tu sĩ các môn phái khác nghe vậy không hoài nghi gì cả.Bởi vì ma tu mà Hàn Lập giết chính là một trong những trưởng lão của Âm La Tông Tấn Quốc, nghe nói hắn là Nguyên Anh Trung Kỳ đỉnh cấp, giết được đối phương thì hao tổn nguyên khí cũng là chuyện bình thường.
Tuy vậy, tu sĩ các môn phái khác cho rằng Hàn Lập có thể sánh vai cùng Thiên Hận Lão Quái, một tu sĩ thần thông quảng đại.
Danh tiếng của Lạc Vân Tông cũng vì vậy mà tăng lên cao.Ngày càng nhiều tông phái khác tìm đến giao hảo.Ngoài ra, những tán tu tu vi cao thâm cũng tìm đến Vân Mộng Sơn xin gia nhập Lạc Vân Tông.
Trong một thời gian ngắn, Lạc Vân Tông dường như đã trở thành môn phái đệ nhất ở Khê Quốc.Việc này khiến không ít đệ tử Lạc Vân Tông cảm thấy hưng phấn dị thường.
Hàn Lập, vị trưởng lão thần bí không bao giờ xuất hiện trước các đệ tử, đã khiến họ ngày càng kính trọng và cố gắng học hỏi theo.
