Chương 712 Khốn Tâm Thuật

🎧 Đang phát: Chương 712

“Thôi thì cũng chẳng có gì đáng nói.Ta quay về tông, đợi tông môn ổn định tại Bắc Lương Quốc, rồi lại lén đến Việt Quốc tìm chàng lần nữa.Nhưng tin tức thu được thật chẳng hay ho gì, chỉ biết chàng hình như bị Quỷ Linh Môn truy sát, tình hình cụ thể thì chịu, không tài nào dò la được.Chẳng bao lâu sau ta bị đám Ma đạo phát hiện, đành phải trở về Cửu Quốc Minh.Từ đó về sau thì bặt vô âm tín, ta cứ ngỡ chàng đã bỏ mạng rồi, tâm ma cũng dần tan biến.Về sau may mắn ngưng kết Nguyên Anh thành công, ta thuận lợi trở thành trưởng lão Yểm Nguyệt Tông cho đến tận bây giờ.” Nam Cung Uyển bình tĩnh kể lại.
Nghe từng lời Nam Cung Uyển, Hàn Lập sắc mặt biến đổi khôn lường.Năm xưa, nàng vì hắn mà làm bao nhiêu chuyện, vậy mà hắn lại chẳng mảy may hay biết.Ánh mắt hắn nhìn Nam Cung Uyển giờ đây càng thêm dịu dàng.”Vậy còn chuyện Ngụy Ly Thần kia là sao?” Sau một hồi lâu, Hàn Lập không nhịn được mà hỏi.
“Ngụy Ly Thần! Hắn là trưởng lão Hóa Ý Môn.Năm ngoái, trong một lần xuất ngoại du lịch, ta vô tình gặp gỡ hắn.Ta vốn chẳng ưa gì hạng người này, đúng là một tên ngụy quân tử điển hình, mặt ngoài thì đạo mạo phong độ, nhưng sau lưng lại là một tên vô lại.Nghe nói hắn có tới bảy tám ả đàn bà.Hơn nữa, ta còn nghe phong phanh hắn lén lút tu luyện thuật Thái Âm Bổ Dương.Hắn muốn cầu hôn ta, chắc chắn là chẳng có ý tốt đẹp gì.Bởi vậy, ngay lần đầu hắn mở lời, ta đã thẳng thừng từ chối.” Nam Cung Uyển cười lạnh.
“Từ chối? Vậy sao giờ lại thành ra thế này?” Hàn Lập nghe đến đây, mặt lộ vẻ kỳ quái.
Nam Cung Uyển không vội trả lời, mà đột nhiên hỏi:
“Chàng có biết tam đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Thiên Nam không?”
“Cái này thì dĩ nhiên biết.Mỗi chính đạo, ma đạo và Cửu Quốc Minh đều có một lão quái tu vi đạt Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ còn cách Hóa Thần Kỳ một bước mà thôi.Nếu không, mấy thế lực lớn này sao có thể duy trì thế chân vạc cho đến tận bây giờ.Còn Cửu Quốc Minh thì có một đôi phu thê Nguyên Anh trung kỳ, tinh thông thuật liên thủ.Hai người hợp lực cũng miễn cưỡng coi như một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.Sao vậy, chẳng lẽ Ngụy Ly Thần có liên quan đến một trong số đó?” Sắc mặt Hàn Lập âm trầm, trong lòng mơ hồ có dự cảm chẳng lành.
“Không sai, thân thúc tổ của Ngụy Ly Thần chính là một trong tam đại tu sĩ – Ngụy Vô Nhai.Vị Ngụy Vô Nhai này là thái thượng trưởng lão của Cửu Quốc Minh.Công pháp tu luyện của hắn độc đáo hiếm có, nhấc tay là có thể vô hình đoạt mạng người khác.Thần thông cao cường, hơn xa tu sĩ bình thường.” Nam Cung Uyển khẽ nói, mười ngón tay đan vào nhau, mặt hiện lên vẻ cười khổ.
“Chẳng lẽ là Ngụy Vô Nhai kia gây khó dễ cho nàng?” Khóe miệng Hàn Lập mím lại, sát ý trong mắt chợt lóe, thanh âm lạnh lùng.
“Chuyện này không phải do một mình hắn gây ra! Ngụy Vô Nhai đích xác có nhúng tay vào, nhưng chàng biết không, đại trưởng lão hiện tại của Yểm Nguyệt Tông không phải là người trước kia, mà đã thay bằng một vị sư tỷ.Vị sư tỷ này tu vi tuy không thấp, nhưng tham vọng lại rất lớn, thường ngày vốn không hợp với ta.Mặc dù có một vị trưởng lão khác đứng ra hòa giải, nhưng quan hệ giữa hai người thật sự rất tệ!” Nam Cung Uyển mặt mang vẻ phẫn nộ.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, biết Nam Cung Uyển sắp nói đến chỗ mấu chốt.
Quả nhiên, sau khi cắn răng, Nam Cung Uyển tiếp tục:
“Sau khi ta liên tiếp từ chối Ngụy Ly Thần.Không biết hắn dùng cách gì mà mời được Ngụy Vô Nhai đến tìm sư tỷ của ta.Ta không biết hai người đã bàn bạc những gì, nhưng gần nửa năm sau, thừa dịp ta đang trong thời kỳ thi triển luân hồi công pháp, nàng ta đột nhiên ra tay chế trụ ta, sau đó bức ta gả cho Ngụy Ly Thần.”
“Vị sư tỷ này của nàng đầu óc có vấn đề thật rồi.Dám dùng loại thủ đoạn này đối phó với tu sĩ Nguyên Anh đồng môn.” Hàn Lập ngẩn người, có chút khó tin.
“Chàng nói đúng.Ta cũng không ngờ nàng ta lại điên cuồng đến vậy.Bất quá, điều kiện Ngụy Vô Nhai đưa ra đích thực cũng khó lòng cự tuyệt.Sau này ta mới biết, chỉ cần Yểm Nguyệt Tông đồng ý việc này, chẳng những cho Yểm Nguyệt Tông, thậm chí là sáu phái rời khỏi Bắc Lương Quốc để phát triển, mà còn hứa hẹn sau khi Ngụy Ly Thần cưới ta sẽ nguyện ý thoát ly Hóa Ý Môn, gia nhập Yểm Nguyệt Tông.Có món lợi một mũi tên trúng hai đích như vậy, trách sao nàng ta không tiếc dùng mọi thủ đoạn.Thậm chí nàng ta còn chẳng thèm quan tâm ta có đồng ý hay không, trước hết tung tin ta đồng ý song tu với Ngụy Ly Thần, còn chuẩn bị làm khánh điển, muốn biến chuyện này thành cơm đã nấu chín, ván đã đóng thuyền.Đến lúc đó, dù ta muốn đổi ý cũng không được.” Khóe miệng Nam Cung Uyển lộ ra một tia trào phúng.
“Nguyên lai nàng chưa từng đồng ý hôn sự.Ngay từ đầu lại cứ bóng gió chuyện phải lập gia đình, làm cho lòng ta không yên!” Hàn Lập nghe vậy, mừng rỡ.
“Ta còn muốn hỏi chàng một câu.Tại sao mấy năm trước chàng đã kết thành Nguyên Anh, vậy sao không sớm đến tìm ta? Nếu chàng đến sớm một năm, nói không chừng đã không có nhiều chuyện như vậy.” Nam Cung Uyển liếc Hàn Lập một cái, không hề tức giận.
“Không phải ta không nghĩ đến việc tìm nàng, mà là ta…” Hàn Lập ngẩn ra, muốn mở miệng giải thích, nhưng cẩn thận nghĩ lại, quả thực có chút kỳ quái.
Hắn tuy thoáng cảm giác được Nam Cung Uyển hẳn là người mình thích, nhưng không biết vì sao lại không nghĩ đến việc đối diện với loại tình cảm này.Nếu không phải đột nhiên biết được tin tức Nam Cung Uyển phải lập gia đình, chỉ sợ trong lòng hắn vẫn còn một tia do dự, không dám trực tiếp đối mặt.
Sắc mặt Hàn Lập mông lung, nhưng Nam Cung Uyển lại thản nhiên đứng dậy, bước vài bước đến trước mặt Hàn Lập, nhìn thẳng vào hai mắt hắn nói:
“Kỳ thật, tình huống của ta và chàng cũng không khác biệt là bao.Mặc dù thần thông, lịch duyệt của ta hơn xa phàm nhân, nhưng chuyện tình cảm cũng là lần đầu tiên, có chút xa lạ và sợ hãi.Cho dù trong lòng chàng và ta đều lưu lại dấu ấn sâu đậm về đối phương, nhưng hai người chúng ta dù sao cũng không phải là nam nữ thế tục bình thường, không có khả năng như bọn họ nhanh chóng để cảm xúc lấn át.Vì để cho tâm cảnh tu luyện được tốt nhất, tu sĩ chúng ta không thể không đem phần lớn cảm xúc lãnh đạm hóa và chôn sâu trong đáy lòng.Có lẽ khi tình cảm mãnh liệt qua đi, sợ rằng vẫn còn lưu lại cảm giác tương kính như tân lúc ban đầu.Cho nên khi ta biết tin tức chàng còn sống, ta rất vui mừng, cẩn thận suy nghĩ hai ngày hai đêm, cuối cùng mới nghe theo con tim, chấp nhận chàng.”
Nói xong những lời ôn nhu này, Nam Cung Uyển vươn tay, nắm lấy một tay của Hàn Lập.
Hàn Lập im lặng trong chốc lát, sau đó cũng không nói gì, bàn tay kia áp lên, cảm thụ sự mềm mại mịn màng của nàng, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Nam Cung Uyển đỏ mặt, vội rụt tay về, oán trách liếc Hàn Lập một cái.
Hàn Lập lơ đễnh cười, đột nhiên hỏi:
“Uyển nhi, mặc dù nàng bị giam lỏng ở đây, nhưng nhìn bộ dáng trấn định của nàng, hẳn là có kế sách thoát thân rồi.Nếu không, từ nãy đến giờ nàng đã chẳng hề lo lắng chút nào.”
Nam Cung Uyển nghe vậy, hé miệng cười, trong đôi mắt long lanh mơ hồ toát lên vẻ tinh nghịch.
“Chàng nhận ra nhanh thật! Đích xác, mặc dù ta bị giam lỏng trong động phủ, nhưng việc này chỉ có mấy người cao tầng biết mà thôi, đệ tử bình thường thì không hề hay biết.Nếu không, ta cũng không thể trực tiếp nhận được Truyền âm phù của Đường sư điệt.Nhưng vì sợ ta bỏ trốn, bọn họ đã hạ một vài loại cấm chế lên người ta.Kỳ thật, mấy thứ cấm chế này cũng chẳng đáng lo.Bọn họ không biết, sau khi công pháp luân hồi của ta tiến vào Nguyên Anh Kỳ, ta đã có thêm rất nhiều thần thông khó tin, cấm chế bình thường căn bản không thể giữ được ta.Ta chỉ cần dùng chút thời gian là có thể khôi phục pháp lực.Nhưng chỉ có Khốn Tâm Thuật mà vị sư tỷ kia hạ là thật sự khó phá giải.Loại pháp thuật này là nàng ta chuẩn bị cho đại điển.Nếu ta vẫn không chịu đồng ý hôn sự, nàng ta sẽ dùng thuật này tạm thời thao túng ta, đặc biệt còn dùng chính máu huyết của mình để hạ chú.Mà mấu chốt của cấm chế này nằm ở trên một khối lệnh bài.Không phá hủy pháp khí này, ta sẽ bị khống chế trong vòng trăm dặm.Cũng may, tu vi của ta và nàng ta chênh lệch không lớn, loại khống chế này chỉ có thể điều khiển một vài động tác đơn giản, còn bất cứ pháp lực nào trên người ta, nàng ta cũng không cách gì sử dụng được.”
“Vậy kế hoạch của nàng là gì?” Hàn Lập tò mò hỏi.
“Hì hì! Ban đầu ta định, vào vài ngày trước đại điển, đợi thời điểm bọn họ lơ là, xuất kỳ bất ngờ khôi phục pháp lực, sau đó lập tức cao chạy xa bay.Nếu không nằm trong phạm vi khống chế của lệnh bài, nàng ta cũng chẳng có cách nào giữ ta được.Nhưng bây giờ chàng đã đến, vấn đề này tự nhiên giao cho chàng rồi.Dù sao, chàng cũng là nam nhân muốn kết hôn với ta, hơn nữa ta nghe nói, chàng đã nhẹ nhàng đánh bại một gã pháp sĩ Nguyên Anh Kỳ cùng cấp.Hẳn là có chút thủ đoạn.” Nam Cung Uyển nhẹ giọng cười, thoải mái nói.
“Khốn Tâm Thuật? Loại cấm chế này đích xác rất phiền toái, ngoại trừ hủy diệt lệnh bài kia, thì không còn phương pháp đơn giản nào khác.” Hàn Lập nhíu mày, sắc mặt trầm ngâm lẩm bẩm.
“Không có cách thì thôi vậy.Hai người chúng ta rời khỏi Yểm Nguyệt Tông thật xa là được.” Đôi mắt sáng của Nam Cung Uyển long lanh, không hề để ý nói.
“Không quan hệ! Chẳng phải chỉ là một khối lệnh bài cấm chế thôi sao! Nó hẳn là nằm trong tay của sư tỷ nàng.Ta đi lấy nó về đây, tiện thể giúp nàng giải thoát luôn!” Hai mắt Hàn Lập nheo lại, hàn quang chợt lóe, hào khí nói.
“Ta chỉ nói vậy để thử xem tâm ý của chàng thôi mà.Chứ cũng không thật sự muốn chàng đi trộm lệnh bài của sư tỷ đâu.Vị sư tỷ kia của ta đã tu luyện đến Nguyên Anh trung kỳ, một thân công pháp thần thông không phải tu sĩ như ta có thể sánh bằng.Hay là hai người chúng ta lén lút chuồn đi.Cùng lắm thì ta chịu tổn hao hơn mười năm thời gian, đem cấm chế này luyện hóa.” Nam Cung Uyển lắc đầu, hé miệng cười, sắc mặt hiện lên một tia tinh nghịch.
Hàn Lập không nói gì, liên tưởng đến ngày đầu gặp gỡ nàng – một cô gái thông minh lém lỉnh.

☀️ 🌙