Đang phát: Chương 623
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Hàn Lập bế quan khổ tu trong động phủ đã ba tháng.
Trong khoảng thời gian này, Khuê Hoán mấy người đến thăm một lần, có chút áy náy về việc lỡ miệng tiết lộ chuyện Hàn Lập tinh thông chế phù cho một vài trưởng bối trong sư môn, mong hắn đừng để bụng.
Hàn Lập vốn đã có ý định dùng chế phù thuật làm bình phong, đương nhiên không thực sự để tâm, vài lời trấn an rồi tiễn bọn họ đi.
Về phần Thiên Tuyền Phong, không ngờ Hàn Lập lại lọt vào danh sách hai mươi bốn đệ tử nổi bật, nên Mộ sư tỷ lạnh lùng kia cũng đến dược viên một chuyến, giải đáp cặn kẽ những chỗ khó hiểu trong Huyền Băng Quyết cho hắn suốt nửa ngày.Điều này khiến Hàn Lập có chút bất ngờ, không biết nên nói gì cho phải.
Ngoài hai nhóm người này ra, không ai khác đến quấy rầy Hàn Lập tu luyện.
Một ngày nọ, Hàn Lập đang tĩnh tâm tu luyện Thanh Nguyên Kiếm Quyết trong động phủ thì đột nhiên khẽ nhíu mày, thu công pháp đứng dậy.
Vừa bước ra khỏi tĩnh thất, tiến vào dược viên, một đạo Truyền Âm Phù hóa thành hỏa quang chao đảo trong màn sương mù bao phủ cấm chế.
Thấy vậy, Hàn Lập khẽ mở cấm chế, vung tay một cái, Truyền Âm Phù liền ngoan ngoãn biến thành một đoàn liệt hỏa rơi vào lòng bàn tay hắn.
Một lát sau, năm ngón tay khép lại, hỏa quang tan biến không dấu vết.
“Bạch Phượng Phong…Tống sư tổ? Chẳng lẽ là vị được xưng đệ nhất mỹ nữ Kết Đan của Lạc Vân Tông? Lẽ nào nàng lại điểm danh mình? Nếu vậy, mấy ngày tới cũng không đến nỗi quá tẻ nhạt!” Hàn Lập thầm thì, mặt không chút biểu cảm.
Không chút do dự, hắn vung tay phóng xuất phi kiếm pháp khí, nhắm thẳng hướng Bạch Phượng Phong mà bay đi.
Bạch Phượng Phong nằm ở phía cực đông của Lạc Vân Tông, tách biệt hẳn so với năm ngọn núi khác, mang vẻ cô mai ngạo tuyết.
Ngọn núi này tuy nhỏ nhất trong sáu ngọn, nhưng khắp nơi tràn ngập màu xanh, hoa cỏ phủ kín.Về cảnh sắc tú lệ, quả thực là đệ nhất, Thiên Tuyền Phong không thể sánh bằng.
Chẳng bao lâu, Hàn Lập đã đến gần Bạch Phượng Phong.
Nơi này nhiều nữ tu, nên Bạch Phượng Phong có một quy định bất thành văn: nam đệ tử từ núi khác đến phải báo cho đệ tử canh giữ sơn môn một tiếng rồi mới được vào, nếu không lỡ bị giam trong cấm chế thì chỉ có thể tự trách mình.
Hàn Lập đương nhiên không có ý định xông vào, ngoan ngoãn thu kiếm, hạ xuống chân núi.
Tại sơn môn, ba nữ tu Luyện Khí Kỳ đang cười nói rôm rả.
Thấy Hàn Lập lạ mặt hạ xuống, không khỏi tò mò nhìn hắn dò xét.
“Tại hạ Hàn Lập, đệ tử Thiên Tuyền Phong, theo chỉ thị của Tống sư tổ đến đây.Mong mấy vị sư tỷ thông báo giúp.” Hàn Lập chắp tay nói.
“Ngươi là Hàn Lập? Sư tổ đã sớm dặn dò.Hàn sư đệ có thể trực tiếp đến Phượng Các trên đỉnh núi.Sư tổ đang chờ ở đó!” Một nữ tu trẻ tuổi mặt có tàn nhang nghe vậy liền mỉm cười đáp.
Hàn Lập tạ ơn rồi cáo từ, lập tức ngự khí bay đi.
Vừa rời đi không xa, ba nữ đệ tử kia chắc mẩm Hàn Lập không nghe thấy nên bàn tán không kiêng nể gì:
“Vị Hàn sư đệ này thật sự là đệ tử tham gia Thí Kiếm Đại Hội của bổn tông sao? Tu vi nhìn qua hình như không cao!”
“Hơn nữa tướng mạo cũng tầm thường, không có gì nổi bật.”
“Hì hì! Cái này các ngươi không biết đâu.Ta đã tận mắt chứng kiến toàn bộ trận đấu của vị Hàn sư đệ này, ta có thể kể cho các ngươi…”
Nghe đến đây, Hàn Lập cười khổ, thu lại thần thức, lắc đầu rồi thẳng hướng đỉnh núi bay đi.
Bạch Phượng Phong không cao lắm, chẳng bao lâu Hàn Lập đã đến đỉnh.
Trước mắt hắn là một khoảng đất bằng phẳng rộng cả trăm trượng, bốn phía mây trắng bao phủ, linh khí dồi dào, không khác gì chốn tiên cảnh.
Trong tiên cảnh này chỉ có một tòa lầu các lẻ loi.Lầu các cao khoảng hai mươi trượng, ba tầng, được xây bằng một loại bạch mộc không rõ tên, không chút bụi bặm, mang vẻ lãnh đạm cổ phác.
Hàn Lập hạ xuống trước lầu các, không do dự lên tiếng:
“Đệ tử Hàn Lập, bái kiến Tống sư tổ!”
Vừa dứt lời, Hàn Lập cảm thấy một tia thần thức thoang thoảng quét qua người mình, nhưng hắn giả vờ không biết, đứng im tại chỗ, thần sắc như thường.
Một lát sau, trong lầu các vang lên giọng nữ ôn hòa động lòng người:
“Đã đến thì lên thẳng lầu hai, ta đang chờ ở đó.”
“Tuân mệnh!” Hàn Lập không nói nhiều, tiến lên vài bước, nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ.
Cánh cửa dễ dàng mở ra, hiện ra một căn phòng trống rỗng, ngoài một vật giống như trận pháp luyện công ra thì không còn gì khác.
Hàn Lập bước lên lầu hai.
Lầu hai cũng được bố trí thanh lãnh giản khiết, trừ một giá gỗ nhỏ chất một số pháp khí ngọc giản ra thì chỉ có vài chiếc ghế dựa và ghế đá thấp.
Vừa ló đầu lên lầu, Hàn Lập thấy một nữ tử áo lam ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn một đống trúc giản cũ nát trên bàn, tựa hồ đang tập trung nghiên cứu gì đó, xem ra tu vi vào khoảng Kết Đan Sơ Kỳ.
Hàn Lập do dự một chút, định mở miệng nói gì đó thì nữ tử kia khẽ ngẩng đầu, lộ ra vẻ dung mạo tuyệt sắc khiến người ta chấn động.
“Ngươi là Hàn Lập?” Nữ tử này nhìn thoáng qua như mới hai mươi lăm hai sáu tuổi, bình tĩnh hỏi.
“Phải, Sư tổ!” Hàn Lập khoanh tay đáp.
“Ừm! Có thể đến đây, xem như là cơ duyên của ngươi.Ta tự nhiên sẽ tận tâm chỉ điểm cho ngươi.Nhưng tại Phượng Các này, ngươi chỉ có thể lưu lại ba ngày.Ba ngày sau, nhất định phải rời khỏi lầu các và Bạch Phượng Phong này.Trong thời gian ở đây, lĩnh ngộ được bao nhiêu, toàn bộ là do tạo hóa của ngươi.” Nữ tử này dùng ánh mắt trong suốt sáng ngời dị thường nhìn chằm chằm Hàn Lập, chậm rãi nói.
Không hiểu vì sao, dù tu vi nữ tử này không cao, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của nàng, Hàn Lập bỗng nhiên có cảm giác toàn bộ thể xác và tinh thần bị đối phương nhìn thấu, trong lòng không khỏi cả kinh.
Phải biết rằng, với thần thức cường đại hiện tại của Hàn Lập, có thể khiến hắn xuất hiện cảm giác này, thật sự rất quỷ dị.
Rõ ràng, đối phương đang thi triển thần thông dò xét tâm thần.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Hàn Lập ngoài mặt vẫn cung kính, nhưng trong lòng âm thầm vận Đại Diễn Quyết, công pháp lưu chuyển quanh thân trong nháy mắt, vội vàng bảo vệ tâm thần.
Ngay khi Hàn Lập đang âm thầm cảnh giác và buồn bực thì ánh mắt trong suốt của nữ tử áo lam chợt lóe, mặt hiện lên một tia ủ rũ rồi nhắm hai mắt lại.
“Đọc khẩu quyết công pháp ngươi đang tu tập một lần.Sau đó xuống tầng dưới tạm chờ, khi nào ta phân phó thì mới được lên.Chờ ta nghiên cứu xong sẽ gọi ngươi lên giảng giải những chỗ tinh tế hoặc còn tối nghĩa.Bắt đầu đi!” Nữ tử này nhẹ giọng nói.
“Dạ, đệ tử tu luyện Huyền Băng Quyết do Mộ sư thúc cấp.” Hàn Lập thần sắc không đổi, chậm rãi đọc thuộc lòng.
Sau một chén trà, Hàn Lập rốt cục đọc xong.
Nữ tử áo lam khẽ gật đầu, khoát tay ý bảo Hàn Lập xuống dưới tạm thời.
Hàn Lập thi lễ rồi không nói một lời rời khỏi lầu hai.
Nữ tử áo lam nhìn theo bóng lưng Hàn Lập, nhíu mày ngồi bất động trên ghế.
Một lát sau, đôi mi thanh tú của nàng khẽ động, rồi vung tay lên, tạo thành một lồng cách âm màu lam bao quanh người.
Sau đó nàng lấy ra một Truyền Âm Phù, thong thả nói nhỏ vài câu rồi ném ra, đạo phù biến thành hỏa quang bay thẳng ra ngoài cửa sổ, biến mất trong nháy mắt.
Trên sườn núi Lạc Vân Tông, tại lầu các nơi các tu sĩ Kết Đan Kỳ tụ tập lần trước, lão giả bạch tu nhàn nhã đứng bên cửa sổ.
Đột nhiên tinh quang trong mắt lão chợt lóe, một đạo hỏa quang từ trên trời bắn nhanh đến.
Lão giả không nói một tiếng, khoát tay, một dải bạch hà từ lòng bàn tay bắn ra, cuốn lấy đạo hồng quang, hóa thành đoàn liệt hỏa.
Trong hỏa quang truyền đến giọng nữ tử áo lam:
“Hàn Lập không sao, Đỗ Đông có vấn đề!”
“Hừ! Có vấn đề…Ta biết ngay có điều không ổn.Lúc đầu Đỗ Gia và Bách Xảo Viện nắm giữ đại quyền lại có giao tình không cạn với Phó Gia, nếu thật sự là hậu nhân của Đỗ Gia, lẽ ra phải bái nhập Bách Xảo Viện, sao lại đến Lạc Vân Tông ta?” Lão giả bạch tu lạnh giọng lẩm bẩm, nét mặt lộ ra một tia hàn ý.
“Nhưng Thông Minh Linh Tê thần thông của Tống sư muội quả là lợi hại.Trừ hai vị sư thúc và ta có thể ngăn cản, e rằng người khác không thể giấu diếm được gì.” Lão giả bạch tu lộ vẻ hâm mộ lẩm bẩm.
Hơn hai tháng sau, tại một sơn cốc được núi non bao quanh tứ phía ở dãy Vân Mộng Sơn phía tây, tức tông môn Bách Xảo Viện.Mấy ngàn đệ tử Bách Xảo Viện mặc trang phục sặc sỡ tụ tập tại khoảng sân rộng giữa sơn cốc, đều vội vàng nghị luận, ồn ào không ngớt.
Không ít người nhón chân nhìn trời, mặt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, tựa hồ đang lo lắng chờ đợi điều gì.
