Chương 612 Ngân Nguyệt Lang Tộc

🎧 Đang phát: Chương 612

“Hừ! Nữ cái gì mà nữ, ngươi dám bảo ta là bà già hả?” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng vang lên.
Hàn Lập nghe vậy, chỉ biết cười khổ, im lặng thu hồi phi kiếm lượn lờ trên đỉnh đầu, rồi mới chậm rãi đáp: “Bất kể ngươi là nam hay nữ, vẫn phải khai báo lai lịch cho ta rõ ràng.”
“Lai lịch? Chẳng phải ta là khí linh của Cổ Bảo trong tay ngươi sao?” Bạch hồ hơi hạ thấp thân mình, đôi mắt nhìn thẳng vào Hàn Lập, thản nhiên nói.
“Ta đương nhiên biết ngươi là khí linh.Nhưng ta chưa từng nghe nói khí linh lại có thể đoạt xá.” Hàn Lập nhíu mày, giọng điệu lạnh băng.
“Thế mới biết ngươi là kẻ kiến thức hạn hẹp.Chẳng phải ta là một ví dụ sống sờ sờ đây sao?” Bạch hồ dường như bĩu môi, chẳng hề để tâm đáp trả.
Hàn Lập nghe vậy, nhất thời câm lặng.
Nhưng lát sau, hắn bỗng giơ Ngọc Như Ý trong tay lên.
“Ngươi định làm gì?” Trong mắt Bạch hồ lóe lên vẻ kinh hãi, nhìn Hàn Lập, lạnh lùng hỏi.
“Không có gì.Chỉ là Hàn mỗ thấy lạ, các hạ đã đoạt xá thành công thân thể yêu hồ, Ngọc Như Ý này hẳn là vô dụng.Nhưng nếu ta đem nó đập nát, không biết sẽ xảy ra chuyện gì?” Hàn Lập thở dài một tiếng, thản nhiên nói.
Nghe vậy, sắc mặt Bạch hồ lập tức đại biến, trừng mắt nhìn Hàn Lập, ánh mắt đầy vẻ ngoan độc.Nhưng chỉ một thoáng, dường như nhớ ra điều gì, khí thế toàn thân nàng đột nhiên biến mất.
“Không cần phải thử ta.Đúng vậy, nếu ngươi phá hủy Ngọc Như Ý, khí linh trên thân ta tự nhiên cũng tan thành mây khói.Dù sao thân là khí linh, ta đã hòa làm một với Ngọc Như Ý rồi.” Bạch hồ lạnh nhạt nói.
Ngay sau đó, ngân quang trên người nàng lóe lên, một cỗ khí tức khổng lồ bao trùm lấy thân thể Bạch hồ.
Hàn Lập rùng mình, sắc mặt có chút kinh hãi.
“Đừng lo lắng.Dùng thân thú nói chuyện với ngươi có chút bất tiện.Ta hóa thành hình người vậy.” Bạch hồ liếc nhìn Hàn Lập, lạnh lùng nói.
Hàn Lập nghe vậy, trong lòng khẽ giật mình, rồi hơi an tâm.
Lúc này, thân thể Bạch hồ phóng ra ngân quang chói mắt, Hàn Lập theo bản năng lùi lại hai bước.
Hắn thấy trong ngân quang, Bạch hồ xoay mình, nhanh chóng biến thành một thiếu phụ trần truồng, thân hình mê người.Đợi đến khi nàng đứng thẳng, Hàn Lập phát hiện, trừ lục quang trong mắt đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt trong veo, dung nhan của nữ tử này giống hệt như trước khi bị đoạt xá.
Xem ra hình thái nhân loại của yêu thú, một khi đã định hình thì không thể thay đổi được.
Trong lúc Hàn Lập còn đang suy nghĩ, hai tay thiếu phụ theo bản năng che đi những chỗ nhạy cảm trên cơ thể.Chần chừ một lát, nàng có chút ngượng ngùng nói: “Đạo hữu có y phục không? Hình dáng này ta có chút không quen.” Nói xong, trên gương mặt tú lệ của nữ tử, lộ ra một tia ửng hồng.
Hàn Lập có chút ngây người.
Sau đó hắn không chút do dự, lấy từ trong túi trữ vật ra một bộ y phục, ném cho đối phương.
“Đa tạ đạo hữu!”
Thiếu phụ khẽ cảm tạ, ngọc thủ khẽ nhấc, đem y phục nam nhân khoác lên người, thân thể mềm mại đầy xuân sắc nhất thời bị che khuất hơn phân nửa.
Hàn Lập thấy vậy, thần sắc khẽ động.Nhất cử nhất động của nữ tử này đều toát lên vẻ tao nhã khó tả, so với đa số khuê các tiểu thư còn tư văn ôn nhu hơn nhiều.Thật khó tin kiếp trước của nàng lại là một con Ngân Lang.
Thiếu phụ mặc xong y phục, mới ngẩng mặt, chậm rãi nói với Hàn Lập: “Ngươi có thể gọi ta là Ngân Nguyệt.Về phần lai lịch của ta, không phải ta không muốn nói cho ngươi biết, mà chính bản thân ta cũng không nhớ rõ.Chắc ngươi cũng biết, yêu tinh hồn một khi bị luyện thành khí linh, thần trí sẽ hoàn toàn biến mất.Chỉ có thể ngoan ngoãn chịu sự sai khiến của chủ nhân Cổ Bảo mà mình ký thân.Nhưng không biết vì sao, từ ngày ta có ý thức đến nay, liền mơ hồ nhớ lại một phần sự tình kiếp trước.Tuy rất ít, nhưng cũng đủ để ta có được một phần năng lực chủ động.Ta loáng thoáng nhớ lại, ta là thành viên của Ngân Nguyệt Lang Tộc.Cái tên Ngân Nguyệt này cũng chính bởi vậy mà có.Còn về trước kia ta tên gì, ta không nhớ được.” Vừa nói, thiếu phụ vừa nhẹ nhàng bước lên vài bước, dường như đã dần thích ứng với thân thể mới.
“Ngân Nguyệt Lang Tộc? Ta chưa từng thấy trong điển tịch nhắc đến loài yêu thú này?” Hàn Lập xoa cằm, vẻ nghi hoặc lóe lên trong mắt.
“Đây chỉ là một phần ký ức tàn khuyết.Có lẽ ta đã nhớ nhầm.” Đôi mày thanh tú của Ngân Nguyệt khẽ nhíu lại, khẽ nói.
Nghe vậy, Hàn Lập không nói gì thêm.
“Được rồi, cho dù Ngân Nguyệt cô nương không nhớ lai lịch của mình.Nhưng thân là khí linh lại biết đoạt xá, chuyện này là sao? Đừng nói với ta, tất cả khí linh đều có năng lực này, nếu không tu tiên giới sớm đã đại loạn.” Hàn Lập trầm ngâm một lát, ngưng trọng hỏi.
“Ngươi cho rằng ta tùy tiện đoạt xá được thân thể nào sao?” Thiếu phụ cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại.
“Lời này là ý gì?” Hàn Lập ngước mắt hỏi lại.
“Vừa rồi ta thi triển công pháp, nói đúng ra thì không hẳn là đoạt xá, mà là năng lực thiên phú của Ngân Nguyệt nhất tộc chúng ta, chỉ là thôn phệ linh hồn thôi.Dùng nguyên thần xuất khiếu, trực tiếp công kích nguyên thần hoặc hồn phách của người khác.Đương nhiên, khi hồn phách của đối phương bị cắn nuốt hoặc bị đuổi ra khỏi thân thể, Ngân Nguyệt nhất tộc bọn ta có thể tạm thời định cư ở trong thân thể mới.Chỉ là thời gian không được quá lâu, nếu không nguyên thần sẽ bị thân thể đồng hóa hết, không thể nào thoát ra được.Hơn nữa, năng lực này là con dao hai lưỡi.Thần thức Ngân Nguyệt Lang Tộc bọn ta trong thời kỳ tiên thiên tịnh không hề cường đại hơn so với yêu tộc khác.Nếu gặp phải một đối thủ có nguyên thần đặc biệt cường đại, chẳng khác nào tự bỏ mạng mình.Cho nên ta không dám sử dụng bừa bãi.Nhưng đối với kẻ không có thân thể như ta mà nói, dường như không có gì đáng ngại.” Ngân Nguyệt khẽ nhếch đôi môi gợi cảm, giải thích khiến Hàn Lập kinh ngạc.
Thấy sắc mặt Hàn Lập đại biến, nữ tử định mở miệng nói gì đó, dường như đoán được những lời trong lòng Hàn Lập, lập tức cướp lời: “Không cần hỏi ta về thôn phệ linh hồn, ta cũng không biết làm thế nào, dường như sinh ra đã biết sử dụng rồi.Nhưng ngươi cũng đừng lo lắng, việc thôn phệ linh hồn này có rất nhiều hạn chế.Không phải cứ thích là có thể thi triển được.Mà ta cũng không phải là thân thể ban đầu của Ngân Nguyệt.Dựa vào trạng thái khí linh mà thi triển loại thiên phú này, cơ hồ là không thể.Nếu không phải ở đây may mắn gặp Tứ Đồng Linh Hồ, ta cũng không cách nào đoạt xá được.Nếu không trước giờ ta sao phải một mực ở trong Ngọc Như Ý? Bởi vì trong trí nhớ, Tứ Đồng Yêu Hồ này dường như thiên sinh đã bị Ngân Nguyệt Lang Tộc chúng ta khắc chế.Hơn nữa, cái thân thể yêu hồ này thực chất đã bị phân thần của Thi Tiêu đoạt xá một lần, cũng không phải chủ nhân đích thực của nó.Cho nên ta mới may mắn đoạt xá thành công.” Ngân Nguyệt bình tĩnh nói.
“Tứ Đồng Linh Hồ! Đây không phải là Tuyết Vân Hồ sao?” Hàn Lập nhìn kỹ đôi mắt của đối phương, không thấy chút gì là yêu quái, không khỏi nghi hoặc hỏi lại.
“Tứ Đồng Linh Hồ, ý chỉ tình trạng của Yêu Hồ sau khi tu vi đại thành.Nó có thiên phú là ma đồng, xét về một nghĩa nào đó, so với Ngân Nguyệt Lang tộc bọn ta thì việc thôn phệ linh hồn còn đáng sợ hơn.Gần như trong lúc cười nói đã có thể vô hình giết chết kẻ địch.Nhưng xét về bề ngoài, nó đích thực không khác gì Tuyết Vân Hồ bình thường.Đáng tiếc, một khi thi triển công pháp liền bị hóa thân của ta nhận ra ngay.” Ngân Nguyệt mỉm cười, vô thức toát ra vẻ quyến rũ đến mê người.
“Tu vi của Yêu Hồ vừa rồi đã đạt tới thất cấp yêu thú, lẽ nào vẫn chưa tính là đại thành? Hơn nữa, nếu tu vi của nó chưa đột phá lên hóa hình kỳ bát cấp, tại sao có thể sớm biến ảo thành nhân hình? Hơn nữa, ngươi giống hệt như Yêu Hồ lúc chưa bị đoạt xá, tu vi tại sao lúc cao lúc thấp thế? Đừng nói với ta, ngươi cũng giống như Yêu Hồ, có thể ẩn nặc tu vi khiến ta không thể phát giác.” Hàn Lập nhếch môi, nói ra nghi vấn của mình.
“Ha ha! Đạo hữu hỏi thật nhiều.Nhưng ta cũng không biết đã bao nhiêu năm rồi không nói chuyện với người khác.Điều này cũng là bình thường thôi.Yêu Hồ kia vì sao có thể hóa hình được, ta thực sự không biết.Có lẽ Thi Tiêu kia thấy tình hình không ổn, đã thi triển công pháp gì đó, tạm thời đem một phần tu vi của bản thân mạnh mẽ rót vào hóa thân Yêu Hồ.Cho nên tu vi trước sau mới có sự khác biệt lớn đến vậy.Tu vi thực sự của Tứ Đồng Yêu Hồ này vẫn là yêu thú cấp thấp mà thôi.Hơn nữa, vì nguyên nhân cấm chế, Yêu Hồ này dù được rót thêm tu vi, vẫn không thể rời quá xa bản thể của Thi Tiêu.Còn việc ta hóa thành nhân hình hôm nay, cũng là thi triển một loại mật thuật, có thể tạm thời nâng tu vi lên thất cấp, thậm chí bát cấp yêu thú.Nhưng sau một thời gian, tu vi này sẽ từ từ hạ xuống, hồi phục lại thú thân.Lần sau muốn biến thành hình người, ít nhất cũng phải một tháng sau.” Thiếu phụ nói ra khiến Hàn Lập giật mình, hiểu rõ sự tình.
Sau đó, Hàn Lập không hỏi thêm gì nữa, mà cúi đầu suy ngẫm những lời vừa rồi.
Nửa ngày sau, hắn mới bình tĩnh nói: “Mấy lời này tuy không giải đáp hết được nghi hoặc, nhưng cuối cùng cũng giúp Hàn mỗ hiểu được phần lớn nguyên nhân.Tiếp theo, ta chỉ muốn hỏi Ngân Nguyệt đạo hữu một câu nữa thôi.Hiện tại đã có thân thể, bước tiếp theo ngươi định làm gì?”
Nghe Hàn Lập hỏi một câu đầy ẩn ý, trên mặt Ngân Nguyệt lộ ra vẻ như cười như không.
“Nếu ta nói, ta muốn rời xa Hàn đạo hữu, tự mình tu luyện, đạo hữu sẽ không giết ta chứ?” Ngân Nguyệt cười dài, hỏi.

☀️ 🌙