Đang phát: Chương 607
Chẳng cần Hàn Lập phí công tìm kiếm, giọng nói ấy đã vang lên, phát ra từ đài đá cách hắn chừng mười trượng.
Một thiếu phụ áo đen, mái tóc búi cao giản dị cài một chiếc trâm gỗ.Dung nhan nàng diễm lệ vô song, nhưng sắc mặt lại trắng bệch, thiếu huyết.Đôi mắt nàng long lanh như chứa cả một hồ nước, ẩn chứa mị hoặc khó cưỡng.Điều khiến Hàn Lập kinh ngạc nhất, chính là nàng ta đã mất đi một cánh tay.
Hàn Lập im lặng không đáp, chỉ lẳng lặng vận chuyển pháp bảo.Thấy vậy, thiếu phụ khẽ bật cười, mang theo vài phần ngạc nhiên:
“Không ngờ đạo hữu lại là tu sĩ Kết Đan kỳ! Thuật ẩn nặc của ngươi thật cao minh, suýt chút nữa ta đã nhìn lầm rồi.” Nàng vừa cười, sóng mắt lại càng thêm phần mê hoặc.
Trên đùi thiếu phụ, một con Tuyết Vân Hồ đang cuộn tròn lim dim, bộ lông trắng muốt như tuyết.Nó cũng ngước đôi mắt tò mò, đầy vẻ tinh ranh đánh giá Hàn Lập.
“Hóa ra nơi này lại là động phủ của tiền bối, Hàn mỗ mạo muội.” Hàn Lập âm thầm kinh hãi, sau khi dùng thần thức quét qua thiếu phụ kia.
Dù nàng ta ngồi ngay trước mặt, nhưng dường như lại vô hình vô ảnh, thần thức hắn dễ dàng xuyên qua thân thể nàng, không hề cảm nhận được chút dao động linh khí nào.
Hoặc là nàng ta không hề che giấu, hoặc là tu vi cao hơn hắn quá nhiều! Xem cách nói năng và thủ đoạn vừa rồi, khả năng thứ hai có lẽ chính xác hơn.
Hàn Lập càng thêm cảnh giác.
“Nhìn ngươi tuổi còn trẻ, mà đã đạt tới Kết Đan hậu kỳ.Thật không thể tin được!” Trong khi Hàn Lập còn đang cân nhắc đối phó, thiếu phụ đã đưa đôi tay trắng nõn như ngọc lên vuốt ve bộ lông Tuyết Vân Hồ, thong thả nói.
“Tiền bối quá lời rồi.Vãn bối chỉ là may mắn mới tu luyện tới cảnh giới này.Xin hỏi tôn tính đại danh của tiền bối là gì?” Hàn Lập giữ vẻ bình tĩnh đáp lời.
“Tên ta có gì đáng nói.Dù ta có nói ra, ngươi cũng chẳng biết đâu.Ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cùng thời với ta, cũng chẳng mấy ai còn nhớ đến.” Thiếu phụ khẽ thở dài.
Nghe vậy, Hàn Lập thoáng ngẩn người, nhưng trong lòng lại lạnh toát.
Chẳng lẽ vị thiếu phụ này lại là một lão quái vật ẩn thế?
Dù vậy, Hàn Lập vẫn không hề lộ ra vẻ kinh hoảng.
Tu vi hắn càng ngày càng tăng, lại được học thêm nhiều bí thuật, Hàn Lập đối với tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không còn quá sợ hãi như trước.Đặc biệt là sau khi lĩnh hội được Huyết Ảnh Độn, lá gan hắn lại càng lớn hơn không ít.
Nếu thực sự phải động thủ, hắn hoàn toàn không có khả năng chiến thắng, nhưng hắn lại vô cùng tin tưởng vào khả năng chạy trốn của mình.Chỉ có điều sẽ hao tổn không ít máu huyết, chắc chắn phải bế quan tĩnh dưỡng vài năm.
Quay trở lại vấn đề, không biết vị tiền bối thần bí này ẩn mình ngay dưới mắt của ba đại phái, rốt cuộc có ý đồ gì? Hay chỉ đơn giản là thấy nơi này linh khí sung túc nên mới đến đây tiềm tu?
Nghĩ vậy, mắt Hàn Lập khẽ đảo qua bốn vách thạch thất, trong lòng lại càng thêm kinh ngạc.Cả một gian phòng trống trơn, ngoại trừ lối vào, đài đá mà thiếu phụ đang ngồi, thì đến một cái bàn cũng không có.Căn phòng trống rỗng khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo.
Hàn Lập tinh ý nhận ra, vách tường đá này vô cùng thô sơ, không hề giống với động phủ bình thường của tu sĩ, thường được gọt đẽo chỉnh tề bằng phi kiếm hoặc pháp khí.Thạch thất này dường như bị loại búa thô sơ nào đó đẽo gọt thành, cực kỳ nhám và lồi lõm.
Thấy cảnh này, trong mắt Hàn Lập loé lên một tia dị sắc.
Tựa hồ nhìn thấu sự nghi hoặc trong lòng Hàn Lập, thiếu phụ khẽ cười nói:
“Đạo hữu nếu thấy khó hiểu, sao không thử sờ vào tường đá xem? Như vậy có lẽ sẽ giải đáp được nghi vấn trong lòng.”
Hàn Lập nghe vậy, trong lòng khẽ động.
“Nếu tiền bối đã nói vậy, vãn bối xin mạo muội.” Thực ra trong lòng Hàn Lập cũng có chút tò mò, vừa rồi hắn dùng thần thức dò xét thử, lại thấy nó hoàn toàn không khác gì đá bình thường.
Hắn chậm rãi tiến lại gần tường đá.
Nhưng hắn vẫn cẩn thận dùng một tia thần thức giám sát thiếu phụ kia, chỉ sợ nàng ta bất ngờ ra tay.
Dù đối phương chưa hề bộc lộ ác ý, nhưng sau nhiều phen mưa gió, tâm tính cẩn thận của hắn đã vượt xa người thường.
Đến trước tường đá, Hàn Lập đưa tay sờ soạng, nhưng vẫn không phát hiện được điều gì khác thường.
Sau khi ngẫm nghĩ một chút, đầu ngón tay chợt động, thanh quang chợt lóe, một lưỡi kiếm mang sắc bén dài vài tấc bỗng xuất hiện tại đầu ngón tay.
Hàn Lập vung tay lên, một cảnh tượng không thể tin nổi xuất hiện.
Kiếm mang sau khi chạm vào vách tường thì phát ra một trận âm thanh, rồi bị chặn lại, trên đó chẳng hề lưu lại một vết tích nào.
Điều đó khiến Hàn Lập hơi hoảng sợ, nhưng lại có vài phần không tin tưởng.
Trong nháy mắt, tất cả linh lực được truyền tới, khiến kiếm quang mở rộng hơn một thước, hung hăng chém mạnh vào vách đá.
Tường đá vẫn bình thường, đến một vết xước cũng không thấy.
Hàn Lập lộ vẻ kỳ quái, không nói nhiều lời, chỉ tay tới phi kiếm đang bay trên đầu.Phi kiếm hóa thành một đạo hào quang bắn thẳng tới, rồi quay trở về.
Kết quả, chỉ xuất hiện một lỗ nhỏ, sâu chừng một tấc, nhưng điều kỳ lạ là, chỉ trong nháy mắt đã liền ngay lại.
“Đây là vật gì mà lại có khả năng tự chữa lành? Chẳng lẽ tiền bối đang thi triển cấm pháp?” Hàn Lập hít sâu một hơi, kinh ngạc hỏi.
“Thi triển cấm pháp sao? Ngươi đánh giá ta cao quá rồi.Loại đá này gọi là Hấp Linh Thạch, một loại tài liệu luyện khí vô cùng trân quý.Ngoại trừ dùng lực cực mạnh để phá hủy, thì không gì có thể tác động đến nó, ngay cả linh lực.” Thiếu phụ thản nhiên nói.
“Hấp Linh Thạch? Thứ cho vãn bối kém cỏi, đúng là chưa từng nghe qua tên loại tài liệu này.” Hàn Lập cau mày, xoay người rời khỏi tường đá, trở lại chỗ cũ, chậm rãi nói.
“Hắc hắc, đạo hữu chưa từng nghe qua cũng là điều dễ hiểu.Loại tài liệu này dù ở ngoài tự nhiên cũng vô cùng hiếm thấy, đến bây giờ người còn biết về nó có lẽ chẳng còn mấy ai.” Thiếu phụ thờ ơ nói.
Hàn Lập nghe vậy thì vô cùng chấn động, đang định mở miệng hỏi, thì thiếu phụ mỉm cười nói thêm:
“Đạo hữu tuy tu vi đã cao đến như vậy, nhưng tư chất hình như không được tốt lắm.Phải nói là vô cùng kém, đến được giai đoạn này nhất định là do có cơ duyên, nếu không dù có tu luyện điên cuồng cũng chỉ có thể đạt tới Trúc Cơ kỳ là cùng.Ngươi gặp ta, cũng có thể coi là một cơ duyên.Nếu không chê, ta có một loại bảo vật có thể giúp ngươi một tay.”
“Cho vãn bối mượn bảo vật?” Hàn Lập nghe vậy thì ngẩn ra, rồi lộ vẻ nghi hoặc.
“Đương nhiên là có điều kiện.Thứ nhất, ta chỉ cho ngươi mượn mà thôi, dùng xong phải trả lại nguyên vẹn.Thứ hai, ta muốn ngươi giúp ta làm một việc, có thể nói đây là thù lao.” Thiếu phụ hình như nhận ra sự nghi ngờ trên mặt Hàn Lập, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói.
Sau đó, nàng ta thò tay vào trong vạt áo, lấy ra một chiếc hộp ngọc.
Chiếc hộp ngọc màu đen này chỉ to bằng bàn tay, vẻ ngoài vô cùng thô sơ, còn có chút ánh vàng, trông rất cổ kính.
Hàn Lập nhìn khuôn mặt thiếu phụ, sau đó lại nhìn chiếc hộp màu đen, không hề vội vã từ chối hay chấp nhận.
Sau khi trầm ngâm một hồi, hắn mới ngưng thần hỏi:
“Tiền bối có thể giới thiệu qua về vật này cho vãn bối được không? Sau đó vãn bối sẽ quyết định.”
Thấy Hàn Lập lộ vẻ chần chừ, thiếu phụ lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, đôi mi thanh tú khẽ nhướn lên, chỉ vào chiếc hộp nói:
“Chắc Linh Nhãn Chi Thạch ngươi biết chứ? Bên trong hộp này chính là loại Linh Nhãn Chi Thạch cao cấp nhất, Linh Nhãn Chi Ngọc.Có nó trợ giúp, ít nhất cũng khiến giai đoạn trước Kết Anh của ngươi – giả anh – ổn định thêm ba phần, giúp ngươi dễ dàng ngưng kết Nguyên Anh.Kiện bảo vật này đã theo ta nhiều năm, nếu không phải tu vi của ta không thể dựa vào khổ tu để tăng tiến, ta cũng không dễ dàng cho ngươi mượn.”
Thiếu phụ nói xong, khuôn mặt lộ vẻ tiếc nuối không cam tâm.
“Linh Nhãn Chi Ngọc!” Ánh mắt Hàn Lập lay chuyển mấy lần, có vật này, quá trình tu luyện của hắn có thể rút ngắn đi ba phần.Lời từ chối định nói ra đành nuốt lại.
“Không biết tiền bối muốn vãn bối giúp việc gì? Nếu tu vi tiền bối còn không làm được, vãn bối tham gia chỉ làm mọi việc thêm rối rắm mà thôi.” Hàn Lập khẽ thở dài nói.
“Yên tâm, ta không bảo ngươi giết người phóng hỏa đâu mà sợ.Tu vi ta tuy cao, nhưng vì một vài nguyên nhân, không thể rời khỏi nơi này một bước.Ta có một phong thư cần chuyển, ngươi giúp ta giao nó cho một người là được.” Thiếu phụ thấy Hàn Lập đồng ý, liền lộ vẻ vui mừng.
“Chỉ là đưa thư?” Lời này khiến Hàn Lập vô cùng ngạc nhiên.
“Đúng vậy! Chẳng lẽ ngươi thật sự tin rằng ta sẽ bảo ngươi đi giết người phóng hỏa sao?” Thiếu phụ che miệng cười khúc khích, giọng điệu đầy vẻ dụ hoặc.
