Đang phát: Chương 355
Hàn Lập vốn tò mò về vị chưởng quầy tầng sáu.Lam phu nhân ở tầng năm tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, chẳng lẽ tầng sáu là cao nhân Kết Đan kỳ tọa trấn?
Vừa bước lên tầng sáu, Hàn Lập khựng lại khi thấy một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi.Nàng mặc giản dị, dung mạo thanh tú nhưng chỉ ở mức thường, không có chút pháp lực nào.Thật ngoài dự đoán của hắn!
Cô gái vừa thấy Lam phu nhân liền chạy đến ôm tay, “Lam di, Lam di” gọi không ngớt, thân thiết vô cùng, chẳng thèm liếc Hàn Lập lấy một cái, khiến hắn có chút buồn bực.
“Tú nhi, còn có khách nhân nữa mà!” Lam phu nhân trách yêu, giọng đầy cưng chiều.
“Khách nhân?” Tú nhi thờ ơ liếc Hàn Lập, thần sắc hờ hững.
“Vị Hàn đạo hữu này muốn mua phương thuốc và bộ pháp khí thu thập được lần trước.Ta đưa lên đây nhờ cháu tiếp đãi, ta còn phải xuống dưới lầu.” Lam phu nhân luyến tiếc nói.
“Vậy khi nào Lam di rảnh nhớ lên đây bồi cháu nhé.” Tú nhi quyến luyến.
Lam phu nhân cười hiền từ, rồi xuống lầu trong ánh mắt tiễn đưa của cô gái.
“Các hạ muốn phương thuốc gì? Ở đây có bảy tám loại, nhưng thích hợp cho Trúc Cơ kỳ chỉ có hai cái, giá cả thì…” Tú nhi quay lại, lạnh lùng nhìn Hàn Lập, “Đắt đến dọa người, mấy trăm linh thạch không mua nổi đâu.”
Hàn Lập không giận, cười nói: “Chỉ cần là phương thuốc thật, giá cả không thành vấn đề.”
Khẩu khí của Hàn Lập khiến Tú nhi thoáng rùng mình, nghiêm túc đánh giá hắn vài lần.
“Vậy chờ một chút, ta bảo người mang phương thuốc và pháp khí đến.” Sắc mặt Tú nhi dịu lại, dù sao đây cũng là một khách sộp.
Nàng lấy một chiếc chuông đồng nhỏ ra, khẽ rung vài cái theo quy luật, rồi tùy tiện ngồi xuống ghế, không có ý định tiếp đón Hàn Lập.
Hàn Lập ngạc nhiên nhưng cũng kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh nàng, giữa hai người chỉ cách một chiếc bàn gỗ.
Tú nhi nhíu mày, không vui nhưng không nói gì.
Lát sau, một nữ tu trẻ tuổi mang hai hộp ngọc, một lớn một nhỏ, đi đến.
“Để ở đó đi.” Tú nhi chỉ tay, thần sắc như thường.
“Vâng, tiểu thư!” Nữ tu cung kính đặt hộp ngọc lên bàn rồi lui xuống.
Thấy nữ tu kia cung kính với một phàm nhân như vậy, Hàn Lập kinh ngạc.
“Phương thuốc và pháp khí ở trong đó, các hạ tự xem đi.Vừa ý ta sẽ báo giá.” Tú nhi đẩy nhẹ hộp ngọc về phía Hàn Lập, bình tĩnh nói.
Hàn Lập không khách khí, cầm lấy hộp ngọc nhỏ mở ra, bên trong có hai ngọc giản, một đỏ một trắng.
Hắn lấy ngọc giản ra, nhắm mắt, thần thức từ từ xâm nhập.
Tú nhi thấy Hàn Lập xem xét phương thuốc thì lấy một quyển sách lụa trắng ra đọc, coi như không có ai.
Một lúc sau, Hàn Lập rút thần thức về, trầm ngâm.
Một phương thuốc là “Tụ Linh Đan” hắn đã có, không còn tác dụng.Phương còn lại không phải cổ phương mà là “Chân Nguyên Đan”, dược liệu dễ kiếm, lại vừa thích hợp với hắn.
Chỉ là giá của nó chắc chắn cao hơn “Tụ Linh Đan” nhiều lần.
Hắn đặt ngọc giản về chỗ cũ, cầm lấy hộp ngọc lớn mở ra.
Bên trong là một bộ mười ba cây châm tinh xảo, hồng quang lấp lánh.
“Pháp khí phi châm?” Hàn Lập kinh ngạc.
Hắn biết nhiều loại pháp khí nhưng phi châm thì đây là lần đầu thấy, lại chưa từng thấy ai dùng.Hắn nhất thời hứng thú.
Tú nhi nghe tiếng lẩm bẩm của Hàn Lập thì ngẩng lên liếc hắn, không vui nhưng lại tiếp tục đọc sách.
Hàn Lập đang kẹp một cây phi châm giữa hai ngón tay, ngắm nghía, không để ý đến vẻ mặt của Tú nhi.Dù có để ý hắn cũng chẳng quan tâm đến tính tình tiểu thư của nàng.
Hắn nheo mắt, thần sắc trịnh trọng.
Dù chưa từng thấy phi châm nhưng hắn nghe nhiều lời đồn về sự âm hiểm, độc ác của nó.
Phi châm nhỏ, bay nhanh, là lợi khí đánh lén, ám toán.Tu sĩ gọi chúng là “Âm khí”, danh tiếng không nhỏ.
Chế tạo phi châm khó khăn hơn các loại pháp khí khác nên cực kỳ hiếm thấy.Tu sĩ có được thường dùng làm đòn sát thủ, không để người ngoài biết.
Hiện tại, trước mắt Hàn Lập lại có tới mười ba cây!
“Xin hỏi cô nương, bộ phi châm này tên gì?” Hàn Lập hỏi.
“Hồng Tuyết Độn Quang Châm!” Tú nhi buông sách, lạnh nhạt đáp.
“Tốt, bộ phi châm này và phương thuốc “Chân Nguyên Đan” ta đều muốn.” Hàn Lập nói ngay.
“Ồ, ngươi thực sự muốn bộ pháp khí này?” Tú nhi ngạc nhiên hỏi.
“Sao, nó có khuyết điểm gì, hay là không muốn bán?” Hàn Lập nhíu mày, bất mãn.
“Các hạ hiểu lầm rồi, Hồng Tuyến Độn Quang Châm tuy quý nhưng chúng ta không để ý đến.Ta hỏi vậy vì có một chuyện quan trọng phải nói trước, bộ phi châm này khác với các loại pháp khí thành bộ khác.Chúng không chia tử mẫu, muốn dùng thì phải xuất ra cả mười ba cây, nếu không thì không dùng được.” Tú nhi lạnh lùng nói.
“Đồng thời điều khiển?” Hàn Lập hiểu ra.Hèn chi bộ pháp khí hiếm có này lại tồn tại đến giờ, thì ra là hạn chế về thần thức.
“Đúng vậy, Lam di cũng thích nó nhưng chỉ khống chế được tám chín cây nên đành bỏ qua.” Tú nhi nói.
“Mười ba cây thôi mà!”
Hàn Lập cười khẽ, vung tay, hướng về phía những phi châm trong hộp vẫy vẫy.Hồng quang chợt lóe, tất cả phi châm đồng thời lơ lửng, biến thành hơn mười đạo tơ hồng mắt thường khó thấy, bay nhanh quanh thân Hàn Lập, hóa thành một màn lưới đỏ tinh tế.
Tú nhi há hốc miệng, lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc.
Hàn Lập vung tay, tơ hồng bay về hộp ngọc, hiện nguyên hình phi châm.
“Ta nghĩ giờ ta có thể mua pháp khí này rồi chứ?” Hàn Lập hỏi, thần sắc không đổi.
“Nếu các hạ đã dùng được thì đương nhiên là được.Cả đan phương nữa, tổng cộng bốn ngàn linh thạch.” Tú nhi nói, sắc mặt khôi phục bình thường.
“Bốn ngàn linh thạch?” Hàn Lập xoa mũi, giá này cao hơn dự kiến.
“Đan phương một ngàn rưỡi, phi châm hai ngàn rưỡi!” Tú nhi báo giá.
Bốn ngàn linh thạch dưới mắt Tú nhi không hề đắt, dù sao đây là hai vật hiếm có trong giới tu tiên.Nếu không phải liên quân tam quốc đại bại dưới tay Ma đạo thì không ai đem ra bán.
Lúc này, Hàn Lập đột nhiên ngồi thẳng lên, trịnh trọng hỏi: “Không biết quý các thu mua linh dược ngàn năm như thế nào?”
