Đang phát: Chương 32
Hàn Lập dừng bước trước cửa, bất chợt ngoái đầu, hỏi vọng vào: “Mặc lão, vị huynh đài sau lưng ông nãy giờ im hơi lặng tiếng, rốt cuộc là nhân vật nào?”
Mặc đại phu nghe vậy chỉ cười khẩy, gian xảo đáp: “Xem ra ngươi cũng không phải kẻ ngốc, tự đoán đi, chắc chắn đoán ra.”
Hàn Lập lắc đầu, không nói thêm lời nào, sải bước ra khỏi phòng.Không rõ là hắn không đoán được, hay vốn dĩ không muốn đoán.
Vừa ra khỏi cửa, sắc mặt Hàn Lập liền trầm xuống như nước.
“Lần này đối đầu với Mặc đại phu, mình hoàn toàn bị động, không có chút sức phản kháng.Xem ra mình vẫn còn quá ngây thơ, tưởng rằng chút khôn vặt có thể đối phó lão ta chu toàn.Cuối cùng phí tâm tổn trí điều chế ra thứ ‘Ngũ Độc Thủy’ vô dụng, lại còn bị cướp mất.Phải mau chóng quay về khổ luyện, tăng cường thực lực mới được.”
Nghĩ đến đây, hắn nặng nề bước về phòng, rõ ràng là không cam tâm bị Mặc đại phu khống chế như vậy.
Trong phòng, Mặc đại phu trợn mắt há hốc mồm nhìn xuống sàn nhà, nơi vừa xuất hiện một cái lỗ thủng lớn.Vừa rồi hắn chỉ tiện tay thử nghiệm thứ ống sắt kia, không ngờ từ trong ống phun ra một loại độc dịch, dễ dàng ăn mòn cả nền đất.Chứng kiến độc tính quỷ dị này, Mặc đại phu không khỏi kinh hãi, vội vàng nhảy dựng lên chửi ầm:
“Thằng nhãi ranh, học được cách điều chế độc dược từ bao giờ vậy? Ta có dạy ngươi cái gì đâu! Còn tưởng là loại ‘Thần Tiên Đảo’ vớ vẩn…Thằng nhóc này thật là ‘tâm ngoan thủ lạt’, trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng!”
Hàn Lập không hề hay biết mình đã làm Mặc đại phu kinh sợ đến thế nào.Về đến phòng, hắn ngả lưng xuống giường liền ngủ say như chết.Hôm nay trải qua quá nhiều biến cố, cả thân thể lẫn tinh thần đều đã hao tổn nghiêm trọng, cần phải nghỉ ngơi để hồi phục.
Sau một giấc ngủ dài, Hàn Lập tỉnh dậy, vươn vai một cái.Nhìn ra ngoài trời, phương Đông đã hửng sáng, xem ra đã là sáng ngày thứ hai.
Hàn Lập không vội xuống giường, chống cằm suy tư cách thoát khỏi sự khống chế của Mặc đại phu.
Rõ ràng, trong vòng một năm tới hắn tương đối an toàn.Vì lo sợ cho cái mạng nhỏ của mình, Mặc đại phu sẽ không ra tay, thậm chí còn phải bảo vệ hắn.Nhưng sau một năm thì sao? Khó mà nói trước được.
Vấn đề “Trường Xuân Công” Hàn Lập không quá lo lắng.Hắn đã luyện đến tầng thứ tư, một năm sau đạt đến tầng thứ năm cũng không phải chuyện khó.
Còn “Thi Trùng Hoàn”…cũng không phải là không có cách giải quyết.Đến lúc đó chỉ cần cho Mặc đại phu thấy tiến độ luyện công, rồi yêu cầu lão ta giao giải dược trước.Biết đâu Mặc đại phu vì kiêng kỵ mà không dám làm gì hắn.
Bất chợt, Hàn Lập nhớ ra điều gì, vội lấy từ trong người ra một chiếc bình nhỏ, đổ ra một viên dược hoàn màu xanh biếc rồi nuốt xuống.Chờ dược hiệu phát tác, hắn lẳng lặng kiểm tra cơ thể.
“Khụ! ‘Thi Trùng Hoàn’ của Mặc lão quỷ quả nhiên không đơn giản, ngay cả ‘Thanh Linh Tán’ giải bách độc cũng vô dụng.Xem ra thật sự phải đợi một năm sau mới có cơ hội lấy được giải dược.” Hàn Lập có chút bực bội lẩm bẩm.
Cất bình thuốc vào ngực, hắn ngồi dậy, bước xuống giường.
Hắn tiến đến chiếc bàn duy nhất trong phòng, bắt đầu đi vòng quanh.
Hai tay khoanh trước ngực, hắn chậm rãi bước đi, vừa đi vừa suy nghĩ.
Những lời Mặc đại phu nói, Hàn Lập không hoàn toàn tin tưởng.Hắn biết rằng trong đó chắc chắn có nhiều điều không thật.Đáng tiếc là dù biết rõ, nhưng bị lão ta dùng thân nhân để uy hiếp, hắn cũng không có cách nào phản kháng.
Hàn Lập rất hoài nghi việc Mặc đại phu có thực hiện đúng lời hứa sau một năm hay không.Nếu mọi chuyện đơn giản như lão ta nói thì tốt, hắn cũng không cần phải đối đầu.Nhưng chỉ sợ lão ta che giấu nhiều điều bất lợi cho hắn, đến lúc đó trở mặt hạ độc thủ, hắn không có chút phòng bị nào, chẳng phải ngay cả cơ hội sống sót cũng không có sao?
Hàn Lập suy đi tính lại nhiều lần, vẫn không tìm ra được biện pháp hoàn hảo.
Hiện tại cả hắn và Mặc đại phu đều có điểm sợ hãi.Mặc đại phu sợ hắn không chuyên tâm tu luyện làm ảnh hưởng đến tính mạng của lão, còn hắn lo sợ lão ta vì không muốn để lại mối họa về sau mà ra tay giết người diệt khẩu.
Hắn vốn định dùng điều này để uy hiếp Mặc đại phu, khiến lão ta phải kiêng kỵ, nhưng hôm nay lão ta lại nắm giữ sinh mạng của người thân hắn, khiến hắn luống cuống tay chân, đành phải thỏa hiệp.
“Chẳng lẽ thật sự phải đem cái mạng nhỏ này ký thác vào tay lão ta, hy vọng lúc đó lão ta đại phát từ bi, hạ thủ lưu tình với mình?” Hàn Lập có chút giận dữ.
“Không được, quyết không thể như vậy được! Vận mệnh của mình tuyệt đối không thể để người khác nắm giữ.Để bản thân mình hoàn toàn bị người khác thao túng là suy nghĩ ngu xuẩn nhất!” Ngay lập tức hắn loại bỏ ý niệm này.
Vắt óc suy nghĩ, Hàn Lập cũng nghĩ ra một biện pháp, tuy không phải là tốt nhất.
Hắn tính đến việc gia tăng thực lực bản thân, tìm mọi cách để củng cố căn cơ, có thể khống chế Mặc đại phu.Cho dù lão ta có thật sự muốn ra tay, hắn cũng có thể tìm được đường sống.
Tuy nhiên, biện pháp này chỉ có thể bị động phòng thủ, nhường cho đối phương “tiên phát chế nhân”.Hiện tại, chỉ có thể làm theo cách này, cũng coi như tương đối chu toàn.
Cuối cùng, Hàn Lập quyết định ra ngoài một chút.Hắn đẩy cửa phòng bước ra sân, lười biếng vươn vai, ngáp dài một tiếng.
Đón làn gió sớm se lạnh, nhìn vầng thái dương đỏ rực vừa nhô lên, Hàn Lập hào khí bừng bừng:
“Vận mệnh của ta chỉ có thể do ta nắm giữ, tuyệt đối sẽ không để kẻ khác thao túng!”
